Cố Hành kéo cô lên xe: "Đừng nhìn nữa, được nghỉ chúng sẽ về thôi, em cứ như thế này, sau này bọn trẻ lên đại học thì làm sao?"
Tô Chiêu Chiêu bướng bỉnh: "Khi chúng lên đại học, em đã quen rồi."
Nói xong cô quay đầu liếc nhìn anh: "Em thấy anh vui vẻ lắm nhỉ?"
Cố Hành nhìn cô một cái: "Nhà giờ chỉ còn hai chúng ta thôi."
Đã là vợ chồng bao nhiêu năm, chỉ cần một ánh mắt cô đã đoán ra anh đang nghĩ gì.
"Đồ lưu manh."
Cố Hành liếc cô một cái, người vợ nào lại gọi chồng mình như thế?
Tô Chiêu Chiêu nói: "Đoàn trưởng Cố, em khuyên anh nên tiết chế, dù sao tuổi tác cũng không còn nhỏ, con cái đều đã học cấp ba rồi."
Cố Hành nghiến răng: "Anh còn trẻ hay không, về nhà em sẽ biết."
Nói rồi anh nhấn ga, xe lao nhanh về phía trước.
Tô Chiêu Chiêu: "..."
Có vẻ như cô đã chọc nhầm người rồi.
Làm sao bây giờ?
...
Khi xe dừng lại, Tô Chiêu Chiêu nhanh chóng chạy về nhà, vừa chạy vừa nói: "Anh mau đi trả xe đi, nhỡ đâu đơn vị cần dùng thì sao." TruyenLau
Cố Hành không để ý đến cô, giao xe cho người lính trực ở cổng.
Khi anh về đến nhà, Tô Chiêu Chiêu đã đeo balo chuẩn bị ra ngoài.
TruyenLau
Anh đưa tay chặn lại: "Đi đâu đấy?"
Tô Chiêu Chiêu chớp chớp mắt: "Đi làm chứ còn gì nữa."
"Chưa đến giờ mà, không cần vội." Anh chặn đường rồi vòng tay ôm lấy eo cô kéo vào nhà.
Tô Chiêu Chiêu vùng vẫy: "Em còn nhiều việc chưa xong, em phải đến sớm để làm."
TruyenLau.com
"Yên tâm, anh già rồi, sẽ nhanh thôi, không tốn nhiều thời gian đâu." Giọng Cố Hành lạnh lùng.
Tô Chiêu Chiêu: "..."
Hỏng rồi, đến mức tự nhận mình "rất nhanh" rồi.
Đoàn trưởng Cố đang ghi thù, lúc này phải xuống nước mới đúng, cô vội chớp chớp mắt: "Anh nói gì vậy, em còn lạ gì bản lĩnh của anh."
Đoàn trưởng Cố cúi nhìn cô, hỏi lại: "Ồ, vậy anh có bản lĩnh gì?"
Đoàn trưởng Cố, anh không biết xấu hổ à!
Mấy lời này, có ai lại khen trực tiếp thế chứ?
Tô Chiêu Chiêu: "… Anh giỏi lắm, anh lại còn đẹp trai, thân hình thì chuẩn, em thích nhất là sờ… bụng anh…"
...
Tô Chiêu Chiêu gần như phải vịn vào hông mới đi vào được cơ quan.
Vừa bước vào thì gặp Trưởng phòng Tạ: "Ồ, Tiểu Tô làm sao thế này?"
Tô Chiêu Chiêu đứng thẳng người: "Lúc bê đồ không cẩn thận bị trẹo lưng."
"Vậy thì phải cẩn thận đấy, người có tuổi rồi thì phải chú ý, như tôi đây, mới leo cầu thang có tí mà cũng trẹo lưng, không thoải mái mấy ngày liền." Trưởng phòng Tạ vừa tốt bụng nhắc nhở, vừa chia sẻ trải nghiệm bị trẹo lưng của mình.
Tô Chiêu Chiêu đầy vạch đen trên đầu.
Ai có tuổi chứ?
Ai?
Ai!!!
Cô năm nay mới có ba mươi… ba mươi hai thôi!
Trong lòng cô vẫn còn trẻ trung lắm!
Thật tức c.h.ế.t mà!
Hừ!
Tô Chiêu Chiêu mặt không cảm xúc bước qua Trưởng phòng Tạ, rồi tiến vào văn phòng phòng tài vụ.
Trưởng phòng Tạ đứng đó mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ai chọc giận cô ấy vậy?
Trong văn phòng tài vụ, Hồ Giai đang trò chuyện với Tiểu Trương, thấy Tô Chiêu Chiêu mặt đen thui bước vào, liền vội vàng trở về chỗ ngồi.
Ngồi xuống rồi mà vẫn không nhịn được, thỉnh thoảng liếc trộm Tô Chiêu Chiêu.
… Mặt đen thế này, chắc là bị chồng bắt nạt rồi!
Hồ Giai thầm vui trong lòng, càng nghĩ càng thấy hả hê.
Trong đầu cô ta tự diễn ra một vở kịch gia đình đầy sóng gió, không nhịn được mà cười "phì" ra một tiếng.
Tô Chiêu Chiêu ngẩng đầu nhìn qua: "..."
Tiểu Trương: "… Đang nghĩ gì mà vui vậy?"
Hồ Giai cố nhịn cười, xua tay, hắng giọng: "Tôi đang nghĩ về con gái tôi thôi."
...
Lợi thế khi nhà chỉ còn hai người là, vợ chồng không còn sợ làm ồn đến mức đánh thức con cái nữa.
Nhược điểm là… mệt quá.
Sau vài ngày quậy tưng bừng, Tô Chiêu Chiêu không cho Cố Hành đến gần nữa: "Tiết chế đi, tiết chế đi Đoàn trưởng Cố."
Cố Hành giữ tay cô lại: "Mai rồi tính."
Tô Chiêu Chiêu đá anh một cái: "Mai các con anh về nghỉ rồi!"
Cố Hành chẳng cảm thấy gì: "Thời gian trôi nhanh vậy sao?"
Tô Chiêu Chiêu trừng mắt nhìn anh: "Anh nói xem?"
Cố Hành không nói, mà trực tiếp hành động.
Tô Chiêu Chiêu bị anh trấn áp không thương tiếc.
...
Tối thứ bảy, Cố Tưởng, Cố Niệm và Chu Tiểu Quân bắt chuyến xe cuối cùng về nhà.
Khi xuống xe ở đầu đường, cả ba chạy thật nhanh về nhà.
Chu Tiểu Quân vừa chạy vừa nói: "Tớ thèm bắp cải hầm miến của mẹ tớ quá, nếu có thêm thịt thì tuyệt hơn."
Ở trường, cả tuần mới có một bữa ăn thịt, mà vào bát thì chỉ có một miếng thịt nhỏ xíu!
Rau nhiều hơn thịt, không! Phải nói là rau cũng ít mà thịt còn ít hơn!
Cố Niệm: "Tớ thèm bún chua cay, mì chua cay mẹ tớ nấu."
Cả ba nhanh chóng chạy tới cổng nhà, rồi mỗi người tự đẩy cửa bước vào.
Tô Chiêu Chiêu đang xào rau trong bếp, mùi thơm của thịt bay khắp sân nhỏ, hai anh em vừa bước vào đã hít một hơi thật sâu.
"Thơm quá!" Cố Niệm ném cặp sách vào tay Cố Tưởng: "Anh, anh giúp em cất đi nhé. Mẹ ơi, bọn con về rồi!" Vừa nói cô vừa nhảy chân sáo vào bếp.
Tô Chiêu Chiêu cười nói: "Về rồi à, cất đồ xong rửa tay rồi ra ăn cơm."
Cố Niệm được mẹ đút cho một miếng thịt, vừa nhai vừa hỏi: "Bố con đâu ạ?"
Tô Chiêu Chiêu hơi đỏ mặt, khẽ ho một tiếng rồi nói: "Bố có việc ra ngoài rồi, chắc cũng sắp về."
"Ồ." Cố Niệm không nghĩ nhiều, quay vào nhà cất đồ.
Khi cô đi rồi, Cố Tưởng bước vào, Tô Chiêu Chiêu cũng đút cho cậu một miếng thịt.
Chẳng mấy chốc, Cố Hành về đến nhà.
Sau khi nói vài câu với hai con, anh vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, lấy từ túi quần ra một thứ, cất vào chiếc hộp gỗ trong tủ.
"Ăn cơm thôi." Tô Chiêu Chiêu gọi.
Hai anh em chạy vào bếp bưng cơm và thức ăn ra.
"Ăn nhiều vào nhé." Trên bàn ăn, Tô Chiêu Chiêu gắp thêm thịt cho bọn trẻ: "Đồ ăn trong căng tin trường thế nào?"
"Cũng không tốt lắm." Cố Niệm ăn rất ngon lành, gắp một miếng thịt nhỏ từ đĩa, ra hiệu: "Một phần đồ ăn chỉ có đúng một miếng thịt như này, mà giá đắt hơn rau đến năm xu, nhiều bạn trong lớp còn không dám mua để ăn."
"Lớp con còn có mấy bạn chẳng ăn ở căng tin, toàn mang đồ khô từ nhà đi."
Tô Chiêu Chiêu nói: "Trường của các con có căng tin là tốt rồi, ở các trường trung học vùng nông thôn, học sinh nội trú toàn phải mang đồ khô từ nhà. Mỗi gia đình có điều kiện khác nhau, các con đừng vì việc bạn mang đồ khô mà nhìn họ bằng ánh mắt khác thường."
Cố Niệm lắc đầu: "Chúng con không có đâu ạ."
Cố Tưởng cũng lắc đầu.
Về điều này, Tô Chiêu Chiêu và Cố Hành rất yên tâm. Dù gì cả hai đều đã trải qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống, chúng hiểu rõ sự vất vả và khó khăn của người khác.
Những trải nghiệm đó giúp họ dễ dàng đồng cảm với người khác hơn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Hoàn
Xuyên Làm Mẹ Hai Con: Thủ Trưởng, Vợ Anh Dắt Con Đến Tìm Rồi!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.