Lần này, hắn chẳng những dối trên gạt dưới mà còn ở trước mặt Từ Thế Khôn, khen ta như thể thần tiên giáng thế.
Lại còn “vô tình” tiết lộ cho Liễu Như Mi biết rằng: ta vì muốn sớm sinh quý tử, đã chạy khắp nơi mời danh y, cầu phương thuốc bí truyền, chỉ chờ Từ Thế Khôn hồi gia để sớm ngày sinh đích tử.
Hai kẻ kia giờ mải mê đắm chìm cảnh đẹp Dương Châu, Tào quản sự đương nhiên được kể là công lớn.
Chỉ tiếc là hắn cao hứng đắc ý quá sớm, quên rằng trong tay ta còn nắm giữ nhược điểm chí mạng của hắn.
Không còn cung kính như xưa, hắn đường hoàng xoa xoa chòm râu dê, đứng trước mặt ta mà con mắt vẫn còn láo liên, ánh lên dã tâm không giấu được.
“Tào chưởng quỹ có lời gì cứ nói thẳng, bản phu nhân không trách.”
TruyenLau
Người xưa có câu: Dụ người có đạo, mới có thể khiến kẻ tiểu nhân thuận phục lâu dài.
Nhìn thấy ta khách khí như thế, sắc mặt hắn cũng hòa hoãn mấy phần, chẳng giấu giếm gì nữa, nói rằng:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Những ngày này tiểu nhân theo sát quan sát, nhận thấy phu nhân thật có thiên phú với toán thuật mưu lược, vượt xa Đông gia không biết bao nhiêu lần.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nếu nói ra thì… việc làm ăn tuy do phu nhân lo liệu chu toàn nhưng cửa hiệu là của Từ gia, cơ nghiệp cũng thuộc Từ gia. Phu nhân dẫu có lao tâm khổ tứ, sau này sợ rằng cũng chỉ là dệt gấm cho người, chẳng được bao nhiêu lợi lộc về mình.”
Hắn rõ ràng đang ám chỉ: ta chỉ là phụ nhân nội viện, quyền thế chẳng có, tay không dựng nghiệp cũng là dựa vào thể diện phu gia.
Một khi Từ Thế Khôn dắt Liễu Như Mi trở về, kẻ được lợi sau cùng là ai, há chẳng rõ ràng?
Ta dừng tay, chuỗi toán bàn trên bàn cũng dừng lại, giọng trầm xuống:
“Vậy ý của Tào chưởng quỹ là muốn ta thức thời, sớm đem sổ sách và con dấu giao lại cho Đông gia?”
Sổ sách giả do ta lập, nay lại bày ra ngay trước mặt hắn.
Hắn lập tức quýnh quáng, chẳng còn dám giở trò, quỳ ngay xuống trước mặt ta:
“Không dám! Không dám!”
Tát lấy tát để mấy cái lên mặt mình, hắn mới nói rõ:
“Ý tiểu nhân là nếu phu nhân đã chẳng màng đến sủng ái, chi bằng nhân lúc Đông gia vắng mặt, đem mấy cửa hiệu ế ẩm bán đi, thu lấy bạc mà giữ bên mình. Cho dù Liễu Như Mi có mị hoặc thế nào, chung quy cũng chẳng thể sánh với người!”
Hắn quả là hiểu lòng người, biết ta không quan tâm tranh sủng trong phòng, chẳng buồn để ý tình ý nam nhân đặt nơi ai, chỉ quan tâm trong tay ta cầm bao nhiêu ngân lượng.
Mà sở dĩ hắn bày kế cho ta, chẳng qua là muốn rửa tay sạch sẽ, rút lui êm đẹp.
Cửa hiệu bán rồi, sổ sách đốt sạch, không còn bằng chứng, hắn có thể tiêu d.a.o tự tại, dù không bám Từ gia nữa cũng vẫn sống phong lưu.
Hắn còn thêm:
“Phu nhân yên tâm, chuyến đi lần trước, lý do tiểu nhân đã chuẩn bị sẵn. Hiện giờ Thượng Châu phía Đông loạn tặc quấy phá, không biết khi nào thương nghiệp sẽ bị ảnh hưởng. Chi bằng sớm xử lý, chuyển sản nghiệp xuống phía Nam. Tin rằng Đông gia hiểu chuyện, sẽ chẳng trách cứ phu nhân đâu.”
Tính toán chu toàn, mưu lược kín kẽ.
Chiếc gối đã được đặt cạnh đầu, nếu không gối lại hóa ra ta không biết thời thế.
Ta chọn ra hết thảy khế ước các cửa hiệu của Từ gia tại Thượng Châu theo như lời hắn, giao cả vào tay hắn:
“Lời chưởng quỹ chí phải. Vậy việc bán sản nghiệp này, ta giao toàn quyền cho ngươi.”
Hắn như được đặc xá, vội vàng quỳ xuống khấu đầu không ngừng.
Ngoài miệng cảm tạ ta đại ân cứu mạng, mặt úp xuống đất kia lại chẳng che nổi vẻ đắc ý cười thầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chắc chắn hắn nghĩ đã lừa được một phụ nhân mới chập chững học buôn bán như ta, chẳng qua chỉ biết lo liệu sổ sách thường ngày, sao hiểu được chuyện lật tay một cái kiếm bạc là ở khâu mua bán sản nghiệp.
Mai này dù bị Từ Thế Khôn phát giác, cũng chẳng hề hấn gì.
Dù sao còn có ta đứng mũi chịu sào. Chỉ cần sửa vài lời cung giả, đổ hết lên đầu ta là xong.
O Mai d.a.o Muoi
Quả là kế sách vẹn toàn.
Chỉ tiếc hắn không ngờ, phu thê vốn là chim cùng rừng, đến lúc nguy hiểm cũng sẽ bay mỗi người một ngả.
Hắn nói không sai, chỉ là hắn nhắc nhở ta một điều:
Thay vì giữ mặt mũi cho Từ gia, chi bằng nhổ sạch tận gốc, khiến toàn bộ cơ nghiệp này mang họ Vệ!
11
Quả như trời giúp.
Ngày sau khi bán xong hết cửa hiệu, đưa cả nhà rời xuống phía Nam, loạn tặc quả thật đánh vào Thượng Châu.
Ba tháng sau, hoa đào đã tàn, hải đường chuẩn bị khoe sắc.
Từ Thế Khôn cùng Liễu Như Mi mới chậm rãi trở lại, gặp ta tại Tuyền Châu.
Khi ấy ta đã sớm mua sắm xong nhà cửa, điền trang, xe ngựa đâu ra đấy, một mảnh không thiếu.
Hắn khen:
“Phu nhân cực khổ rồi. Nhờ nàng nhìn xa trông rộng, mới không khiến gia nghiệp tổn thất vô ích.”
Ta hao tổn biết bao tâm lực, liền đem những khó khăn nhọc nhằn trong mấy tháng kể lại, còn đúng lúc để bà tử bưng thuốc bổ tới, ngửa đầu mà uống cạn.
Rõ ràng là ngụ ý: ta lo toan mọi việc đến mệt mỏi sinh bệnh, mãi không khỏi.
Từ Thế Khôn chẳng hỏi han nửa lời, chỉ lạnh nhạt đáp: “Khổ cho nàng rồi.”
Chỉ một câu như thế, coi như thù lao cho nửa năm tận tâm giữ nghiệp.
Mũi ta cay xè, giọng bi ai nghẹn ngào:
“Hóa ra trong lòng quan nhân, ta chỉ đáng giá bấy nhiêu lời sao?”
Từ Thế Khôn ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt ta, oán hận lẫn lửa giận cháy bỏng.
Hắn lập tức chột dạ, ngón tay lật sổ kế toán cũng run rẩy.
Cuối cùng, chẳng còn lòng dạ nào mà xét sổ, chỉ vội vã đến gần, nắm lấy tay ta đặt trên bàn:
“Nàng trông coi đại nghiệp, trong ngoài chu toàn thật cực nhọc. Chỉ là ta vốn vụng về, chẳng biết lấy lời nào làm nàng vui lòng thôi.”
“Nói đến đống sổ sách này, một người coi cũng buồn tẻ. Hay là đêm nay ta nghỉ lại chỗ nàng, phu thê cùng nhau tính toán, phu nhân thấy sao...?”
Lâu ngày không gặp, tất có chút hứng thú mới lạ. Ta cũng tự trang điểm tỉ mỉ, tuy không diễm lệ như Liễu Như Mi nhưng cũng mang vẻ mặn mà khó cưỡng.
Từ Thế Khôn rót lời mật ngọt bên tai, tay cũng theo đó mà luồn vào áo lót, gỡ dần xiêm y.
Lúc lửa tình sắp bốc cháy, nha hoàn ta phái đi hầu hạ Liễu Như Mi bất ngờ lao vào:
“Không hay rồi lão gia! Liễu di nương chắc là không quen phong thổ, kêu đau bụng không ngớt, xin lão gia mau đến xem!”
Vân Thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.