Yến Âm Sương

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Yến Âm Sương

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1: CHƯƠNG 1

Văn án

 

Sau khi thắng trận trở về kinh, ta đã gả cho Bùi Yến.

 

Ngày đại hôn, hắn đứng giữa muôn ngàn tướng sĩ, lập thệ rằng:

 

“Cả đời này, không cầu con cái, không nạp thiếp thất, chỉ có mình nàng.”

 

Thiên hạ đều nói, hắn yêu ta như sinh mệnh.

 

Thế nhưng, đến năm thứ ba sau khi thành thân, hắn lại nuôi dưỡng Tạ Dung Sương một thứ nữ có cùng phụ thân của ta, làm ngoại thất.

 

Hắn còn cùng Tạ Thiệu, đệ đệ ruột của ta, thương nghị rằng:

 

“Bảy ngày nữa, đệ phải khóc thật chân tình, nói rằng không yên lòng vì Sương Sương.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Xin Hoàng thượng ban Sương Sương cho ta.”

 

“Như vậy, tỷ tỷ đệ sẽ không cùng ta tranh cãi nữa.” Website TruyenLau.com

 

Hắn thật ngốc.

 

Hà tất gì mà phải phiền phức đến thế? TruyenLau

 

Vì ta đã sớm quỳ trước long tọa của Hoàng thượng, thay bọn họ xin một đạo hôn thư.

 

Cùng một đạo hòa ly thư.

 

Bảy ngày sau, ta rời khỏi kinh thành.

 



 

Chương 1:

 

“Hôn thư?”

 

Hoàng thượng khẽ chau mày, tỏ vẻ kinh ngạc:

 

“Là Bùi Yến và… Tạ Dung Sương?”

 

Ta cúi rạp mình xuống đất, giọng bình tĩnh:

 

“Thưa bệ hạ, đúng vậy.”

 

Cần Chính điện bỗng lặng ngắt như tờ.

 

Việc hoàng thượng kinh ngạc cũng chẳng có gì lạ.

 

Tạ Dung Sương là thứ muội cùng phụ khác mẫu của ta.

 

Từ thuở ấu thơ, ta cùng nàng ta vừa nhìn nhau liền sinh lòng chán ghét, nước lửa bất dung.

 

Còn Bùi Yến, lại là phu quân từng đầu ấp tay gối với ta suốt bao năm.

 

Ba năm trước, hắn đến cầu thân ta.

 

Tay cầm thiếu tướng lệnh, đứng giữa muôn ngàn tướng sĩ, lập quân lệnh trạng rằng:

 

“Cả đời này, không cầu con cái, không nạp thiếp thất, chỉ có mình nàng.”

 

Vậy mà hôm nay, ta lại quỳ nơi điện ngọc, thay hai người bọn họ xin hôn.

 

Chỉ một khắc sau, Hoàng thượng tựa hồ đã hiểu hết.

 

Ngài khẽ thở dài:

 

“Đó chính là nguyên nhân ngươi xin đi trấn thủ Bắc Cương phải không?”

 

Gần đây Bắc Di liên tục thăm dò biên giới, bệ hạ đã ưu tư nhiều ngày, chẳng biết nên phái ai đi trấn áp.

 

Nửa khắc trước, ta đã tự mình đến Cần Chính điện, xin đích thân ra biên ải.

 

“Thần nữ từng chinh chiến sáu năm ở Bắc Cương, bản hòa ước với Bắc Di cũng do chính tay thần nữ ký kết. Nếu Bắc Di muốn phản bội, vậy hãy hỏi xem thần nữ có đồng ý chăng!”

 

Hoàng thượng ngẩng đầu nhìn ta:

 

“Việc này, ngươi đã thương nghị cùng Bùi Yến chưa?”

 

Ta đáp, giọng không đổi:

 

“Thần nữ còn một việc muốn cầu.”

 

Ngẩng đầu, lại cúi mình khấu tạ:

 

“Thần nữ thỉnh bệ hạ ban cho chúng thần một tờ thư hòa ly.”

 

Lần này, đại điện không còn im lặng nữa.

 

Có lẽ, ngài ấy đã sớm đoán được.

 

Trong ánh nhìn hạ xuống của Hoàng thượng, ta thấy nét mực vung bay trên tờ chiếu thư màu vàng.

 

Chỉ chốc lát, hai đạo thánh chỉ đã được đặt trước mặt ta.

 

Ta đang định tạ ơn, bệ hạ lại thở dài một tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Dung Âm, Yến nhi là đứa trẻ trẫm nhìn lớn lên.”

 

“Thuở nhỏ phóng túng, nhưng càng lớn càng trầm ổn.”

 

“Tấm lòng hắn dành cho ngươi, trẫm cũng thấy rõ.”

 

“Giữa các ngươi, liệu có điều chi hiểu lầm không?”

 

Hiểu lầm ư?

 

Khóe môi ta khẽ cong, nụ cười nhạt đến lạnh buốt.

 

Bệ hạ lại nói:

 

“Trẫm cho ngươi thêm bảy ngày.”

 

“Bảy ngày sau, tại Yến hội ở phủ Khánh Lâm, trẫm sẽ công bố việc này.”

 

“Đến lúc đó, nếu ngươi vẫn giữ nguyên quyết định, trẫm… sẽ đích thân tiễn ngươi rời kinh.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn vị quân vương uy nghi, mà đôi mắt vẫn chan chứa tấm lòng nhân hậu.

 

Lại cúi mình, giọng trầm tĩnh:

 

“Dung Âm tạ ơn thánh ân.”

 



 

Khi ta trở về phủ, bầu trời đang lất phất mưa bụi.

 

Từ xa ta đã thấy Bùi Yến cầm chiếc ô giấy dầu, đứng đợi trước cổng.

 

Vừa thấy xe ngựa của ta, hắn liền bước nhanh lại, mừng rỡ gọi:

 

“Sao lại đi lâu như thế?”

 

“Bệ hạ lại giữ nàng đ.á.n.h cờ à?”

 

“Trời đã tối, nàng đã dùng bữa chưa?”

 

Hắn đỡ ta xuống xe, tay nâng ô nghiêng về phía ta một cách tự nhiên.

 

Chỉ là khi hắn vừa đến gần, ta lại ngửi thấy hương phấn quen thuộc.

 

Ánh mắt thoáng liếc qua, thấy mũi giày hắn dính bùn, y bào có phần nhăn nhúm, trên lớp áo lót trắng bên trong còn thấp thoáng một vệt son đỏ mờ nhạt.

 

Chỉ trước sau có một canh giờ thôi, chẳng lẽ đến thế cũng không chờ nổi, phải vội vàng ân ái một phen sao?

 

“Phu nhân, làm sao vậy?”

 

Hắn hỏi, giọng đầy quan tâm.

 

Ta khẽ phủi lớp son trên áo hắn, cười nhạt:

 

“Hôm nay lại đến chốn hương phấn rồi ư?”

 

Khắp kinh thành ai không biết, Bùi Yến từng thích lui tới thanh lâu kỹ viện, chẳng những thường đến, mà còn hứng thú đến mức tự tay thử son phấn lên mặt.

 

“Đại gia ta thích thử son phấn cho phu nhân, có gì không được? Cười cái gì chứ!”

 

Từ nhỏ hắn đã là công tử ăn chơi bậc nhất kinh thành, chỉ từ khi gặp ta mới dần thu liễm tính khí, một lòng một dạ muốn lấy lòng người trong lòng.

 

“Phải… là thế.”

 

Hắn hơi né ánh mắt ta trong thoáng chốc, rồi lại trở về vẻ bình thường:

 

“Hôm nay chẳng có gì mới mẻ, đợi vài ngày nữa, ta lại chọn cho nàng mấy thứ tốt hơn.”

 

Ta chỉ mỉm cười, không nói thêm gì.

 

Hắn tiễn ta đến tận hành lang, bỗng khẽ bảo:

 

“Phu nhân, hôm nay Bộ Hộ có việc gấp, ta phải đến đó một chuyến.”

 

“Đêm nay… e rằng không về được.”

 

“Gió to mưa lớn, nàng nhớ đắp chăn cẩn thận biết không?”

 

Ta nhìn hắn, ánh mắt hắn chan chứa lo lắng, không hề có lấy một chút giả dối.

 

Ngay cả khi ta gật đầu, hắn vẫn ba bước ngoái đầu, lưu luyến chẳng nỡ rời.

 

Chỉ là… d.ụ.c vọng che mờ lý trí…

 

Nếu Bộ Hộ bận rộn đến vậy, thì tại sao Bùi đại nhân này lại có nhàn tâm rảnh rỗi ghé qua chốn hương phấn kia chứ?

 



 

Ta sai Hải Đường đ.á.n.h một cỗ xe ngựa thường dùng cho hạ nhân, lặng lẽ theo sau xe Bùi Yến từ xa.

 

Hắn dường như rất vội.

 

Ngựa phi như bay suốt dọc đường, không hề nghỉ lấy một khắc.

 

Đến cửa phố Tây, hắn dừng lại trước một hiệu bánh.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu