"Tôi vẫn là một trinh nữ, tôi không dụ dỗ đàn ông của các người! Cha dượng tôi cũng chưa từng làm những chuyện cầm thú kia, tại sao các người lại vu oan giá họa như vậy?! Tại sao lại vu oan giá họa như vậy?! Một truyện ngôn tình làm rung động lòng người với câu hỏi hoài khôn nguôi.
Năm đó, Hoàng Tiểu Liên hai mươi lăm tuổi, cô đứng trên một tảng đá cao hơn mét, cởi từng lớp từng lớp quần áo trên người mình. Những người trong thôn đứng vây chặt xung quanh, kẻ nhìn, người mắng chửi, kẻ lại cười nhạo, người rì rầm bàn tán. Làn da của Hoàng Tiểu Liên trắng muốt không giống như da của những cô gái ở nông thôn, dáng người cao dáo, eo thon. Cô cứ thế c ởi sạch không còn tấc vải che thân, vẻ mặt cô như đang khóc mà cũng giống đang cười: "Tôi cho các người xem." Cô thò tay vào nơi tư m@t nhất của người con gái, khi cô rút tay ra, trên ngón tay thon dài đó có dính máu tươi.
Màu sắc ấy quá sức chói, dưới ánh nắng mặt trời nhìn mà nhức nhối. Nhưng cô vẫn chỉ cười: "Các người nhìn đi, các người nhìn đi! Tại sao các người lại vu oan cho tôi, tại sao?" Đám người kia dần trở nên yên lặng, từ đó về sau, Hoàng Tiểu Liên bị điên. Cô chỉ nói duy nhất một câu: Tại sao các người lại vu oan?
Năm Hoàng Tiểu Liên lên ba, cha cô qua đời, mẹ cải giá mang theo cô đến thôn Chu Dương. Không ngờ mấy năm sau, mẹ cô cũng bỏ cô mà đi, chỉ còn cô và cha dượng nương tựa vào nhau để sống. Một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, sống cùng một cô bé càng lớn càng sinh đẹp. Không biết từ bao giờ, những lời đồn thổi nổi lên khắp trấn Chu Dương. Những người đàn bà hay buôn chuyện làm xong việc nhà là tụ tập lại một chỗ, nhúc họ ngồi khâu đế giày, đan áo len đều mang chuyện "gian tình" của hai cha con ra kể cứ như chính mắt họ nhìn thấy vậy.
"Lần trước đi đưa cơm cho ông nhà tôi, thì thấy hai người ấy đang làm trò mờ ám dưới ruộng, con bé đó thật không biết xấu hổ, còn lau mồ hôi cho lão già, đánh mắt đưa mày rất tình nữa.... khiến tôi nhìn mà còn ngại....." Những lời đồn đại cứ lưu truyền mãi lưu truyền mãi liền thành sự thật, Hoàng Tiểu Liên đến tuổi cập kê cũng chẳng ai đến đánh tiếng làm mai. Cha dượng của Hoàng Tiểu Liên thăm dò hết người này tới người khác, cuối cùng cũng biết chuyện đồn đại vu khống kia qua một bà mối.
Ông ta đờ đẫn quay về nhà, cả ngày không ăn không uống. Buổi tối khi Hoàng Tiểu Liên đẩy cửa bước vào, phát hiện cha dượng nằm trên giường cơ thể lạnh cứng, mặt xám xanh, bên cạnh là bình thuốc sâu trống không. Có lẽ ông ta nghĩ rằng, ông ta chết rồi thì sẽ mang lại bình yên cho cô gái mà ông ta coi như con đẻ, nhưng trong nhà mất đi trụ cột, đám đàn ông lang sói xấu xa xung quanh bỗng trở thành một cơn ác mộng khác của Hoàng Tiểu Liên.
Hoàng Tiểu Liên ẩn mình trong một cái hầm bị bỏ hoang, bệnh của cô lúc tốt lúc xấu, lúc tốt cô sẽ lặng lẽ sống trong hầm, một con chuột chạy qua cũng khiến cô run bần bật. Lúc xấu cô sẽ ra ngoài mắng người, nói năng không rõ ràng, cũng chẳng nghe rõ nội dung cô mắng là gì. Nhưng câu cô nói nhiều nhất vẫn là: Tại sao các người lại vu oan cho tôi?
- Chương 1-1: Dẫn chuyện
- Chương 1-2: Bác sẽ chết đuối
- Chương 2: Bạch Hà tiên sinh
- Chương 3: Ufo
- Chương 4: Ghi chép thú vị
- Chương 5: Mộng mắt
- Chương 6: Tần tiểu thư, tôi đi đây
- Chương 7: Âm nhãn
- Chương 8: Tiên tri
- Chương 9: Tiên tri... Phải được gả cho Tôn chủ
- Chương 10: Giữ được trinh tiết
- Chương 11: Giấc mộng xuân đáng ngờ
- Chương 12: Thực sự không cần phải hành đại lễ như thế
- Chương 13: Ghen
- Chương 14: Hôn
- Chương 15: Yến Trọng Hoan
- Chương 16: Sau bữa ăn
- Chương 17: Tiên tri thật - Giả
- Chương 18: Sư phụ
- Chương 19: Sau này cứ đi theo anh
- Chương 20: Bùa dầu
- Chương 21: Thế mới là cuộc sống
- Chương 22: Thận
- Chương 23: Hạt giống của tà ác
- Chương 24: Chẳng trách thành tích của cô không tốt
- Chương 25: Sáng kiến mới
- Chương 26: Sáng kiến mới
- Chương 27: Giới hạn
- Chương 28: Như thế là thế nào?
- Chương 29: Vì tương lai
- Chương 30: Tranh giành chức tổ trưởng
- Chương 31: Diệt sâu
- Chương 32
- Chương 33: Bạch Lộ đến đây
- Chương 34: Nhân gian
- Chương 35: Tôi muốn làm người tốt
- Chương 36: Cách sử dụng kỳ lạ
- Chương 37: Sa Ưng em nhớ anh
- Chương 38: Ẩn tình
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63: Ngày 17 tháng 4, A
- Chương 64: Ngày 17 tháng 4, B
- Chương 65: Ngày 18 tháng 4, A
- Chương 66: Ngày 18 tháng 4, B
- Chương 67: Ngày 19 tháng 4, A
- Chương 68: Ngày 19 tháng 4, B
- Chương 69: Ngày 20 tháng 4, A
- Chương 70: Ngày 20 tháng 4, B
- Chương 71: Ngày 20 tháng 4. C
- Chương 72: Ngày 21 tháng 4, A
- Chương 73: Ngày 21 tháng 4, B
- Chương 74: Ngày 22 tháng 4. A
- Chương 75: Ngày 23 tháng 4, A
- Chương 76: Ngày 23 tháng 4, B
- Chương 77: Ngày 24 tháng 4, A
- Chương 78: Ngày 24 tháng 4, B
- Chương 79: Ngày 25 tháng 4,A
- Chương 80: Ngày 25 Tháng 4, B
- Chương 81: Ngày 26 Tháng 4, A
- Chương 82: Ngày 26 Tháng 4,A
- Chương 83: Ngày 27 Tháng 4, A
- Chương 84: Ngày 27 tháng 4, B
- Chương 85: Ngày 28 tháng 4, A
- Chương 86: Ngày 29 tháng 4, A
- Chương 87: Ngày 29 tháng 4, B
- Chương 88: Ngày 30 tháng 4, A
- Chương 89: Ngày 01 tháng 5, A
- Chương 90: Ngày 1 tháng 5, B
- Chương 91: Ngày 2 tháng 5, A
- Chương 92: Ngày 4 tháng 5, A
- Chương 93: Ngày 04 tháng 5, B
- Chương 94: Ngày 6 tháng 5, A
- Chương 95: Ngày 06 tháng 5, B
- Chương 96: Ngày 8 tháng 5, A
- Chương 97: Ngày 09 tháng 05, A
- Chương 98: Ngày 09 tháng 05, B
- Chương 99: Ngày 10 tháng 05, A
- Chương 100: Ngày 12 tháng 5, A
- Chương 101: Ngày 13 tháng 5,A
- Chương 102: Ngày 14 tháng 5, B
- Chương 103: Ngày 14 tháng 5, B
- Chương 104: Ngày 15 tháng 5, A
- Chương 105: Ngày 16 tháng 5, A
- Chương 106: Ngày 17 tháng 5, B
- Chương 107: Ngày 19 tháng 5, A
- Chương 108
- Chương 109: Ngày 20 tháng 5, A
- Chương 110: Ngày 21 tháng 5, A
- Chương 111: Ngày 21 tháng 5, B
- Chương 112: Ngày 22 tháng 5, B
- Chương 113: Ngày 22 tháng 5, B
- Chương 114: Ngày 23 tháng 5, A
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141: Quỷ nghèo thiệt là khổ
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157: Phỉ thúy dưa hấu
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170: Đêm hôm trước
- Chương 171: Vẫn luôn muốn dừng lại
- Chương 172: Như đã trải qua một đời
- Chương 173: Sao chúng ta lại yêu nhau
- Chương 174: A A A A , tôi lại bị muộn rồi !!
- Chương 175: Thời gian trôi như một bản nhạc
- Chương 176: Sai càng thêm sai
- Chương 177: Cuối cùng vẫn sai sao?
- Chương 178: Đã chọn con đường này, thì đừng hối hận
- Chương 179: Âm Thần Ngọc Nữ
- Chương 180: Cuối cùng vẫn chỉ còn tôi ở cạnh
- Chương 181: Ăn nói với sư phụ thế nào đây
- Chương 182: Dũng cảm là gì?
- Chương 183: Thành công của cô
- Chương 184: Hạng người dối trá xảo quyệt
- Chương 185: Thả ông ta ra ngoài
- Chương 186: Ngày giỗ
- Chương 187: Thay đổi
- Chương 188: Người tính không bằng trời tính
- Chương 189: Yêu đan
- Chương 190: Em là cô gái đặc biệt nhất tôi từng gặp
- Chương 191: Sự thật là gì?
- Chương 192: Mẹ, chúng ta về nhà thôi
- Chương 193: Rốt cuộc thì cô không làm được
- Chương 194: Có gì khác biệt
- Chương 195: Hại tôi bị hắn ta đánh
- Chương 196: Gia đình hòa thuận vui vẻ
- Chương 197: Người có dã tâm vốn khó khống chế
- Chương 198: Nhị phu nhân
- Chương 199: Thần hình ta đã diệt, còn gì đâu
- Chương 200: Sự nghi ngờ
- Chương 201: Thiên Đạo đã mất
- Chương 202: Vẫn mạnh khỏe, anh đừng mong nhớ
- Chương 203: Sếp luôn luôn đúng
- Chương 204: Mượn dao giết người
- Chương 205: Tỉnh lại khi quên mất gió tuyết đêm qua
- Chương 206: Có công mài sắt, có ngày nên kim
- Chương 207: Màu xuân đầy ắp tình nhưng mỏng nghĩa
- Chương 208: Chỉ còn một bước
- Chương 209: Chôn vùi chân tướng
- Chương 210: Tôn chủ xuất hiện
- Chương 211: Bộ mặt thật của Nhân Gian
- Chương 212: Tìm một thôn xóm nhỏ
- Chương 213: Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma
- Chương 214: Ân trọng như núi
- Chương 215: Được hay mất, từ từ sẽ rõ
- Chương 216: Giang Vĩ Trúc
- Chương 217: Chó nhà có tang
- Chương 218: Bị dọa cho sợ mất mật
- Chương 219: Một ngày là thầy, cả đời là thầy
- Chương 220: Lo việc trong trước mới lo đến việc ngoài
- Chương 221: Tôn chủ
- Chương 222: Thiên thư
- Chương 223: Cái chết của Giang Tử Hằng
- Chương 224: Sau chia ly, cố nhân trở lại
- Chương 225: Chỉ có ước mơ và nghĩa tình, là không bao giờ thay đổi
- Chương 226: Cách duy nhất lúc này là tìm thấy cô ấy
- Chương 227: Thứ vốn nợ đã lâu, nay trả lại cho người
- Chương 228: Ký ức cũ đã gieo sâu
- Chương 229: Kết thúc tất cả đi
Vương Quốc Màu Xám
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.