Tiêu Huyền Sách nhìn thấy ánh mắt cảnh giác của nàng đối với mình, sát ý nơi đáy mắt dần rút đi.
Thay vào đó là sự xót xa, hẳn là trước kia nàng thường xuyên sống trong nguy hiểm nên mới có phản ứng nhanh nhạy và cảnh giác đến vậy.
Chàng đúng là điên rồi, lại đi coi một giấc mộng là thật, còn dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng, chắc chắn đã làm nàng hoảng sợ.
Hàng mi dài rủ xuống che đi sát khí, chàng đưa tay nắm lấy bả vai nàng: "Tuyết Nhi, nàng đừng sợ, ban nãy ta gặp ác mộng, không cố ý làm nàng sợ đâu. Đưa d.a.o găm cho ta, kẻo lại làm tổn thương chính mình và đứa bé."
"Gặp ác mộng? Ác mộng gì cơ?" Vân Chiêu Tuyết gạt tay chàng ra, tra d.a.o găm vào vỏ rồi đặt sang bên cạnh.
Tiêu Huyền Sách nhớ lại chuyện mình trong mộng luôn muốn g.i.ế.c nàng, trong lòng thấy áy náy: "Ta mơ thấy nàng... bỏ ta mà đi."
"Chỉ vì vậy mà chàng muốn g.i.ế.c ta sao? Ta không tin, phu thê với nhau cần phải thẳng thắn thành thật."
Tiêu Huyền Sách đành đem những hình ảnh thấy trong mộng kể lại ngọn ngành cho nàng nghe.
Vân Chiêu Tuyết đã hiểu ra, thì ra là mơ thấy chuyện kiếp trước, thảo nào chàng lại dùng ánh mắt như vậy để nhìn nàng.
Bọn họ vừa mới xác định tâm ý, chàng liền mơ thấy chuyện kiếp trước, thật sự là quá mức trùng hợp. Website TruyenLau.com
Cốt truyện c.h.ế.t tiệt, chẳng lẽ phản diện và nữ phụ ác độc thì không xứng đáng được yêu đương sao?
Website TruyenLau.com
Nàng càng muốn chứng minh mưu sự tại nhân, nàng có rất nhiều cách để đối phó.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vân Chiêu Tuyết nâng khuôn mặt chàng lên: "Con người không nên suy nghĩ quá nhiều, hễ nghĩ nhiều là lại mơ thấy mấy thứ hỗn loạn tào lao, giấc mộng đều là điềm ngược lại cả. Để lát nữa ta thêm vài vị t.h.u.ố.c vào đơn t.h.u.ố.c của chàng, sau này sẽ ngủ ngon giấc hơn."
Tiêu Huyền Sách chậm rãi gật đầu: "Được, nghe nàng."
"Ừm, ngoan lắm!"
Vân Chiêu Tuyết ôm chàng vào lòng, vuốt ve mái tóc chàng hệt như đang vuốt ve một chú cún con. Đuôi mắt khẽ cong lên, ánh mắt lấp lánh ý cười đắc ý, trông hệt như một con hồ ly giảo hoạt.
Tiêu Huyền Sách tựa vào vòng n.g.ự.c nàng, rất thơm và rất mềm mại. Chàng âm thầm hít sâu một hơi, tham lam thu lấy mùi hương cơ thể trên người nàng.
Thật muốn dựa dẫm cả đời. Ý nghĩ này vừa nảy ra liền lập tức bị chàng gạt bỏ. Chàng là nam t.ử hán, phải vì thê nhi, vì người nhà mà chống đỡ cả một khoảng trời.
Chàng không thể để nàng phải mệt mỏi.
Có điều, tạm thời dựa dẫm một chút cũng không sao.
Hai tay chàng vòng qua ôm lấy eo nàng, đầu rúc vào trong n.g.ự.c nàng, cọ cọ nhè nhẹ.
"A, chàng đè đau ta rồi."
Tiêu Huyền Sách vội vàng lùi lại: "Ta xoa xoa cho nàng nhé."
Vân Chiêu Tuyết chỉ vào khuôn n.g.ự.c đầy đặn của mình: "Chỗ này cơ, chàng dám không? Từ lúc mang thai, chỗ này thường xuyên căng đau."
Sắc mặt Tiêu Huyền Sách đỏ bừng, lan thẳng xuống tận cổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chàng cũng có thể xoa chứ, dẫu sao bọn họ cũng là phu thê, tâm ý tương thông mà.
"Thôi được rồi, ta trêu chàng đấy, rời giường chuẩn bị xuất phát thôi."
……
Từ hôm qua Lão Liêu đã phái người đi thông báo cho những kẻ đang ở phủ họ Hứa, yêu cầu trước giờ Dần phải có mặt tại khách điếm.
Vậy mà hiện tại chẳng thấy bóng dáng một ai.
"Người đâu rồi? Nhanh đi giục đi." Lão Liêu bực bội, sáng sớm tinh mơ đã chọc người ta nổi cáu, thật là xui xẻo.
Đám người này đúng là đồ sao chổi.
Triệu Cửu cùng một tên quan sai khác vội vã chạy về phía Hứa gia.
Nửa canh giờ sau, hai người chạy về báo: "Liêu gia, người Thẩm gia nói vẫn còn người đang hôn mê bất tỉnh, không thể lên đường được. Trừ phi... cho bọn họ kiếm xe ngựa giống như Tiêu gia, bằng không bọn họ không chịu đi."
Lão Liêu c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm, ánh mắt hung ác: "Không đi à? Tưởng có người chống lưng là dám uy h.i.ế.p lão t.ử sao?"
"Lợi lộc thì tranh nhau giành giật, đến lúc đối phó thổ phỉ với g.i.ế.c sói thì từng đứa một chạy còn nhanh hơn cả thỏ. Nếu bọn chúng có bản lĩnh g.i.ế.c sói g.i.ế.c thổ phỉ, lão t.ử cũng cho chúng ngồi xe ngựa."
Xe ngựa của Tiêu gia là do tự họ kiếm được. Trong đội ngũ dù có kẻ dị nghị thì cũng chỉ dám giận chứ không dám nói, căn bản chẳng ai dám thọc gậy bánh xe trước mặt lão Liêu. Có ai mà không sợ đòn roi cơ chứ?
Nếu mở tiền lệ cho Thẩm gia ngồi xe ngựa, những gia tộc khác cũng sẽ đòi ngồi xe, thế thì còn gọi gì là đi đày nữa?
Thà đổi tên thành đi đạp thanh dã ngoại luôn cho rồi.
"Kẻ nào dám không đi, lão t.ử quất c.h.ế.t kẻ đó." Lão Liêu vung roi quất mạnh xuống mặt đất, "Chát!"
Đám quan sai sợ hãi lùi lại phía sau: "Liêu ca, là bọn họ không đi chứ không phải chúng đệ a."
Đám lưu phạm có mặt ở đó nghe nói Thẩm gia ăn vạ ở Hứa Châu không chịu đi, liền ôm lấy vết thương than đau chỗ này, nhức chỗ kia.
Bọn họ quay sang nói với lão Liêu: "Liêu gia, hay là chúng ta nghỉ ngơi thêm nửa ngày nữa rồi hẵng đi, thương tích trên người chúng ta vẫn chưa khỏi hẳn mà."
"Đúng vậy, chân ta bị c.ắ.n thương, căn bản không thể lên đường được. Đi bộ đổ mồ hôi, mồ hôi thấm vào vết thương, e là chân ta tàn phế mất. Hay là cho chúng ta nghỉ thêm một ngày đi."
Lão Liêu trừng mắt nhìn mấy kẻ cầm đầu: "Hôm qua nghỉ một ngày rồi, hôm nay lại đòi nghỉ thêm ngày nữa. Dứt khoát các người cứ nằm luôn ở đây mà từ từ nghỉ ngơi đi. Lão t.ử tự mình về kinh thành báo cáo Đại Lý Tự, xin đại nhân tấu thỉnh triều đình ban chỉ c.h.é.m đầu tất cả các người."
Ông đây đã sớm muốn rũ bỏ cái gánh nặng này rồi.
"Đừng, đừng, đừng mà Liêu gia. Chúng ta biết sai rồi, ngài nói sao thì làm vậy ạ."
"Từ giờ trở đi, không kẻ nào được phép nhắc đến chuyện ngồi xe ngựa với lão t.ử nữa. Nhà ai có người bị thương thì tự đi mua xe đẩy tay mà đẩy đi. Cho các người một canh giờ, mua không được cũng phải nhanh ch.óng lăn về đây, đợi đến thành trì tiếp theo rồi mua sau."
"Mấy đứa bay ở lại canh chừng bọn chúng, những đứa còn lại theo lão t.ử đến phủ họ Hứa."
Một canh giờ sau bắt buộc phải lên đường. Nếu Thẩm gia muốn ở lại, cứ khép vào tội đào phạm, tự làm tự chịu hậu quả.
- Chương 1: Xuyên thành ác nữ số một kinh thành
- Chương 2: Cô em chồng muốn giết nàng để bồi táng cho mẹ chồng
- Chương 3: Không gian linh tuyền
- Chương 4: Về nhà mẹ đẻ đòi của hồi môn
- Chương 5: Tìm người ám sát Vân Chiêu Tuyết
- Chương 6: Đánh cược, thua thì quỳ xuống cho ta
- Chương 7: Sát thủ tìm đến tận cửa
- Chương 8: Vơ vét sạch sẽ Hầu phủ
- Chương 9: Quăng gian phu lên giường Vương thị
- Chương 10: Hầu gia, sao ngài lại mặc quần áo của quản gia?
- Chương 11: Hạ lệnh đánh chết gian phu dâm phụ
- Chương 12: Thai nhi Vân Chiêu Tuyết mang là con của gian phu?
- Chương 13: Nữ nhân này có chút thú vị
- Chương 14: Thần bí nam tử lại là Thái tử địch quốc?
- Chương 15: Vân Chiêu Tuyết, sao ngươi còn chưa treo cổ tự vẫn đi?
- Chương 16: Thái tử biểu huynh phải làm chủ cho Tuyết Nhi a
- Chương 17: Kéo Vân Chiêu Tuyết ra ngoài đánh chết!
- Chương 18: Tần Ngọc Dung hạ thuốc nàng, sắp xếp sẵn nam nhân
- Chương 19: Vơ vét sạch kho báu Đông Cung
- Chương 20: Tần Ngọc Dung tằng tịu với đàn ông không biết xấu hổ, đánh chết ngươi!
- Chương 21: Đến phòng giam thăm phu quân ma quỷ
- Chương 22: Tìm đến phủ Hầu đòi nợ
- Chương 23: Phải dùng sính lễ của Vân Kiểu Nguyệt để trả nợ
- Chương 24: Lại một lần nữa dọn sạch Hầu phủ
- Chương 25: Tới cửa từ hôn
- Chương 26: Đoạn gia tới cửa từ hôn
- Chương 27: Tam hoàng tử hẹn nàng ở trà lâu gặp mặt
- Chương 28: Mang thai con của Tam ca ta lại lén lút gặp gỡ ngoại nam
- Chương 29: Đoạn gia muốn giáng thê làm thiếp?
- Chương 30: Trộm gà không xong còn mất nắm gạo
- Chương 31: Dọn sạch Tần tướng phủ
- Chương 32: Quận chúa, cầu xin người đi cứu Thế tử!
- Chương 33: Dám chết ta sẽ băm vằm ngươi thành trăm mảnh!
- Chương 34: Nhắc lại chuyện hòa ly, bổn quận chúa sẽ hưu ngươi!
- Chương 35: Đêm trước phiên xét xử, trong ngục nguy hiểm rình rập
- Chương 36: Có thể cho ta sờ hài tử một chút không?
- Chương 37: Vị đạo sĩ thần bí xem tướng mạo
- Chương 38: Tiêu Huyền Sách bị tam ty hội thẩm
- Chương 39: Bầu trời vang tiếng nổ lớn, Long Phượng giáng trần
- Chương 40: Đại nhân, kho hàng bị dọn sạch rồi
- Chương 41: Tướng gia nguy to rồi, Đại công tử chết rồi
- Chương 42: Dọn sạch phủ Tam hoàng tử
- Chương 43: Vân Kiểu Nguyệt bị đánh, ấm ức về nhà mẹ đẻ
- Chương 44: Trả lại bài vị phụ vương ta đây!
- Chương 45: Truyền trẫm khẩu dụ xử tử Vân Kiểu Nguyệt
- Chương 46: Dọn không quốc khố đi lưu đày (1)
- Chương 47: Dọn không quốc khố đi lưu đày (2)
- Chương 48: Dọn không quốc khố đi lưu đày (3)
- Chương 49: Xét nhà lưu đày (1)
- Chương 50: Xét nhà lưu đày (2)
- Chương 51: Xét nhà lưu đày (3)
- Chương 52: Tam hoàng tử cũng bị lưu đày
- Chương 53: Cảnh ngục kêu la thảm thiết
- Chương 54: Thay áo tù ngay giữa chốn lao tù
- Chương 55: Giấu đồ trong bụng bầu
- Chương 56: Tiêu Thế tử bảo vệ thê tử
- Chương 57: Bị bá tánh ném lá bắp cải thối và trứng ung
- Chương 58: Quận chúa, bọn nô tỳ muốn đi lưu đày cùng người!
- Chương 59: Đút linh tuyền thủy cho nam nhân uống, sai hắn đẩy xe
- Chương 60: Vân Chiêu Tuyết, mau cởi áo ra cho ta
- Chương 61: Tứ thái tử nhận ra Vân Chiêu Tuyết, ả nữ nhân này thú vị phết
- Chương 62: Tuyết Nhi, nhường xe cho tổ mẫu ngồi đi con!
- Chương 63: Nhị phòng hết nước, sai Tiêu Tú Ninh đi xin xỏ
- Chương 64: Nhị phòng xin nước? Có đổ đi cũng không thèm cho!
- Chương 65: Trong cái nhà này, có ả ta thì không có tôi!
- Chương 66: Thẩm Yến tới xin thuốc Vân Chiêu Tuyết, lột mặt nạ nhau
- Chương 67: Đôi phu thê song kiếm hợp bích, tẩn cho gã nha sai độc ác một trận
- Chương 68: Nữ nhi đánh lão tử, cẩn thận trời tru đất diệt
- Chương 69: Tiêu Tú Ninh bị ức hiếp, ngược đãi ở Nhị phòng
- Chương 70: Tam hoàng tử mời họ lên xe ngựa ngồi
- Chương 71: Vân Chiêu Tuyết: Có xe ngựa không ngồi là đồ ngốc
- Chương 72: Vân gia cướp xe ngựa? Vứt cổ bọn họ xuống
- Chương 73: Thân cha ta còn đánh chẳng nương tay, bà nghĩ mình là cái thá gì?
- Chương 74: Mọi người xem kìa, Tiêu gia nghèo đến mức phải đi hái rau dại ăn
- Chương 75: Xe ngựa mất lái vỡ nát bươm, văng tung tóe ra ngoài
- Chương 76: Bụng ta đau quá, sắp sảy thai rồi!
- Chương 77: Phu quân đau lắm phải không? Đau mới nhớ đời được
- Chương 78: Mùi cá nướng thơm nức mũi
- Chương 79: Vân Kiểu Nguyệt rắp tâm hãm hại vì miếng cá nướng
- Chương 80: Vân Kiểu Nguyệt tống tiền bất thành, lĩnh ngay trận đòn roi
- Chương 81: Bát cá nướng bị nẫng tay trên
- Chương 82: Tẩn cho Nhị phòng một trận tơi bời, nhét xương cá vào mồm bọn chúng
- Chương 83: Ăn vụng cá phải đền tiền, mỗi người một lượng bạc
- Chương 84: Tên Ngô Sấm kia là tay sai của ai?
- Chương 85: Vân Kiểu Nguyệt đóng kịch giả mù sa mưa cầu hòa
- Chương 86: Tiêu Huyền Sách uy vũ bảo vệ thê tử
- Chương 87: Tiêu Thế tử ghen tuông hờn dỗi
- Chương 88: Tam thúc trông hệt như liếm cẩu của Tam thẩm thẩm vậy!
- Chương 89: Vân Kiểu Nguyệt lại giở trò "thông minh" giả tạo
- Chương 90: Tiêu Huyền Sách, chàng chết rồi à?
- Chương 91: Tiêu Huyền Sách: Nàng có thể đánh ta để xả giận
- Chương 92: Vợ chồng chiến tranh lạnh, tức giận vì được dỗ bằng canh gà
- Chương 93: Vân Chiêu Tuyết dâng canh gà cho Tam hoàng tử sao?
- Chương 94: Dùng rượu ngon mua chuộc thủ lĩnh nha sai
- Chương 95: Trứng gà của Tiêu Tú Ninh từ đâu ra?
- Chương 96: Dương thị và mọi người bị Ngô Sấm đánh đập tàn nhẫn
- Chương 97: Vợ chồng đồng lòng đập tơi bời gã nha sai ác độc
- Chương 98: Giữa đêm khuya phóng hỏa, dã tâm thiêu sống cả nhà
- Chương 99: Ngô Sấm phóng hỏa rồi bỏ trốn? Nha môn phát lệnh truy nã
- Chương 100: Người nhà họ Thẩm hứng trọn đòn roi, tiếng la hét vang trời
- Chương 101: Tiêu Tú Ninh lại buông lời gièm pha, chuốc ngay cái tát
- Chương 102: Thẩm Yến muốn nạp nàng làm thiếp?
- Chương 103: Nhiễm phong hàn, vào thành mua thuốc
- Chương 104: Ngô thị mạo danh Trấn Bắc Vương phi để ăn vạ
- Chương 105: Sự trả thù tàn độc của Tần Ngọc Dung
- Chương 106: Bị bám đuôi, trận giao tranh nảy lửa trong ngõ hẻm
- Chương 107: Màn đáp trả ngoạn mục dành cho Tần Ngọc Dung
- Chương 108: Lật tẩy bộ mặt giả tạo của mụ Ngô thị
- Chương 109: Chờ xem Đại phòng Tiêu gia chết đói đi!
- Chương 110: Ả nhiễm phong hàn, sắp bệnh chết đến nơi rồi
- Chương 111: Dương thị phá vỡ giới hạn, ra tay đánh chửi người
- Chương 112: Tần Ngọc Dung bị ném vào thanh lâu, tỉnh dậy hóa rồ hóa dại
- Chương 113: Tiểu thiếp nhà họ Vân có tin vui
- Chương 114: Bí mật của Tiêu Huyền Sách
- Chương 115: Tại sao phải chờ ả về mới được ăn cơm?
- Chương 116: Cả nhà trúng độc, nôn thốc nôn tháo, tiêu chảy liên miên
- Chương 117: Tố cáo Đại phòng âm mưu đầu độc họ
- Chương 118: Đêm nghỉ miếu hoang, bị mùi hôi hun đến ốm nghén
- Chương 119: Hắn chỉ có thể sống thêm hai năm
- Chương 120: Vân Chiêu Tuyết: Thương tích của chàng, ta chữa được
- Chương 121: Điều kiện cứu người, bắt hắn ký khế ước bán thân
- Chương 122: Thổ phỉ đuổi tới, suốt đêm tháo chạy
- Chương 123: Lập mai phục ở miếu hoang giết thổ phỉ
- Chương 124: Có kẻ lưu đày thừa cơ bỏ trốn
- Chương 125: Nàng không phải con ruột của ta
- Chương 126: Cưỡi chung một ngựa, vành tai chàng ửng đỏ
- Chương 127: Vân Chiêu Tuyết là đứa con hoang không rõ lai lịch?
- Chương 128: Tiêu gia đối đầu Vân gia, kéo bè kéo lũ đánh lộn
- Chương 129: Xu nhi mới là muội muội ruột của con
- Chương 130: Bị thổ phỉ bắt gọn
- Chương 131: Đại đương gia của chúng ta thích phụ nữ đã có chồng
- Chương 132: Tiêu thế tử bảo vệ thê tử, cắt lưỡi Thẩm Yến
- Chương 133: Tiệc mừng công của thổ phỉ, hầu rượu bồi tiếp
- Chương 134: Phản kháng thất bại, bị thổ phỉ đánh đập
- Chương 135: Tiêu thế tử vượt ngục cứu thê
- Chương 136: Chàng giết đến đỏ cả mắt
- Chương 137: Nụ hôn đầu tiên, chàng lật ngược tình thế
- Chương 138: Tam phòng đá Tiêu Tú Ninh xuống sườn núi
- Chương 139: Tiếp quản Tiêu gia quân
- Chương 140: Tiêu Tú Ninh sắp bệnh chết
- Chương 141: Thưởng thức bữa no nê tại khách điếm
- Chương 142: Bụng bầu ba tháng mà to như năm tháng
- Chương 143: Chà chà, nàng thế mà lại mang song thai
- Chương 144:
- Chương 145: Thẩm Yến đánh lén Tiêu Huyền Sách từ phía sau
- Chương 146: Chính ngươi đã giết con ta!
- Chương 147: Bắt Tiêu Huyền Sách đền mạng
- Chương 148: Chàng muốn hòa ly với ta sao?
- Chương 149: Cha ruột của ta là ai?
- Chương 150: Quyết đoán của Trưởng công chúa
- Chương 151: Sói tới rồi, cứu mạng a!!!
- Chương 152: Tiếng kêu thảm thiết liên hồi, khẩn cầu nhà họ Tiêu che chở
- Chương 153: Đẩy Vân Chiêu Tuyết vào miệng sói
- Chương 154: Giải tội quận chúa động thai khí
- Chương 155: Thẩm Thanh Vũ bị sói cắn hủy dung
- Chương 156: Tiêu Tú Ninh trộm đồ bỏ trốn
- Chương 157: Hạ thạch tín vào lương thực nhà họ Tiêu
- Chương 158: Tiêu Tú Ninh nhảy vực tự vẫn
- Chương 159: Nàng ta đã chết
- Chương 160: Đem Vân Chiêu Tuyết xóa tên khỏi gia phả Vân gia
- Chương 161: Thẩm Thanh Vũ muốn tìm Hoa thần y chữa mặt
- Chương 162: Nam sắc lầm người
- Chương 163: Treo thưởng số tiền lớn tìm Hoa thần y
- Chương 164: Phẫu thuật trị chân
- Chương 165: Lão Liêu nổi điên tát ba kẻ chạy trốn
- Chương 166: Hứa Thế An dẫn người tới cửa tính sổ
- Chương 167: Thẩm Yến vẫn chưa chết
- Chương 168: Nước tiểu cũng không giữ được, về bụng mẹ đúc lại đi
- Chương 169: Lấy tín vật đổi chân tình, nụ hôn nồng cháy
- Chương 170: Tiêu Huyền Sách mơ thấy kiếp trước
- Chương 171: Ngươi vì sao giả mạo thần y?
- Chương 172: Vì đứa con gái chết thảm mà giải oan
- Chương 173: Tiêu Huyền Sách giết người, đem hắn hạ ngục
- Chương 174: Một đợt chưa bình, một đợt lại khởi
- Chương 175: Tỷ thí thắng, thuận lợi ra khỏi thành
- Chương 176: Giếng cạn biệt viện phủ Hứa thi cốt chồng chất
- Chương 177: Kẻ mạnh mới xứng đáng làm con ta
- Chương 178: Người Tiêu gia bị đẩy xuống nước
- Chương 179: Thẩm vấn Hứa Thứ sử
- Chương 180: Thưởng thức thịt nướng, biếu quan sai rượu Mao Đài
- Chương 181: Thẩm Yến chết thảm vì đứt đoạn tâm mạch
- Chương 182: Sai Nhị tẩu vả mặt Thẩm Thanh Vũ
- Chương 183: Tiêu gia quyết chiến Thẩm gia: Đánh hội đồng
- Chương 184: Thẩm gia từ kiêu ngạo đến tuyệt vọng
- Chương 185: Bụng bầu to bất thường, đổ vỏ nuôi con tu hú?
- Chương 186: Làm sao có thể là thai đôi?
- Chương 187: Trò cá cược rùng rợn: Hủy dung nhan đổi lấy đầu lưỡi
- Chương 188: Dương thị trách cứ nàng chống đối mẹ chồng
- Chương 189: Mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu bùng nổ
- Chương 190: Đoạn gia ngỏ ý tiếp tục mối duyên thông gia với Tiêu gia
- Chương 191: Vân lão phu nhân giận đánh Vương thị
- Chương 192: Dương thị gán ghép con gái cho Đoạn gia
- Chương 193: Ta nghi ngờ bà ấy bị trúng cổ độc
- Chương 194: Hoa thần y bị mù
- Chương 195: Nọc độc đáng sợ của Bích Đồng Xà Cổ
- Chương 196: Đoạn gia bàn tính chuyện hôn nhân?
- Chương 197: Chọc tức Dương thị đến thổ huyết
- Chương 198: Diệp Hồng Anh nhảy ra chỉ trích nàng
- Chương 199: Ngô thị chết, Đại phòng hại chết?
- Chương 200: Bắt quả tang đôi gian phu dâm phụ
- Chương 201: Câu Hồn (Đoạn Trường Thảo)
- Chương 202: Diệp Hồng Anh bỏ trốn?
- Chương 203: Bắt quả tang gian phu dâm phụ ngay trên nấm mồ
- Chương 204: Cái chết của Diệp Hồng Anh
- Chương 205: Hai nhà cùng chung tiếng khóc tang
- Chương 206: Tố cáo Tiêu gia mang theo người chết đi đường
- Chương 207: Ai chết? Mẹ cô chết thì có!
- Chương 208: Một người chết, một người bị thương, Tiêu gia phải chịu trận?
- Chương 209: Quan sai vòi tiền trắng trợn, lưu phạm vùng lên phản kháng
- Chương 210: Lão Liêu đụng độ Diêm Vạn Sơn
- Chương 211: Danh sách tử thần
- Chương 212: Hạ chiến thư, quyết chiến một phen sinh tử
- Chương 213: Yêu thì đến với nhau, hết yêu thì giải tán
- Chương 214: Nhị công tử Bùi gia ở Giang Nam
- Chương 215: Tam tẩu tẩu, mùi hương trên người tẩu thơm quá à ~
- Chương 216: Lão Liêu đã qua đời
- Chương 217: Đòi giết nữ chính, bị thiên lôi đánh
- Chương 218: Không đủ tàn nhẫn mới bị trời phạt
- Chương 219: Tuyết Nhi, muội chính là muội muội ruột thịt của ta
- Chương 220: Giấc mộng về mỹ nhân bí ẩn của Tam hoàng tử
- Chương 221: Tam hoàng tử rơi vào vòng vây truy sát
- Chương 222: Nội gián bên cạnh Hoa Mộ Dung
- Chương 223: Giết chóc điên cuồng
- Chương 224: Sát thủ hạ sát Trấn Bắc Vương lộ diện
- Chương 225: Vũ khí bí mật uy lực kinh hồn
- Chương 226: Tự tay kết liễu kẻ thù giết cha
- Chương 227: Vân Chiêu Tuyết mất tích
Xuyên Thành Ác Nữ Vét Sạch Kinh Đô, Ôm Bụng Bầu Đi Lưu Đầy
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Xuyên Thành Ác Nữ Vét Sạch Kinh Đô, Ôm Bụng Bầu Đi Lưu Đầy
Tác giả :
Ẩn Danh