Edit: Nhạn.
“Cho nên, nam nhân nếu bản lãnh thấp kém thì có thể cưới ít cũng không sao cả, quá mạnh mẽ nên mới cưới nhiều như vậy, chỉ có thể không ngừng tạo nên bi kịch.” Về điểm này, Phong Duyên Thương làm tương đối tốt, không có một nữ nhân nào khác ngoài nàng. Phong Triệu Thiên chính là ví dụ thất bại điển hình, nữ nhân của mình lục đục đấu đá lẫn nhau, làm hại Phong Duyên Thương còn ở trong bụng mẹ đã bị trúng chiêu rồi.
Hộ vệ không đáp lời, hắn không biết nên trả lời thế nào. Lời của nàng có phải là nói Phong Duyên Thương không có bản lãnh nên chỉ có một mình nàng là Vương phi. Nhưng theo như hắn thấy, Phong Duyên Thương không thể không có bản lãnh, mà là tư tưởng không giống với người thường.
Quả nhiên cũng không lâu lắm, có một tiểu cung nữ đi tới, lấy khăn tay được giấu trong quyển trục.
Trong hoàng cung này lộn xộn, nhiều chuyện xảy ra dưới mắt Nam Vương thế nhưng hắn lại hoàn toàn không biết, có thể thấy được hiện tại hắn không phải quá bận bịu mà chính là hắn quá ngu rồi.
Yên lặng chờ đêm xuống, đèn lồng sáng lên, hai người Nhạc Sở Nhân còn chưa rời khỏi nơi này, một hộ vệ khác đã xuất hiện, hắn vội vàng tới báo tin cho Nhạc Sở Nhân, bọn họ đã tìm được nơi ở của Nam Vương rồi.
Đi theo hộ vệ kia, thật bất ngờ là Nam Vương không ở trong cung của một cơ thiếp nào đấy hay nơi xử lý triều chính, mà là một tòa lầu các được xây dựng quanh hồ nước.
“Bọn thuộc hạ tận mắt thấy Nam Vương tiến vào nơi này, không biết nơi này có người nào, nhưng căn cứ theo nhân số đại nội thị vệ tới đây, bên trong là một người rất quan trọng với Nam Vương.” Hộ vệ thấp giọng bẩm báo, bọn họ không dám tự tiện hành động, cho nên chỉ có thể chờ Nhạc Sở Nhân hạ quyết định.
“Mùi vị trong không khí này rất quen thuộc.” Nhạc Sở Nhân không khỏi thở dài, giọng nói lạnh lẽo.
Chúng hộ vệ không hiểu, mùi vị trong không khí? Thật sự là bọn họ không ngửi thấy được.
“Đi thôi, bị người bên trong phát hiện, không đợi chúng ta hành động thì đã thất bại rồi.” Mặt không chút thay đổi, Nhạc Sở Nhân thật sự không biết tại sao Bùi Tập Dạ lại ở chỗ này?
Rõ ràng hắn đoán được chắc chắn nàng sẽ đối phó với Nam Vương, thế nhưng lúc này hắn lại chạy đến đây, định đào góc tường nhà nàng sao?
Góc tường nhà nàng lại dễ đào đến thế sao? Chi bằng giáo huấn hắn một chút, mau chóng cút khỏi nơi này, đây là vật trong túi nàng, há để cho người khác mơ ước.
“Phù Cơ của Nam Vương ở nơi nào?” Phù Cơ là thuộc hạ của Bùi Tập Dạ, tuy chỉ là một tiểu nhân vật ở Thánh giáo, nhưng nàng ta có thể được an bài bên cạnh Nam Vương, có thể thấy Bùi Tập Dạ rất coi trong nàng ta. Nàng phải xuống tay từ nàng ta, muốn Bùi Tập Dạ thức thời mau chóng cút đi.
“Thuộc hạ biết, nhưng Vương phi muốn đích thân đi?” Mấy hộ vệ không hiểu, chỉ chắc là nàng có đại sự( chuyện lớn) cần phải làm.
“Ừ, mấy người các ngươi tiếp tục ẩn thân, đừng để bị phát hiện. Chúng ta đi.” Cất bước rời đi, những người khác cũng nhanh chóng biến mất tại chỗ, nghe theo Nhạc Sở Nhân cách xa lầu các kia một chút.
Hộ vệ kia mang theo Nhạc Sở Nhân đi vào đêm tối lẻn vào Phù Dung viện, viện tử này rất tinh xảo và xa hoa, xem ra Phù Cơ rất được Nam Vương sủng ái.
Cung nhân không nhiều lắm, mùi thơm dược liệu khắp viện, người khác ngửi thấy sẽ rất thơm nhưng Nhạc Sở Nhân hết sức không thích mùi này.
Đứng một bên cửa sổ ổn định hô hấp, cửa sổ mở một nửa, đứng ở chỗ này chỉ cần khẽ nghiêng đầu là có thể nhìn thấy bên trong.
Bên trong một gian phòng xa hoa, một nữ tử yêu mị nằm trên giường quý phi, đôi mắt khép hờ, hai bên đứng không dưới tám cung nữ, sống lưng thẳng tắp, hô hấp cực kỳ nhỏ chỉ sợ quấy rầy nữ tử đang nằm trên giường quý phi.
TruyenLau.com
Nhạc Sở Nhân liếc mắt nhìn, âm thầm hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó lấy hai món đồ từ trong tay áo khoác ra. Bắn vào bên trong phòng, chỉ mấy giây sau, mấy cung nữ này theo thứ tự mềm mại ngã xuống đất.
“Đi vào.” Nhạc Sở Nhân cùng hộ vệ xoay người theo cửa chính đi vào gian phòng, không che giấu bước chân làm nữ tử trên giường quý phi tỉnh giấc.
Mở mắt, lập tức nhìn thấy hai người Nhạc Sở Nhân đứng trước mặt, nữ tử nhăn mày lại, lại thấy các cung nữ đều đã ngã xuống đất ngất đi, tay phải nhanh chóng cầm cây quạt màu đỏ trên bàn nhỏ lên: “Các ngươi là người phương nào?” Cây quạt soàn soạt mở ra, trên quạt vẽ đầu lâu trắng bệch, theo hành động mở quạt của nàng ta, một cỗ bột màu đỏ bay tới.
Nhạc Sở Nhân nâng khóe môi, châm chọc nói: “Cái thứ thấp kém đó đối với lão nương không có tác dụng. Ta hỏi ngươi, Bùi Tập Dạ tới đây làm gì?” TruyenLau.com
Vừa nghe Nhạc Sở Nhân nhắc đến Bùi Tập Dạ, Phù Cơ hơi híp mắt: “Ngươi…ngươi là Cần Vương phi?”
Cười rộ lên, má lúm đồng tiền nhàn nhạt hết sức đẹp mắt: “Được rồi, đã nhận ra ta, vậy ngươi cũng không thể nói được nữa rồi. Phải biết, ta xông vào hoàng cung này là bí mật hành động.” Đặt đồ vật trong tay vào lại chỗ cũ, lại lấy ra thứ đồ khác tốt hơn, Phù Cơ thay đổi sắc mặt một cái. Mặc dù nàng ta không biết đó là cái gì, nhưng nàng ta biết nàng ta không phải là đối thủ của Nhạc Sở Nhân.
“Thánh Tổ đang ở trong hoàng cung, nếu Vương phi muốn biết mục đích hắn tới nơi này làm gì, ngài có thể trực tiếp đi hỏi hắn, tin tưởng Thánh Tổ rất nguyện ý nói cho ngài biết.” Giọng nói khách khí rất nhiều, Phù Cơ đứng dậy, vừa nói vừa lui về phía sau.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Chớ lui, ngươi đã không nói cho ta, vậy ta cũng không cần hỏi nữa. Cái này thưởng cho ngươi, chúc ngươi vui vẻ.” Mở nắp lọ thuốc trong tay ra, trở tay dốc ngược xuống, một con trùng từ bên trong nhanh chóng uốn éo ra ngoài.
Phù Cơ thấy vậy muốn trốn, hộ vệ sau lưng Nhạc Sở Nhân nhanh chóng lắc mình cản trở đường đi của Phù Cơ, con trùng cũng theo đó mà bò đến dưới chân nàng ta. Giống như ảo thuật, trong nháy mắt khi tiếp xúc với nàng ta đã không thấy tăm hơi, biến mất không thấy bóng dáng.
Hộ vệ buông Phù Cơ lui trở về, bên kia Phù Cơ mềm mại ngã xuống đất, hai mắt mở to cũng chầm chậm nhắm lại.
Hừ lạnh hai tiếng, Nhạc Sở Nhân cũng chưa từng quên nữ nhân này mấy lần phái người đi đối phó nàng. Lần này thật không dễ dàng mới tới được hoàng cung, làm sao mà không đến thăm nàng ta đây?
Rời khỏi Phù Dung viện, đi chưa đến trăm mét, hộ vệ phát hiện có người, dùng tốc độ cực nhanh mang theo Nhạc Sở?D?D?L?Q?D Nhân nhảy lên một cành cây đại thụ. Tán cây sum xuê, ẩn thân trong đó hoàn toàn không thành vấn đề, lúc này là đêm tối, càng thêm không thấy rõ.
Nín thở, theo khe hở của nhánh cây nhìn đoàn người từ xa đi tới gần, phía trước một nhóm người cầm theo đèn lồng, phía sau lại có một nhóm người đi theo, người ở giữa là người quan trọng nhất.
Tuy là ở khoảng cách xa, nhưng Nhạc Sở Nhân nhìn một cái đã biết là ai, nhíu chặt mày, càng thêm nín thở, công phu của Bùi Tập Dạ đương nhiên nàng biết, coi như nàng có nín thở cũng chưa chắc có thể lừa gạt hắn.
Càng ngày càng gần, khi đến dưới tàng cây thì nam tử mặc hắc bào tướng mạo tinh xảo dừng lại, đôi tay chắp sau lưng, khiến cho thân thể cao lớn hơn, nhưng mà gương mặt đáng yêu của hắn cũng khiến cho người ta quên hắn là một nam nhân cao lớn rắn chắc.
“Chắc chắn trong Phù Dung đã xảy ra chuyện, các ngươi đi nhìn một chút.” Mở miệng, hơn nữa chuẩn đoán rất chính xác.
Trên cây, lông mày Nhạc Sở Nhân càng nhíu chặt, người này hiểu nàng rất rõ, biết nàng đã xuất hiện ở đây, nhất định là đối phó với vị ở trong Phù Dung viện kia.
Bùi Tập Dạ lên tiếng, đám người kia nhanh chóng chạy thẳng tới Phù Dung viện, hắn đứng ở đây, chắp tay sau lưng cười đến rực rỡ. Trong đêm tối, hắn giống như một đóa hoa hướng dương, sáng vô cùng.
Hộ vệ bên cạnh thần kinh căng thẳng, Bùi Tập Dạ làm như thế, hắn cũng đoán được chắn chắn Bùi Tập Dạ phát hiện bọn họ trên tàng cây rồi. Bùi Tập Dạ có võ công cao siêu, một mình hắn, chưa chắc đối phó được.
“Nhạc Sở Sở, ta ngửi được mùi của ngươi, còn không mau xuống đây?” Người đứng dưới tàng cây mở miệng, mắt vẫn nhìn phía trước cười đến cực kỳ vui vẻ.
Trên cây, Nhạc Sở Nhân không nín thở nữa, thở dài, nhướng mắt, sau đó đặt mông ngồi lên nhánh cây, động tác quá lớn khiến cho toàn bộ tán cây đung đưa.
“Đã lâu không gặp, ngươi phát tướng rồi hả? Động tác nhẹ một chút, cây này sợ là không chịu nổi ngươi.” Ngửa đầu, tầm mắt hắn xuyên qua tán cây, chính xác nhìn thấy giữa tàng cây nàng đang cúi đầu nhìn xuống.
“Bớt nói nhảm, ngươi chạy tới nơi này làm gì? Biết rõ Nam Cương này là của ta, ngươi muốn đào góc tường của ta đúng không?” Nhạc Sở Nhân lạnh lùng quát, đối với việc lần này Bùi Tập Dạ đến đây khiến nàng rất khó chịu.
“Ngươi xem, ngươi lại oan uổng cho Bản thiếu? Trong lòng ngươi Bản thiếu chính là loại người như vậy sao?” Bùi Tập Dạ cất bước đi tới dưới tàng cây, xoay người dựa vào thân cây, ngửa đầu nhìn người trên tàng cây, cười đùa nói.
“Ngươi là loại người nào còn cần ta nói cho ngươi biết? Bùi Tiền Hàng, đừng trách ta không có cảnh cáo ngươi, sớm ngày (Nhạn)dd!l!q^D mang người Vu giáo của ngươi cút khỏi Nam Cương. Sau khi thu phục Nam Cương, lão nương ta muốn đại khai sát giới.” Hừ lạnh, ánh mắt Nhạc Sở Nhân như đao.
“Ai nha, hù chết Bản thiếu rồi, không bằng trước tiên ngươi thu thập Bản thiếu một chút, như thế nào?” Bùi Tập Dạ khoa trương than thở, lại thấy Nhạc Sở Nhân càng khó chịu hơn.
“Bùi Tập Dạ, Bắc Cương của ngươi cách nơi này xa vạn dặm, hay là ngươi nghĩ tới Tây Cương một chút đi, chạy tới đây xem náo nhiệt làm cái gì?” Mục đích của hắn là gì, Nhạc Sở Nhân thật sự không hiểu rõ.
“Không, Bản thiếu chỉ thích nơi này.” Giống như một tiểu hài nhi cố chấp, hắn nói xong lại nghiêng đầu nhìn lên, dáng vẻ kia càng khiến người ta giận sôi gan.
Nhạc Sở Nhân không nói gì, cắn răng, thật hận không giết được hắn.
“Tức giận? Đừng tức giận đừng tức giận, chọc ngươi chơi chút đấy. Xuống, để Bản thiếu nhìn ngươi một chút.” Ngoắc ngoắc ngón tay với Nhạc Sở Nhân, bộ dáng đùa giỡn khiến cho hộ vệ bên cạnh của Nhạc Sở Nhân lạnh mặt. Nhạc Sở Nhân là Cần Vương phi, là thê tử của chủ tử của hắn, làm sao tha cho kẻ đùa giỡn nàng?
“Thu hồi ngón tay của ngươi!” Lạnh lùng quát, Nhạc Sở Nhân nghiêng đầu liếc mắt nhìn hộ vệ bên cạnh. Sau đó hai người từ trên cây nhảy xuống, ngọn đèn dầu yếu ớt, gương mặt của nàng cũng mờ ảo.
- Chương 1: Hôn lễ
- Chương 2: Lạc đường
- Chương 3: Đáng thương
- Chương 4: Độc nhất là lòng dạ phụ nữ
- Chương 5: Hết giận
- Chương 6: Ngũ ca
- Chương 7: Tà thuật
- Chương 8: Đáng đánh đòn
- Chương 9: Tiểu lão bà
- Chương 10: Trêu đùa
- Chương 11: Gian tình
- Chương 12: Cổ trùng
- Chương 13: Nhạc gia nhân
- Chương 14: Nhìn thấu
- Chương 15: Thu đồ đệ
- Chương 16: Chờ mong
- Chương 17: Tiến cung
- Chương 18: Bảo hộ
- Chương 19: Cung yến
- Chương 20: Lời ly biệt
- Chương 21: Tức giận
- Chương 22: Không được tự nhiên
- Chương 23: Bị thương
- Chương 24: Tâm sự
- Chương 25: Lo lắng
- Chương 26: Biện luận
- Chương 27: Bản sắc
- Chương 28: Giáo huấn
- Chương 29: Vui vẻ
- Chương 30: Khích lệ
- Chương 31
- Chương 32: Hoa trì
- Chương 33: Hứa hẹn
- Chương 34: Thu nhận đồ đệ
- Chương 35
- Chương 36: Động tâm
- Chương 37: Về nhà
- Chương 38: Thẳng thắn
- Chương 39: Vui đùa ầm ĩ
- Chương 40: Sắc tâm sắc đảm
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43: Trên đường
- Chương 44: Ngọc Lâm đại sư
- Chương 45: Kim điêu
- Chương 46: Kê minh cẩu đạo
- Chương 47: Rung động
- Chương 48: Thoả mãn
- Chương 49: Vu giáo
- Chương 50: Ôn nhu - Bản sắc
- Chương 51: Tính kế
- Chương 52: Ghen tị
- Chương 53: Sấm khuê – Chữa bệnh từ thiện
- Chương 54: Hảo thanh danh
- Chương 55: Thu hoạch
- Chương 56: Trêu chọc
- Chương 57: Lấy lòng
- Chương 58: Cung loạn
- Chương 59: Của ngươi, của ta
- Chương 60: Thông tin, phu thê
- Chương 61: Rời đi – Khẽ hôn
- Chương 62: Chữa bệnh từ thiện - Tưởng niệm
- Chương 63: Thiếu niên tướng quân - Đêm tham
- Chương 64: Quen biết - Việc vui
- Chương 65: Đại ca - Bị thương
- Chương 66: Mặt lạnh vui cười - Lời nói dối của vương gia
- Chương 67: Sờ chân - Chân tướng (Thương trở về)
- Chương 68: Luyến ái - Trung thành
- Chương 69: Nữ trung trượng phu - Nam trung nương tử
- Chương 70: Thạch sùng sa - Biến thái bình thường
- Chương 71: Thần khúc – Tất niên
- Chương 72: Hôn - Đối thủ
- Chương 73: Nam tính uy phong - Nói lời từ biệt
- Chương 74: Hôn sâu - Đặc biệt
- Chương 75: Phong gia tề tụ - Sát khí
- Chương 76: Thủ đoạn – Nữ nhân trong lúc đó
- Chương 77: Mặt trẻ con - So chiêu
- Chương 78: Nhẫn Sắc - Khai trương
- Chương 79: Làm thơ đặc sắc
- Chương 80: Kỳ phùng địch thủ
- Chương 81-1
- Chương 81-2
- Chương 82-1
- Chương 82-2: Phát uy trên triều
- Chương 83-1
- Chương 83-2
- Chương 84-1
- Chương 84-2
- Chương 84-3
- Chương 85-1
- Chương 85-2
- Chương 86-1
- Chương 86-2
- Chương 87-1
- Chương 87-2
- Chương 88-1
- Chương 88-2
- Chương 89-1
- Chương 89-2
- Chương 90: Khiêu khích khác, Bắc Vương tới
- Chương 91: Hầm cầu đầy phân!
- Chương 92: Vợ chồng ra trận, mơ ước
- Chương 93: Theo đuổi, nam nữ bỏ trốn
- Chương 94: Một tấm lưới, chàng chàng thiếp thiếp (1)
- Chương 94-2: Một tấm lưới, chàng chàng thiếp thiếp (2)
- Chương 94-3: Một tấm lưới, chàng chàng thiếp thiếp (3)
- Chương 95: Giao tình, tướng quân cứu mỹ nhân (1)
- Chương 95-2: Giao tình, tướng quân cứu mỹ nhân (2)
- Chương 96: Việc tốt không ra tới cửa, không cự tuyệt (1)
- Chương 96-2: Việc tốt không ra tới cửa, không cự tuyệt (2)
- Chương 97: Vơ vét, nam nhân nữ nhân không bỏ qua
- Chương 98: Huênh hoang khoác lác, Bằng hữu? (1)
- Chương 98-2: Huênh hoang khoác lác, Bằng hữu? (2)
- Chương 98-3: Huênh hoang khoác lác, Bằng hữu? (3)
- Chương 98-4: Huênh hoang khoác lác, Bằng hữu? (4)
- Chương 98-5: Huênh hoang khoác lác, Bằng hữu? (5)
- Chương 99: Phá trận, Bị thương (1)
- Chương 99-2: Phá trận, Bị thương (2)
- Chương 99-3: Phá trận, Bị thương (3)
- Chương 99-4: Phá trận, Bị thương (4)
- Chương 100: Hỉ làm cha, quà tặng
- Chương 101: Chân tướng, Cùng đường (1)
- Chương 101-2: Chân tướng, Cùng đường (2)
- Chương 101-3: Chân tướng, Cùng đường (3)
- Chương 101-4: Chân tướng, cùng đường (4)
- Chương 102: Công tử phu nhân, Ngàn dặm đưa thân
- Chương 102-2: Công tử phu nhân, Ngàn dặm đưa thân (2)
- Chương 102-3: Công tử phu nhân, Ngàn dặm đưa thân (3)
- Chương 103: Gặp tập kích, toàn bộ bị thương
- Chương 103-2: Gặp tập kích, toàn bộ bị thương (2)
- Chương 103-3: Gặp tập kích, toàn bộ bị thương (3)
- Chương 104: Tránh né, Bắc Vương biết chân tướng
- Chương 104-2: Tránh né, Bắc Vương biết chân tướng(2)
- Chương 104-3: Tránh né, Bắc Vương biết chân tướng(3)
- Chương 105: Cải trang, Chạy trốn
- Chương 105-2: Cải trang, Chạy trốn (2)
- Chương 105-3: Cải trang, Chạy trốn (3)
- Chương 106: Kế hoạch nam nhân, Bắc Vương đụng vào nhau (đừng hỏi mình, mình không biết nó có nghĩa là gì đâu==”)
- Chương 106-2: Kế hoạch nam nhân, Bắc Vương đụng vào nhau (đừng hỏi mình, mình không biết nó có nghĩa là gì đâu==”) (2)
- Chương 106-3: Kế hoạch nam nhân, Bắc Vương đụng vào nhau (đừng hỏi mình, mình không biết nó có nghĩa là gì đâu==”) (3)
- Chương 106-4: Kế hoạch nam nhân, Bắc Vương đụng vào nhau (đừng hỏi mình, mình không biết nó có nghĩa là gì đâu==”) (4)
- Chương 106-5: Kế hoạch nam nhân, Bắc Vương đụng vào nhau (đừng hỏi mình, mình không biết nó có nghĩa là gì đâu==”) (5)
- Chương 107: Tổ Sư Gia, Hai mặt giáp công
- Chương 107-2: Tổ Sư Gia, Hai mặt giáp công (tt)
- Chương 107-3: Tổ Sư Gia, Hai mặt giáp công (tt)
- Chương 108: Diệt, hộc máu
- Chương 108-2: Diệt, hộc máu (tt)
- Chương 108-3: Diệt, hộc máu (tt)
- Chương 109: Bảo trì trong sạch, Lòng hư vinh
- Chương 109-2: Bảo trì trong sạch, Lòng hư vinh (2)
- Chương 109-3: Bảo trì trong sạch, Lòng hư vinh (3)
- Chương 110: Gặp Diêm Cận, chiến sự tương khởi
- Chương 110-2: Gặp Diêm Cận, chiến sự tương khởi 2
- Chương 110-3: Gặp Diêm Cận, chiến sự tương khởi 3
- Chương 111: Uống rượu say, Kinh nghiệm nửa người dưới
- Chương 111-2: Uống rượu say, kinh nghiệm nửa người dưới (2)
- Chương 111-3: Uống rượu say, Kinh nghiệm nửa người dưới (3)
- Chương 112: Cường đạo, phu thê đồng tâm
- Chương 112-2: Cường đạo, phu thê đồng tâm. 2
- Chương 112-3: Cường đạo, phu thê đồng tâm3
- Chương 113: Mai phục, đau lòng
- Chương 113-2: Mai phục, đau lòng 2
- Chương 113-3: Mai phục, đau lòng 3
- Chương 113-4: Mai phục, đau lòng 4
- Chương 114: Tất cả mong muốn đều trở thành sự thật?
- Chương 114-2: Tất cả mong muốn đều trở thành sự thật? 2
- Chương 114-3: Tất cả mong muốn đều trở thành sự thật? 3
- Chương 115: Mất dần sức đề kháng 1
- Chương 115-2: Mất dần sức đề kháng 2
- Chương 116: Bắc Vương đục khoét nền tảng (1)
- Chương 116-2: Bắc Vương đục khoét nền tảng (2)
- Chương 116-3: Bắc Vương đục khoét nền tảng (3)
- Chương 117: Phương thức hả giận của Bắc Vương, hương thơm dịu dàng
- Chương 117-2: Phương thức hả giận của Bắc Vương, hương thơm dịu dàng 2
- Chương 117-3: Phương thức hả giận của Bắc Vương, hương thơm dịu dàng 3
- Chương 118-1: Thủ kỹ cao siêu, Diêm Cận trợ chiến 1
- Chương 118-2: Thủ kỹ cao siêu, Diêm Cận trợ chiến 2
- Chương 118-3: Thủ kỹ cao siêu, Diêm Cận trợ chiến 3
- Chương 119: Thương, Thương
- Chương 119-2: Thương, Thương 2
- Chương 120: Nhân sinh giống như lần đầu gặp gỡ
- Chương 120-2: Nhân sinh giống như lần đầu gặp gỡ 2
- Chương 120-3: Nhân sinh giống như lần đầu gặp gỡ 3
- Chương 121: Thiết kế, khẩn cấp (1)
- Chương 121-2: Thiết kế, khẩn cấp 2
- Chương 121-3: Thiết kế, khẩn cấp. 3
- Chương 122: Bới lông tìm vết, đấu khẩu
- Chương 122-2: Bới lông tìm vết, đấu khẩu 2
- Chương 122-3: Bới lông tìm vết, đấu khẩu 3
- Chương 123: Lấy Ô Nha mở màn quyết chiến
- Chương 123-2: Lấy Ô Nha mở màn quyết chiến 2
- Chương 124: Mang thai
- Chương 124-2: Mang thai 2
- Chương 124-3: Mang thai 3
- Chương 125: Vui mừng? Tức giận?
- Chương 126: Vô cùng dịu dàng, rất mất thể diện
- Chương 126-2: Vô cùng dịu dàng, rất mất thể diện. 2
- Chương 126-3: Vô cùng dịu dàng, rất mất thể diện. 3
- Chương 127: Trọng nam khinh nữ, nhổ lông
- Chương 128: Hương vị mang thai, tình thế Ô Nha
- Chương 129: Thế tử giáng thế, nam nhân bất đồng
- Chương 129-2: Thế tử giáng thế, nam nhân bất đồng 2
- Chương 129-3: Thế tử giáng thế, nam nhân bất đồng 3
- Chương 130: Dịch vong sư, chết rất thảm
- Chương 130-2: Dịch vong sư, chết rất thảm 2
- Chương 130-3: Dịch vong sư, chết rất thảm3
- Chương 131: Cụp lại cái đuôi mà đối nhân xử thế
- Chương 131-2: Cụp lại cái đuôi mà đối nhân xử thế 2
- Chương 132: Hạnh phúc, phòng bị
- Chương 132-2: Hạnh phúc, phòng bị 2
- Chương 133: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, khích lệ
- Chương 133-2: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, khích lệ 2
- Chương 134: Bắc Vương xui xẻo
- Chương 134-2: Bắc Vương xui xẻo 2
- Chương 135: Cãi vã, mưa a- xít sun-phu-rit
- Chương 135-2: Cãi vã, mưa a- xít sun-phu-rit 2
- Chương 136: Tổn hại, ngoài ý muốn
- Chương 136-2: Tổn hại, ngoài ý muốn 2
- Chương 137: Người thần bí
- Chương 137-2: Người thần bí 2
- Chương 137-3: Người thần bí 3
- Chương 138: Cùng là người lưu lạc thiên nhai.
- Chương 138-2: Cùng là người lưu lạc thiên nhai 2
- Chương 138-3: Cùng là người lưu lạc thiên nhai 3
- Chương 139: Không cam lòng; giúp đỡ?
- Chương 139-2: Không cam lòng; giúp đỡ? 2
- Chương 140: Đỡ đẻ, lòng đau như cắt.
- Chương 140-2: Đỡ đẻ, lòng đau như cắt 2
- Chương 140-3: Đỡ đẻ, lòng đau như cắt 3
- Chương 141: Trộm đứa nhỏ
- Chương 141-2: Trộm đứa nhỏ
- Chương 141-3: Trộm đứa nhỏ 3
- Chương 141-4: Trộm đứa nhỏ 4
- Chương 142: Thưởng thức, thú quân.
- Chương 142-2: Thưởng thức, thú quân 2
- Chương 143: Xuất kỳ bất ý – Vong linh đột kích
- Chương 143-2: Xuất kỳ bất ý – Vong linh đột kích 2
- Chương 143-3: Xuất kỳ bất ý – Vong linh đột kích 3
- Chương 144-1: Sóng vai dắt tay, tâm chết
- Chương 144-2: Sóng vai dắt tay, tâm chết 2
- Chương 144-3: Sóng vai dắt tay, tâm chết 3
- Chương 145: Chạy trốn, quyết đấu
- Chương 145-2: Chạy trốn, quyết đấu 2
- Chương 145-3: Chạy trốn, quyết đấu 3
- Chương 146: Đồng quy vu tận
- Chương 146-2: Đồng quy vu tận
- Chương 147-1: Chuyện xấu
- Chương 147-2: Chuyện xấu 2
- Chương 147-3: Chuyện xấu 3
- Chương 148: Tiên nhân động
- Chương 148-2: Tiên nhân động 2
- Chương 148-3: Tiên nhân động 3
- Chương 149: Trộm trở về
- Chương 149-2: Trộm trở về 2
- Chương 150: Chút quỷ dị, ngầm cho phép
- Chương 150-2: Chút quỷ dị, ngầm cho phép 2
- Chương 151: Lão đầu, lão thái.
- Chương 151-2: Lão đầu, lão thái 2
- Chương 151-3: Lão đầu, lão thái 3
- Chương 152-1: Bù nhìn
- Chương 152-2: Bù nhìn 2
- Chương 152-3: Bù nhìn 3
- Chương 153: Đông Vương – Long lân
- Chương 153-2: Đông Vương – Long lân 2
- Chương 153-3: Đông Vương – Long lân 3
- Chương 154: Sụp đổ
- Chương 154-2: Sụp đổ 2
- Chương 155: Báo thù
- Chương 155-2
- Chương 156: Ổ
- Chương 156-2: Ổ 2
- Chương 157: Giai đại hoan hỉ đích sự nhi
- Chương 157-2: Giai đại hoan hỉ đích sự nhi 2
- Chương 157-3: Giai đại hoan hỉ đích sự nhi 3
- Chương 158: Long Lân nguy hại, an bài
- Chương 158-2: Long Lân nguy hại, an bài 2
- Chương 158-3: Long Lân nguy hại, an bài 3
- Chương 159: Lại mang thai sao?
- Chương 159-2: Lại mang thai sao? 2
- Chương 159-3: Lại mang thai sao? 3
- Chương 160: Thai nam
- Chương 160-2: Thai nam 2
- Chương 161-1: Nhà mẹ đẻ ngã ngựa.
- Chương 161-2: Nhà mẹ đẻ ngã ngựa. 2
- Chương 162: Giấu giếm, không thể thân thiết
- Chương 162-2: Giấu giếm, không thể thân thiết
- Chương 163: Hắn yêu nàng nhưng nàng không biết.
- Chương 163-2: Hắn yêu nàng nhưng nàng không biết. 2
- Chương 163-3: Hắn yêu nàng nhưng nàng không biết. 3
- Chương 164: Đời đời kiếp kiếp dây dưa.
- Chương 164-2: Đời đời kiếp kiếp dây dưa. 2
- Chương 164-3: Đời đời kiếp kiếp dây dưa 3
- Chương 165: Phong Niên Phi cảm thấy rất vừa lòng.
- Chương 165-2: Phong Niên Phi cảm thấy rất vừa lòng
- Chương 165-3: Phong Niên Phi cảm thấy rất vừa lòng 3
- Chương 166: Muốn sinh
- Chương 166-2: Muốn sinh
- Chương 167: Chạy trốn.
- Chương 167-2: Chạy trốn. 2
- Chương 167-3: Chạy trốn. 3
- Chương 168: Lần giúp đỡ cuối cùng.
- Chương 168-2: Lần giúp đỡ cuối cùng 2
- Chương 168-3: Lần giúp đỡ cuối cùng 3
- Chương 169: Ngoại truyện 1: Tại hạ là Diêm Cận.
- Chương 169-2: Ngoại truyện 1: Tại hạ là Diêm Cận. 2
- Chương 169-3: Ngoại truyện 1: Tại hạ là Diêm Cận 3
- Chương 170-1: Ngoại truyện 2: Rốt cuộc là ai?
- Chương 170-2: Ngoại truyện 2: Rốt cuộc là ai? 2
- Chương 171: Ngoại truyện 3: Trùng hợp liên tiếp
- Chương 171-2: Ngoại truyện 3: Trùng hợp liên tiếp 2
- Chương 172: Ngoại truyện 4: Người quen
- Chương 172-2: Ngoại truyện 4: Người quen 2
- Chương 173: Ngoại truyện 5: Cùng một người.
- Chương 173-2: Ngoại truyện 5: Cùng một người. 2
- Chương 174: Ngoại truyện 6: Tình địch
- Chương 174-2: Ngoại truyện 6: Tình địch 2
- Chương 174-3: Ngoại truyện 6: Tình địch 3
- Chương 175: Ngoại truyện 7.: Đồng ý rồi đấy, không được liên hệ với anh ta nữa đâu.
- Chương 175-2: Ngoại truyện 7.: Đồng ý rồi đấy, không được liên hệ với anh ta nữa đâu. 2
- Chương 176: Ngoại truyện 8: Chính là em.
- Chương 176-2: Ngoại truyện 8: Chính là em. 2
- Chương 176-3: Ngoại truyện 8: Chính là em. 3
- Chương 177: Ngoại truyện 9: Tình nồng
- Chương 177-2: Ngoại truyện 9: Tình nồng 2
- Chương 177-3: Ngoại truyện 9: Tình nồng 3
- Chương 178: Ngoại truyện 10: Thì ra em vẫn luôn chờ Đại Tướng quân anh.
- Chương 178-2: Ngoại truyện 10: Thì ra em vẫn luôn chờ Đại Tướng quân anh. 2
- Chương 179: Ngoại truyện 11: Tuyệt vời!
- Chương 179-2: Ngoại truyện 11: Tuyệt vời!
- Chương 179-3: Ngoại truyện 11: Tuyệt vời! 3
- Chương 180: Ngoại truyện 12: Hồng thạch
- Chương 180-2: Ngoại truyện 12: Hồng thạch 2
- Chương 181: Ngoại truyện 13: Đoán đúng
- Chương 182: Ngoại truyện 14: Đám cưới
- Chương 182-2: Ngoại truyện 14: Đám cưới 2
- Chương 183: Ngoại truyện 15: Làm bạn
- Chương 183-2: Ngoại truyện 15: Làm bạn 2
- Chương 184: Ngoại truyện 16: Cảnh trong mơ cuối cùng.
- Chương 184-2: Ngoại truyện 16: Cảnh trong mơ cuối cùng. 2
- Chương 184-3: Ngoại truyện 16: Cảnh trong mơ cuối cùng. 3
Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
Tác giả :
Trắc Nhĩ Thính Phong