Hơn hai năm qua, Ngô Chính trông thấy cảnh này không biết là đã bao nhiêu lần rồi, có khi còn là tàn nhẫn hơn gấp trăm ngàn lần không chỉ đơn giản là như vậy. Thế nên Ngô Chính cũng chẳng có lấy tức giận là bao. Loạn thế chính là như vậy, nhìn riết rồi cũng chai sần thành quen mà thôi.
Thế nhưng chính sự vẫn là không thể lơ là, Ngô Chính để lại Đông Phương Bạch lẫn trong cánh rừng liễu trông coi lấy A Tam. Còn hắn thì một thân một mình đứng chặn giữa con đường mòn đất sỏi, đồng thời bộc phát khí thế của mình trực tiếp áp bách về phía đám người binh lính quân Nguyên kia.
Đàn kỵ mã dường như cảm nhận được áp lực cực đại, khiến bọn chúng đột ngột dừng vó hí ngược lên trời, hoang mang bỏ chạy tán loạn. Đám người binh lính quân Nguyên cũng vì thế mà té ngã lăn lóc dưới đất, tinh thần chạy ngược một trăm tám mươi độ trở nên vô cùng kinh hoảng sợ hãi, không còn biểu hiện đắc ý phấn khích như trước đó.
Đồng thời điểm, Ngô Chính không chần chừ thi triển Hoành Không Na Di chớp mắt đã thay đổi vị trí trộn lẫn trong đám người binh lính quân Nguyên. Trên tay hắn Ỷ Thiên kiếm đột ngột xuất vỏ, linh quang phát ra cực kỳ chói mắt. Ngay khi đám người binh lính quân Nguyên còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, tức khắc hơn năm mươi cái thủ cấp của bọn hắn đã bắn lên không trung, bay vèo thành một đường cong rơi mạnh xuống mặt đất, lại lăn tròn đều đều y hệt như những quả bóng khi nhìn từ đằng xa.
Hết thảy diễn ra trong vòng chưa đến ba hơi thở qua đi, chỉ có thể dùng từ “nhanh, gọn và dứt khoát” để diễn tả lại tất cả những hành động vừa rồi. Ngô Chính đã rất hữu tâm ban cho đám người binh lính quân Nguyên này một cái chết rất nhân văn, không một chút dày vò đau đớn nào. Cái chết không đáng sợ nhất chính là chết nhưng vẫn không hay biết là mình đã chết từ lúc nào. Đây có thể nói là một ví dụ tương tự, hoàn toàn theo nghĩa đen.
Gần hai mươi người nữ tử tù binh trông thấy cảnh này, nhất thời ngẩn người không nói nên lời. “Là chuyện gì vừa xảy ra!? Đầu, đầu người đâu rồi!?”.
Phụt phụt phụt...
Hơn năm mươi cái xác chết đứng ngồi đủ loại tư thế, có chung một đặc điểm là không đầu. Lúc này cổ của bọn hắn tựa như là cái vòi nước, máu tươi phun ra xối xả bắn tung lên trời. Đám người nữ tử tù binh sau khi trải qua hành hạ cực khổ, bị ngựa kéo cả người chà xát dưới mặt đất, dưới cái khí hậu nắng nóng oi bức này, lúc bấy giờ lại được làm mát tắm mình bên dưới một trận mưa máu tanh tưởi, là máu tươi của những kẻ đã tàn nhẫn ức h**p các nàng.
“Bọn hắn chết rồi, những tên súc sinh, khiến ta nhà tan cửa nát... chết rồi!” – một trong đám người nữ tử ánh mắt vô thần, bất giác thều thào trong miệng.
“Ừm, chết cả rồi! Các ngươi đã được tự do, cùng nhau trở về đi thôi.”
Ngô Chính lắc đầu thở dài, sau đó đánh ra một đạo kiếm khí, dễ dàng cắt đứt những sợi dây thừng đang trói buộc tự do của những con người này. TruyenLau
“Hức... hu hu...”
Trông thấy sợi dây thừng đứt lìa, bất chợt tiếng thút thít thủ thỉ dần dần phát ra, tiếp đến là tiếng nức nở không thể kìm chế mà lớn tiếng khóc toáng lên. Có lẽ cũng không hẳn là khóc, là nửa cười nửa khóc mới phải. Cười vì kết cục của những tên binh lính quân Nguyên tàn bạo kia đáng giá phải nhận được, khóc là vì các nàng... làm gì còn có nơi nào để mà về? Cùng nhau trở về!? Nhưng là phải về đâu cơ chứ?
Thời thế loạn lạc, khiến biết bao con người vô tội nhà tan cửa nát, cuộc sống lơ phơ lất phất nay đây mai đó không chốn dung thân. Nhưng rồi chẳng có mấy ai quan tâm, người đời ra sao thế nào thì cũng mặc kệ không liên quan gì đến mình, chỉ cần bản thân vẫn còn sống tốt thì mọi chuyện đều là ổn thỏa.
Lại nói thế gian vốn dĩ là ấm lạnh thất thường, Ngô Chính bao nhiêu năm qua ậm ừ nhìn lấy hết thảy trong mắt, bất đắc dĩ có chăng cũng chỉ là lắc đầu thở dài cho qua. Hắn cũng chỉ có hai tay và hai chân tương tự như bao người khác, thân mình còn lo chưa xong làm sao có thể lo chuyện bao đồng, chia ra tâm sức mà đi thương cảm cho người trong thiên hạ!?
“Đa tạ nghĩa sĩ, đa tạ nghĩa sĩ, đa tạ người rất nhiều...” TruyenLau
Đám người nữ tử tù bình sau khi thoải mái khóc to một trận, phát tiết toàn bộ uất ức trong lòng bấy lâu, dần dà đã có một vài người nhanh chóng bình phục tâm tình, đỡ lấy đồng bạn cùng chung hoàn cảnh bi thảm bên cạnh, cùng nhau quỳ lạy dập đầu liên tiếp tạ ơn Ngô Chính, sau đó lại lủi thủi quay lưng rời đi.
Trông theo dáng người ngã nghiêng xiêu vẹo, đôi chân có phần khập khễnh bước tới, bóng lưng của những người nữ tử này lại nhiều hơn một vẻ thê lương sầu thảm, người mất kẻ còn.
“Chúc mừng túc chủ thành công chém giết đỉnh tiêm sơ kỳ cao thủ, nhận được điểm sát lục tích lũy x 1 0”
TruyenLau.com
“Chúc mừng túc chủ thành công chém giết nhất lưu trung kỳ cao thủ, nhận được điểm sát lục tích lũy x 1”
“Chúc mừng túc chủ thành công chém giết nhất lưu hậu kỳ cao thủ, nhận được điểm sát lục tích lũy x 1”
...
Giọng nói cứng nhắc nhàm chán của hệ thống vẫn cứ như mọi khi dài dòng dai dẳng vang lên trong đầu, liệt kê và thông báo từng cái một tích lũy được điểm sát lục. Nhưng là Ngô Chính chưa bao giờ cảm thấy nhàm chán với việc này, ngược lại càng là chú tâm lắng nghe, cẩn thận đề phòng hệ thống lại dở trò chơi khăm sau lưng.
Trông thấy Ngô Chính bỗng nhiên bất động đứng đó, ánh mắt trông theo bóng lưng của những người nữ tử tù binh rời đi, Đông Phương Bạch có phần hiếu kỳ liền chậm rãi đi đến kế bên hắn. Đương nhiên là nàng không quên dùng tơ chỉ buộc lại một chân của A Tam, sau đó cứ thế lê lết kéo đi. Dường như sau khi chứng kiến đám người bính lính quân Nguyên phi ngựa kéo theo những người nữ tử người Hán kia, Đông Phương Bạch đã được học hỏi và tiếp thu thêm rất nhiều kiến thức mới mẻ.
Ngô Chính nghe được tiếng kêu than r*n r* của A Tam, liền quay đầu nhìn xem, lại trông thấy Đông Phương Bạch đang nhàn nhã dắt “cún” đi dạo, để Ngô Chính nhất thời không biết là nên khóc hay nên cười đây.
“Ngươi từ khi nào lại biết thương cảm cho người khác thế?” – Đông Phương Bạch ánh mắt cổ quái nhìn Ngô Chính tỏ vẻ nghi vấn, nàng quả nhiên là mười phần thiếu niềm tin vào nhân cách của hắn.
“Ta khi nào mà không biết thương cảm cho người khác!? Phu quân của ngươi nhân ái có thừa a!” – Ngô Chính mặt co rúm như quả hồng phơi khô, không chút liêm sỉ lôi ra vai vế nói chuyện.
Đông Phương Bạch nghe thế không thèm trả lời, chỉ ngoảnh mặt tỏ vẻ rất xem thường. Đột nhiên, Đông Phương Bạch dường như là cảm nhận được gì đó, lại quay sang Ngô Chính nghiêm giọng nhắc nhở: “Có người đến, khoảng hơn mười người, đều là cao thủ.”
“Ta biết!” – Ngô Chính khẽ gật đầu. Từ lúc đặt chân vào cánh rừng liễu, hắn chưa một phút lơi là buông lỏng cảnh giác, sớm đã phát hiện những người này.
-------*-*-------
Võ Hiệp Huyền Huyễn Chi Sát Lục Hệ Thống: Mỗi ngày vào lúc 19h sẽ upload chương mới, từ 4 -> 9 chương tùy thời! Mọi người có hảo tâm nhớ vote 9 -> 10 sao để ủng hộ mình nhé, như mọi khi mình sẽ cố gắng ra chương đều đặn.
- Chương 1: Xuyên việt!
- Chương 2: “Bảo mẫu” hệ thống
- Chương 3: Dương mưu, hiện thực tàn khốc
- Chương 4: Địa ngục trần gian
- Chương 5: Còn muốn sống nữa hay thôi?
- Chương 6: Đồ Sát!
- Chương 7: Ngô Chính vs Hắc Long trại chủ
- Chương 8: Ngươi, trúng kế!
- Chương 9: Lạc đường
- Chương 10: Thiếu Lâm tự động tác!?
- Chương 11: Năm năm sau
- Chương 12: Hai loại thân phận
- Chương 13: Tương kiến Lệnh Hồ Xung
- Chương 14: Thiên kiều bá mị Đông Phương Bất Bại
- Chương 15: Uy hiếp!?
- Chương 16: Một câu hỏi và hai yêu cầu!
- Chương 17: Nàng đã bị bắt!
- Chương 18: Tái ngộ Lệnh Hồ Xung
- Chương 19: Thần bí ân công!?
- Chương 20: Vận mệnh là một “con đường”
- Chương 21: Thay đổi ý định
- Chương 22: Hai con chuột nhắt!
- Chương 23: Thượng phong chiến đấu
- Chương 24: Mâu thuẫn
- Chương 25: Bất đắc dĩ
- Chương 26: Ngụy quân tử
- Chương 27: Kế hoạch nguyên bản
- Chương 28: Ta có tác dụng chứ!?
- Chương 29: Khuyên nhủ, cảnh cáo và đa tạ!
- Chương 30: Lựa chọn!
- Chương 31: Thu nạp đệ tử
- Chương 32: Đứt đoạn giao tình
- Chương 33: Trở về chốn cũ
- Chương 34: Boss ẩn thứ nhất!
- Chương 35: Tương kiến Mạc Đại tiên sinh
- Chương 36: Kết giao bằng hữu
- Chương 37: Dám mạo hiểm hay là không?
- Chương 38: Ngươi là thiên hạ vô địch!
- Chương 39: Trước và sau mười lăm tháng bảy!
- Chương 40: Phụ tử đoàn tụ
- Chương 41: Hệ thống lỗ hỏng không thể khai thác
- Chương 42: Chỉ dạy Lâm Bình Chi
- Chương 43: Quần hùng hội tụ
- Chương 44: Lưu Chính Phong đầu quân triều đình!?
- Chương 45: Tiếu Diên Ma Đầu... đến!
- Chương 46: Đã đến sao còn chưa xuất hiện!
- Chương 47: Nhường một nấc bậc thang!
- Chương 48: Ngươi không giữ lời!?
- Chương 49: Ngô Chính bất đắc dĩ
- Chương 50: Trên Hằng Sơn có một người đợi!
- Chương 51: Tiếu Diện Ma Đầu cấu kết với triều đình!?
- Chương 52: Chúng ta chính là biến số
- Chương 53: Ta minh bạch...
- Chương 54: Lệnh Hồ Xung đến thăm
- Chương 55: Võ Đang phái thanh danh hủy hoại!?
- Chương 56: Suy đoán của Ngô Chính năm năm trước
- Chương 57: Có thể lại đàn cho ta nghe!?
- Chương 58: Thành Tâm Phổ Thiện Chú
- Chương 59: Nhàn rỗi
- Chương 60: Ta rất không dễ dãi!
- Chương 61: Mang theo bên người bình hoa
- Chương 62: Người được chọn... Ngô Chính!?
- Chương 63: Lấy gì để báo đáp cho ta!?
- Chương 64: Võ Đang phái hoành hành vô kỵ!?
- Chương 65: Phong Thanh Dương đến thăm!
- Chương 66: Tất cả đều sẽ bị nuốt trọn!?
- Chương 67: Lời cảnh báo!
- Chương 68: Tình tiết chỉ xuất hiện trong truyền thuyết tái hiện!
- Chương 69: Trời chiều lòng người!
- Chương 70: Ngô Chính là “người đó”!?
- Chương 71: Ngô Chính tấm lòng ân sư!
- Chương 72: Xứng đáng nhận của ta một phần kính trọng!
- Chương 73: Giải thoát Nhậm Ngã Hoành
- Chương 74: Trách nhiệm của Lâm Bình Chi!
- Chương 75: Ngô Chính chiến Phong Thanh Dương!
- Chương 76: Bên dưới hố lại tiếp tục là hố!?
- Chương 77: Tâm phục khẩu phục!
- Chương 78: Là thật hay là giả!?
- Chương 79: Quy phục hoặc là biến mất!
- Chương 80: Ngươi còn phải cố gắng a!
- Chương 81: Đông Phương Bất Bại là giả trang nam nhân!?
- Chương 82: Một phần hai yandere
- Chương 83: Điều kiện đã hội đủ!
- Chương 84: Kiến nghị đại hội võ lâm
- Chương 85: Thiếu Lâm tự tương kế tựu kế!
- Chương 86: Thanh Xung đạo trưởng quyết đoán!
- Chương 87: Ngô Chính chiến Xung Hư đạo trưởng (Thượng)
- Chương 88: Ngô Chính chiến Xung Hư đạo trưởng (Trung)
- Chương 89: Ngô Chính chiến Xung Hư đạo trưởng (Hạ)
- Chương 90: Thu hoạch phong phú
- Chương 91: Nhậm Ngã Hoành muốn lôi kéo Ngô Chính!?
- Chương 92: Đạo Giang thôn, trở về!
- Chương 93: Lâm Bình Chi tâm tính biến hóa!
- Chương 94: Nhậm Doanh Doanh thương tâm!
- Chương 95: Tiếu Diện Quân!
- Chương 96: Đông Phương Bạch tàn nhẫn thủ đoạn
- Chương 97: Bi kịch đảo lộn!
- Chương 98: Trà trộn vào Võ Lâm đại hội
- Chương 99: Là vì nàng!
- Chương 100: Cái này là Võ Lâm đại hội?
- Chương 101: Thiếu Lâm tự khinh người!
- Chương 102: Màn kịch bắt đầu!
- Chương 103: Phương Sinh đại sư yêu thích thanh tịnh
- Chương 104: Một màn kịch hay!
- Chương 105: Triều đình đánh đến
- Chương 106: Câu kéo thời gian
- Chương 107: Động thủ!
- Chương 108: Phong Thanh Dương và Xung Hư đạo trưởng đến!
- Chương 109: Ngô Chính ám toán
- Chương 110: Bất cẩn
- Chương 111: Lại gian lận
- Chương 112: Ta không bước vào địa ngục thì là ai
- Chương 113: Hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến
- Chương 114: Giết chóc
- Chương 115: Hậu chiến trường
- Chương 116: Một ngày nào đó sẽ trở về
- Chương 117: Hậu đại hội Võ Lâm
- Chương 118: Tiến hành xuyên không
- Chương 119: Hệ thống lọt hố
- Chương 120: Lạc trôi
- Chương 121: Ỷ Thiên Đồ Long Ký thế giới
- Chương 122: Diện kiến Trương Tam Phong
- Chương 123: Thiên mệnh chi tử... Vô năng!
- Chương 124: Điệp Cốc Y Tiên Hồ Thanh Ngưu
- Chương 125: Trương Tam Phong cảm kích
- Chương 126: Mang về một cái khả ái muội muội
- Chương 127: Khởi hành đến Hồ Điệp Cốc
- Chương 128: Đột phá tu vi
- Chương 129: Chữa trị cho Trương Vô Kỵ
- Chương 130: Uy hiếp Hồ Thanh Ngưu!?
- Chương 131: Dọa người
- Chương 132: Lời hứa với Trương Vô Kỵ
- Chương 133: Cuộc trao đổi!?
- Chương 134: Hội ngộ Đông Phương Bạch và Chu Chỉ Nhược
- Chương 135: Thế giới này là quá khứ!?
- Chương 136: Hai năm sau
- Chương 137: Chính kịch đã bắt đầu
- Chương 138: Hồ Điệp Cốc chính kịch diễn ra
- Chương 139: Chu Chỉ Nhược tâm thiện lương
- Chương 140: Kim Hoa Bà Bà đến
- Chương 141: Xuất hiện hoành tráng
- Chương 142: Tình hình chuyển biến xấu
- Chương 143: Ngô Chính chủ quan thái quá!?
- Chương 144: Diệt Tuyệt sư thái phẫn nộ
- Chương 145: Diệt Tuyệt sư thái bất lực
- Chương 146: Căm phẫn rời đi
- Chương 147: Kim Hoa Bà Bà vẫn chưa ly khai
- Chương 148: Lời khuyên hay là uy hiếp!?
- Chương 149: Đến thăm Trương Tam Phong
- Chương 150: Nhân vật truyền kỳ, Trương Tam Phong!
- Chương 151: Thành ý
- Chương 152: Võ đạo đường lối
- Chương 153: Gặp lại Trương Vô Kỵ
- Chương 154: Đến Băng Hỏa đảo
- Chương 155: Hệ thống thức tỉnh
- Chương 156: Ngô Chính khiếm khuyết
- Chương 157: Ngô Chính chiến Tạ Tốn
- Chương 158: Đả bại Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn
- Chương 159: Bình tĩnh trò chuyện
- Chương 160: Ngô Chính thích lướt sóng
- Chương 161: Chặn giết!
- Chương 162: Người của ma giáo!?
- Chương 163: Ngô Chính chơi đùa!
- Chương 164: Ngũ đại môn phái kết minh
- Chương 165: Phái Không Động đánh tới
- Chương 166: Ngô Chính chiến Đường Văn Lượng
- Chương 167: Cường địch xuất hiện!
- Chương 168: Cuồng vọng!
- Chương 169: Động thủ!
- Chương 170: Lại giết chóc!
- Chương 171: Lưỡng bại câu thương!
- Chương 172: Chơi khăm!
- Chương 173: Tuyệt cảnh!
- Chương 174: Cứu tinh xuất hiện
- Chương 175: Diệt Tuyệt sư thái có động tác
- Chương 176: Thay đổi Minh giáo
- Chương 177: Lão hòa thượng, đến rồi!
- Chương 178: Ngô Chính khích bác
- Chương 179: Lật mặt
- Chương 180: Lại có người đến!?
- Chương 181: Lưỡng Nghi Kiếm Pháp, Cực Phá Hư Không!
- Chương 182: Bất hòa!
- Chương 183: Lại táng gia bại sản!
- Chương 184: Hóa giải bất hòa!
- Chương 185: Đi đêm có ngày gặp ma
- Chương 186: Người truy người, người lại truy người!
- Chương 187: Chuẩn bị bão về!
- Chương 188: Cần một lời cam đoan!
- Chương 189: Quyết định!
- Chương 190: Thiên kiều bá mị
- Chương 191: Động thủ
- Chương 192: Đại khai sát giới
- Chương 193: Ngậm máu phun người!
- Chương 194: Diệt Tuyệt sư thái cuồng ngôn!
- Chương 195: Vây giết Diệt Tuyệt sư thái
- Chương 196: Ỷ Thiên kiếm phát uy
- Chương 197: Diệt Tuyệt sư thái bị... Dọa!?
- Chương 198: Động khẩu bất động thủ
- Chương 199: Khiêu khích!
- Chương 200: Hỗn chiến
- Chương 201: Ỷ Thiên kiếm đổi chủ!
- Chương 202: Tức chết!
- Chương 203: Lão nhân thần bí
- Chương 204: Tái ngộ Ngô Chính!
- Chương 205: Không nơi nào là không nguy hiểm
- Chương 206: Rước họa vào thân!
- Chương 207: Bí mật trong đao kiếm!
- Chương 208: Ngô Chính sát tâm!
- Chương 209: Tương cứu người của Minh giáo
- Chương 210: Thu hoạch
- Chương 211: Tử Sam Long Vương mất tích!
- Chương 212: Tăng cường thực lực và trải nghiệm!
- Chương 213: Chơi đùa!
- Chương 214: Tiến thoái lưỡng nan!
- Chương 215: Cho ngươi một cơ hội!
- Chương 216: Ngô Chính dọa người!
- Chương 217: Võ Đang án binh bất động
- Chương 218: Trương Tam Phong xuống núi
- Chương 219: A Tam đáng thương
- Chương 220: Quân Nguyên tàn bạo
- Chương 221: Lầm than!
- Chương 222: Triệu Mẫn lộ diện
- Chương 223: Kiểm tra thu hoạch
- Chương 224: Lai giả bất thiện
- Chương 225: Thương lượng
- Chương 226: Giương cung bạt kiếm
- Chương 227: Hư trương thanh thế
- Chương 228: Châm ngòi ly gián
- Chương 229: Kinh tâm động phách
- Chương 230: Ngô Chính bất cẩn!?
- Chương 231: Địa ngục không lối ngươi lại vào
- Chương 232: Giả mù sa mưa
- Chương 233: Thập diện mai phục
- Chương 234: Tương cứu Mạc Thanh Cốc
- Chương 235: Xuất đầu lộ diện
- Chương 236: Sát tâm
- Chương 237: Bạch lão đa nghi
- Chương 238: Rượt đuổi
- Chương 239: Anh hùng mạt lộ!
- Chương 240: Bản tâm
- Chương 241: Huyết trì tẩy rửa
- Chương 242: Nhân họa đắc phúc
- Chương 243: Hoàng sam nữ tử
- Chương 244: Nhân ngoại hữu nhân
- Chương 245: Đề tiếu giai phi
- Chương 246: Hệ thống vô nhân đạo
- Chương 247: Vu oan giá họa
- Chương 248: Thiếu Lâm tự cấu kết Nhữ Dương Vương!?
- Chương 249: Là một cái bẫy!
- Chương 250: Sĩ khả sát, bất khả nhục
- Chương 251: Bình phục
- Chương 252: Phục dụng đại hoàn đan
- Chương 253: Không còn điều gì e ngại
- Chương 254: Ly khai Cổ Mộ
- Chương 255: Nghi hoặc
- Chương 256: Ta rất có hứng thú làm Quỷ Sát!
- Chương 257: Yếu như vậy!?
- Chương 258: Cường đại
- Chương 259: Ta hỏi, ngươi trả lời!
- Chương 260: Ngông cuồng tự đại
- Chương 261: Cứu tinh xuất hiện kịp thời
- Chương 262: Không còn là hậu bối nữa
- Chương 263: Trò chuyện cùng Trương Tam Phong
- Chương 264: Gặp lại Triệu Mẫn
- Chương 265: Khiêu chiến
- Chương 266: Ngô chính chiến trương lộc khách
- Chương 267: Đả bại Trượng Lộc Khách
- Chương 268: Ngô Chính giữ lời
- Chương 269: Hạ Bút Ông ngu ngốc
- Chương 270: Thu hoạch khấm khá
- Chương 271: Đánh tới Lục Liễu sơn trang
- Chương 272: Truy bắt Triệu Mẫn
- Chương 273: Khổ đầu đà
- Chương 274: Há miệng đợi sung
- Chương 275: Người của Nhữ Dương Vương phủ đến
- Chương 276: Tư tưởng của Ngô Chính
- Chương 277: Một đấu ba
- Chương 278: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 279: Phấn khích!
- Chương 280: Nguyên cớ
- Chương 281: Khuyết điểm
- Chương 282: Ngô Chính vô liêm sỉ
- Chương 283: Yêu nghiệt hay cẩu nghiệt!?
- Chương 284: Làm con mồi
- Chương 285: Không phải là hoàng tuyền
- Chương 286: Vô sự
- Chương 287: “Những vị thần”
- Chương 288: Thuộc tính chân nguyên
- Chương 289: Trùng hợp
- Chương 290: Sứ giả Minh giáo Ba Tư
- Chương 291: Giễu cợt
- Chương 292: Thủy nguyên tố
- Chương 293: Quay lại điều tr
- Chương 294: Ngô Chính lại diễn xuất
- Chương 295: Lại trùng hợp!
- Chương 296: Lại là hắn!
- Chương 297: Thương lượng
- Chương 298: Giải quyết phiền toái
- Chương 299: Dẫn dụ
- Chương 300: Lại một quy tắc ngầm khác!?
- Chương 301: Hèn hạ
- Chương 302: Vừa đấm vừa xoa!?
- Chương 303: Nhất định là có âm mưu
- Chương 304: Vị khách không mời
- Chương 305: Giương cung bạt kiếm
- Chương 306: Lão nhân thần bí!?
- Chương 307: Trao đổi
- Chương 308: Mèo nào cắn mỉu nào!?
- Chương 309: Ngươi bị lừa!
- Chương 310: Thời cơ đã đến
- Chương 311: Tiêu diệt truy quân
- Chương 312: Thảm cảnh
- Chương 313: Khích lệ quân tâm
- Chương 314: Quyết định
- Chương 315: Giải phóng tù binh
- Chương 316: Kẻ địch lại đến
- Chương 317: Cho là ta dễ ức hiếp!?
- Chương 318: Tin tức Đông Phương Bạch
- Chương 319: Xuân cốc đồng lão
- Chương 320: Quân đến tướng chặn, nước đến đất ngăn
- Chương 321: Tiêu diệt doanh trại quân Nguyên
- Chương 322: Trên đỉnh Kinh Thần Phong
- Chương 323: Chúng ta quả thực là rất hữu duyên
- Chương 324: Nguyên lai, các ngươi là chờ đợi điều này!?
- Chương 325: Mệnh số ngươi đến đây là kết!
- Chương 326: Thâm hiểm
- Chương 327: Thành Côn chỉ là chốt thí
- Chương 328: Thành Côn không được toàn thây
- Chương 329: Thỏa hiệp
- Chương 330: Lật lọng
- Chương 331: Thiên Nhu Thủy
- Chương 332: Tranh giành “con mồi”
- Chương 333: Thân thế thiên nhu thủy
- Chương 334: Ta muốn “thứ này”
- Chương 335: Gặp lại Đông Phương Bạch
- Chương 336: Động cơ của Thiên Nhu Thủy
- Chương 337: Quân khởi nghĩa khởi sắc
- Chương 338: Mối nguy
- Chương 339: Uy hiếp
- Chương 340: Họa vô đơn chí
- Chương 341: Phiền toái đến
- Chương 342: Ngoài mặt hợp tác
- Chương 343: Thuyết phục
- Chương 344: Đạt mục đích
- Chương 345: Chúng ta bị lừa!?
- Chương 346: Hậu chiêu
- Chương 347: Hắc thủ là Không Trí!?
- Chương 348: Xuân Cốc Đồng Lão rơi vào tuyệt lộ
- Chương 349: Cục diện phức tạp
Võ Hiệp Huyền Huyễn Chi Sát Lục Hệ Thống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.