Xuyên Sách Để Làm Nông

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Sách Để Làm Nông

Tác giả : Khuyết Danh

Chương 8

Ta tên Thịnh Cát Tường, là một sát thủ, không có tình cảm, chỉ biết tuân lệnh.

Trong môn phái có ba nghìn đệ tử, ta xếp hạng ba nghìn. Lão đại nói hắn rất hối hận vì đã nhận ta, hắn không ngờ ta chỉ được cái mã, chỉ biết vài ba trò lừa lọc vặt vãnh.

Ta thường xuyên cảm thấy mình lạc lõng giữa thế giới này.

Môn phái không nuôi người rảnh rỗi. Không có nhiệm vụ thì không có bổng lộc, cũng chẳng có cái ăn.

Ta phải cố gắng sống sót, sau đó trồng trọt, chăn nuôi gà vịt ngan ngỗng, còn có dê nữa.

Lão đại có một nỗi lo canh cánh trong lòng, đó là Dịch Dương - con trai của kẻ thù năm xưa. Nay hắn ta đã gây dựng được tiếng tăm, thực lực cũng không thể xem thường.

Ngày thường, ngoài việc chính sự, lão đại chỉ thích phái người đi quấy rối con trai của kẻ thù.

Ta thấy việc này thật nhạt nhẽo, nhưng lão đại thích thì ta cũng chẳng có gì để nói.

Lão đại có một đứa con nuôi tên là Cảnh Tinh Hà. Hai người bọn họ không ưa gì nhau, nghe nói là do lão đại ép duyên, khiến người trong lòng của con nuôi bị đánh đến tan xương nát thịt.

Ta thấy lão đại thật không ra gì, trong lòng khinh thường vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Lần đầu tiên gặp Cảnh Tinh Hà, hắn đứng giữa đám đông, nổi bật như ánh trăng rằm. Hình như ta đã từng nghe danh hắn ở đâu đó rồi.

Cảnh Tinh Hà có dung mạo cực kỳ tuấn tú, nhìn như chính nhân quân tử, nhưng không biết đã gây ra bao nhiêu tội ác tày trời.

Ta không để tâm lắm, trực giác mách bảo ta không ghét đứa con nuôi này.

Một hôm, trời trong xanh, tâm trạng lão đại rất tốt, quyết định phái con nuôi đi dằn mặt con trai của kẻ thù. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ngồi trên cao, lão đại gọi vài người đi theo hỗ trợ, rồi bỗng nhiên chỉ vào ta cùng với mấy tên du côn khác, nói với con nuôi: "Mấy tên này, ngươi cứ tùy ý sai khiến, phế đi rồi vứt bỏ cũng được."

Cảnh Tinh Hà chẳng thèm liếc nhìn chúng ta, cụp mắt xuống, rồi xoay người bước ra ngoài.

Ta cùng những người còn lại vội vàng đuổi theo.

Gã nam nhân bên cạnh bắt chuyện với ta, nhỏ giọng hỏi: "Này, ngươi chính là Thịnh Cát Tường phế vật nhất đó à?" Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ta hừ lạnh: "Chúng ta cũng chẳng khác gì nhau."

"Tên ngươi thật kỳ quái, ta mới nghe lần đầu đấy. Cát Tường như ý, đúng là điềm lành."

Lão đại nói, lúc mới vào sư môn, ta bị ngã đập đầu, chỉ nhớ mỗi cái tên Thịnh Cát Tường, còn lại thì chẳng biết gì. Sau đó, tu vi của ta cũng chẳng ra sao.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu