Ông vẫn biết cháu ông không thích việc làm đồng áng, chỉ thích những việc đường ngang ngõ tắt. Điều này không tốt, không thiết thực!
Chu Lâm cười nói: “Cậu à. Cậu thế này là tóm được cơ hội nên ra sức dạy bảo cháu đấy à. Bác đội trưởng của chúng ta cũng nói với cháu như vậy, hàng xóm của cháu cũng nói với cháu như vậy. Đến đây thăm cậu thì cũng bị cậu nói như vậy. Làm như là trước đây cháu rất không đàng hoàng vậy?”
“Thật sự cũng không đàng hoàng cho lắm.” Ông cậu Cố khẽ hừ một tiếng: “Nếu không cháu có đến nỗi phải đến năm nay mới cưới được vợ ư?”
“Đương nhiên là do cháu có tiêu chuẩn cao rồi. Người bình thường thì làm sao có thể lọt vào mắt của cháu được? Chu Lâm cháu đã muốn cưới vợ thì nhất thiết phải là người xinh đẹp nhất!” Chu Lâm lập tức kiêu ngạo khoe khoang.
Ông cậu Cố đã lớn tuổi nên thích nhìn khí phách hăng hái như vậy của người trẻ tuổi. Đây vẫn chính là cháu của ông, ông cười ha hả, nói: “Thật sự xinh đẹp như vậy sao?”
Chu Lâm nói: “Phải!”
Ông cậu Cố khẽ gật đầu, nói: “Vậy cháu càng phải kiếm nhiều công điểm hơn. Khi nữ đồng chí nhà người khác còn là một cô gái, họ giống như một cành hoa. Sau khi lấy con rồi thì lập tức trở nên nghèo khó. Nếu cứ sống như vậy thì người ta đều sẽ nói là mắt cô ấy mù rồi, không tốt số nên mới lấy một người như cháu. Cháu có muốn cho mọi người thấy vợ cháu có đôi mắt tốt chọn được người chồng tốt như cháu không hay là muốn người ta nói cô ấy là chọn chú lùn bên trong những tướng quân? Một nữ thanh niên trí thức tốt như vậy lại đi lấy một tên cà lơ phất phơ như cháu.”
“Cậu à, cậu cũng đừng có kích cháu. Vợ cháu chính là mạng của cháu, sao cháu có thể không đối xử tốt với cô ấy được. Cháu sẽ không để cô ấy chịu một chút tủi thân nào. Nhưng mà hiện giờ lời nói nhiều như thế nào cũng đều là lời nói suông. Cậu à, cậu hãy chờ xem, xem hai vợ chồng chúng cháu sống cuộc sống thịnh vượng nhiều như thế nào.” Chu Lâm nói.
Vợ của Chu Lâm anh nhất định phải có một cuộc sống tươi đẹp!
Ông cậu Cố khẽ cười: “Cậu sẽ nhìn xem.”
Lúc này Chu Lâm mới hỏi về bà mợ của anh, còn cả hai người anh họ và chị họ, cùng với đứa cháu trai cháu gái cũng chưa thấy đâu.
“Mọi người đều đã đi đâu rồi? Trong nhà thật im ắng.” Website TruyenLau.com
“Không biết mợ cháu đã đến nhà ai khua môi múa mép rồi, chị dâu Quảng Hạ của cháu thì đưa con về thăm nhà mẹ đẻ rồi. Còn anh Quảng Hạ với anh Quảng Thu của cháu thì đi giăng lười ngày hôm qua nên sáng sớm hôm nay đi thu lưới bắt cá. Đoán chừng họ cũng sắp trở về rồi, cháu đừng đi vội. Chờ bọn họ bắt cá trở về thì cháu mang một ít về cho vợ cháu ăn.”
Ông vừa mới nói như vậy thì lập tức liền nghe thấy giọng nói bên ngoài của mợ: “Ông, có phải Tiểu Lâm đến hay không?”
“Có lẽ là nghe người ta nói cháu đã đến rồi, cho nên mới trở về sớm đấy. Chứ bình thường bà ấy đi đến mười hai giờ mới về nhà.” Ông cậu Cố cười nói.
“Ai da, mợ của cháu đã về rồi. Mợ ăn gì mà sao cháu cảm thấy mợ càng ngày càng trẻ ra vậy?” Chu Lâm đi ra nhìn thấy mợ của anh thì lập tức cười nói.
TruyenLau
“Tên nhóc này. Đã thành gia lập nghiệp rồi mà vẫn còn ba hoa.” Bà mợ cười mắng: “Mợ đang xe sợi dây thừng với thím Lâm của con ở nhà bà ấy, nghe thấy con trai bà ấy nói là cháu đã đến rồi nên mợ lập tức trở về.”
Ông cậu Cố vừa hút t.h.u.ố.c lá sợi vừa nói: “Nó còn xách một con thỏ béo đến đây. Con thỏ béo đó khoảng vài cân thịt.”
“Chắc chắn là mang riêng đến đây để cho ông cậu cháu nhắm rượu rồi.” Bà mợ cười nói, lại hỏi Chu Lâm: “Tiểu Lâm, vợ cháu đâu, sao không đi cùng sang đây?”
Website TruyenLau.com
“Vợ cháu ở nhà. Cháu nghĩ đợi đến khi ăn tết thì sẽ đưa cô ấy đi cùng đến đây. Hiện giờ cháu để cô ấy ở nhà dưỡng thai.” Chu Lâm cười nói.
Vẻ mặt của bà mợ rất vui mừng: “Vợ cháu có thai rồi à?”
“Đúng vậy. Đã hơn ba tháng gần bốn tháng rồi.” Chu Lâm mỉm cười.
Bà mợ ngạc nhiên: “Đã nhiều tháng như vậy rồi ư? Sao cháu không đến nói sớm một chút?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-hanh-trinh-tim-kiem-hanh-phuc-hoan-hao-cua-nu-phu/chuong-25.html.]
“Tên nhóc này chính là sợ tay không đến đây, cho nên chờ bắt được con thỏ này mới dám xách đến đây báo tin vui.” Ông cậu Cố hừ cười nói.
Bà mợ với đứa cháu đằng ngoại này cũng không thấy xa lạ, nhỏ giọng nói: “Mợ nghe được chuyện này từ con gái nhà ông Triệu đi thăm người về.”
“Ở thôn chúng cháu có không ít lời đàm tiếu không tốt về nhân phẩm của cháu, vợ con lập tức cho rằng cháu không phải người đứng đắn. Nhưng sau đó cô ấy biết vì để chữa bệnh cho mẹ cháu nên mới thế nên cô ấy cảm thấy cháu rất hiếu thảo. Cô ấy nói đàn ông hiếu thảo sẽ không tệ nên tất nhiên bằng lòng sống tốt cùng cháu.” Chu Lâm nói tốt cho vợ.
Bà mợ nghe vậy thì lập tức yên lòng, và cũng nói thêm với anh: “Cháu về nói chuyện lại với vợ cháu rằng đợi khi con bé sinh thì mợ sẽ đến đấy chăm sóc con bé lúc ở cữ. Con bé không có mẹ chồng thì bà mợ này sẽ chăm sóc nó. Mợ sẽ không để con bé sinh con xong còn phải ăn cơm lạnh, uống canh lạnh và không có người chăm sóc!”
Thật ra hôm nay Chu Lâm xách theo con thỏ hoang này đến đây chính là có ý như vậy!
Anh có chút ngượng ngùng cười nói: “Mợ ơi, vậy con sẽ không khách khí với mợ nhé. Mợ cũng biết vợ cháu là thanh niên trí thức, nhà cháu cũng không có người lớn. Đến lúc đó thật sự là phải làm phiền đến mợ rồi.”
“Không có gì. Đến lúc đó sinh xong, cháu đến đây thì mợ sẽ thu dọn đồ đạc rồi lập tức qua đó.” Bà mợ nói.
Sau đó bà ấy kéo Chu Lâm lại để nói một chút chuyện cần phải chú ý khi mang thai. Đồ ăn sống lạnh đều là điều cấm kỵ không nói, còn có một chuyện: “Người trẻ tuổi các cháu cũng phải biết kiềm chế, có thai cũng không thể sinh hoạt vợ chồng.”
Lời này nói ra khiến Chu Lâm cảm thấy xấu hổ, và cũng nhanh chóng đồng ý với bà mợ của anh.
Nhưng mà ngày hôm qua anh cũng dành thời gian đến trung tâm y tế để hỏi qua chuyện này rồi. Trung tâm y tế cho biết ba tháng đầu và ba tháng sau bị cấm, ba tháng giữa này có thể thích hợp tiến hành sinh hoạt vợ chồng, nhưng phải chú ý an toàn.
Thật ra Chu Lâm có thể nhẫn nhịn, chỉ là vợ anh thật mềm mại dịu dàng. Và khi cô mềm mại tới ám chỉ với anh thì làm sao anh có thể chịu được chứ?
Đừng nói là muốn làm chuyện đó, dù cô muốn mạng của anh thì anh cũng không do dự mà đưa cho!
Không lâu sau, hai anh em Cố Quảng Hạ và Cố Quảng Thu đã trở về.
Hai người đều là anh họ của Chu Lâm. Cố Quảng Hạ là anh lớn, đã kết hôn và có con. Cố Quảng Thu chỉ lớn hơn Chu Lâm một tuổi, nhưng vì năm tám tuổi anh ấy bị sốt cao nên khiến cổ họng bị hư, không nói được và trở thành người câm. Vì anh ấy không nói được nên cho đến bây giờ vẫn chưa kết hôn.
Đã có người nhờ mai mối, để cho họ xem mặt, kết quả là khi những gia đình tốt nghe nói anh ấy là người câm thì không vui.
Cũng có bà mối tìm được đối tượng, nhưng người được mai mối lại là góa phụ lớn hơn Cố Quảng Thu tám đến mười tuổi, thậm chí còn tuyên bố khi lấy chồng sẽ mang theo đứa con bảy, tám tuổi.
Hai vợ chồng cậu út Cố đều không muốn. Cố Quảng Thu cũng không muốn, vì vậy chuyện này đã bị trì hoãn.
Nhìn thấy anh ấy đã sắp hai mươi ba tuổi, kết quả là vẫn chưa cưới được vợ. Trong thời đại này người ta kết hôn sớm, ở tuổi này con cái đã đến độ tuổi chạy giỡn đánh nhau rồi.
Như Cố Quảng Hạ kết hôn sớm, năm nay đứa lớn đã bảy tuổi.
Hai anh em khiêng một vại nước về, bên trong có bảy tám con cá, đều là cá to, nhìn thấy Chu Lâm đến, Cố Quảng Hạ cười nói: “Em đến đúng lúc lắm, mang vài con cá về cho vợ em ăn đi!”
“Vậy em sẽ không khách sáo với các anh Quảng Hạ, Quảng Thu đâu!” Chu Lâm nhìn thấy con cá cũng rất hài lòng, cười nói.
“Khách sáo cái này làm gì?” Cố Quảng Hạ cười.
Cố Quảng Thu cũng cười và vỗ vai em họ của mình, vì không nói được nên anh ấy cũng không nói gì nhiều.
Chu Lâm đã lâu không đến, dĩ nhiên cũng phải trò chuyện cùng hai người anh họ một lúc, mãi đến chiều mới mang theo ba con cá to về nhà.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
Xuyên Sách, Hành Trình Tìm Kiếm Hạnh Phúc Hoàn Hảo Của Nữ Phụ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.