Đêm đó, sau khi thành vong hồn, Thiên ngắm sao trời liền ngộ ra bản tâm của mình. Từ đây, đạo tâm viên mãn, không có tâm ma, con đường tu hành trải dài vô tận.
Bóng hình phiêu đãng dưới trường dạ,
Thân tựa thảo nguyên, ngắm thiên hà.
Gió lay cỏ động, tiêu ngân khúc,
Hồn tôi thơ thẩn, lúc minh tâm.
« Vọng Thiên »
P/s: Ngộ đạo đôi khi chỉ trong phút chốc, tùy cơ duyên, hoàn cảnh và ngộ tính, nên anh em đừng thắc mắc sao đạo tâm viên mãn lẹ vậy nhé.🐧 ( một phần vì tác giả viết non tay nên cũng không dám khai thác chủ đề này sâu, rắc rối rắc rối quá hẹ hẹ)
Vong Hồn Và Giấc Mộng Trường Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Vong Hồn Và Giấc Mộng Trường Sinh
Chương 9: Đêm đầu
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn