Xuyên Về Thập Niên 80 Là Bác Sĩ, Không Phải Thầy Bói

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Về Thập Niên 80 Là Bác Sĩ, Không Phải Thầy Bói

Chương 18

 

Mọi người trong nhà họ La đều thấp thỏm lo lắng. Ban đầu, Đào Đại Dũng cũng rất sợ, anh ấy không ngán đánh đ.ấ.m hay va chạm với người ngoài, nhưng thực tình lại sợ hãi việc để một bác sĩ trẻ tuổi chưa có tiếng tăm châm cứu cho mình.

 

Nhưng thời gian dần trôi, Đào Đại Dũng cảm nhận một luồng hơi ấm lan tỏa trên mặt, dần xuống cổ, rồi đến lồng n.g.ự.c và bụng dưới. Cả mặt lẫn n.g.ự.c anh như được gột rửa, vô cùng dễ chịu.

 

Chỉ vỏn vẹn một mũi kim mà lại hiệu nghiệm đến thế, anh thật không ngờ. Chẳng lẽ châm cứu của La Thường đã có công hiệu rồi sao?

 

La Thường chẳng nói thêm lời nào, thỉnh thoảng khẽ vặn kim châm, sử dụng phương pháp bổ tả cân bằng đã học được. Sau hai mươi phút, cô thong thả rút kim.

 

“Thế nào rồi?” Cả nhà họ La đều xúm lại, đều sốt ruột muốn biết Đào Đại Dũng ra sao.

 

Chỉ La Thường đã nắm rõ kết quả. Cô lựa thời điểm này hành sự cũng có dụng ý riêng. Ngoài việc chữa bệnh cho Đào Đại Dũng, cô còn muốn để người nhà nhận thấy năng lực thực sự của mình.

 

Có như vậy, sau này khi cô rời bệnh viện tự lập nghiệp, người nhà sẽ không phản ứng kịch liệt đến thế.

 

Suy nghĩ của họ La vẫn còn nặng tư tưởng cũ, họ luôn cho rằng có được một chân biên chế ở bệnh viện lớn là điều tốt nhất. Hơn nữa, còn có thể dựa vào tiếng tăm đó để kiếm một tấm chồng tử tế.

 

Vì vậy, La Thường biết, nếu một ngày nào đó bệnh viện sa thải cô, người nhà chắc chắn sẽ thất vọng khôn nguôi, thậm chí có thể sẽ cầu cạnh những người thân quen, nhờ họ tìm đường chạy vạy giúp cô. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đây là điều La Thường tuyệt đối không muốn xảy ra, thế nên cô cảm thấy đã đến lúc người nhà phải công nhận năng lực của cô.

Mèo Dịch Truyện

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Con cũng không rõ nữa, để con soi gương đã.” Đào Đại Dũng đứng dậy, xoa xoa mặt và gò má. Lúc này, anh vô cùng mong đợi, bởi vì anh cảm nhận được, sau khi rút kim ra, anh vẫn còn cảm thấy dễ chịu trên mặt.

 

Anh còn chưa kịp tìm gương thì Lạc Huệ đã nhanh chân bước tới, cô ngạc nhiên kêu lên: “Hình như lành bệnh rồi! Anh thử cử động mặt xem nào.”

  TruyenLau

Quách Nghị chủ động lấy cho Đào Đại Dũng cái gương tròn viền nhựa màu xanh ve, để anh soi gương và bắt đầu làm đủ trò biểu cảm trên mặt.

 

“Ấy, hình như khỏi thật rồi!” Đào Đại Dũng soi gương, nhe răng, nhăn mặt, nháy mắt, dù anh làm điệu bộ gì, mọi thứ đều trôi chảy, tự nhiên.

 

Mẹ La Thường vui mừng nhìn con gái bé bỏng, nói: “Tiểu Thường à, con học được tài nghệ này ở đâu ra vậy? Giỏi quá chừng!”

 

La Thường cười hỏi lại: “Năng lực này cũng kha khá đấy chứ ạ?”

 

Đào Đại Dũng hạ tấm gương xuống, thật lòng nói: “Quá tài tình rồi! Anh đi tìm thầy thuốc giỏi nhất để châm cứu, cũng chưa chắc đã có được công hiệu như em đâu.”

 

La Huệ trong lòng lại thấy lạ lùng, cô luôn cảm thấy em gái mình có điều gì đó khác lạ, cảm giác ấy giờ càng thêm rõ rệt.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu