Đông Linh Giới.Núi Đông Hương .Dưới chân núi xây một nhà trọ nhỏ, nhìn nó có thể nhận thấy thẩm mỹ đặc sắc của chủ nhân.Tầng một của quán trọ này chỉ có một gian phòng, tầng hai chín gian, tới tầng ba lại tới mười tám phòng, trên to dưới nhỏ, giống như cây nấm, đứng trong gió luôn có cảm giác lung lay sắp đổ.Thế nhưng, nhà trọ kỳ lạ này lại nằm ở vị trí địa lý rất tốt, không xa về phía Đông là một thôn xóm phồn hoa, giao thông tiện lợi, trước nhà trồng cây, sau nhà có nước, trên cây bách to trước cửa có một con chim khách ngồi chồm hỗm xây tổ, ríu rít hót không ngừng.Hôm nay, khi bách tính Đông Hương còn đang say giấc mộng đẹp, thì ống khói của quán trọ đã lượn lờ khói bếp.Khói mờ bay lên, như vẽ ra bức tranh hươu đuổi ngựa phi trong nắng sớm, khói sớm lướt qua tán cây, tiếng chim hót líu lo vui thích bỗng ngừng bặt, một con chim khách mẹ không hiểu sao lại rơi từ trên cây xuống, cái mỏ mở ra còn dính bọt nước khả nghi.Trong phòng bếp, một thiếu nữ đang ngồi xổm trước bếp lửa sáng rực, ánh lửa chiếu sáng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của nàng, đôi mắt to tròn tựa viên ô mai, linh động lấp lánh.Không gian yên tĩnh, chỉ có nồi canh gà đang sôi sùng sục, phía sau là phòng khách của nhà trọ, ở đó không một bóng người, nhưng trên chiếc bàn tiếp khách sạch sẽ lại bày đầy những món ngon vừa mới ra lò.Chân giò đỏ hồng như được quét mật, nước sốt óng ả; cá sông nấu canh được trang trí bởi những đoá hoa cuối mùa, như cá đuổi hoa trôi; thịt ba chỉ xào ớt, thịt mỡ như ngọc, thịt nạc săn chắc, nhìn thôi đã khiến người ta phải thèm.
.
.Trước khi canh gà trở nên quá nhừ, thiếu nữ thuần thục dùng miếng vải ẩm đậy nắp nồi đất lại, giữ lại độ nóng và hương thơm của canh gà, sau đó bưng nồi lên bàn.Chín món mặn một món canh, thập toàn thập mỹ.
Một bàn tiệc xa hoa như thế, đừng nói là ở huyện Đông Hương nho nhỏ này, cho dù bày trên những thành trấn phồn hoa hơn cũng không mất mặt.Thiếu nữ dọn xong đồ ăn, nhìn mỹ vị đầy bàn, khóe mắt chợt rớt xuống một giọt nước mắt.Vì sao đau lòng chứ?Tiệm này vốn dĩ do cha nuôi Chân Kỳ Sĩ của nàng mở, chăm chỉ mười sáu năm, chưa bao giờ đóng cửa, thế nhưng một tháng trước, hắn và tiểu nhị trong quán bỗng nhiên đồng thời mất tích! Để lại một mình nàng trông coi gia sản lớn như vậy.Cảm nhận được nước mắt trực tiếp lướt qua b* ng*c, cứ thế rơi tuột xuống dưới, ướt nhẹp mu bàn chân, thiếu nữ càng khóc dữ dội hơn.Lúc trước vẫn luôn lo lắng vì nhị cha và nam tiểu nhị bỏ trốn, giờ khắc này, nàng lại bắt đầu oán hận nam nhân đã đặt tên cho mình đó.“Tiểu.
.
.
Tiểu cái gì mà Tiểu? Một chữ Tiểu thì thôi đi, lại còn gọi ta là Tiểu Tiểu! Tên là Tiểu Tiểu cũng chưa xong, còn nhất định phải lấy họ Chân! Đây là cố ý rủa ta không dậy thì được phải không?”*Chân Tiểu Tiểu: thật sự nhỏ T_T"*Xoa xoa bụng, Chân Tiểu Tiểu cực kỳ uỷ khuất.Đều nói con nuôi chẳng khác nào cây cỏ, quả đúng không sai! Nếu là cha ruột, chắc chắn sẽ không đặt một cái tên khó nghe như vậy!Đột nhiên cửa chính đang đóng chặt phía sau Chân Tiểu Tiểu bị người đá văng ra.Ầm!Sau tiếng cánh cửa đổ xuống đất vang rầm, hai tên côn đồ để m*nh tr*n vây quanh chủ tử nhảy vào trong quán, vẻ mặt dữ tợn, sát khí đằng đằng.“Ơ! Mới sáng sớm đó, làm cái gì đấy hả? Giết người à? Có để cho người ta ngủ nữa không?”Đại thẩm hàng xóm vẻ mặt bực bội, thò đầu ra từ cửa sổ, sau khi nhìn thấy là ai, vội vã đóng kín cửa lại, làm bộ mình không ở đây.Xuất hiện trước mặt Chân Tiểu Tiểu, là một núi thịt lớn.Người này vì lười đi lại, nên mỗi khi ra cửa đều ngồi kiệu, cả người toàn mỡ, thân thể thịt cuồn cuộn, thậm chí che hết ánh nắng chiếu vào từ ngoài cửa.“Thang Khải!”Chân Tiểu Tiểu nheo hai mắt, bàn tay siết thành nắm đấm.Thang đại thiếu là con trai độc nhất của huyện trưởng huyện Đông Hương, cũng là một ác thiếu nổi tiếng xa gần.
Khinh nam bá nữ, không việc xấu nào không làm, chỉ thiếu mỗi chữ “người tới không có ý tốt” trên trán.“Nha đầu thối! Năm ngoái cha ngươi nợ Thang gia một trăm lượng bạc, cho nên từ hôm nay trở đi, cửa tiệm này của họ Thang!” Thang Khải xắn tay áo, giật giật sáu tầng cằm, nỗ lực bày ra vẻ hung ác.Lý do này tuyệt đối là bịa đặt, nhưng gã căn bản không cho Chân Tiểu Tiểu có cơ hội giải thích, vung lên móng thịt, sai khiến đám lâu la dưới quyền lao vào trong quán trọ.“Xong rồi, Xong rồi, là tới cướp cửa tiệm đó, Chân lão bản vừa mất tích, Chân nha đầu đã xui xẻo.”“Hết cách, ai bảo sân sau của tiệm này có suối nước nóng? Mấy đêm nay quá lạnh… nếu được ngâm trong suối nước nóng thì thoải mái biết bao.”Hàng xóm xung quanh đều bị tiếng ồn làm tỉnh giấc, nhưng không một ai trong bọn họ dám bước ra nói lẽ phải, chỉ dám dẩu mổng nhòm qua khe cửa nghe nghóng tình hình.“Làm sao giờ? Ta rất sợ hãi! Các ngươi đừng làm ta sợ, ta đây từ nhỏ đã thành thật nhất.”Chân Tiểu Tiểu chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này, dường như sắp khóc đến nơi.
Trong thanh âm mềm mại của nàng có chút run rẩy, khiến đám nam nhân tâm địa sắt đá cũng mềm nhũn.“Ơ? Không ngờ bộ dáng nha đầu này cũng không kém, có điều ngực phẳng quá, mà chẳng sao, mang về làm phòng tiểu thiếp thứ mười bảy của bản thiếu.” Ánh mắt Thang Khải loé lóe, suy nghĩ trong đầu dần trở nên tà ác.Đáng tiếc, hắn chưa nói xong, thì thấy thiếu nữ giây trước còn tuyên bố mình là người thành thật nhất, đang hùng hổ nhặt một cục đá đen thùi từ bệ bếp lên, nhắm thẳng vào đầu mình rồi ném mạnh!Ơ! Ơ! Ơ! Cánh tay nàng còn không to bằng cái chày cán bột, chắc chắn là chẳng có tẹo sức nào, sao mà chuẩn.
.
.Cốp!Như thể vừa bị một ngôi sao băng đập trúng, cơ thể tựa núi thịt của Thang Khải đổ rầm rầm xuống đất, trên đầu còn nhiều hơn một cái lỗ.Chân Tiểu Tiểu giơ lên ngón giữa với Thang Khải, vì vô tình chịu sự sỉ nhục mà dồn thêm ba phần sức lực.“Ta muốn bắt nàng dìm lồng heo!” Bịt lỗ máu trên đầu, Thang Khải rít lên như heo bị chọc tiết.Chẳng qua, mới kêu lên được một câu, con ngươi Thang Khải lại đột nhiên đảo láo liên, ánh mắt chĩa thẳng xuống trên bàn.Mẹ nó, một bàn đồ ăn ngon như vậy do ai làm?Chân giò vàng óng ánh như mật, dường như sáng lên trong bóng tối, trên bát canh thả vài cánh hoa, cá sông tựa như đang quẫy nước đuổi hoa!Ào ào, xoạt xoạt, nháy mắt, nước miếng tràn ra từ khoé môi dài đến cả thước.Thang Khải bỗng quên cả cơn đau từ vết thương trên đầu, nắm một miếng chân giò trên bàn vội vã nhét vào miệng, động tác mạnh mẽ, giống như đang cắn thịt Chân Tiểu Tiểu.Nghe chủ tử ra lệnh, hai tên thủ hạ nhìn Chân Tiểu Tiểu với ánh mắt bất thiện, cánh tay của một tên trong đó to như thùng nước, khi dùng sức, thậm chí mạch máu màu đỏ tím còn gồ lên dưới da, trông cực kỳ quái dị.Một tên luyện thể!Mời được người như vậy làm hộ vệ, Thang gia thực sự là lắm tiền nhiều của.“Ông trời của ta ơi, cánh tay kia phải to ngang eo của Chân nha đầu ấy, nàng chết chắc rồi!” Người dân xung quanh đều vô cùng lo lắng.Vốn dĩ Chân Tiểu Tiểu cũng rất lo lắng, thế nhưng lại thấy Thang Khải đang nằm nhoài trên bàn, ăn ngấu ăn nghiến, trên mặt đột nhiên hiện lên biểu cảm khó tả.Như thương hại, lại như mơ hồ có chút chờ mong.“Ọe!”Giây tiếp theo, Thang Khải thình lình rướn cổ, sắc mặt xanh lét như quét sơn.
Con ngươi lồi hẳn khỏi hốc mắt, thức ăn trong dạ dày điên cuồng phun như suối, đồ ăn từ đêm qua, đêm kia đều bị ọc ra bằng sạch.Ngay lập tức, đám lâu la bị một đống bầy nhầy lộn mửa dính đầy người, cảnh tượng nôn mửa nhanh chóng trở nên mất khống chế.“Ọe! Thật độc ác!”“Nha đầu này quá tàn nhẫn, sớm biết chúng ta sẽ đến, thế mà dám hạ độc vào thức ăn!”“Thiếu gia! Thiếu gia, ngài đừng trợn trắng mắt, ngài mà chết, lão gia cũng sẽ không cho chúng ta sống yên!”Làm sao đám hộ vệ còn nhớ được Chân Tiểu Tiểu? Đều nháo nhào cứu Thang Khải, vỗ vỗ ngực, lắc lắc cổ, có điều phải đối mặt với bộ dáng ghê tởm của Thang Khải, không ít tiểu đệ định lực kém, nhịn không được mà ói thẳng vào ngườigã.
.
.Tranh thủ cơ hội này, Chân Tiểu Tiểu nhặt từ dưới đất lên cục đá đen sì vừa chọi Thang Khải.
Vèo một tiếng, trốn không còn bóng dáng!“Không ngờ, Chân nha đầu cũng thật lợi hại…”Vẻ mặt bá tánh xung quanh rạn nứt, thật không ngờ Thang Khải ngày thường làm đủ việc ác nay lại bị nàng chơi cho thảm như vậy.“Dũng mãnh! Còn không quên mang đi đồ nghề nữa, trên đó vẫn còn dính máu đấy, xem chừng còn muốn đập người tiếp!”“Hèn chi lần trước đến làm mối, cả nhà ta đều bị Chân lão bản đuổi ra cửa, Chân lão bản đúng là người tốt mà!” Có người nước mắt lưng tròng, cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn._Ngoài lề_Nữ chủ: Tác giả vô lương tâm, ngươi nhất định phải để tuyệt thế mỹ nhân như ta lép ngực sao?Tác giả: Yên tâm yên tâm, rốt cuộc sẽ lớn, chưa tới thời cơ, trước tiên nhét hai cái bánh bao bổ sung. Nguồn copy từ TruyenLau.com
.
.Nữ chủ: Đóng cửa, thả Tiểu Chúc Chúc, cắn chết nàng luôn! Ơ.
.
TruyenLau.com
.
Tiểu Chúc Chúc đâu?Mỗ Chúc hiền lành nói: Ta.
. Website TruyenLau.com
.
ở chương sau.
.
..
- Chương 1: Huyết Mạch Cuối Cùng Của Trấn Ma
- Chương 2: Mối Thù Đoạt Tiệm
- Chương 3: Một Người Chết
- Chương 4: Chúc
- Chương 5: Nhạc Cao Ít Người Hoạ Tri Âm Khó Cầu
- Chương 6
- Chương 7: Chỉ Đáng Giá Mười Lượng
- Chương 8: Thực Hành Công Thức
- Chương 9: Thang Khải Run Rẩy Đi!
- Chương 10: Từ Đường Bốc Khói
- Chương 11: Gọi Ba Ba Đi!
- Chương 12: Sự Khinh Thường Của Cao Thủ
- Chương 13: Thất Diệp Cốc Thu Đồ Đệ
- Chương 14: Quái Vật Miệng Rộng
- Chương 15: Phân Là Ta Nấu Mau Đuổi Ta Nha!
- Chương 16: Núi Tốt! Núi Tốt!
- Chương 17: Thất Diệp Đỉnh Hiện Đan Duyên Lộ!
- Chương 18: Xư Lí Thần Quang Khách Từ Bắc Nham
- Chương 19: Ăn Đau Cũng Không Chịu Nhớ
- Chương 20: Vụ Trận Phá!
- Chương 21: Quay Lại Ba Lần
- Chương 22: Tiên Thuật Hiện Tiền Mười Ra!
- Chương 23: Đôi Mắt Nhìn Thấu Tương Lai
- Chương 24: Xem Ai Chạy Trốn Nhanh!
- Chương 25: Sư Phụ Tiên Nhân Người Ta Tới Đây!
- Chương 26: Đánh Cược Xa Hoa
- Chương 27: Ta Sẽ Không Bị Phản Phệ!
- Chương 28: Đệ Nhất Xuất Hiện
- Chương 29: Cá Sấu Yêu Còn Lợi Hại Hơn Tiên Trưởng
- Chương 30: Đệ Tử Chân Tiểu Tiểu Ra Mắt Sư Tôn
- Chương 31: Thiên Địa Rộng Lớn
- Chương 32: Dược Các Thí Linh Khách Từ Liên Sơn
- Chương 33: Tử Hoàn
- Chương 34: Tuyệt Sắc Song Xu
- Chương 35: Linh Căn Của Ta Là Gì
- Chương 36: Nhuốm Đỏ Không Trung
- Chương 37: Thiên Tài Và Người Chuyển Kiếp
- Chương 38: Khi Ngươi Đạp Nát Trời Cao
- Chương 39: Ta Là … Tiểu Chu Chu!
- Chương 40: Tiềm Lực Của Tiểu Chúc Chúc
- Chương 41: Một Bông Hoa Tuyết
- Chương 42: Cược Thất Phàm Đan!
- Chương 43: Lầu Cao Vạn Trượng Dựng Từ Đất Bằng Bước Qua Ngàn Núi Mới Đến Trời!
- Chương 44: Từ Từ Còn Một Viên
- Chương 45: Từ Từ Còn Một Viên
- Chương 46: Lần Lượt Đánh Bại
- Chương 47: Lửa Tắt Khi Luyện Đan Là Tối Kỵ Trong Đan Đạo!
- Chương 48: Đầu Bếp Nấu Ăn Đắng Thêm Đường
- Chương 49: Ánh Sáng Chấn Hưng Đan Tông!
- Chương 50: Ta Muốn Vấn Đỉnh Thất Đan!
- Chương 51: Yêu Cầu Thử Đan Là Quyền Của Ta
- Chương 52: Chúng Ta Cùng Nhau Nôn Mửa
- Chương 53: Ngươi Hạ Độc!
- Chương 54: Lão Phu Giết Các Ngươi
- Chương 55: Sư Phụ Người Phải Làm Trư Cho Chúng Ta A!
- Chương 56: Ngươi Bị Ai Sỉ Nhục
- Chương 57: Tội Chết Có Thể Miễn Tội Sống Khó Tha!
- Chương 58: Sát Khí Trong Mưa
- Chương 59: Thần Vô Cương! Ma Lập Tuyết!
- Chương 60: Khinh Người Quá Đáng!
- Chương 61: Lại Gặp Miệng Rộng
- Chương 62: Nhãn Thần Thông!
- Chương 63: Trước Tiên Phải Có Cái Nồi
- Chương 64: Có Người Tìm Ta
- Chương 65: Thiện Chí Ngoài Ý Muốn
- Chương 66: Vai Hề Nhảy Nhót
- Chương 67: Lật Trời Của Ngươi
- Chương 68: Chiến Ếch Độc
- Chương 69: Hàm Răng Công Kích
- Chương 70: Ta Muốn Luyện Đan!
- Chương 71: Tăng Nhiều Cháo Ít
- Chương 72: Nó Là Thú Vương
- Chương 73: Lắc Lư Lắc Lư
- Chương 74: Truyền Thừa Ngự Thú
- Chương 75: Ta Có Gì Khác
- Chương 76: Một Đời Tiêu Dao
- Chương 77: Trở Lại Con Đường Tu Luyện
- Chương 78: Ngưng Khí Một Tầng
- Chương 79: Cơ Hội Rời Khỏi Rừng
- Chương 80: Tặng Sâm
- Chương 81: Tin Dữ
- Chương 82: Hội Nghị Động Viên
- Chương 83: Hoặc Là Không Làm Đã Làm Phải Làm Đến Cùng Làm!
- Chương 84: Tử Cấm Mất Hiệu Lực
- Chương 85: Một Đám Tiểu Đệ
- Chương 86: Đồng Minh !
- Chương 87: Ngoan Cho Ngươi Ăn Đường Nha!
- Chương 88: Yếu Bạo!
- Chương 89: Tập Kết Đi Săn
- Chương 90: Đệ Tử Đệ Nhất Phong Nghiêm Chỉnh
- Chương 91: Kỷ Thanh Y
- Chương 92: Thuỷ Hoặc Chi Thể
- Chương 93: Nàng Ngươi Không Thể Đụng Vào!
- Chương 94: Nàng Ngươi Không Thể Đụng Vào!
- Chương 95: Nội Tình Của Chủ Mạch
- Chương 96: Sư Huynh Chẳng Lẽ Ngươi Không Bảo Vệ Được Ta Sao
- Chương 97: Ngày Việt Hồng Quang Quật Khởi
- Chương 98: Cứu Mạng Nha!
- Chương 99: Đây Là … Nửa Bước Trúc Cơ
- Chương 100: Ta Nguyện Dâng Lên
- Chương 101: Không Được Giết Người
- Chương 102: Đàn Thú Xúc Động
- Chương 103: Tim Nhện Ta Muốn!
- Chương 104: Vương Không Thoái Nhượng!
- Chương 105: Vương Không Thoái Nhượng!
- Chương 106: Còn Không Nhất Định Đâu!
- Chương 107: Pháp Khí Đỉnh Cấp Mạnh Mẽ
- Chương 108: Tế Huyết Phụ Sát!
- Chương 109: Tiểu Chúc Chúc Lên Cho Ta!
- Chương 110: Thần Đan Thập Toàn Đại Bổ!
- Chương 111: Kỷ Thanh Y Ngươi Tới Chém Ta Nha!
- Chương 112: Nhện Ma Bất Tử
- Chương 113: Đan Giả Từ Tâm
- Chương 114: Hai Quả Dưa Chuột Muối Một Kẻ Điên
- Chương 115: Di Ngôn Của Tương Khiêm
- Chương 116: Loan Loan Thân Ái Bản Thiếu Xem Trọng Ngươi Nga!
- Chương 117: Ta Ra Bạc Nuôi Cả Nhà Ngươi
- Chương 118: Kiêu Ngạo Giết Thiên Tài
- Chương 119: Gặp Lại La Uy
- Chương 120: Ta Muốn Cảm Ơn Ngươi
- Chương 121: Ta Có Chu Quả
- Chương 122: Tam Quan Sụp Đổ
- Chương 123: Đúng Ta Chính Là Tìm Bảo Mẫu
- Chương 124: Hồng Loan Đừng Có Đoạt Công Lao Của Ta!
- Chương 125: Lại Thấy Thanh Nhãn Sồ Ưng
- Chương 126: Nha Đầu Tóm Được Ngươi!
- Chương 127: Ta Muốn Hồn Hắn Vĩnh Trụy Nghiệp Hỏa
- Chương 128: Bạch Xà Biến Hóa
- Chương 129: Rất Giòn!
- Chương 130: Đệ Tử Tốt La Uy
- Chương 131: Hiệu Lệnh Tập Kết
- Chương 132: Tiễn Khách Nha Sao Có Thể Không Náo Nhiệt
- Chương 133: Lưu Hỏa Đầy Trời
- Chương 134: Địa Nguyên Chi Thể
- Chương 135: Ai Dám Đả Thương Ái Đồ Của Ta
- Chương 136: Ẩn Mà Không Phát Có Âm Mưu
- Chương 137: Giường Băng Và Đan Thất
- Chương 138: Thiếu Nữ Có Tâm Hồn Đẹp
- Chương 139: Ta Muốn Luyện Đan!
- Chương 140: Thạch Hủy Thú Tử Nhân Vong
- Chương 141: Đan Đạo Của Người Là Bàng Môn Tà Đạo
- Chương 142: Băng Đâu
- Chương 143: Ai Dám Cản Ta
- Chương 144: Thất Diệp Tạm Biệt!
- Chương 145: Nguyên Do Nhóm Nữ Đệ Tử Mất Tích
- Chương 146: Lão Phu Sẽ Đốt Vàng Mã Cho Ngươi
- Chương 147: Sưu Hồn Thuật
- Chương 148: Anh Hùng Nhẫn Nhục Vì Trọng Trách
- Chương 149: Hoàng Mũi To Ta Chơi Chết Ngươi Nha!
- Chương 150: Tử Vong Chỉ Là Một Chuyến Trở Về
- Chương 151: Huyết Tế Hoàn Sơn Thượng
- Chương 152: Huyết Tế Hoàn Sơn Trung
- Chương 153: Huyết Tế Hoàn Sơn Hạ
- Chương 154: Mười Vị Nhận Chủ
- Chương 155: Sư Tôn Chớ Sợ!
- Chương 156: Hiện Tại Đổi Thành Ngươi Cứu Ta Sư Phụ
- Chương 157: Nợ Máu Trả Máu
- Chương 158: Huyết Tế Hoàn Sơn Trung
- Chương 159: Chúc Ngươi Kiếp Sau Vui Vui Vẻ Vẻ Làm Người
- Chương 160: Cừu Hận Thủy
- Chương 161: Tiểu Đệ Ngươi Phải Ra Sức Oa
- Chương 162: Xà Ấn Không Vứt Đi Được
- Chương 163: Truy Sát Trong Rừng
- Chương 164: Muốn Giết Chủ Ta Trước Chiến Ta!
- Chương 165: Đại Khái Là Muốn Treo
- Chương 166: Cầm Đao Hóa Ma Phong Đao Thành Thánh!
- Chương 167: Ý Ta Cuồng Mà Đao Cuồng!
- Chương 168: Phi Long Quan
- Chương 169: Yêu Tinh Xuất Thế
- Chương 170: Sư Huynh Bắc Tam Tam
- Chương 171: Kiếm Và Đao
- Chương 172: Sư Huynh Đừng Định Luận Ta Có Bạc
- Chương 173: Viết Biên Nhận Làm Bằng Chứng
- Chương 174: Cá Sấu Yêu Cá Sấu Yêu … Vẫn Là Cá Sấu Yêu!
- Chương 175: Trả Ta Pháp Tệ! Trả Ta Tự Do!
- Chương 176: Ngày Sau Thập Bội Xin Trả!
- Chương 177: Nhĩ Tôn Tử Hoa Nhĩ
- Chương 178: Hoành Hành
- Chương 179: Tiểu Trong Suốt Làm Phiên Nó!
- Chương 180: Trăm Năm Truyền Thừa Tổ Tiên Bí Tịch
- Chương 181: Ngươi Đan Dược Bán Thế Nào
- Chương 182: Ngươi Tới Mua Đánh Chiết Khấu
- Chương 183: Chiến Công Hai Ngàn Năm
- Chương 184: Dẫn Sói Vào Nhà
- Chương 185: Ta Chính Là Đan Sư Nột!
- Chương 186: Không Bột Đố Gột Nên Hồ
- Chương 187: Thân Nhân Quan Tâm
- Chương 188: Mọi Người Nhặt Sài
- Chương 189: Hồng Cánh Phi Ưng Huyết
- Chương 190: Quái Nhân Truyền Thuyết
- Chương 191: Khai Lò Luyện Dược
- Chương 195: Vì Sao Như Vậy Anh Tuấn
- Chương 201: Chặn Đường Giả Chết! Nhường Đường Giả Sống!
- Chương 202: Hắc Tháp Phá!
- Chương 203: Kẻ Lừa Đảo! Lưu Manh! Ác Ôn!
- Chương 204: Thế Giới Này Thực Nực Cười
- Chương 205: Tổ Long Ra Định Phong Sát!
- Chương 206: Ký Ức Sống Lại
- Chương 207: Truyền Thừa Gia Tăng Thân Ảnh Ngồi Xếp Bằng
- Chương 208: Bạch Tháp Phá!
- Chương 209: Ta Muốn Quyên Cái Chức Trưởng Lão Chơi Chơi
- Chương 210: Trảm Ma Niệm Ước Hẹn Thịt Heo!
- Chương 211: Mệnh Lệnh Đầu Tiên Của Chân Trưởng Lão
- Chương 212: Cẩn Thận Nhìn Nhìn Hình Như Càng Đẹp Mắt
- Chương 213: Ăn Cơm!
- Chương 214: Ngươi Là Của Ta
- Chương 215: Ba Mục Tiêu
- Chương 216: Ngã Hấp Ngã Hấp Ngã Hấp Hấp Hấp
- Chương 217: Thị Nhĩ Triệu Hoán Ngã
- Chương 218: Sư Tôn Ở Trên Xin Nhận Đồ Đệ Cúi Đầu
- Chương 219: Hắn Là Người Tốt Da!
- Chương 220: Bát Quái
- Chương 221: Đao Kiếm Quy Tụ
- Chương 222: Ba Ba Vội Tới Ta Chử Cơm
- Chương 223: Mĩ Nam Dữ Nhĩ Diện Đối Diện
- Chương 224: Đường Lương Đỗ Nhược Phi Trở Về
- Chương 225: Đi Phục Hổ Đường Đi!
- Chương 226: Lục Nhân Hành
- Chương 227: Khách Ít Đến Khách Ít Đến
- Chương 228: Dĩ Bị Trừ Danh
- Chương 229: Bất Mại!
- Chương 230: Thế Đạo Ở Biến Nhân Đã Ở Biến
- Chương 231: Tiểu Gấu Ngựa
- Chương 232: Một Cái Vang Chỉ
- Chương 233: Tọa Hạ Cật Đường
- Chương 234: Nhân Tộc Cư Điểm Hữu Hảo Cật Tích!
- Chương 235: Ta Mới Vừa Mới Bắt Đầu Đâu
- Chương 236: Tiên Thụy Nhất Giác
- Chương 237: Chật Vật Không Chịu Nổi
- Chương 238: Trong Rừng Cuồng Phong
- Chương 239: Cọp Răng Kiếm Tranh!
- Chương 240: Nguyên Liệt Cứu Ta!
- Chương 241: Tử Mặc … Ca Ca
- Chương 242: Một Phương Chịu Khổ Bát Phương Chi Viện!
- Chương 244: Thập Viêm Đạm Quỷ
- Chương 246: Ẩn Quyền Và Một Kiếm Huy Hoàng
- Chương 247: Đông Linh Đệ Tứ Bả Kiếm!
- Chương 248: Liễm Diễm Hỏa Vũ
- Chương 249: Vãn Bối Tảo Niên Hữu Ta Tạo Hóa
- Chương 250: Phóng Hỏa Đốt Sơn
- Chương 251: Thanh Linh Đan
- Chương 252: Ta Chính Là Cái Đan Sư Nha
- Chương 253: Đường Chủ Đại Nhân Khai Dược Khố A!
- Chương 254: Ta Còn Muốn Chút Tài Liệu
- Chương 255: Chích Hữu Nhất Phân
- Chương 256: Vẫn Là Ta Thắng!
- Chương 257: Nhĩ Bất Thị Hoàn Yếu Hiến Tế Mạ
- Chương 258: Lui Từng Bước Trời Cao Biển Rộng
- Chương 259: Chúng Ta Còn Có Võ Đường Chủ Nha
- Chương 260: Thương Thiên Khả Tằng Nhiêu Quá Thùy
- Chương 261: Một Trắng Một Đỏ Ngươi Chọn Cái Nào
- Chương 262: Kinh Hồn Thoáng Nhìn
- Chương 263: Ẩn Huyết Ngạc Tiến Giai
- Chương 264
- Chương 265: Việc Này Chớ Để Nhắc Lại
- Chương 266: Khả Gọi Ta Thanh Sư Huynh!
- Chương 267: Tam Cá Yếu Cầu
- Chương 268: Phải Bại Lộ Sao
- Chương 269: Pháp Tệ Năm Mươi Vạn Thỉnh Thực Tiểu Hữu Lại Ra Tay Một Lần
- Chương 270: Cữu Tử Mặc Li Khứ
- Chương 271: Cự Thần Tông Đi
- Chương 272: Tiểu Chúc Chúc Bị Người Đánh Cướp
- Chương 273: Đào Hoa Nhân Sinh Ý Bổn Cô Nương Tiếp Liễu!
- Chương 274: Luyện Hỏa Lão Nhân
- Chương 275: Bát Quái Nổi Lên Bốn Phía
- Chương 276: Tháp Luyện Hỏa Trên Núi Luyện Hỏa
- Chương 277: Ngươi Muốn Pháp Bảo Như Thế Nào
- Chương 278: Tiểu Nha Đầu Bày Ra Linh Căn Của Ngươi
- Chương 279: Đặc Yêu Thị Nhĩ!
- Chương 280: Ngươi Là Khinh Thường Ta Cự Thần Tông
- Chương 281: Thiên Đạo Lực Đích Đoạt Thủ Dữ Quy Hoàn
- Chương 282: Muốn Ta Cho Ngươi Đoán Một Quẻ Sao
- Chương 283: Lay Động Đích Ánh Nến
- Chương 284: Nhị Huyết
- Chương 285: Làm Tốt Hơn Sự
- Chương 286: Thưởng Trái Cây Đích Đầu Khỉ
- Chương 287: Hắc Tiểu Hầu Tử Cật Nhục Kiền Mạ
- Chương 288: Đẳng Đãi Nhất Sinh Tựu Vi Thử Thì
- Chương 289: Thôi Xán Đích Yên Hỏa
- Chương 290: Điên Cuồng Đích Trả Thù
- Chương 292: Na Cự Đại Đích Nhãn!
- Chương 293: Tiểu Tình Nhân Lai Cầu Tình
- Chương 294: Bất Như Dụng Ngư Kiền Ba
- Chương 295: Nhất Thiết Giai Nhân Nhãn Thần Thông
- Chương 296: Thật Lớn Đích Mắt
- Chương 297: Thật Lớn Đích Mắt
- Chương 298: Ngô Nãi Thẩm Vấn Tiên
- Chương 299: Không Dám Tái Lấy
- Chương 300: Băng
- Chương 301: Ta Muốn Hiến Tế
- Chương 302: Đan Trắng Đan Trắng
- Chương 303: Thả Con Khỉ Nha!
- Chương 304: Ngươi … Nghiêm Túc Sao
- Chương 305: Hoa Hảo Nguyệt Viên
- Chương 306: Cấp Nó Ăn Đích
- Chương 307: Khinh Cuồng Hạ Đích Khổ Trung
- Chương 308: Đem Tiểu Hoa Hồng Chộp Tới!
- Chương 309: Hoán Tỉnh
- Chương 310: Tiểu Hữu Khả Hỉ Hoan Giá Đao
- Chương 311: Tiểu Hắc Tuyết
- Chương 312: Hữu Nhân Tẩu Hữu Nhân Lai
- Chương 313: Không Ai Tính Đích Ông Nội
- Chương 314: Tinh Chủ Thẩm Gia Cùng Xư Lý Bộ Tộc Đích Lưng Đeo
- Chương 315: Đông Hương Nam Cốc
- Chương 316: Phi Long Quan Đích Dân Chủ Đầu Phiếu
- Chương 317: Ma Đao Đích Nam Nhân
- Chương 318: Chân Kì Sĩ Đích Tín
- Chương 319: Trở Lại Khách Điếm
- Chương 320: Kia Thủ Đồng Dao
- Chương 321: Ôn Nhu Của Người Làm Cha
- Chương 322: Tỷ Tỷ
Vạn Thú Triều Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.