Edit: Thủy Lưu Ly
“Lục đại phu, muội muội ta thế nào rồi?”
“Mất máu quá nhiều, khí huyết không thông. Còn lại thì không có gì đáng ngại.” Lục đại phu vuốt râu, bình tĩnh trả lời Hoằng Thiện.
Lục đại phu nói xong, lập tới dời bước đến bên bàn, bắt đầu viết phương thuốc, trong miệng lại không ngừng lặp lại: “Chu Hoằng Thiện, ta nghĩ ngươi cũng biết, từ nhỏ, thân thể tiểu thư Vô Tâm đã không tốt, bây giờ lại thêm ngoại thương nghiêm trọng. Chẳng qua thời gian ta xem bệnh giúp nàng cũng biết nàng không được người trong phủ coi trọng, nhưng tốt xấu gì nàng cũng là bệnh nhân, chẳng lẽ đến cái ăn các ngươi cũng không cho? Nói đi nói lại nàng chẳng qua là một đứa nhỏ, người Chu phủ các ngươi nhất định phải bức chết nàng mới cam tâm sao?”
“Lục đại phu, không phải như thế, thiếu gia của chúng ta không...” Tiểu Liên nghe thấy thiếu gia nhà mình bị hiểu lầm, muốn mở miệng giải thích, lại bị Hoằng Thiện ngăn lại. Hắn tao nhã, lễ phép chắp tay với Lục đại phu: “Hoằng Thiện nhớ kỹ.”
“Nếu không phải nể mặt mẫu thân Vô Tâm trước khi mất đã nhờ cậy ta, thì ta tuyệt đối không muốn bước vào đại môn Chu gia các ngươi một lần nữa. Chu Hoằng Thiện, ta nhắc nhở ngươi lần cuối, nếu tiểu thư Vô Tâm tiếp tục bị người ức h**p, ngươi đừng trách ta sẽ mang nàng đi.” Lục đại phu đặt mạnh phương thuốc lên bàn, nghênh ngang bỏ đi.
Tiểu Liên không hiểu, trong Kinh thành có nhiều đại phu như vậy, nhưng tại sao thiếu gia lại cố tình nhẫn nhịn, chịu đựng tính tình quái dị của Lục đại phu. Tuy nàng là nha đầu do thiếu gia mới mua về tháng trước, ở trong phủ chưa lâu, có rất nhiều chuyện không biết rõ, nhưng cũng thấy nếu Tứ tiểu thư bị Lục đại phu mang đi không phải rất tốt sao, như vậy tiểu thư sẽ không bị người bắt nạt nữa, nhưng vì sao thiếu gia vẫn luôn không chịu đồng ý?
“Thiếu gia, vị Lục đại phu này là ai vậy ạ?” Tiểu Liên cầm lấy phương thuốc Lục đại phu để lại, mở miệng hỏi, lại phát hiện Hoằng Thiện đã lại gần giường Chu Vô Tâm từ lâu, lúc này hắn đang nhẹ nhàng dém chăn, lại thay nàng vén gọn những sợi tóc rối bời trên trán.
“Tiểu Liên, đi sắc thuốc đi.” Hoằng Thiện dùng một giọng nói bình thản, không phập phồng hạ lệnh,Tiểu Liên rùng mình, bật người xin cáo lui.
Đến khi đóng lại cánh cửa sau lưng, Tiểu Liên nhớ đến ánh mắt thiếu gia nhìn Chu Vô Tâm, nàng luôn cảm thấy, lúc ấy, trong mắt thiếu gia mang theo đau thương nồng đậm…
- Chương 1: Bắt đầu xuyên qua
- Chương 2: Hiện trường
- Chương 3
- Chương 4: Ân nhân cứu mạng
- Chương 5: Năm nay chuyện kỳ quái đặc biệt nhiều
- Chương 6: Rõ ràng ta đẹp như vậy
- Chương 7: Nghiệp chướng
- Chương 8: Dễ nhìn xuất hiện
- Chương 9: Thiếu gia Hoằng Thiện
- Chương 10: Tỉnh lại lập tức thay đổi
- Chương 11: Chu lão đại*
- Chương 12: Rảnh rỗi đi gây sự
- Chương 13: Bị ăn hèo
- Chương 14: Mang thù
- Chương 15: Đại hội thân cận*(1)
- Chương 16: Đại hội thân cận (2)
- Chương 17: Đại hội thân cận (3)
- Chương 18: Quỳ xuống nói xin lỗi
- Chương 19: Thể diện hoàng gia đều mất hết
- Chương 20: Ít ngược ta một chút không được sao? (1)
- Chương 21: Ít ngược ta một chút không được sao? (2)
- Chương 22: Chu lão đại chân chó*
- Chương 23: Nhanh nhẹn cởi quần áo
- Chương 24: Nhìn lầm các ngươi
- Chương 25: Là ai muốn gặp ta
- Chương 26: Gian thương trong gian thương
- Chương 27: Khuôn mặt tai họa
- Chương 28
- Chương 29: Càng không cho làm càng muốn làm
- Chương 30: Trở thành phi tử của ta đi
- Chương 31: Ta muốn làm công
- Chương 32: Đẹp trai đệ nhất thiên hạ
- Chương 33: Chết cũng không đến Câu Lan Viện*
- Chương 34
- Chương 35: Nghĩ cách theo đuổi
- Chương 36: Chuyện lớn náo động Kinh thành
- Chương 37: Tiễn khách
- Chương 38: Công tâm gian kế
- Chương 39: Nam nhân đào hoa
- Chương 40
- Chương 41: Nước sôi lửa bỏng
- Chương 42: Dùng sức vắt
- Chương 43: Cãi nhau
- Chương 44: Ngươi chết chắc rồi
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73: Sống về đêm 1
- Chương 74: Sống về đêm 2
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
Vương Gia! Ngươi Thật Bỉ Ổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.