Quán cà phê của Fiona ban đầu có tên là Quán cà phê Phòng tranh, bởi vì trên tường quán cà phê của cô treo những tác phẩm mà cô giữ lại. Từ khi có con mèo trắng này, Fiona phát hiện ra việc kinh doanh của quán cà phê của mình dần trở nên tốt hơn.
Quán cà phê của cô vốn dĩ đã có vị trí đẹp, cà phê espresso do Barista pha chế cũng rất ngon, nhưng ở thị trấn nhỏ này, việc tích lũy khách quen là một việc khá lâu dài.
Và sự xuất hiện của con mèo trắng này đã mang đến cho quán của Fiona một sự thay đổi rõ rệt.
Các quán cà phê khác thường kinh doanh tốt vào buổi sáng, còn quán cà phê của cô, từ buổi trưa trở đi bắt đầu bước vào giờ cao điểm khách hàng, kéo dài đến tận bốn, năm giờ chiều.
Fiona để ý, mỗi vị khách đến quán đều nán lại trước cửa hàng một lúc để ngắm con mèo trắng này.
Một con mèo tập trung xem cô vẽ tranh đã thu hút ánh nhìn của rất nhiều vị khách, không ít người còn lấy điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc này.
Việc kinh doanh ngày càng phát đạt khiến Fiona giảm bớt áp lực, cô quyết định đổi tên quán cà phê thành Lucky, Lucky chính là cái tên mà cô đặt cho con mèo trắng này, nó đã mang lại may mắn cho cô, vì vậy cô đã dùng tên của nó để đặt tên cho quán cà phê.
Từ đó, những bức tranh mà cô giữ lại trước đây đã được thay thế bằng những bức tranh vẽ con mèo, sau khi đổi tên, việc kinh doanh của quán cà phê Fiona ngày càng tốt hơn.
…
Hanna cũng không nhớ rõ Tiểu Bạch bắt đầu thích đi theo hai mẹ con cô từ lúc nào, hình như là tình cờ gặp nó trong một lần dẫn đoàn, sau đó nó thường xuyên xuất hiện trước cửa nhà cô ấy.
Cô ấy cũng từng nghĩ đến việc đưa nó về nhà, nhưng lần nào nó cũng không ở lại nhà cô ấy quá lâu.
Điều kỳ diệu nhất là, có lần Hanna đến trường mẫu giáo đón con gái Tina, con mèo này lại ngồi xổm bên ngoài bức tường của trường mẫu giáo, nghe nói thỉnh thoảng nó còn vào trường mẫu giáo chơi đùa với bọn trẻ. TruyenLau.com
“Tiểu Bạch là một con mèo trắng thần kỳ!” Tina đánh giá nó rất cao.
“Ồ? Thần kỳ như thế nào?”
“Nó có gu thẩm mỹ rất tốt, nó rất thích con mặc chiếc váy hoa đó, mỗi lần con mặc chiếc váy đó, nó đều đi theo con đến trường mẫu giáo.” Tina nghiêm túc nói.
TruyenLau.com
Váy hoa?
Hanna mỉm cười, gu thẩm mỹ của con mèo này đúng là độc đáo, chiếc váy đó là cô ấy tiện tay làm cho con gái khi dẫn khách du lịch trải nghiệm lớp học thủ công, không ngờ nó lại trở thành chiếc váy yêu thích nhất của con gái.
“Lần sau mẹ sẽ làm cho con thêm hai chiếc nữa.”
…
Cuối cùng cũng có một ngày, Quý Hựu Vũ cảm thấy thị trấn nhỏ này rất hợp với khí chất của anh. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh cũng không nói rõ được lý do, nhưng luôn cảm thấy, thỉnh thoảng đi dạo trong thị trấn này, tâm trạng luôn vui vẻ.
Đó là một cảm giác rất kỳ diệu, nhưng anh cũng không quá để tâm, bởi vì lúc trước khi ở khu chung cư Hạnh Phúc, anh cũng có cảm giác này, rất thoải mái, rất thích.
Cho đến một ngày nghỉ của dàn nhạc, anh đi dạo đến quán cà phê Lucky ở góc phố, nhìn thấy bức tranh sơn dầu vẽ con mèo trắng trong quán, anh mới nhớ ra lý do tại sao mình lại thích thị trấn nhỏ này.
Nơi đây dường như đâu đâu cũng có thể nhìn thấy dấu vết của con mèo trắng.
Mấy hôm trước, quản lý dàn nhạc còn khoe với anh chiếc áo len mà vợ anh ta đan cho anh ta, trên đó cũng có một con mèo con màu trắng, nghệ sĩ violin chính Leon tuy vẫn chưa đưa ra được video và ảnh chụp con mèo trắng nhà anh ta, nhưng cũng không thể ngăn cản anh ta khoe khoang mỗi ngày.
Thỉnh thoảng đi dạo trên đường, anh cũng thường xuyên nhìn thấy những thứ liên quan đến mèo trắng, hôm qua vô tình bước vào một cửa hàng đồ lưu niệm, trên một bức tường treo đầy móc khóa hình mèo trắng, theo lời ông chủ, những thứ này bán rất chạy.
Hôm nay đến một quán cà phê, bên trong lại toàn là tranh sơn dầu vẽ mèo trắng.
Con mèo trắng này… có chút giống Lai Nhân…
Quý Hựu Vũ thật sự nhịn không được, hỏi nhân viên phục vụ: “Chủ của các bạn rất thích mèo trắng sao?”
Nhân viên phục vụ mỉm cười đáp: “Vâng ạ, quán chúng tôi có một con mèo trắng rất đáng yêu tên là Lucky, chiều nào nó cũng đến, nó có chỗ ngồi cố định của riêng mình, rất nhiều khách quen của quán chúng tôi đều rất thích nó, đúng rồi, gần đây quán chúng tôi có ra mắt món cà phê cold brew mới cũng tên là Lucky, anh có muốn thử không ạ?”
Nghe vậy, trong lòng Quý Hựu Vũ không khỏi khinh thường, tuy rằng con mèo này nhìn qua có chút giống Lai Nhân, nhưng đây là tranh sơn dầu chứ không phải ảnh chụp, họa sĩ dựa theo sở thích của mình mà tô vẽ thêm cho con mèo cũng là điều dễ hiểu.
Đã vậy, người dân thị trấn này đều rất thích mèo trắng, vậy thì ngày nào đó rảnh rỗi, anh nên dắt Lai Nhân ra ngoài dạo chơi, để mọi người được chiêm ngưỡng, Lai Nhân của anh đẹp đến nhường nào!
Tuy trong lòng có chút không phục con mèo tên Lucky này, nhưng Quý Hựu Vũ vẫn rất thành thật gọi món cold brew mới, ngồi vào chỗ ngồi cố định của con mèo theo lời đồn, muốn được chiêm ngưỡng kỹ càng.
Chỉ là, anh đợi mãi đến tận ba giờ chiều, vẫn không thấy con mèo trắng được đồn đại là chiều nào cũng xuất hiện này.
Tất nhiên, còn có không ít vị khách khác cùng chờ đợi.
Fiona có chút tiếc nuối nói với mọi người: “Xem ra Lucky hôm nay có việc bận nên không đến được.”
Một bà cụ lên tiếng: “Vừa nãy Lucky có đến, nhưng khi đi đến ngã tư phía trước, nó quay đầu nhìn về phía này một cái, rồi quay người bỏ đi, có lẽ hôm nay nó không muốn đến.”
Trong lòng Fiona dâng lên một tia hụt hẫng: “À… Vậy chắc là nó có việc gì đó.”
Nghe vậy, trong lòng Quý Hựu Vũ dâng lên một tia nghi ngờ, anh uống cạn cốc cà phê còn lại, cũng không đi dạo bờ sông nữa, mà chọn ngay lập tức trở về nhà.
Về đến nhà, anh nhìn vào ổ mèo, không có mèo!
Lại nhìn lên cây cào móng, Quý Hựu Vũ thở phào nhẹ nhõm, Lai Nhân vẫn ở nhà, không đi đâu cả, nó vẫn đang nằm ngủ trên cây cào móng.
Anh đã nói mà, căn nhà nghỉ dưỡng này anh cũng không chừa cửa nhỏ cho Lai Nhân, khả năng nó ra ngoài là rất nhỏ.
Ngày nào đó sẽ đến xem thử con mèo tên Lucky kia trông như thế nào.
- Chương 1: Chuyển nhà
- Chương 2: Tình cờ gặp gỡ
- Chương 3: Lần đầu qua màn
- Chương 4: Giúp người một tay
- Chương 5: Cơm trộn gan gà
- Chương 6: Mèo tụ họp
- Chương 7: Nửa cái bánh bao
- Chương 8: Đại Cát
- Chương 9: Đổi thức ăn cho mèo
- Chương 10: Độ hài lòng của khách hàng
- Chương 11: Bỏ túi mang đi
- Chương 12: Cậu theo tới đây làm gì
- Chương 13: Đây chắc chắn không phải người tốt
- Chương 14: Ghi công lớn một lần
- Chương 15: Đứa trẻ này thật khác biệt
- Chương 16: Mèo con của anh chạy rồi
- Chương 17: Tiểu yêu tinh khó chiều
- Chương 18: Hạ nhiệt
- Chương 19: Bị ném đi
- Chương 20: Cải tạo ổ mèo
- Chương 21: Nơ bướm và hoa nhỏ
- Chương 22: Làm thẻ VIP
- Chương 23: Làm kẻ bắt cá nhiều tay
- Chương 24:
- Chương 25: Người lý tưởng
- Chương 26: Chú ấy không tới để cướp mèo
- Chương 27: Tặng quà
- Chương 28: Người nhận nuôi tiềm năng
- Chương 29:
- Chương 30:
- Chương 31: Ăn nhiều hơn cả mèo Cam tôi đây
- Chương 32: Giống thợ đào than
- Chương 33:
- Chương 34: Sau khi sở hữu mèo trong mộng
- Chương 35: Hải Vương(*) chạy trốn
- Chương 36: Cảm giác bản thân bị vứt bỏ
- Chương 37: Tắm cho mèo
- Chương 38: Người nhà của Tiểu Môi Cầu
- Chương 39: Làm sao đến đây
- Chương 40: Nhờ giúp đỡ
- Chương 41: Cháu là bạn của con gái cô
- Chương 42: Mọi người cùng nhau tìm
- Chương 43: Nhận lãnh
- Chương 44:
- Chương 45:
- Chương 46: Kết bạn WeChat
- Chương 47: Tờ rơi tìm mèo
- Chương 48: Ngày mai đưa em về nhà
- Chương 49: Bị từ chối
- Chương 50:
- Chương 51: Chọn trường
- Chương 52: Thử học
- Chương 53: Không giống
- Chương 54: Nhận học trò
- Chương 55: Cuộc họp khẩn cấp cấp cao nhất
- Chương 56: Máy cho mèo ăn tự động
- Chương 57: Đến trường mầm non
- Chương 58: Giấc mơ của Hạ An An
- Chương 59: Khen ngợi
- Chương 60: Miễn là chị vui là được
- Chương 61: Đội bảo vệ meo meo
- Chương 62: Mèo Cam nhỏ
- Chương 63: Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 64: Đa Tể còn đáng yêu hơn cả trong tranh
- Chương 65: Đứa trẻ như báu vật
- Chương 66: Để cô ấy quyết định
- Chương 67: Cảnh giác cao
- Chương 68: Cô bé may mắn nhất
- Chương 69: Con mèo nào cũng thích cậu ấy
- Chương 70: Mèo tới trường học?
- Chương 71: Nói cho chúng biết không phải là được rồi sao?
- Chương 72: Sẽ không đến nữa
- Chương 73: Con đã nghe tận tai
- Chương 74: Mời phụ huynh
- Chương 75:
- Chương 76: Đấu giá
- Chương 77: Tiêm vaccine
- Chương 78: Đã sinh chưa?
- Chương 79: Chuyện lớn
- Chương 80: Tiết học đầu tiên
- Chương 81: Còn không bằng bà cô hai của cháu nhảy múa quảng trường
- Chương 82: Không dám không nghiêm túc!
- Chương 83: Học trò của anh nổi tiếng hơn anh
- Chương 84: Dòng kẻ thêm bên dưới
- Chương 85: Đặt tên
- Chương 86: Chỉ sợ… không phải kém một chút đâu
- Chương 87: Thiên phú
- Chương 88: Đưa đi nhận nuôi
- Chương 89: Gửi nuôi Ngân Hổ
- Chương 90: Cứu thoát trong gang tấc
- Chương 91: Câu chuyện của Trân Châu
- Chương 92: Tìm kiếm gia đình nhận nuôi
- Chương 93: Anh ta không phù hợp
- Chương 94: Những việc tiền không thể giải quyết
- Chương 95: Bà có thể nhận nuôi con này không?
- Chương 96: Không ngờ tới
- Chương 97: Niềm vui bất ngờ
- Chương 98: Đề xuất đến tận nhà thuyết phục
- Chương 99: Con muốn đi bệnh viện
- Chương 100:
- Chương 101: Bộc bạch tâm sự
- Chương 102: Lại đến thăm
- Chương 103: Đã luyện tập đặc biệt
- Chương 104: Sự cố bất ngờ
- Chương 105: Khách không mời mà đến
- Chương 106: Xem camera giám sát
- Chương 107: Con ai nấy lo
- Chương 108: Chuẩn bị livestream
- Chương 109: Tôi sẽ không buông tay đâu
- Chương 110: Phải làm tốt hơn
- Chương 111: Người chúng ta phải bảo vệ
- Chương 112: Xếp hàng ra sân
- Chương 113: Tỉnh lại đi, mọi người đều muốn, không tới phiên cậu đâu
- Chương 114: 《 Cục cưng lang thang 》
- Chương 115: Nhất định phải mời được cô bé
- Chương 116: Nhận được tin tức
- Chương 117: Làm mèo nhỏ của chị nhé?
- Chương 118: Lần đầu tới
- Chương 119: Người được chọn
- Chương 120: Không nghiêm túc nổi rồi
- Chương 121: Chuẩn bị hành lý
- Chương 122: Nuôi con khó quá
- Chương 123: Phản ứng của con chó
- Chương 124: Cho anh một vài lời khuyên
- Chương 125: Dắt chó đi dạo
- Chương 126:
- Chương 127:
- Chương 128: Phán đoán sai số không nhỏ
- Chương 129: Ra quân bất lợi
- Chương 130: Náo loạn
- Chương 131: Không sủa nữa?
- Chương 132: Nếu chị đã nói vậy thì được
- Chương 133: Đến thăm lúc đêm khuya
- Chương 134: Sai sót rồi
- Chương 135: Xin đồ ăn vặt
- Chương 136: Chân tướng
- Chương 137: Tớ mượn Đa Tể một chút
- Chương 138: Phiên dịch viên
- Chương 139:
- Chương 140: Cô ấy không sợ tôi
- Chương 141: Người huấn luyện chó
- Chương 142: Con chó trên lầu hai
- Chương 143: Phúc Đại
- Chương 144: Những khó khăn của Tiểu Chiêu
- Chương 145: Câu chuyện của Kỳ Lân
- Chương 146: Nhưng chú không được kể lung tung
- Chương 147: Nảy ra một ý tưởng táo bạo
- Chương 148: Thì thầm bên tai
- Chương 149: Điểm yếu của Kỳ Lân
- Chương 150: Còn thông tin nào nữa không?
- Chương 151: Phi vụ lớn
- Chương 152: Đây là bản đồ
- Chương 153: Thiết Hàm Hàm
- Chương 154: Mèo chạy trên đường
- Chương 155: Chúng tôi đều nghe cậu
- Chương 156: Vì cậu mà tới
- Chương 157: Vì cuộc sống mà phải làm diễn viên
- Chương 158: Kỳ Lân càng ngày càng giống chó Golden
- Chương 159: Hạng nhất
- Chương 160: Ngôi làng thần bí
- Chương 161: Tớ có một bí mật…
- Chương 162: Lên đường
- Chương 163: Chỗ ẩn nấp
- Chương 164: Thu lưới
- Chương 165: Mang chúng về nhà
- Chương 166: Nó không nghe nhầm chứ?
- Chương 167: Phương án trị liệu
- Chương 168: Họp toàn thể
- Chương 169: Chuyển lời
- Chương 170: Lý do mượn mèo
- Chương 171: Mệt mỏi quá, hủy diệt đi
- Chương 172: Hai mặt trứ danh
- Chương 173: Tranh thủ cho kịp thời cơ
- Chương 174: Đa Tể là linh vật
- Chương 175: Ba tin tốt
- Chương 176:
- Chương 177: Anh sai rồi
- Chương 178: Thật nhiều mèo lạ
- Chương 179: Cái gì cũng có thể nhặt được
- Chương 180: Mật mã nổi tiếng
- Chương 181: Tắm cho mèo không hề dễ
- Chương 182: Ăn bánh vẽ
- Chương 183: Tiểu Hạnh Vận(*)
- Chương 184: Ngày mở cửa
- Chương 185: Thứ tự chờ vuốt ve
- Chương 186: Hiện trường theo đuổi thần tượng
- Chương 187: Người này không phù hợp
- Chương 188: Không hiểu thì dạy
- Chương 189: Hoa Hoa có nhà rồi
- Chương 190: Tư cách dự thi
- Chương 191: Chị ấy là phù hợp nhất
- Chương 192: Chị đồng ý thử một chút
- Chương 193:
- Chương 194: Nếu chia tay thì làm thế nào?
- Chương 195: Tìm chủ mới cho Bác Ca
- Chương 196: Ba lại kéo chân sau nữa à?
- Chương 197: Hai triệu chứng
- Chương 198: Không dám đánh cược
- Chương 199: Mê mẩn không thôi
- Chương 200: Gặp lại
- Chương 201: Thi biên chế?
- Chương 202: Phân phối công việc
- Chương 203: Phát cáu run người
- Chương 204: Khát vọng mới
- Chương 205: Cùng tiến cùng lùi
- Chương 206: Ngày hội mở cửa thứ hai
- Chương 207: An An hành động
- Chương 208: Con chó biểu hiện tốt nhất
- Chương 209: Được nhận vào bằng thực lực
- Chương 210: Khảo hạch chính thức
- Chương 211: Biểu hiện của ba con mèo
- Chương 212: Chiến thuật vượt ải
- Chương 213: Mèo đúng là lạnh lùng thật
- Chương 214: Thành công viên mãn
- Chương 215: Hoạt động cuối cùng
- Chương 216: Đãi ngộ như siêu sao
- Chương 217: Cô ấy đã làm được!
- Chương 218: Nó là Nựu Nựu
- Chương 219: Tạo nên kỳ tích!
- Chương 220: Bị livestream bất ngờ
- Chương 221: Một bản hợp đồng
- Chương 222: Cô bé đó là ai?
- Chương 223: Phần kết (1)
- Chương 224: Phần kết (2)
- Chương 225: Phần kết (3)
- Chương 226: Phần kết (4)
- Chương 227: Phần kết (5)
- Chương 228: Phần kết (6)
- Chương 229: Đại kết cục
- Chương 230: Hành trình trở thành “Hải Vương”(*) (1)
- Chương 231: Hành trình trở thành “Hải Vương” (2)
- Chương 232: Hành trình trở thành “Hải Vương” (3)
- Chương 233: Hành trình trở thành “Hải Vương” (4)
- Chương 234: Hành trình trở thành “Hải Vương” (5)
- Chương 235: Hành trình trở thành “Hải Vương” (6)
- Chương 236: Hành trình trở thành “Hải Vương” (7)
- Chương 237: Hành trình trở thành “Hải Vương” (8)
- Chương 238: Fan cuồng của Đa Tể (1)
- Chương 239: Fan cuồng của Đa Tể (2)
- Chương 240: Fan cuồng của Đa Tể (3)
- Chương 241: Fan cuồng của Đa Tể (4)
- Chương 242: Fan cuồng của Đa Tể (5)
- Chương 243: Fan cuồng của Đa Tể (6)
App Khách Sạn Mèo
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.