Để huynh đệ Tiểu Đông và Lập Hạ về, Hiểu Linh và Tiểu Hàn tiếp tục bắt cá. Cô nhìn quanh mấy
bụi cỏ nước. Nãy giờ chưa hề khuấy động đến mấy góc đó thì phải. Cá lớn
thường náu mình ở những nơi như vậy. Cô gọi:
- Tiểu Hàn, đệ chú ý nhé. Giờ ta sẽ xua cá ở mấy bụi cỏ ra. Nếu cá nhỏ xử lý được thì đệ bắt, không được thì gọi ta nhé.
- Hảo… tỷ tỷ…
Hiểu Linh đi vào một góc bắt đầu khua nước, dậm chân để cá chạy ra. Quả
nhiên, những con cá lớn rất khôn ngoan trốn vào những góc này. Thậm chí
có con còn nằm im cho đến khi cô không may chạm vào mới bắt đầu bơi đi.
Tiểu Hàn hăm hở chụp, bắt. Một cậu nhóc năm tuổi mà thực dai sức, từ lúc đó đến giờ vẫn không hề kêu mệt. Hoặc giả là đang quá hưng phấn nên
chưa thấy mệt mỏi mà thôi.
Đột nhiên, Tiểu Hàn reo lên:
- Tỷ tỷ… cá… cá lớn… bắt… bắt nó…
Vừa nói vừa hổn hển đuổi theo con cá làm Tiểu Hàn mệt lừ. Hiểu Linh đuổi ra thì thấy đó là một con cá quả vàng ươm, phải nặng chừng một cân. Loài
này cực thích ở trong vùng nước đục nhiều cỏ. Nếu không phải là cô đảo
tung chỗ đó lên thì chưa chắc gì nó đã trườn ra. Nhưng loài cá này có da rất trơn và vây là ngạnh rất cứng, có thể đâm thủng tay bất cứ ai. Lo
lắng Tiểu Hàn bị cá đánh thương, Hiểu Linh vội nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Con cá đó để tỷ…. đệ đừng đụng vào, coi chừng rách tay đấy..
Nói rồi, Hiểu Linh nhổ một đám cỏ quấn lấy tay, vừa để khỏi bị đánh thương
vừa để đỡ trơn mà bắt nó. Cô cố gắng chụp vào đầu con cá vì đây là phần
an toàn nhất. Vồ hụt mấy lần, rốt cuộc cô cũng có chút kinh nghiệm. Một
cách thật dứt khoát, cô chụp lấy đầu con cá ghì nó xuống bùn. Sau đó,
nhanh tay rút một đoạn cỏ vòng qua hai lá mang của nó xoắn lại rồi nhấc Website TruyenLau.com
lên. Nhìn con cá to giãy dụa cô cười:
- Xem mày thoát đằng nào…
- Hoan hô… tỷ tỷ thực giỏi… Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiểu Hàn reo hò vỗ tay đầy phấn khích. Hiểu Linh quay lại hỏi:
- Đệ muốn cầm nó hay không?
- Được không tỷ?.... hay là thôi.. đệ sợ trượt tay nó lại thoát mất.
Giọng nói đầy hào hứng nhưng ngay lập tức lại lưỡng lự. Hiểu Linh cười:
- Không sao. Đệ cầm dây cỏ là nó không thoát được.
Vừa nói, Hiểu Linh vừa đưa con cá tới tay Tiểu Hàn và chỉ cho cậu cách cầm. Tiểu Hàn vừa phấn khích, vừa căng thẳng cầm lấy con cá to. Con cá nằm
im giả chết đột nhiên quẫy mạnh muốn trốn. Tiểu Hàn giật mình kêu lớn:
Ây da…. Cậu mất thăng bằng ngã ngồi xuống lòng mương làm số ít nước còn
lại trong mương bắn tung tóe. Hiểu Linh vội vã lại gần nâng tiểu đệ dậy, lo lắng hỏi:
- Đệ có sao không? Vây cá không đánh vào tay đệ đấy chứ?
Tiểu Hàn ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt lo lắng của tỷ tỷ. Hình như chưa bao giờ
cậu thấy khuôn mặt của tỷ ấy như bây giờ, giống như… mẫu thân. Đột nhiên trong lòng dâng lên một nỗi ủy khuất không tên. Nước mắt rưng rưng cứ
như muốn trào ra.
Nhìn thấy bộ dạng ủy khuất của Tiểu Hàn làm
Hiểu Linh càng thêm lúng túng, không biết thằng bé bị đau chỗ nào rồi.
Đột nhiên, Tiểu Hàn giơ con cá lên, nức nở:
- Nó làm đệ giật mình…. Nó… nó… bắt nạt đệ.
Câu nói của tiểu đệ làm Hiểu Linh sững người. A… là giật mình… nhưng sao
lại khóc a… Đột nhiên cảm thấy phì cười vì sự trẻ con của tiểu đệ nhưng
cô thấy như vậy mới là một đứa trẻ a. Hiểu Linh cầm con cá trên tay Tiểu Hàn ném mạnh lên bờ, rồi đỡ cậu dậy… cười cười nói:
- Hảo…. con cá này bắt nạt đệ đệ ngoan của ta… ta sẽ đánh nó nhừ tử rồi nướng chín nó để ăn… đệ thấy thế nào.
Tiểu Hàn gật đầu lia lịa, giọng vẫn còn nức nở:
- Hảo… tỷ tỷ… tỷ phải nấu nó… thành… thành món thật ngon… để trả… trả thù cho đệ.
Tiểu Hàn thực ngượng ngùng. Tại sao chỉ vì một con cá mà cậu lại khóc chứ,
lại còn làm nũng tỷ tỷ. Nhưng… cảm giác đươc làm nũng tỷ tỷ thực tốt.
Cậu bất giác mỉm cười, theo thói quen đưa tay lên lau nước mắt. Đột
nhiên nghe thấy tỷ tỷ cười vang, cậu ngơ ngác:
- Tỷ tỷ… tỷ cười gì vậy?
Hiểu Linh cười ch** n**c mắt, vừa cười vừa nói:
- Ta cười con mèo nhỏ… vừa khóc nước mắt tùm lum, giờ có thêm râu hai bên má luôn rồi… thực đáng yêu a.
Nghe đến đây thì mặt Tiểu Hàn đỏ bừng. Không quản cái gì trèo lên bờ, đứng dậm chân:
- Tỷ tỷ thực hư… tỷ cười đệ…
- Nga? Ta có cười đệ sao? Ta cười mèo nhỏ nha… ha ha ha….
- Tỷ tỷ…
Nhìn dáng vẻ quẫn bách đáng yêu của tiểu đệ thực làm Hiểu Linh muốn cười
không ngừng. Nhưng sợ có người trở mặt, không nhận thân nên cô cố nín
cười:
- Hảo… ta không cười nữa. Chúng ta bắt được con cá quả
này coi như chốt tại đây. Không bắt nữa. Đệ chờ ta tháo bỏ đập ngăn rồi
trở về đi thôi.
- Chương 1: Xuyên qua
- Chương 2: Nàng thay đổi
- Chương 3: Ra ruộng
- Chương 4: Bữa cơm đầu tiên khi xuyên qua
- Chương 5: Bắt cá
- Chương 6: Bắt cá (2)
- Chương 7: Nhà có thêm người
- Chương 8: Vào bếp
- Chương 9: Xem bệnh
- Chương 10: Cháo cá
- Chương 11: Cuộc trò chuyện lúc nửa đêm
- Chương 12: Đi chợ
- Chương 13: Đi chợ 2
- Chương 14: Cái này thực sự ăn được?
- Chương 15: Gặp người quen cũ
- Chương 16: Chuyện vào bếp
- Chương 17: Thêm món ăn
- Chương 18: Nhà mình còn có núi?
- Chương 19: Cô không phải chị tôi
- Chương 20: Bữa cơm tối ảm đạm
- Chương 21: Vào rừng
- Chương 22: Mỹ nam trong rừng vắng, không lẽ là yêu quái?
- Chương 23: Một mối nhân duyên
- Chương 24: Xuống núi
- Chương 25: Bữa cơm nhà có khách
- Chương 26: Mỗi người một tâm tư
- Chương 27: Một buổi sáng
- Chương 28: Muối măng
- Chương 29: Ý tưởng làm giàu
- Chương 30: Bước đi đầu tiên
- Chương 31: Lương thực mới
- Chương 32: Bán măng
- Chương 33: Trần Văn Sương
- Chương 34: Mua vải
- Chương 35: Mua gà
- Chương 36: Phương pháp nuôi gà con kỳ lạ
- Chương 37: Chuẩn bị nguyên liệu
- Chương 38: Chuyện sinh hoạt phí
- Chương 39: Sắn mỳ
- Chương 40: Chuyện lễ giáo
- Chương 41: Bữa cơm với sắn mì
- Chương 42: Buôn bán nhỏ
- Chương 43: Chợ quê
- Chương 44: Quán bánh
- Chương 45: Măng chua
- Chương 46: Tỷ đệ cùng vào bếp
- Chương 47: Một cái cốc đầu
- Chương 48: Lên trấn
- Chương 49: Ta cũng không phải thương nhân
- Chương 50: Lại món cháo mới
- Chương 51: Rốt cuộc cũng có nhà kho
- Chương 52: Biến chuyển
- Chương 53: Bữa tiệc thịnh soạn
- Chương 54: Tại sao?
- Chương 55: Tặng quà
- Chương 56: Thật đúng lúc
- Chương 57: Mối làm ăn lớn
- Chương 58: Ta không phải cái gì cũng bán
- Chương 59: Khách không mời
- Chương 60: Đánh người 1
- Chương 61: Đánh người 2
- Chương 62: Cơn mưa mùa hạ
- Chương 63: Muốn!
- Chương 64: Trái cấm
- Chương 65: Quyết định
- Chương 66: Góp ý
- Chương 67: Tính toán
- Chương 68: Trù bị
- Chương 69: Bán nấm
- Chương 70: Hà phủ
- Chương 71: Ăn tiệc
- Chương 72: Dạo chợ
- Chương 73: Chuyện bát quái
- Chương 74: Bữa tối
- Chương 75: Nói chuyện
- Chương 76: Lên núi
- Chương 77-78: Rời đi
- Chương 79: Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 97-98: Chương 97
- Chương 99: Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 139-140: Chương 139
- Chương 141: Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 162: Chương 162
- Chương 163: Chương 163
- Chương 164: Chương 164
- Chương 165: Chương 165
- Chương 166: Chương 166
- Chương 167: Chương 167
- Chương 168: Chương 168
- Chương 169-170: Chương 169
- Chương 171: Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
Xuyên Đến Nữ Tôn Quốc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.