"Anh Văn Viễn, anh còn phải đi làm, để em đưa Kiều Kiều đến lớp học nhé." Chu Dương không còn rụt rè, khép nép như thuở trước nữa, mà thẳng thắn bắt chuyện với Tống Văn Viễn.
Tống Văn Viễn đúng là còn phải đi làm, vì chuyện gia đình nhận lại người thân, gần đây có mấy kẻ tiểu nhân cứ chằm chằm theo dõi, muốn tìm sơ hở của anh ta. Anh ta cũng không thể trì hoãn quá lâu, kẻo đến muộn lại thành chuyện để người ta nói.
Đối với Chu Dương, anh ta cũng tương đối hiểu rõ. Trước đây em gái không ưa cậu ta, nhưng bây giờ khác rồi. Thấy em gái không hề tỏ thái độ phản đối, nếu có thể nên duyên với Chu Dương, cũng đỡ hơn là gả cho người dưng nước lã. Tính cách em gái kiêu ngạo, bảo em gái hạ mình nịnh bợ Chu Dương thì chắc chắn nó sẽ không chịu.
Riêng anh trai này thì không hề ngại, vì vậy đối mặt với lời nói của Chu Dương, anh ta gật đầu mỉm cười: "Cảm ơn cậu."
Tống Kiều ở bên cạnh lẩm bẩm trong miệng: "Tôi đâu phải không biết đường."
Chu Dương rất thích Tống Kiều, dù sao từ trước đến nay cô ta luôn là sự tồn tại mà cậu ta không với tới được. Thấy cô ta từ trên mây rơi xuống bùn, vừa vui mừng cuối cùng cũng có thể khiến cô ta nhìn thấy mình, vừa sẵn lòng chịu đựng tính khí tiểu thư đỏng đảnh của cô. Giả vờ như không nghe thấy lời phàn nàn của cô ta: "Kiều Kiều, để tôi đưa cậu vào nhé."
Tống Kiều thấy Chu Dương có vẻ biết điều hơn, cũng miễn cưỡng gật đầu: "Đi thôi." Vẫn giữ vẻ kênh kiệu của một tiểu thư khuê các.
Nhìn Hứa Phỉ ở bên cạnh ganh tị ra mặt. Nếu được người ta săn đón như thế, cô ấy chắc chắn sẽ không làm cao như Tống Kiều.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đương nhiên lúc này Tống Kiều cũng vô cùng kiêu ngạo. Kỳ thực Chu Dương cũng đẹp trai, chỉ là chức vụ của cha cậu ta có phần kém hơn một chút.
Nhưng ở trường, nào có ai rõ ngọn ngành? Người ta chỉ thấy Chu Dương đối đãi đặc biệt với cô ta thôi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Và ngay lúc này đây, nhiều người vẫn hiếu kỳ về lai lịch của Tống Kiều: "Nữ đồng chí kia là ai nhỉ, Chu Dương đích thân đưa tới, vậy mà cô ấy vẫn làm bộ làm tịch?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Nguồn copy từ TruyenLau.com
Các trường đại học Công Nông Binh bấy giờ thường áp dụng chương trình học hai đến ba năm. Chu Dương nhập học từ năm ngoái, tuy chỉ mới là sinh viên năm hai nhưng cậu đã được xem là nhân vật nổi bật trong trường. Chẳng những điển trai phong độ, nghe đâu cậu còn là con cháu nhà trong đại viện nữa.
Thời điểm này, có rất nhiều người phải xuống nông thôn lao động sản xuất, ngay cả tình hình trong các đại viện cũng không hề sáng sủa. Ấy thế mà những người có thể ở lại thì lại khác. Họ thường là con cháu những gia đình có công lao to lớn, nên Chu Dương nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của bao cô gái trong trường.
Mèo Dịch Truyện
Giờ đây, nhìn thấy Chu Dương ra sức lấy lòng một nữ tân sinh viên, mọi người không khỏi thêm phần hiếu kỳ về lai lịch của Tống Kiều.
Thế là, những bạn học đã từng chạm mặt Tống Kiều hôm đăng ký liền xúm xít thì thầm bàn tán: "Cô ấy tên là Tống Kiều, nghe nói ông ngoại cô ấy hình như là một vị lão thủ trưởng đấy."
"Thật thế sao? Hèn chi Chu Dương lại ân cần săn sóc cô ấy đến thế, vậy mà cô ấy còn ra vẻ khó ở."
"Nhưng mà, phải công nhận cô ấy xinh đáo để..."
"Hơn nữa, cái váy cô ấy mặc đẹp quá chừng, lại còn đôi giày da kia nữa, chắc chắn phải tốn mấy chục đồng bạc mới mua được một đôi ấy chứ." Bấy giờ, đại đa số mọi người đều chỉ đi giày vải, khá giả hơn một chút thì mới sắm được đôi giày nhựa mua ở cửa hàng bách hóa. Ít ai có thể mang một đôi giày da nhỏ nhắn mà lại đẹp đến như vậy.
Nghe những lời bàn tán xì xào, khóe môi Tống Kiều khẽ nhếch lên một nụ cười mà đã lâu lắm rồi cô ta không để lộ. Chỉ cần cô ta không hé răng nói mình vẫn là con cháu nhà họ Trần thì sẽ chẳng ai dám coi thường cô ta.
"Ơ kìa, cô gái kia là ai thế?"
"Sao cách ăn mặc của cô ấy giống Tống Kiều vậy?"
"Không phải cô ấy giống Tống Kiều, mà là Tống Kiều đã bắt chước cách ăn vận của cô ấy đấy." Một người tinh mắt nhanh chóng nhận ra chiếc váy dài màu xanh nhạt kia giống hệt của Tống Kiều. Có điều, Tống Kiều mặc lên trông cứ kỳ cục, còn cô gái này khi xuất hiện lại toát ra vẻ thoải mái, hài hòa đến lạ lùng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
Xuyên Không Thành Con Gái Chết Yểu Của Tiểu Thư Nhà Quyền Quý
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.