Sau khi đến nơi ở, các loại đồ dùng cho thú cưng mà Quý Hựu Vũ gửi từ trong nước cũng đã đến.
Nhờ kỹ năng tự tay làm mọi thứ được rèn luyện ở trạm cứu hộ trước đây, Quý Hựu Vũ đã nhanh chóng dựng xong ổ mèo và cây cào móng cho Lai Nhân. Lai Nhân lập tức chui vào đó ngủ ngon lành.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Lai Nhân, Quý Hựu Vũ không vội đến dàn nhạc báo tin mà đi dạo quanh thị trấn.
Nơi đây là vùng sản xuất rượu vang nổi tiếng của Đức, ngay cả không khí cũng tràn ngập hương vị ngọt ngào. Quý Hựu Vũ ngồi trong một quán rượu nhỏ ven đường, nhâm nhi rượu vang, ngắm nhìn khung cảnh hùng vĩ của sông Rhine, cảm thấy vô cùng thoải mái.
Sau thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, Quý Hựu Vũ chuyển sang chế độ làm việc. Anh ra khỏi nhà từ sáng sớm và trở về vào buổi tối. Mỗi lần nhìn thấy Lai Nhân, anh đều áy náy bế con mèo con lên: “Ôi, hôm nay ba lại về muộn rồi, dạo này lịch tập dày đặc quá, chẳng có thời gian chơi với con.”
Lai Nhân ngáp một cái rồi quay về ổ ngủ tiếp.
Quý Hựu Vũ thở dài, không biết là do chưa điều chỉnh được giờ giấc hay do chưa quen khí hậu, từ khi đến đây, Lai Nhân rất hay ngủ, phần lớn thời gian anh nhìn thấy nó đều đang ngủ, hơn nữa dường như gần đây nó cũng biếng ăn.
Quý Hựu Vũ đã đưa Lai Nhân đến tiệm thú cưng trong thị trấn để kiểm tra. Bác sĩ nói đây là tình trạng bình thường, có thể một thời gian nữa sẽ khỏi. Anh lúc này mới yên tâm, mèo con khả năng thích nghi kém cũng là điều dễ hiểu, chỉ cần không bị bệnh là được.
Chỉ là anh không biết, những ngày đầu Lai Nhân ngủ nhiều thật sự là do chưa quen môi trường mới, còn sau đó là vì một lý do khác…
Hôm nay Lai Nhân cuối cùng cũng thức dậy. Nó duỗi người, nhảy xuống từ cây cào móng.
“Meo ~”
Nó kêu lên một tiếng với không khí, sau đó bắt đầu chải chuốt bộ lông dài của mình.
Mèo con xinh đẹp thôi chưa đủ, phải chăm sóc bộ lông của mình mỗi ngày thì mới có thể khiến bản thân trông đẹp hơn.
Lai Nhân chăm chú chải lông, sau khi hoàn thành thì hài lòng đi ăn thức ăn hạt và pate.
Ăn uống no nê, nó theo thói quen đi ra sân. Đến sân, Lai Nhân mới muộn màng nhận ra, đây không phải là ngôi nhà quen thuộc của nó trước đây, bên ngoài cũng không có những người bạn nhỏ chơi cùng mỗi ngày.
Phải rồi… Người đó đã đưa nó ra nước ngoài, đây là một môi trường hoàn toàn xa lạ.
“Meoo—” Lai Nhân kéo dài giọng, lại kêu lên một tiếng với không khí.
Vẫn không có ai?
TruyenLau
Lông trên cổ nó dựng đứng lên, ý gì đây? Đưa nó đến một nơi xa lạ, sau đó… tự mình bỏ chạy?
Lai Nhân chạy khắp nơi, kiểm tra từng phòng một, phòng ngủ không có, phòng đàn không có, nhà bếp không có, phòng khách cũng không có.
“Gừ!” Anh ta đưa nó đến một nơi mới, sau đó bỏ mặc nó ở đây!
Lai Nhân lượn quanh phòng vài vòng, hất đổ hai cái cốc nước, lúc này mới nhớ ra, đúng rồi, mấy ngày nay người đó đều về nhà vào buổi tối.
Hừ!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lai Nhân tức giận nằm úp sấp trên bậc thềm sau nhà, miệng còn lẩm bẩm, rõ ràng là đang mắng người.
Nó nhìn chằm chằm vào một chỗ nào đó trên bức tường rào sau vườn, nhìn một lúc lâu, sau đó đứng dậy, lấy đà, bật nhảy, mượn lực, sau đó dễ dàng vượt qua bức tường, tiếp đất một cách vững vàng.
Nó quay đầu nhìn cái cây cạnh tường, có cái cây này, quay lại cũng rất đơn giản.
Vì vậy, Lai Nhân đã “vượt ngục” thành công, bắt đầu đi lang thang trong thị trấn này.
TruyenLau.com
Trước đây khi còn sống ở khu chung cư Hạnh Phúc, mặc dù mọi người trong khu chung cư đều rất thân thiện với mèo hoang, vì nó là mèo của Quý đại thần, mọi người đều biết nó, cũng tuyệt đối sẽ không có ai làm hại nó, nhưng cho dù như vậy, sau khi chơi chung với Đa Tể, Nguyên Bảo lâu ngày, Lai Nhân cũng học được một bộ nguyên tắc sinh tồn.
Có thể đi đường nhỏ thì không đi đường lớn, không đến những nơi đông người, khi đi một con đường thì phải nhìn trước ba con đường rút lui cho mình, nếu gặp nguy hiểm có thể chạy thoát thuận lợi, quan sát những nơi chó thường xuyên lui tới, có thể đi đường vòng thì đi đường vòng…
Đi chưa được bao xa, Lai Nhân đã phát hiện ra, nơi đây không có nhiều người, động vật thì lại không ít. Nó đi dạo quanh khu vực lân cận, dễ dàng tìm được một công viên có thể vui chơi.
Lai Nhân chạy nhảy, lăn lộn trên bãi cỏ, vô cùng thoải mái.
Cả buổi chiều, nó đều ở trên bãi cỏ trong công viên tắm nắng.
Chỉ là niềm vui ngắn chẳng tày gang, nó đang lật người thì một con chó Corgi chạy về phía nó, khiến Lai Nhân sợ hãi trèo thẳng lên cây.
Corgi muốn chơi với nó, nhưng không thể trèo cây, chỉ có thể lo lắng chạy vòng vòng dưới gốc cây, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu kêu.
Chủ của nó là một bà lão lớn tuổi, ăn mặc rất sang trọng. Bà từ xa nhìn thấy con chó của mình gây chuyện, vội vàng chạy từng bước nhỏ đến, vừa đi vừa mắng con chó của mình.
Mặc dù Lai Nhân không nghe rõ bà nói gì, nhưng từ biểu cảm trên mặt Corgi có thể thấy, nó đã bị chủ mắng.
Bà lão mắng xong con chó của mình, đeo dây dắt cho nó, ngẩng đầu lên nói với Lai Nhân trên cây vài câu.
Lai Nhân không hiểu tiếng người, nhưng trước khi rời khỏi khu chung cư Hạnh Phúc, Đa Tể đã từng dạy nó cách phán đoán người khác có thân thiện hay không thông qua nét mặt và giọng điệu của họ. Ban đầu Lai Nhân còn cảm thấy hoàn toàn không cần dùng đến kỹ năng này, không ngờ, nhanh như vậy đã dùng đến rồi.
Hối lỗi, thiện ý, ừm, bà lão này là người tốt, Lai Nhân đọc được những thông tin này từ giọng điệu và nét mặt của bà.
Bà ấy để lại một vài thứ dưới gốc cây rồi bỏ đi.
Đợi bà lão dắt Corgi rời đi, Lai Nhân mới nhảy xuống khỏi cây, tiến đến ngửi ngửi, là thịt khô!
Tất nhiên, Lai Nhân không ăn những thứ này, trong những nguyên tắc sinh tồn mà Đa Tể dạy nó, không dễ dàng nhận thức ăn của người lạ, chuyện này cũng cực kỳ quan trọng.
Lai Nhân ở lại công viên một lúc nữa rồi quay trở về nhà theo đường cũ.
- Chương 1: Chuyển nhà
- Chương 2: Tình cờ gặp gỡ
- Chương 3: Lần đầu qua màn
- Chương 4: Giúp người một tay
- Chương 5: Cơm trộn gan gà
- Chương 6: Mèo tụ họp
- Chương 7: Nửa cái bánh bao
- Chương 8: Đại Cát
- Chương 9: Đổi thức ăn cho mèo
- Chương 10: Độ hài lòng của khách hàng
- Chương 11: Bỏ túi mang đi
- Chương 12: Cậu theo tới đây làm gì
- Chương 13: Đây chắc chắn không phải người tốt
- Chương 14: Ghi công lớn một lần
- Chương 15: Đứa trẻ này thật khác biệt
- Chương 16: Mèo con của anh chạy rồi
- Chương 17: Tiểu yêu tinh khó chiều
- Chương 18: Hạ nhiệt
- Chương 19: Bị ném đi
- Chương 20: Cải tạo ổ mèo
- Chương 21: Nơ bướm và hoa nhỏ
- Chương 22: Làm thẻ VIP
- Chương 23: Làm kẻ bắt cá nhiều tay
- Chương 24:
- Chương 25: Người lý tưởng
- Chương 26: Chú ấy không tới để cướp mèo
- Chương 27: Tặng quà
- Chương 28: Người nhận nuôi tiềm năng
- Chương 29:
- Chương 30:
- Chương 31: Ăn nhiều hơn cả mèo Cam tôi đây
- Chương 32: Giống thợ đào than
- Chương 33:
- Chương 34: Sau khi sở hữu mèo trong mộng
- Chương 35: Hải Vương(*) chạy trốn
- Chương 36: Cảm giác bản thân bị vứt bỏ
- Chương 37: Tắm cho mèo
- Chương 38: Người nhà của Tiểu Môi Cầu
- Chương 39: Làm sao đến đây
- Chương 40: Nhờ giúp đỡ
- Chương 41: Cháu là bạn của con gái cô
- Chương 42: Mọi người cùng nhau tìm
- Chương 43: Nhận lãnh
- Chương 44:
- Chương 45:
- Chương 46: Kết bạn WeChat
- Chương 47: Tờ rơi tìm mèo
- Chương 48: Ngày mai đưa em về nhà
- Chương 49: Bị từ chối
- Chương 50:
- Chương 51: Chọn trường
- Chương 52: Thử học
- Chương 53: Không giống
- Chương 54: Nhận học trò
- Chương 55: Cuộc họp khẩn cấp cấp cao nhất
- Chương 56: Máy cho mèo ăn tự động
- Chương 57: Đến trường mầm non
- Chương 58: Giấc mơ của Hạ An An
- Chương 59: Khen ngợi
- Chương 60: Miễn là chị vui là được
- Chương 61: Đội bảo vệ meo meo
- Chương 62: Mèo Cam nhỏ
- Chương 63: Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 64: Đa Tể còn đáng yêu hơn cả trong tranh
- Chương 65: Đứa trẻ như báu vật
- Chương 66: Để cô ấy quyết định
- Chương 67: Cảnh giác cao
- Chương 68: Cô bé may mắn nhất
- Chương 69: Con mèo nào cũng thích cậu ấy
- Chương 70: Mèo tới trường học?
- Chương 71: Nói cho chúng biết không phải là được rồi sao?
- Chương 72: Sẽ không đến nữa
- Chương 73: Con đã nghe tận tai
- Chương 74: Mời phụ huynh
- Chương 75:
- Chương 76: Đấu giá
- Chương 77: Tiêm vaccine
- Chương 78: Đã sinh chưa?
- Chương 79: Chuyện lớn
- Chương 80: Tiết học đầu tiên
- Chương 81: Còn không bằng bà cô hai của cháu nhảy múa quảng trường
- Chương 82: Không dám không nghiêm túc!
- Chương 83: Học trò của anh nổi tiếng hơn anh
- Chương 84: Dòng kẻ thêm bên dưới
- Chương 85: Đặt tên
- Chương 86: Chỉ sợ… không phải kém một chút đâu
- Chương 87: Thiên phú
- Chương 88: Đưa đi nhận nuôi
- Chương 89: Gửi nuôi Ngân Hổ
- Chương 90: Cứu thoát trong gang tấc
- Chương 91: Câu chuyện của Trân Châu
- Chương 92: Tìm kiếm gia đình nhận nuôi
- Chương 93: Anh ta không phù hợp
- Chương 94: Những việc tiền không thể giải quyết
- Chương 95: Bà có thể nhận nuôi con này không?
- Chương 96: Không ngờ tới
- Chương 97: Niềm vui bất ngờ
- Chương 98: Đề xuất đến tận nhà thuyết phục
- Chương 99: Con muốn đi bệnh viện
- Chương 100:
- Chương 101: Bộc bạch tâm sự
- Chương 102: Lại đến thăm
- Chương 103: Đã luyện tập đặc biệt
- Chương 104: Sự cố bất ngờ
- Chương 105: Khách không mời mà đến
- Chương 106: Xem camera giám sát
- Chương 107: Con ai nấy lo
- Chương 108: Chuẩn bị livestream
- Chương 109: Tôi sẽ không buông tay đâu
- Chương 110: Phải làm tốt hơn
- Chương 111: Người chúng ta phải bảo vệ
- Chương 112: Xếp hàng ra sân
- Chương 113: Tỉnh lại đi, mọi người đều muốn, không tới phiên cậu đâu
- Chương 114: 《 Cục cưng lang thang 》
- Chương 115: Nhất định phải mời được cô bé
- Chương 116: Nhận được tin tức
- Chương 117: Làm mèo nhỏ của chị nhé?
- Chương 118: Lần đầu tới
- Chương 119: Người được chọn
- Chương 120: Không nghiêm túc nổi rồi
- Chương 121: Chuẩn bị hành lý
- Chương 122: Nuôi con khó quá
- Chương 123: Phản ứng của con chó
- Chương 124: Cho anh một vài lời khuyên
- Chương 125: Dắt chó đi dạo
- Chương 126:
- Chương 127:
- Chương 128: Phán đoán sai số không nhỏ
- Chương 129: Ra quân bất lợi
- Chương 130: Náo loạn
- Chương 131: Không sủa nữa?
- Chương 132: Nếu chị đã nói vậy thì được
- Chương 133: Đến thăm lúc đêm khuya
- Chương 134: Sai sót rồi
- Chương 135: Xin đồ ăn vặt
- Chương 136: Chân tướng
- Chương 137: Tớ mượn Đa Tể một chút
- Chương 138: Phiên dịch viên
- Chương 139:
- Chương 140: Cô ấy không sợ tôi
- Chương 141: Người huấn luyện chó
- Chương 142: Con chó trên lầu hai
- Chương 143: Phúc Đại
- Chương 144: Những khó khăn của Tiểu Chiêu
- Chương 145: Câu chuyện của Kỳ Lân
- Chương 146: Nhưng chú không được kể lung tung
- Chương 147: Nảy ra một ý tưởng táo bạo
- Chương 148: Thì thầm bên tai
- Chương 149: Điểm yếu của Kỳ Lân
- Chương 150: Còn thông tin nào nữa không?
- Chương 151: Phi vụ lớn
- Chương 152: Đây là bản đồ
- Chương 153: Thiết Hàm Hàm
- Chương 154: Mèo chạy trên đường
- Chương 155: Chúng tôi đều nghe cậu
- Chương 156: Vì cậu mà tới
- Chương 157: Vì cuộc sống mà phải làm diễn viên
- Chương 158: Kỳ Lân càng ngày càng giống chó Golden
- Chương 159: Hạng nhất
- Chương 160: Ngôi làng thần bí
- Chương 161: Tớ có một bí mật…
- Chương 162: Lên đường
- Chương 163: Chỗ ẩn nấp
- Chương 164: Thu lưới
- Chương 165: Mang chúng về nhà
- Chương 166: Nó không nghe nhầm chứ?
- Chương 167: Phương án trị liệu
- Chương 168: Họp toàn thể
- Chương 169: Chuyển lời
- Chương 170: Lý do mượn mèo
- Chương 171: Mệt mỏi quá, hủy diệt đi
- Chương 172: Hai mặt trứ danh
- Chương 173: Tranh thủ cho kịp thời cơ
- Chương 174: Đa Tể là linh vật
- Chương 175: Ba tin tốt
- Chương 176:
- Chương 177: Anh sai rồi
- Chương 178: Thật nhiều mèo lạ
- Chương 179: Cái gì cũng có thể nhặt được
- Chương 180: Mật mã nổi tiếng
- Chương 181: Tắm cho mèo không hề dễ
- Chương 182: Ăn bánh vẽ
- Chương 183: Tiểu Hạnh Vận(*)
- Chương 184: Ngày mở cửa
- Chương 185: Thứ tự chờ vuốt ve
- Chương 186: Hiện trường theo đuổi thần tượng
- Chương 187: Người này không phù hợp
- Chương 188: Không hiểu thì dạy
- Chương 189: Hoa Hoa có nhà rồi
- Chương 190: Tư cách dự thi
- Chương 191: Chị ấy là phù hợp nhất
- Chương 192: Chị đồng ý thử một chút
- Chương 193:
- Chương 194: Nếu chia tay thì làm thế nào?
- Chương 195: Tìm chủ mới cho Bác Ca
- Chương 196: Ba lại kéo chân sau nữa à?
- Chương 197: Hai triệu chứng
- Chương 198: Không dám đánh cược
- Chương 199: Mê mẩn không thôi
- Chương 200: Gặp lại
- Chương 201: Thi biên chế?
- Chương 202: Phân phối công việc
- Chương 203: Phát cáu run người
- Chương 204: Khát vọng mới
- Chương 205: Cùng tiến cùng lùi
- Chương 206: Ngày hội mở cửa thứ hai
- Chương 207: An An hành động
- Chương 208: Con chó biểu hiện tốt nhất
- Chương 209: Được nhận vào bằng thực lực
- Chương 210: Khảo hạch chính thức
- Chương 211: Biểu hiện của ba con mèo
- Chương 212: Chiến thuật vượt ải
- Chương 213: Mèo đúng là lạnh lùng thật
- Chương 214: Thành công viên mãn
- Chương 215: Hoạt động cuối cùng
- Chương 216: Đãi ngộ như siêu sao
- Chương 217: Cô ấy đã làm được!
- Chương 218: Nó là Nựu Nựu
- Chương 219: Tạo nên kỳ tích!
- Chương 220: Bị livestream bất ngờ
- Chương 221: Một bản hợp đồng
- Chương 222: Cô bé đó là ai?
- Chương 223: Phần kết (1)
- Chương 224: Phần kết (2)
- Chương 225: Phần kết (3)
- Chương 226: Phần kết (4)
- Chương 227: Phần kết (5)
- Chương 228: Phần kết (6)
- Chương 229: Đại kết cục
- Chương 230: Hành trình trở thành “Hải Vương”(*) (1)
- Chương 231: Hành trình trở thành “Hải Vương” (2)
- Chương 232: Hành trình trở thành “Hải Vương” (3)
- Chương 233: Hành trình trở thành “Hải Vương” (4)
- Chương 234: Hành trình trở thành “Hải Vương” (5)
- Chương 235: Hành trình trở thành “Hải Vương” (6)
- Chương 236: Hành trình trở thành “Hải Vương” (7)
- Chương 237: Hành trình trở thành “Hải Vương” (8)
- Chương 238: Fan cuồng của Đa Tể (1)
- Chương 239: Fan cuồng của Đa Tể (2)
- Chương 240: Fan cuồng của Đa Tể (3)
- Chương 241: Fan cuồng của Đa Tể (4)
- Chương 242: Fan cuồng của Đa Tể (5)
- Chương 243: Fan cuồng của Đa Tể (6)
App Khách Sạn Mèo
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.