Xuyên Thành Mẹ Kế Của Nam Chính

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Mẹ Kế Của Nam Chính

Tác giả : Hà Ngô An

Chương 17

 

Thế nên, hôn sự này vẫn cứ diễn ra theo dự định.

 

Ngày thành hôn, ta và Tiết Trấn Lâm cùng ngồi ở vị trí chủ tọa trên cao đường.

 

Ta bất giác đưa mắt nhìn vẻ mặt của Tiết Tử Kỳ, không ngờ hắn cũng vừa lúc liếc nhìn ta.

 

Ánh mắt giao nhau đó không may lại bị Tiết Trấn Lâm thu hết vào đáy mắt, thật sự là muốn c.h.ế.t đi được.

 

Dạo gần đây, mối quan hệ giữa ta và Tiết Trấn Lâm đã hòa hoãn hơn đôi chút.

  Website TruyenLau.com

Ta cũng biết điều hơn, chỉ dám thầm tơ tưởng đến con trai hắn trong bụng, còn hắn thì cũng bớt đi vài phần nghi kỵ.

 

Nhưng tình hình tốt đẹp này lập tức tan thành mây khói ngay khi nàng dâu mới mang trà đến kính.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tần Tĩnh Thư bưng trà bước tới, Tiết Trấn Lâm bảo nàng ngẩng mặt lên.

 

Nàng vừa ngẩng đầu, cả chính đường đều sững sờ.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ban đầu, Tần Tĩnh Thư còn hơi bối rối, không hiểu vì sao không khí bỗng dưng ngưng trọng.

 

Cho đến khi nàng đưa mắt nhìn một vòng, rồi ánh mắt dừng lại trên gương mặt ta.

 

Đôi mắt tròn xoe mở lớn đầy kinh ngạc, nàng bất giác quay sang nhìn Tiết Tử Kỳ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); 

Tiết Tử Kỳ theo phản xạ muốn che chở cho nàng, nhưng vừa giơ tay lên lại phải hạ xuống, rõ ràng là kiêng dè uy thế của Tiết Trấn Lâm.

 

Thú thật, khi nhìn Tần Tĩnh Thư, ta có cảm giác như đang soi gương vậy.

 

Biết làm sao bây giờ? Ai bảo ta lại viết nàng ấy dựa trên chính hình mẫu của mình, từ vóc dáng, chiều cao, cân nặng, tất cả đều y như tạc.

 

Nhưng ta chỉ còn cách diễn kịch, vờ kinh ngạc lấy tay che miệng, thốt lên một tiếng “Ôi chao!” rõ to: “Thật là kỳ lạ, con dâu này trông còn giống ta hơn cả con gái ruột ấy chứ!”

 

Ta nhanh chóng nở nụ cười tươi rói, quay sang Tiết Trấn Lâm: “Phu quân thấy không, chẳng phải người một nhà thì sao vào được cửa nhà họ Tiết ta. Đúng là duyên phận trời định!”

 

Dù trong lòng kinh ngạc, Tiết Trấn Lâm vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh.

 

Hắn nhận trà từ tay Tần Tĩnh Thư, bảo nàng đứng dậy, rồi ra hiệu nàng tiếp tục dâng trà cho ta để hoàn thành lễ nghi.

 

Ta vừa nhấp ngụm trà vừa đưa mắt quan sát xung quanh.

 

Trời ạ, với mấy bà lắm chuyện này, e rằng chưa đến trưa, cái tin tức thiếu phu nhân và mẹ chồng giống nhau như tạc sẽ lan đi khắp kinh thành.

 

Tiết Tử Kỳ không nói thì thôi, vừa mở miệng đã chỉ tổ l.à.m t.ì.n.h hình tệ hơn.

 

Hắn lên tiếng bênh vực Tần Tĩnh Thư, còn hùa theo lời ta: “Mẫu thân nói phải lắm, đúng là duyên phận.”

 

Tiết Trấn Lâm nghe xong, sắc mặt càng thêm sa sầm.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu