Trịnh Dữ kinh ngạc đến vui sướng, đôi mắt đào hoa tràn đầy d*c v*ng, hơi cúi đầu xuống, ngậm lấy đôi môi hồng hào của Phó Dực. Anh đã hôn mấy lần, nhưng vẫn muốn tiếp tục hôn, đôi môi cô thật mềm mại và ngọt ngào, anh l**m môi cô thì thầm: “Việc này còn cần đến em sao? Anh có thể hôn chết em luôn á.”
“Em…sợ…” Phó Dực chớp chớp mắt nhìn anh, vừa xấu hổ vừa sợ hãi, giọng nói khen run, gương mặt ửng hồng vì đ*ng t*nh.
Trịnh Dữ mỉm cười, đương nhiên anh biết cô sợ, không phải sợ bị anh hôn chết, mà là sợ bị anh “làm” cho chết (>w
Vị Ngọt – Lai Bôi Gia Trấp
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.