Editor: Cẩm Băng Đơn
Dường như giận dỗi mà một mình ăn bữa tối của suất hai người, Hách Liên Dạ lớn ngần ấy lần đầu tiên hiểu ra "kìm nén" là cái cảm giác như thế nào, y cảm thấy mình không hề ngây thơ, ừh...
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Giang Ngư Ngư đã đứng dậy rửa mặt, sửa soạn xong thì xách cái bao quà vặt ra ngoài, đi tới chỗ của Trình Ti Vũ, cũng là phòng của Ngũ tiểu thư Trình gia.
Trình Ti Vũ vẫn một lòng muốn gả cho biểu ca cặn bã của nàng ta, đương nhiên sẽ không ngoan ngoãn đi cùng nàng, Giang Ngư Ngư không muốn nhiều lời với nàng, trực tiếp cho nàng ta ăn thuốc mê, sau đó buộc nàng ta thành cây cột rồi để nàng ta lên xe đẩy nhỏ nàng đã sớm chuẩn bị, phía trên lại phủ thêm một cái đệm chăn để che dấu tai mắt người.
Nhìn thấy hàng loạt động tác này của nàng, Trình đại nhân một đêm không ngủ cũng giật giật khóe miệng, khí thế này của con gái... sao nhìn kiểu gì cũng thấy giống thổ phỉ vậy?
Việc này không nên lộ ra, cho nên ông không kêu ai lại đây giúp đỡ cả, vốn còn định giúp con gái khiêng người đi ra cửa sau vào trong xe ngựa, mà lúc này... ông hoàn toàn không có đất dụng võ!
Người đánh xe là tâm phúc của Trình đại nhân, trung thành và tận tâm, võ nghệ cao cường, hơn nữa đường đi từ kinh thành đến huyện Đào đều là đường dành cho quan chức, hơn nữa bây giờ cũng là thời kỳ thái bình thịnh thế, cũng không cần sợ có kẻ xấu chặn đường, cho nên vấn đề an toàn, không có gì cần phải lo lắng cả.
Trời còn chưa sáng nàng đã chuyển đi chuyển lại trong phủ, mình nàng chạy ra cửa sau thì không hề gì, nhưng Trình đại nhân cũng làm như vậy, cho nên rất khiến người ta phải dòm ngó.
Khuyên can mãi, rốt cục Giang Ngư Ngư cũng khuyên được Trình đại nhân yên tâm ở lại trong phòng, sau đó bình tĩnh đẩy xe nhỏ, đi cửa sau của vương phủ.
Nhưng người còn chưa ra ngoài... Yên lặng vài giây, nàng hỏi, "Sao anh lại ở đây?"
Hách Liên Dạ một thân áo trắng nhẹ nhàng, đuôi lông mày khẽ nâng lên, cười đến mức phải gọi là khuynh quốc khuynh thành, "Chờ nàng."
Bị sốc vài giây, Giang Ngư Ngư không biết làm sao bình tĩnh suy nghĩ, tên yêu nghiệt này... cười rộ lên thật sự rất đẹp mắt đấy.
Từ hôm qua bắt đầu tách khỏi Hách Liên Thần, thật ra tâm tình của nàng luôn luôn không được tốt lắm, nhưng vừa mới nhìn thấy Hách Liên Dạ xuất hiện, nhất là nhìn thấy nụ cười này của y... Nó đẹp như lúc sương mù tan đi trời trong xanh trở lại vậy, khiến mây đen trong lòng nàng bớt đi vài phần.
Ngón tay như ngọc khẽ đung đưa trước mặt nàng, một gương mặt yêu nghiệt theo đó áp sát lại, "Tiểu nha đầu, nhìn ta đến ngây người sao?"
Giang Ngư Ngư hơi hơi nhíu mi, bẻ ngón tay, rất nghiêm túc suy nghĩ một lát, mới uốn nắn y, "Là tôi thấy anh rất ngốc."
"... Lại giận ta ta sắp hôn nàng rồi sao?" Vân vê cái miệng của nàng, y nhướng mày cười đến tà khí.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tình cảm của hai người vừa có chút tiến triển, tiểu nha đầu này lại định bỏ y mà chuồn đi, y còn chưa có phạt nàng, nàng còn dám giận y?
Khuôn mặt thuần lương nhỏ nhắn nhìn có chút rối rắm, "Ý của Vương gia là, nụ hôn của anh thật ra là một sự trừng phạt?"
Còn dám giận y?
Y đổi thành bộ dáng thành khẩn, vẻ mặt hơi nóng nảy, cười yếu ớt, "Có phải trừng phạt hay không, ta nói không biết được, hôn qua mới biết."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"..." Được, luận về độ dày của da mặt, nàng không bằng y!
Giang Ngư Ngư nhận thua, đúng l,úc Hách Liên Dạ ở đây, nàng liền coi y như công nhân khuân vác, làm mấy dấu tay, ý bảo y chuyển hết mấy thứ trên xe đẩy nhỏ lên xe ngựa đi.
Trên xe đẩy có đắp một cái chăn bông rất dày, nhìn không ra bên trong là một người, Hách Liên Dạ cũng không hỏi đó là thứ gì, dù sao sức nặng hơn một trăm cân, đối với người tập võ mà nói thì đúng là không đáng kể chút nào, cho nên y thoải mái chuyển đồ trên xe đẩy lên.
TruyenLau.com
Nhàn nhã đứng ở một bên, Giang Ngư Ngư hỏi y, "Anh chờ tôi làm gì?"
Mắt phượng mênh mông hơi quay lại, cười lườm nàng một cái, "Đương nhiên là nàng đi nơi nào, ta liền đi chỗ đó."
Những lời này rõ ràng chính là thổ lộ đấy... Nhưng Giang Ngư Ngư rất bình tĩnh mà lí giải thành, "Ồ, hóa ra anh ta cũng đi huyện Đào à."
Dù sao không có cơ mật đại sự gì, Hách Liên Dạ cũng sẽ không lắm chuyện hỏi vì sao lại mang Trình Ti Vũ đi, lại càng không nói lung tung những chuyện này ra ngoài, y muốn đi thì cứ đi thôi.
Nhưng mà... "Sao anh lại nhiều hành lý như thế?"
Bọn họ muốn thừa dịp lúc không có nhiều người mà đi ra khỏi thành, nhưng lúc sắp lên xe ngựa, nàng lập tức phát hiện Hách Liên Dạ không chỉ mang theo một bao đồ ở trên người, sau lưng y, còn có một cái rương có thể tích không nhỏ.
So với cái bao đồ ăn vặt trong tay mình... Nàng cảm thấy mình như dạo chơi ra ngoài thành, còn Hách Liên Dạ thì giống như muốn đi Quan Đông* vậy...
(* còn có thể nói là: lưu lạc đến Quan Đông. Quang Đông là vùng đất ở phía Đông Sơn Hải Quan, gồm các tỉnh Đông Bắc Trung Quốc)
"Không nhiều lắm."
Nghiêm túc mà nói, trong rương này không tính là hành lý, chỉ có một ít kỳ trân dị bảo vô giá mà thôi.
Bởi vì đi vội vàng, ngân phiếu trong vương phủ không đủ, cho nên mang chút đồ đáng tiền, đề phòng lúc cần tiền gấp.
Hách Liên Dạ cười đến mức rất bình tĩnh, dư dả thể hiện y là người tính toán không bỏ sót, tất cả là đều phong phạm trong lòng bàn tay y của một phúc hắc nên có.
Giang Ngư Ngư nghe xong thì líu lưỡi, "Thật đúng là xem trọng, đi có nửa ngày mà mang nhiều hành lý như vậy, còn nói là không nhiều lắm..."
"... Nửa ngày?" Nụ cười trên mặt Hách Liên Dạ cứng đờ.
"Đúng thế, không phải đi huyện Đào nửa ngày là tới rồi sao?" Giang Ngư Ngư sửng sốt, vừa phản ứng kịp, "Không phải anh muốn đi huyện Đào với tôi đấy chứ?"
Đúng vậy! Hách Liên Dạ cười càng bình tĩnh hơn, trong lòng... thì chẳng có chút bình tĩnh nào.
Được, được rồi, nửa ngày.
Y mang theo đống ngân phiếu đủ sống nửa đời người cùng tài bảo ba đời, còn bảo Hà thúc và Hà Nghiêm chuẩn bị vì ba năm này y sẽ không trở về, chỉ vì nửa ngày có thể tới một nơi cùng nàng thôi ư...
Cái tiểu nha đầu này thương hay nói là chữ gì ấy nhỉ? À, đúng rồi, phúc hắc.
Rất hiển nhiên, y phúc hắc quá lâu, rốt cục cũng tự làm đen luôn mình...
Nhưng sự thật mặc dù là kẻ bịp bợm, thì cũng có điểm khiến y cao hứng chính là tiểu nha đầu này không có ý định bỏ y rồi chuồn đi, chỉ là có việc muốn đi huyện Đào một chuyến thôi.
Coi như nàng có lương tâm.
Cười kéo người ta lại, không nói hai lời liền hôn một cái... Ừ, muốn hôn một cái.
Giang Ngư Ngư mới không ngoan ngoãn để cho y hôn, nhét vào trong miệng y thứ gì đó thơm thơm ngòn ngọt.
"Bánh dẻo?" Tiểu nha đầu này lại cam lòng cho y đồ ăn vặt của nàng?
Giang Ngư Ngư lập tức gật đầu, "Là nhân ớt cay – mù tạc!"
"..." Ớt cay... Mù tạc...
"Tôi không nỡ nòng ăn, cho giữ lại cho Vương gia đấy." Ánh mắt lanh lợi sáng ngời cực kỳ ngoan ngoãn nhìn y.
"..." Bóng dáng mặc đồ trắng chợt lóe lên, vội vàng cướp đường trở về phủ Thượng thư, không đầy một lát, Hách Liên Dạ tay cầm ấm trà và cốc trà, tư thái nhanh nhẹn trở về, tiến vào trong xe ngựa.
"Tiểu nha đầu, cách này của nàng thật thông minh."
Y cười liếc nàng, trong mắt tràn đầy vẻ cưng chiều, "Biết ta không nỡ để cho nàng nếm mùi cay, suốt dọc đường này, ta sẽ không thể hôn nàng rồi."
"..." Rõ ràng là nàng "bắt nạt" y thành công, sao y còn có thể bình tĩnh như thế được, lại còn lợi dụng cơ hội này để thổ lộ nữa chứ?
Rất phúc hắc rồi! Buồn bực khinh thường y một chút, Giang Ngư Ngư bắt đầu lục lọi túi ăn vặt của mình, lấy bữa sáng ra bắt đầu ăn.
"Sao anh không ăn cái gì?" Nàng không hiểu nhìn một bao "hành lý" cực to của y.
Lộ trình nửa ngày không có khả năng thay quần áo, cho nên một rương lớn này của y là... thức ăn? Dù sao chắc cũng không phải đồ trang điểm đâu nhỉ!
"... Ta đã ăn ở trong phủ rồi." Hách Liên Dạ không thể bình tĩnh quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, ngắm nhìn nơi phương xa.
Y chưa ăn... Đói hai bữa cũng chẳng có gì, nhưng cái cảm giác tự làm đen mình này…
- Chương 1: Mới vào Vương phủ (1)
- Chương 2: Mới vào Vương phủ (2)
- Chương 3: Mới vào Vương phủ (3)
- Chương 4: Một giây giết chết Vương gia (1)
- Chương 5: Một giây giết chết Vương gia (2)
- Chương 6: Một giây giết chết vương gia (3)
- Chương 7: Một giây giết chết Vương gia (4)
- Chương 8: Một giây giết chết Vương gia (5)
- Chương 9: Một giây giết chết Vương gia (6)
- Chương 10: Một giây giết chết Vương gia (7)
- Chương 11: Một giây giết chết Vương gia (8)
- Chương 12: Một giây giết chết Vương gia (9)
- Chương 13: Cô nương thật thông minh (1)
- Chương 14: Cô nương thật thông minh (2)
- Chương 15: Cô nương thật thông minh (3)
- Chương 16: Cô nương thật thông minh (4)
- Chương 17: Vô lương PK phúc hắc (1)
- Chương 18: Vô lương PK phúc hắc (2)
- Chương 19: Vô lương PK phúc hắc (3)
- Chương 20: Bất lương PK phúc hắc (4)
- Chương 21: Một ngày khảo nghiệm (1)
- Chương 22: Một ngày khảo nghiệm (2)
- Chương 23: Đáp đúng, có thưởng (1)
- Chương 24: Đáp đúng, có thưởng (2)
- Chương 25: Đáp đúng, có thưởng (3)
- Chương 26: Đáp đúng, có thưởng (4)
- Chương 27: Đáp đúng, có thưởng (5)
- Chương 28: Đáp đúng, có thưởng (6)
- Chương 29: Chống lại phúc hắc như thế nào (1)
- Chương 30: Chống lại phúc hắc như thế nào (2)
- Chương 31: Chống lại phúc hắc như thế nào (3)
- Chương 32: Chống lại phúc hắc như thế nào (4)
- Chương 33: Chống lại phúc hắc như thế nào (5)
- Chương 34: Vương gia làm cái gì vậy hả (1)
- Chương 35: Vương gia làm cái gì vậy hả (2)
- Chương 36: Nếu như nàng thích hắn… (1)
- Chương 37: Nếu như nàng thích hắn… (2)
- Chương 38: Nếu như nàng thích hắn… (3)
- Chương 39: Tiểu nha đầu này thật khiến cho y kinh hỉ (1)
- Chương 40: Tiểu nha đầu này thật khiến cho y kinh hỉ (2)
- Chương 41: Tiểu nha đầu này thật khiến cho y kinh hỉ (3)
- Chương 42: Cái này tuyệt đối không phải là vì ghen (1)
- Chương 43: Cái này tuyệt đối không phải là vì ghen (2)
- Chương 44: Cái này tuyệt đối không phải là vì ghen (3)
- Chương 45: Cái này tuyệt đối không phải là vì ghen (4)
- Chương 46: Người đàn ông này rất yêu nghiệt (1)
- Chương 47: Người đàn ông này rất yêu nghiệt (2)
- Chương 48: Người đàn ông này rất yêu nghiệt (3)
- Chương 49: Nam nhân này rất yêu nghiệt (4)
- Chương 50: Người đàn ông này rất yêu nghiệt (5)
- Chương 51: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (1)
- Chương 52: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (2)
- Chương 53: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (3)
- Chương 54: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (4)
- Chương 55: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (5)
- Chương 56: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (6)
- Chương 57: Tên yêu nghiệt này quá thông minh rồi (7)
- Chương 58: Tên yêu nghiệt này quá cường đại (8)
- Chương 59: Bổn vương muốn bắt đầu thích nàng (1)
- Chương 60: Bổn vương muốn bắt đầu thích nàng (2)
- Chương 61: Bổn vương muốn bắt đầu thích nàng (3)
- Chương 62: Bổn vương muốn bắt đầu thích nàng (4)
- Chương 63: Chúng ta thành thân đi
- Chương 64: Hình như Vương gia ăn dấm chua (1)
- Chương 65: Hình như Vương gia ăn dấm chua (2)
- Chương 66: Thận phận thật sự của Ngư Ngư (1)
- Chương 67: Thân phận thật sự của Giang Ngư Ngư (2)
- Chương 68: Nhìn người trong lòng của bổn vương
- Chương 69: Thiếu gia ta chính là ông trời ban cho ngươi (1)
- Chương 70: Không bằng cô theo ta hồi cung đi
- Chương 71: Muốn làm hoàng hậu không?
- Chương 72: Bộ dạng của Vương gia thật là “tri kỷ” (1)
- Chương 73: Bộ dạng của Vương gia thật là “tri kỷ” (2)
- Chương 74: Tiểu nha đầu, ta đã trở về
- Chương 75: Lần đầu tiến cung
- Chương 76: Vậy nàng thích bổn vương sao?
- Chương 77: Một ngày trước thành thân
- Chương 78: Người nào đó tức giận
- Chương 79: Bổn vương chỉ có thể đền chính mình cho nàng
- Chương 80: Thái tử thật đúng là một vị thần (1)
- Chương 81: Thái tử thật đúng là một vị thần (2)
- Chương 82: Tình địch của y là dùng 'chồng chất' để tính (1)
- Chương 83: Tình địch của y là dùng 'chồng chất' để tính (2)
- Chương 84: Phúc hắc ăn dấm rất nguy hiểm (1)
- Chương 85: Phúc hắc ăn dấm rất nguy hiểm (2)
- Chương 86: Phúc hắc ăn dấm rất nguy hiểm (3)
- Chương 87: Phúc hắc ăn dấm rất nguy hiểm (4)
- Chương 88: Phúc hắc khi ghen rất nguy hiểm (5)
- Chương 89: Phúc hắc khi ghen rất nguy hiểm (6)
- Chương 90: Lời thổ lộ đặc biệt của phúc hắc (1)
- Chương 91: Lời thổ lộ đặc biệt của phúc hắc (2)
- Chương 92: Lời thổ lộ đặc biệt của phúc hắc (3)
- Chương 93: Nàng lại có thân phận thần bí (1)
- Chương 94: Nàng lại có thân phận thần bí (2)
- Chương 95: Thần cũng giống Thái tử (1)
- Chương 96: Thần cũng giống Thái tử (2)
- Chương 97: Thần cũng giống Thái tử (3)
- Chương 98: Phúc hắc quá lâu, tự làm đen mình (1)
- Chương 99: Phúc hắc quá lâu, tự làm đen mình (2)
- Chương 100: Phúc hắc quá lâu, tự làm đen mình (3)
- Chương 101: Tình địch số một của tên phúc hắc nào đó
- Chương 102: Nàng muốn trốn hôn!
- Chương 103: Nàng bị tên phúc hắc này trêu chọc
- Chương 104: Yêu nghiệt này quá thông minh (1)
- Chương 105: Yêu nghiệt này quá thông minh (2)
- Chương 106: Cô muốn gả cho y?
- Chương 107: “Chủ nhân” thần bí của nàng
- Chương 108: Nàng bỏ được sao?
- Chương 109: Đây là đang cầu hôn sao?
- Chương 110: Chương 58. Ta vĩnh viễn sẽ không để cho nàng thất vọng
- Chương 111: Chương 59. Đi nào, trốn hôn thôi!
- Chương 112: Chương 60. Y là tên yêu nghiệt (1)
- Chương 113: Chương 60.2. Y là tên yêu nghiệt (2)
- Chương 114: Chương 61. Thái tử Pk yêu nghiệt phúc hắc
- Chương 115: Chương 62. Phúc hắc rất nguy hiểm, kẻ bịp bợm cần phải cẩn thận
- Chương 116: Chương 63: Yêu nghiệt nào đó rất phách lối
- Chương 117: Chương 63.2
- Chương 118: Chương 64.1. Phúc hắc nào đó lại nhân cơ hội bày tỏ
- Chương 119: Chương 64.2
- Chương 120: Chương 65: Người thích nàng
- Chương 121: Chương 66: Nụ hôn chúc ngủ ngon
- Chương 122: Chương 67. Vương gia rất biết cách dỗ nương tử vui vẻ
- Chương 123: Chương 68. Nói cho ta biết, nàng thích ta
- Chương 124: Chương 69. Càng nhìn càng thấy thích
- Chương 125: Chương 70. Cái gì là đại siêu cấp phúc hắc
- Chương 126: Chương 71. Lúc nào y cũng có thể thổ lộ!
- Chương 127: Chương 72. Vô lương và phúc hắc là tuyệt phối
- Chương 128: Chương 73. Cuộc sống vô lương lúc nào cũng tràn đầy niềm vui bất ngờ
- Chương 129: Chương 74. Thái tử muốn thổ lộ?
- Chương 130: Đây mới là phúc hắc chân chính
- Chương 131: Nhân loại đã hết cách ngăn cản yêu nghiệt nào đó
- Chương 132: Làm thế nào để chứng minh ngươi thích ta
- Chương 133: Tiểu nha đầu này có chút thích y
- Chương 134: Tình địch của phúc hắc nào đó
- Chương 135: Phát hiện kinh hỉ
- Chương 136
- Chương 137: Thế mà Thái tử lại đến đây
- Chương 138: Ngư Ngư sắp bị bại lộ
- Chương 139: Thẳng thắn với yêu nghiệt nào đó
- Chương 140: Nam nhân thần bí
- Chương 141: Cùng nhau đào hố
- Chương 142: Vương gia sắp bị bỏ? (1)
- Chương 143: Vương gia sắp bị bỏ? (2)
- Chương 144: Yêu nghiệt nào đó không hề có chút tiết hạnh nào cả
- Chương 145: Nhiệt liệt hoan nghê các sát thủ tới (1)
- Chương 146: Nhiệt liệt hoan nghê các sát thủ tới (2)
- Chương 147: Vấn đề quay trở về hiện đại (1)
- Chương 148: Vấn đề quay trở về hiện đại (2)
- Chương 149: Có người muốn ngăn cản nàng lập gia đình (1)
- Chương 150: Có người muốn ngăn cản nàng lập gia đình (2)
- Chương 151: Thành thân mới là một chuyện lớn (1)
- Chương 152: Thành thân mới là một chuyện lớn (2)
- Chương 153: Nàng thật sự có thể trở về nhà (1)
- Chương 154: Nàng thật sự có thể trở về nhà (2)
- Chương 155: Không nỡ để nàng rời đi (1)
- Chương 156: Không nỡ để nàng rời đi (2)
- Chương 157: Chuyện gì cũng không làm khó được yêu nghiệt nào đó (1)
- Chương 158: Chuyện gì cũng không làm khó được yêu nghiệt nào đó (2)
- Chương 159: Phúc hắc và vô lương là tuyệt phối (1)
- Chương 160: Phúc hắc và vô lương là tuyệt phối (2)
- Chương 161: Bắt nạt người khác thì không thể nương tay
- Chương 162: Bắt nạt người khác thì không thể nương tay
- Chương 163: Chương 98.1: Nam nhân cưng chiều nương tử có phúc khí
- Chương 164: Chương 98.2. Nam nhân cưng chiều nương tử có phúc khí
- Chương 165: Chương 99: Hách Liên Dạ biến mất
- Chương 166: Chương 100.1: Phúc hắc thì vĩnh viễn sẽ không sẩy tay
- Chương 167: Chương 100.2: Phúc hắc thì vĩnh viễn sẽ không sẩy tay
- Chương 168: Chương 101.1. Chuẩn bị sính lễ giúp Ngư Ngư
- Chương 169: Chương 101.2. Chuẩn bị sính lễ giúp Ngư Ngư
- Chương 170: Lời thổ lộ của Ngư Ngư(1)
- Chương 171: Lời thổ lộ của Ngư Ngư (2)
- Chương 172: Thái tử thật là vô địch (1)
- Chương 173: Thái tử thật là vô địch (2)
- Chương 174: Cưng chiều nương tử như vậy là không khoa học
- Chương 175: Làm sao mới có thể đánh thắng yêu nghiệt này (1)
- Chương 176: Làm sao mới có thể đánh thắng yêu nghiệt này (2)
- Chương 177: Đây thật ra là lời thổ lộ nhỉ (1)
- Chương 178: Đây thật ra là lời thổ lộ nhỉ (2)
- Chương 179: Dự định quan trọng trước khi thành thân (1)
- Chương 180: Dự định quan trọng trước khi thành thân (2)
- Chương 181: Dự định quan trọng trước khi thành thân (3)
- Chương 182: Bị hôn
- Chương 183: Tại sao lại là hắn
- Chương 184: Hưu thư là đồ Tốt
- Chương 185: Không ngờ lại nhắm vào Ngư Ngư
- Chương 186: Hách Liên Dạ bị thương
- Chương 187: Cả nhà đều mạnh mẽ
- Chương 188: Chỉ là vương phi không thích thổ lộ mà thôi
- Chương 189: Bọn họ càng ngày càng vô địch
- Chương 190: Người trong lòng của Thái tử
- Chương 191: Phu thê tình thâm
- Chương 192: Muốn tác hợp nàng và Thái tử (1)
- Chương 193: Biện pháp quay về hiện đại
- Chương 194: Phải nghĩ cho nương tử ở mọi nơi
- Chương 195: Phúc hắc đào hố như thế nào
- Chương 196: Có người muốn đính hôn với Ngư Ngư
- Chương 197: Muốn nghe Ngư Ngư thổ lộ
- Chương 198: Vương gia vạn năng chiều nương tử nhất
- Chương 199: Tiết tháo của Vương gia có điều muốn nói
- Chương 200: Tất cả mọi người đều là thần tiên
- Chương 201: Âm mưu của Trình Ti Nghiên
- Chương 202: Sư đệ bại lộ
- Chương 203: Có thể vì nàng trả giá bao nhiêu
- Chương 204: Vương gia mạnh hơn anh họ đại nhân
- Chương 205: Ai mới thực sự là phúc hắc
- Chương 206: Thật là làm cho người ta kinh ngạc mà
- Chương 207: Yêu nghiệt nào đó viên mãn
- Chương 208: Thì ra là “vị hôn phu”
- Chương 209: Dù sao cũng không phải chồng nàng
- Chương 210: Vị Vương gia nào đó thật khiến người ta kinh ngạc
- Chương 211: Không nên tùy tiện khiêu chiến với phúc hắc
- Chương 212: Mùa xuân của mọi người đều tới
- Chương 213: Yêu nghiệt nào đó mong chờ cuộc sống sau khi kết hôn
- Chương 214: Vấn đề về hôn sự của Vương gia
- Chương 215: Người tình trong mộng của Thái tử
- Chương 216: Đổi tư thế ôm
- Chương 217: Quyết định của Thái tử
- Chương 218: Hôn sự của Thái tử
- Chương 219: Đại phúc hắc này!
- Chương 220: Đây mới là thực lực của Vương gia
- Chương 221: Có nên về nhà hay không
- Chương 222: Vương gia trả lời như thần
- Chương 223: Trong lúc nguy nan
- Chương 224: Nàng ấy phải về nhà
- Chương 225: Anh họ đại nhân trong truyền thuyết
- Chương 226: Nghiêm đại thiếu quả thật giống như thần
- Chương 227: Cuối cùng cũng được gặp "đống" tình địch của mình
- Chương 228: Khó trách hôm nay Nghiêm đại thiếu rất khác thường
- Chương 229: Vương gia y thật sự thắng rồi
- Chương 230: Ai mới là Boss cuối cùng
- Chương 231: Heo nhỏ PK với Nghiêm đại thiếu thứ hai
- Chương 232: Heo nhỏ PK với Nghiêm đại thiếu thứ hai 2
- Chương 233: Phát hiện của Nghiêm đại thiếu
- Chương 234: Vương gia thật sự muốn nghịch thiên
- Chương 235: Về cổ đại, sính lễ cho nam tử áo trắng
- Chương 236: Thành thân là cái gì?
- Chương 237: Động phòng giống nhau
- Chương 238: Những điều trên sách đều là gạt người
- Chương 239: Ngốc cũng là một loại năng lực chiến đấu
- Chương 240: Nụ hôn đầu của nam tử áo trắng
- Chương 241: Thiện lương được ẩn giấu quá rồi
- Chương 242: Dung Mô Mô theo đuổi người ta như thế nào?
- Chương 243: Đây thật ra là tỏ tình phải không?
- Chương 244: Làm thế nào để thúc đẩy tình cảm phát triển
- Chương 245: Tiến triển thần tốc
- Chương 246: Vấn đề về tên của các bảo bối
- Chương 247: Cách chính xác để tìm nương tử
- Chương 248: Tỏ tình cần phải thận trọng
- Chương 249: Con đường theo đuổi thê tử của bánh bao lớn nhỏ
- Chương 250: Lời cầu hôn của bạn nhỏ Dung
- Chương 251: Nhóc con phúc hắc
- Chương 252: Lần đầu gặp mặt
- Chương 253: Thắng lợi của tiểu phúc hắc
- Chương 254: Chủ nhân trước của heo nhỏ
- Chương 255: Tiểu đồ đệ bảo bối
- Chương 256: Sư phụ bị đả kích
- Chương 257: Tiểu nha đầu bịp bợm
- Chương 258: Bản lĩnh của sư phụ
- Chương 259: Sư phụ cũng là phúc hắc
- Chương 260: Phúc hắc không giới hạn
- Chương 261: Lại có đồ Chơi mới
- Chương 262: Bị tiểu đồ đệ đánh bại
- Chương 263: Hai thầy trò đều rất phúc hắc
- Chương 264: Thương Mặc Tuyết điên cuồng tức giận
- Chương 265: Thai nhi hấp thu linh khí từ cơ thể mẫu thân
- Chương 266: Nha đầu muốn tìm tướng công
- Chương 267: Tiểu tham ăn phúc hắc
- Chương 268: Tiểu đồ đệ của hắn bó tay rồi
- Chương 269: Sư phụ rất đẹp trai
- Chương 270: Dạo hội lồng đèn với tiểu đồ đệ
- Chương 271: Sư phụ bị đùa giỡn
- Chương 272: Không hổ là nữ nhi Hách Liên Dạ
- Chương 273: Tỏ tình rất dễ
- Chương 274: Phải nhìn xem là gen của ai
- Chương 275: Tình địch của hắn nhiều lắm
- Chương 276: Tuyệt đối không được chọc tới tiểu phúc hắc
- Chương 277: Chuyện cưới vợ của sư phụ
- Chương 278: Phải đối xử dịu dàng với kẻ thù
- Chương 279: Người trong lòng sư phụ
- Chương 280: Sư phụ bị thờ ơ
- Chương 281: Đào một cái hố làm đệm lót
- Chương 282: Phương thức chính xác theo đuổi sư phụ
Vương Gia Xấu Xa Cưng Chiều Thê Tử Bỏ Trốn: Nương Tử, Nàng Phải Biết Nghe Lời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Vương Gia Xấu Xa Cưng Chiều Thê Tử Bỏ Trốn: Nương Tử, Nàng Phải Biết Nghe Lời
Tác giả :
Thẩm Du