Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.
“Đều nói nữ nhân nhiều tật xấu, chàng cũng đâu có kém. Dám giận dỗi với ta, thấy thế nào?” Thứ này là độc quyền của nữ nhân, thế nhưng với hai người họ lại ngược lại.
“Ừm, không tệ lắm, lần sau có cơ hội lại thử.” Mỗ nam nhân cảm thấy rất thỏa mãn, nếu như Nhạc Sở Nhân có thể ân cần dỗ dành hắn hơn một chút nữa, vậy càng tốt hơn.
“Ranh mãnh.” Nàng quát khẽ, ẩn trong mắt đều là nét cười.
Ngày thành thân của Trương Khác và Đinh Đương đã đến, hôn lễ cũng không quá long trọng thế nhưng lại rất náo nhiệt.
Hộ vệ trong phủ, cùng với những mật vệ khác giống Trương Khác, nếu như không có công chuyện đều trở về dự lễ.
Hơn nữa Phong Duyên Thiệu và Diêm Tô mang theo tiểu Thái tử Niên Đồng rất nể tình tới Cần Vương phủ chúc mừng tân nhân, không khí càng ngày càng náo nhiệt, đội hình tới dự hôn lễ của Trương Khác đều rất long trọng.
Nhạc Sở Nhân tất nhiên trong vai nhà mẹ đẻ, tân nương là nha hoàn của nàng, còn là nha hoàn duy nhất.
Trương Khác cưỡi tuấn mã từ viện tử ngoại thành đến Cần Vương phủ. Trên đại môn Vương phủ đều giăng hồng trù, cửa lớn mở rộng, không ít dân chúng tới xem náo nhiệt.
Phong Duyên Thiệu cùng Diêm Tô ngồi ở chủ tọa, hạ sườn là Phong Duyên Thương và Nhạc Sở Nhân. Tân lang và tân nương lễ bái bốn người họ, sau đó lui ra, cùng với tiếng nhạc vui vẻ và tiếng lanh lảnh của hỉ nương mà rời khỏi lễ đường, vào đến tân phòng.
Trong phủ náo nhiệt, khắp nơi giăng đèn kết hoa, ánh sáng lung linh ánh xuống khuôn mặt vui vẻ của mọi người.
“Gả Đinh Đương đi rồi, Sở Nhân, sao nhìn muội không được vui vẻ mấy vậy?” Diêm Tô cười nhìn Nhạc Sở Nhân, kỳ thật nàng hiểu được tâm tình của Nhạc Sở Nhân.
“Đúng vậy, nha đầu này bên ta lâu như vậy, cứ như vậy gả đi ra ngoài, chẳng khác nào gả con gái đi cả.” Nàng lắc đầu, đợi đến khi nữ nhi nàng xuất giá, phỏng chừng nàng cười không nổi.
Mọi người đều cười, Phong Duyên Thiệu nhìn nàng nói: “Nói như vậy thì phu thê hai người không cần phải sinh nữ nhi, nếu không sau này con bé khó gả ra ngoài. Có một nhạc mẫu như vậy, ai cũng không dám thú.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhạc Sở Nhân lơ đễnh: “Vậy thì chiêu thân. Nếu như đồng ý ở rể, ta liền mang hết tài sản của ta ra cho hắn làm của hồi môn.”
“Nói vậy thì dù có vót nhọn đầu cũng phải lấy bằng được nữ nhi Cần Vương phủ.” Vừa nói tới tài sản của Nhạc Sở Nhân, Phong Duyên Thiệu cười rộ lên.
“Khi đó sẽ tỉ mỉ chọn lựa, chọn người phải chung tình, chỉ lấy nữ nhi ta làm thê, không thiếp thất, không thông phòng.” Nhất định phải tính toán thật tốt mới được. (MTLTH.dđlqđ)
Phong Duyên Thiệu lắc đầu: “Vậy thì rất khó chọn đấy. Nam nhân chỉ lấy một vợ trên đời này như lão Thất hiếm có như lông phượng sừng lân vậy.”
Phong Duyên Thương cười không nói, Nhạc Sở Nhân bên cạnh kiêu ngạo nhấc cằm: “Mói đến cái này ta còn chưa nói lời cảm ơn với Ngũ ca. Ít nhất lúc đó huynh một lòng muốn lấy vợ cho tiểu Thương tử, lại nhìn trúng ta, bằng không nam nhân tốt như vậy mà rơi vào tay người khác, chắc ta hận ngày hận đêm mất.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Rốt cuộc cũng nhớ phải cảm tạ trẫm? Trẫm tưởng rẳng muội đã quên bà mỗi này không còn một mảnh.” Đối với Phong Duyên Thiệu mà nói, đây là chuyện khiến hắn vừa lòng nhất trong đời này.
Nhạc Sở Nhân nghiêng đầu cười, bên cạnh Phong Duyên Thương cầm tay nàng đặt ở tay vịn ghế dựa, nhìn nàng đang cười tủm tỉm, trong mắt đầy ôn nhu.
“Được rồi, hai phu thê các người đừng có bày ân ái ở đây. Ngày mai hai người đi rồi, hôm nay ta phải nói chuyện với Sở Nhân cho thật tốt mới được.” Diêm Tô đánh gãy không khí màu hồng phấn xung quanh hai người.
“Được, huynh đệ hai người có gì muốn nói với nhau thì nói hết đi, tới lúc đến Nam Trúc rồi, không cho Ngũ ca huynh tìm phu quân ta về.” Nhạc Sở Nhân đứng lên, liếc mắt uy h**p Phong Duyên Thiệu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phong Duyên Thiệu cười lắc đầu: “Được được, trẫm ai cũng có thể chọc, chỉ duy nhất không dám chọc giận muội.”
Thắng lợi cười rộ lên, hai nữ nhân sóng vai rời khỏi đại sảnh.
Men theo đường nhỏ về Vọng Nguyệt lâu, phía sau có bốn cung nữ đi theo, cách hai người không quá xa cũng không quá gần.
“Sở Nhân, ta còn muốn nói lời cảm ơn với muội. Ca ca đã chịu hồi âm lại cho ta.” Kéo tay Nhạc Sở Nhân, trong mắt Diêm Tô đều là ý cười, Diêm Cận không giận nàng nữa, buồn bã mấy ngày nay của nàng cũng cứ vậy mà tiêu tán.
“Huynh ấy nói gì vậy?” Nhạc Sở Nhân nhìn nàng, có thể nhìn ra tâm tình nàng rất tốt.
“Ca ca dặn ta nhớ giữ gìn sức khỏe, đốc thúc Niên Đồng học tập. Huynh ấy có thể hồi âm cho ta, tức là huynh ấy đã không còn giận nữa rồi.” Có thể nói nàng là người hiểu rõ Diêm Cận nhất. (MTLTH.dđlqđ)
“Vậy là tốt rồi, sau này tỷ cũng nhắc tới những chuyện huynh ấy không thích nghe. Dù sao huynh ấy cũng là người trưởng thành, biết bản thân làm gì và không nên làm cái gì.” Nhạc Sở Nhân giáo huấn nàng, Diêm Tô còn thật sự nghe lời nàng nói.
“Kì thật ca ca là người hồ đồ, một khi đã nhận định cái gì, liền một lòng chui đầu vào, ra cũng không được. Ta thực sự hy vọng huynh ấy có thể đối tốt với bản thân mình hơn nữa, đừng tra tấn lòng mình thêm nữa.” Diêm Tô than nhẹ, đây chính là ưu thương duy nhất trong lòng nàng.
Nhạc Sở Nhân nhíu mày, lời này của Diêm Tô càng nghe càng thấy không thích hợp.
“Rốt cuộc tỷ muốn nói cái gì? Có phải trong lòng huynh ấy có người, thế nhưng lại không thể có kết quả, đúng không?” Nàng nghĩ đi nghĩ lại chỉ có duy nhất khả năng là có khả năng nhất. Nói ra suy đoán của bản thân, lại nhìn chằm chằm vào mắt Diêm Tô, Nhạc Sở Nhân cảm thấy có lẽ mình đoán đúng rồi.
“Ai? Sao lại thành ra thế này? Mau kể cho ta nghe xem nào.” Nhạc Sở Nhân dừng bước chân, nhìn Diêm Tô, hào hứng đến mức còn không thèm chớp mắt.
Diêm Tô lắc đầu: “Ta cũng không rõ ràng, dù sao ca ca chưa bào giờ nói chuyện của bản thân cho ta nghe.”
“Đúng đấy, hắn căn bản không phải người có thể chia sẻ chuyện này cho người khác nghe.” Nhạc Sở Nhân thở dài, thật không nhìn ra Diêm Cận lại chung tình như vậy đâu.
Nhìn Nhạc Sở Nhân cũng là một bộ dạng hao tâm tổn trí, Diêm Tô thầm lắc đầu.
“Chuyện này ấy, ai cũng không có biện pháp, chỉ có thể để cho hắn tự điều tiết. Trên đời này chuyện hữu duyên vô phận cũng nhiều lắm, nhưng đa phần đều để nhớ trong lòng, sau đó lại đón nhận một duyên phận mới. Diêm Cận, huynh ấy chính là bướng bỉnh, lại còn bướng bỉnh với người khác. Sau này tỷ tốt nhất nên thường xuyên viết thư khuyên nhủ huynh ấy, đừng nói trắng ra, tự để cho Diêm Cận suy nghĩ cẩn thận.” Nhạc Sở Nhân khuyên, kỳ thật trong lòng nàng cảm thấy Diêm Cận sẽ nghe lời khuyên. Người nọ ấy, cố chấp giống y hệt tính tình lạnh lùng của hắn.
Diêm Tô gật đầu, cảm thấy rất bất đắc dĩ, đồng thời cũng thương cảm thay cho ca mình. Trên đời này còn chuyện gì tổn thương hơn việc hắn yêu nàng mà nàng lại không hề hay biết.
Ban đêm, Vọng Nguyệt lâu thanh tịnh, thiếu đi một nha đầu Đinh Đương, thật giống như thiếu rất nhiều người. Dù buổi tối nha đầu đó cũng lui về phòng mình nghỉ ngơi, nhưng nàng vẫn biết Đinh Đương vẫn luôn ở đây. Chỉ là nay biết nàng không còn ở đây nữa, mọi thứ quạnh quẽ hơn rất nhiều.
Nhạc Sở Nhân tựa vào thành giường, nhìn đăm đăm vào một khoảng không vô định, còn không thèm chớp mắt, xem ra hồn đã treo ngược cành cây rồi.
Phong Duyên Thương tắm rửa trở về cũng không làm người kia để ý mảy may.
Đôi phượng mâu sâu thẳm như cất chưa hàng vạn, liếc nhìn nàng một cái liền có thể đoán được ra nàng đang nghĩ cái gì.
Ngồi xuống giường, lẳng lặng nhìn nàng trong chốc lát, Phong Duyên Thương khẽ lắc đầu: “Nghĩ gì mà nhập thần như vậy? Hôm nay Hoàng Hậu nói với nàng chuyện gì vậy?”
Nhạc Sở Nhân hoàn hổn, quay đầu nhìn hắn, vài giây sau thở dài: “Là nói về Diêm Cận. Diêm Tô vì chuyện của hắn mà sầu thảm luôn rồi, nhưng lại không thể nhúng tay.”
Phong Duyên Thương mỉm cười, điều chình tư thế, đưa tay ôm nàng vào lòng: “Nói ra ta nghe xem.”
Nhạc Sở Nhân chớp mắt mấy cái, sau đó từ từ nói: “Theo như ý tứ của Diêm Tô, hình như là Diêm Cận có người trong lòng, nhưng chuyện này căn bản không thể thành được. Với cái tính tình kia của Diêm Cận, đã chui vào sừng trâu rồi là không chịu ra. Vì vậy Diêm Tô rất buồn lòng.”
Phong Duyên Thương chậm rãi gật đầu, nghe nàng nói xong mới mở miệng: “Vậy nàng có biết người khiến Diêm Tướng quân khăng khăng một mực kia là ai không?”
“Làm sao ta biết được. Diêm Tô còn không biết đâu, ta cũng đâu phải vạn sự thông. Ôi chao, bên người ta không phải là có một vạn sự thông hay sao. Cần Vương điện hạ, ngài có biết không?” Nhạc Sở Nhân ngửa đầu nhìn hắn, ánh mắt trong suốt.
Phong Duyên Thương khẽ lắc đầu: “Ta cũng không biết.”
“Ta còn tưởng rằng cái gì chàng cũng biết.” Nhạc Sở Nhân bĩu môi, tiếp tục dựa vào người hắn. (MTLTH.dđlqđ)
“Trong lòng người khác nghĩ cái gì, làm sao ta biết được. Thế nhưng nếu như chuyện này có khả năng lớn là không thành được, chi bằng sớm ngày hết hy vọng.” Thanh âm mềm nhẹ, giọng điệu có chút vô tình.
Nhạc Sở Nhân thở dài: “Đùng vậy, chỉ là hắn quá cứng đầu. Khổ chính mình, cũng khổ cả Diêm Tô.Cứ nhớ tới chuyện của hắn Diêm Tô lại thương tâm.”
“Nàng ấy, ở chỗ này ngẩn người, không phải là đau lòng đấy chứ?” Gảy sợi tóc trên đầu vai nàng, Phong Duyên Thương cười hỏi.
“Ta đau lòng cái gì, bên cạnh ta luôn có chàng, ta cảm thấy ngày trôi qua rất vui vẻ.” Nàng hừ nhẹ, không phải thương tâm, chính là cảm thấy mệnh Diêm Cận có chút khổ. Một người chính trực như vậy, đáng tiếc, ai!
“Vậy không cần phải nghĩ tới người khác, chuyện của họ chúng ta quản không được.” Ôm sát nàng vào lồng ngực mình, đôi mắt hắn lạnh như băng.
“Vâng.” Ôm chặt thắt lưng hắn, Nhạc Sở Nhân nhắm mắt lại. Hạnh phúc của nàng cũng không dễ có được, đây chính là nguyên nhân nàng mới thương cảm cho Diêm Cận, hy vọng hắn có thể hạnh phúc.
Xoa xoa đầu nàng, Phong Duyên Thương cúi đầu hôn lên môi nàng, người trong ngực là thật, đồng thời hắn cũng có vài phần đắc ý và may mắn.
Trên đời này chuyện thương tâm nhất là hắn yêu nàng mà nàng không biết. Chuyện hạnh phúc nhất là hắn yêu nàng, mà đồng thời nàng cũng yêu hắn.
- Chương 1: Hôn lễ
- Chương 2: Lạc đường
- Chương 3: Đáng thương
- Chương 4: Độc nhất là lòng dạ phụ nữ
- Chương 5: Hết giận
- Chương 6: Ngũ ca
- Chương 7: Tà thuật
- Chương 8: Đáng đánh đòn
- Chương 9: Tiểu lão bà
- Chương 10: Trêu đùa
- Chương 11: Gian tình
- Chương 12: Cổ trùng
- Chương 13: Nhạc gia nhân
- Chương 14: Nhìn thấu
- Chương 15: Thu đồ đệ
- Chương 16: Chờ mong
- Chương 17: Tiến cung
- Chương 18: Bảo hộ
- Chương 19: Cung yến
- Chương 20: Lời ly biệt
- Chương 21: Tức giận
- Chương 22: Không được tự nhiên
- Chương 23: Bị thương
- Chương 24: Tâm sự
- Chương 25: Lo lắng
- Chương 26: Biện luận
- Chương 27: Bản sắc
- Chương 28: Giáo huấn
- Chương 29: Vui vẻ
- Chương 30: Khích lệ
- Chương 31
- Chương 32: Hoa trì
- Chương 33: Hứa hẹn
- Chương 34: Thu nhận đồ đệ
- Chương 35
- Chương 36: Động tâm
- Chương 37: Về nhà
- Chương 38: Thẳng thắn
- Chương 39: Vui đùa ầm ĩ
- Chương 40: Sắc tâm sắc đảm
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43: Trên đường
- Chương 44: Ngọc Lâm đại sư
- Chương 45: Kim điêu
- Chương 46: Kê minh cẩu đạo
- Chương 47: Rung động
- Chương 48: Thoả mãn
- Chương 49: Vu giáo
- Chương 50: Ôn nhu - Bản sắc
- Chương 51: Tính kế
- Chương 52: Ghen tị
- Chương 53: Sấm khuê – Chữa bệnh từ thiện
- Chương 54: Hảo thanh danh
- Chương 55: Thu hoạch
- Chương 56: Trêu chọc
- Chương 57: Lấy lòng
- Chương 58: Cung loạn
- Chương 59: Của ngươi, của ta
- Chương 60: Thông tin, phu thê
- Chương 61: Rời đi – Khẽ hôn
- Chương 62: Chữa bệnh từ thiện - Tưởng niệm
- Chương 63: Thiếu niên tướng quân - Đêm tham
- Chương 64: Quen biết - Việc vui
- Chương 65: Đại ca - Bị thương
- Chương 66: Mặt lạnh vui cười - Lời nói dối của vương gia
- Chương 67: Sờ chân - Chân tướng (Thương trở về)
- Chương 68: Luyến ái - Trung thành
- Chương 69: Nữ trung trượng phu - Nam trung nương tử
- Chương 70: Thạch sùng sa - Biến thái bình thường
- Chương 71: Thần khúc – Tất niên
- Chương 72: Hôn - Đối thủ
- Chương 73: Nam tính uy phong - Nói lời từ biệt
- Chương 74: Hôn sâu - Đặc biệt
- Chương 75: Phong gia tề tụ - Sát khí
- Chương 76: Thủ đoạn – Nữ nhân trong lúc đó
- Chương 77: Mặt trẻ con - So chiêu
- Chương 78: Nhẫn Sắc - Khai trương
- Chương 79: Làm thơ đặc sắc
- Chương 80: Kỳ phùng địch thủ
- Chương 81-1
- Chương 81-2
- Chương 82-1
- Chương 82-2: Phát uy trên triều
- Chương 83-1
- Chương 83-2
- Chương 84-1
- Chương 84-2
- Chương 84-3
- Chương 85-1
- Chương 85-2
- Chương 86-1
- Chương 86-2
- Chương 87-1
- Chương 87-2
- Chương 88-1
- Chương 88-2
- Chương 89-1
- Chương 89-2
- Chương 90: Khiêu khích khác, Bắc Vương tới
- Chương 91: Hầm cầu đầy phân!
- Chương 92: Vợ chồng ra trận, mơ ước
- Chương 93: Theo đuổi, nam nữ bỏ trốn
- Chương 94: Một tấm lưới, chàng chàng thiếp thiếp (1)
- Chương 94-2: Một tấm lưới, chàng chàng thiếp thiếp (2)
- Chương 94-3: Một tấm lưới, chàng chàng thiếp thiếp (3)
- Chương 95: Giao tình, tướng quân cứu mỹ nhân (1)
- Chương 95-2: Giao tình, tướng quân cứu mỹ nhân (2)
- Chương 96: Việc tốt không ra tới cửa, không cự tuyệt (1)
- Chương 96-2: Việc tốt không ra tới cửa, không cự tuyệt (2)
- Chương 97: Vơ vét, nam nhân nữ nhân không bỏ qua
- Chương 98: Huênh hoang khoác lác, Bằng hữu? (1)
- Chương 98-2: Huênh hoang khoác lác, Bằng hữu? (2)
- Chương 98-3: Huênh hoang khoác lác, Bằng hữu? (3)
- Chương 98-4: Huênh hoang khoác lác, Bằng hữu? (4)
- Chương 98-5: Huênh hoang khoác lác, Bằng hữu? (5)
- Chương 99: Phá trận, Bị thương (1)
- Chương 99-2: Phá trận, Bị thương (2)
- Chương 99-3: Phá trận, Bị thương (3)
- Chương 99-4: Phá trận, Bị thương (4)
- Chương 100: Hỉ làm cha, quà tặng
- Chương 101: Chân tướng, Cùng đường (1)
- Chương 101-2: Chân tướng, Cùng đường (2)
- Chương 101-3: Chân tướng, Cùng đường (3)
- Chương 101-4: Chân tướng, cùng đường (4)
- Chương 102: Công tử phu nhân, Ngàn dặm đưa thân
- Chương 102-2: Công tử phu nhân, Ngàn dặm đưa thân (2)
- Chương 102-3: Công tử phu nhân, Ngàn dặm đưa thân (3)
- Chương 103: Gặp tập kích, toàn bộ bị thương
- Chương 103-2: Gặp tập kích, toàn bộ bị thương (2)
- Chương 103-3: Gặp tập kích, toàn bộ bị thương (3)
- Chương 104: Tránh né, Bắc Vương biết chân tướng
- Chương 104-2: Tránh né, Bắc Vương biết chân tướng(2)
- Chương 104-3: Tránh né, Bắc Vương biết chân tướng(3)
- Chương 105: Cải trang, Chạy trốn
- Chương 105-2: Cải trang, Chạy trốn (2)
- Chương 105-3: Cải trang, Chạy trốn (3)
- Chương 106: Kế hoạch nam nhân, Bắc Vương đụng vào nhau (đừng hỏi mình, mình không biết nó có nghĩa là gì đâu==”)
- Chương 106-2: Kế hoạch nam nhân, Bắc Vương đụng vào nhau (đừng hỏi mình, mình không biết nó có nghĩa là gì đâu==”) (2)
- Chương 106-3: Kế hoạch nam nhân, Bắc Vương đụng vào nhau (đừng hỏi mình, mình không biết nó có nghĩa là gì đâu==”) (3)
- Chương 106-4: Kế hoạch nam nhân, Bắc Vương đụng vào nhau (đừng hỏi mình, mình không biết nó có nghĩa là gì đâu==”) (4)
- Chương 106-5: Kế hoạch nam nhân, Bắc Vương đụng vào nhau (đừng hỏi mình, mình không biết nó có nghĩa là gì đâu==”) (5)
- Chương 107: Tổ Sư Gia, Hai mặt giáp công
- Chương 107-2: Tổ Sư Gia, Hai mặt giáp công (tt)
- Chương 107-3: Tổ Sư Gia, Hai mặt giáp công (tt)
- Chương 108: Diệt, hộc máu
- Chương 108-2: Diệt, hộc máu (tt)
- Chương 108-3: Diệt, hộc máu (tt)
- Chương 109: Bảo trì trong sạch, Lòng hư vinh
- Chương 109-2: Bảo trì trong sạch, Lòng hư vinh (2)
- Chương 109-3: Bảo trì trong sạch, Lòng hư vinh (3)
- Chương 110: Gặp Diêm Cận, chiến sự tương khởi
- Chương 110-2: Gặp Diêm Cận, chiến sự tương khởi 2
- Chương 110-3: Gặp Diêm Cận, chiến sự tương khởi 3
- Chương 111: Uống rượu say, Kinh nghiệm nửa người dưới
- Chương 111-2: Uống rượu say, kinh nghiệm nửa người dưới (2)
- Chương 111-3: Uống rượu say, Kinh nghiệm nửa người dưới (3)
- Chương 112: Cường đạo, phu thê đồng tâm
- Chương 112-2: Cường đạo, phu thê đồng tâm. 2
- Chương 112-3: Cường đạo, phu thê đồng tâm3
- Chương 113: Mai phục, đau lòng
- Chương 113-2: Mai phục, đau lòng 2
- Chương 113-3: Mai phục, đau lòng 3
- Chương 113-4: Mai phục, đau lòng 4
- Chương 114: Tất cả mong muốn đều trở thành sự thật?
- Chương 114-2: Tất cả mong muốn đều trở thành sự thật? 2
- Chương 114-3: Tất cả mong muốn đều trở thành sự thật? 3
- Chương 115: Mất dần sức đề kháng 1
- Chương 115-2: Mất dần sức đề kháng 2
- Chương 116: Bắc Vương đục khoét nền tảng (1)
- Chương 116-2: Bắc Vương đục khoét nền tảng (2)
- Chương 116-3: Bắc Vương đục khoét nền tảng (3)
- Chương 117: Phương thức hả giận của Bắc Vương, hương thơm dịu dàng
- Chương 117-2: Phương thức hả giận của Bắc Vương, hương thơm dịu dàng 2
- Chương 117-3: Phương thức hả giận của Bắc Vương, hương thơm dịu dàng 3
- Chương 118-1: Thủ kỹ cao siêu, Diêm Cận trợ chiến 1
- Chương 118-2: Thủ kỹ cao siêu, Diêm Cận trợ chiến 2
- Chương 118-3: Thủ kỹ cao siêu, Diêm Cận trợ chiến 3
- Chương 119: Thương, Thương
- Chương 119-2: Thương, Thương 2
- Chương 120: Nhân sinh giống như lần đầu gặp gỡ
- Chương 120-2: Nhân sinh giống như lần đầu gặp gỡ 2
- Chương 120-3: Nhân sinh giống như lần đầu gặp gỡ 3
- Chương 121: Thiết kế, khẩn cấp (1)
- Chương 121-2: Thiết kế, khẩn cấp 2
- Chương 121-3: Thiết kế, khẩn cấp. 3
- Chương 122: Bới lông tìm vết, đấu khẩu
- Chương 122-2: Bới lông tìm vết, đấu khẩu 2
- Chương 122-3: Bới lông tìm vết, đấu khẩu 3
- Chương 123: Lấy Ô Nha mở màn quyết chiến
- Chương 123-2: Lấy Ô Nha mở màn quyết chiến 2
- Chương 124: Mang thai
- Chương 124-2: Mang thai 2
- Chương 124-3: Mang thai 3
- Chương 125: Vui mừng? Tức giận?
- Chương 126: Vô cùng dịu dàng, rất mất thể diện
- Chương 126-2: Vô cùng dịu dàng, rất mất thể diện. 2
- Chương 126-3: Vô cùng dịu dàng, rất mất thể diện. 3
- Chương 127: Trọng nam khinh nữ, nhổ lông
- Chương 128: Hương vị mang thai, tình thế Ô Nha
- Chương 129: Thế tử giáng thế, nam nhân bất đồng
- Chương 129-2: Thế tử giáng thế, nam nhân bất đồng 2
- Chương 129-3: Thế tử giáng thế, nam nhân bất đồng 3
- Chương 130: Dịch vong sư, chết rất thảm
- Chương 130-2: Dịch vong sư, chết rất thảm 2
- Chương 130-3: Dịch vong sư, chết rất thảm3
- Chương 131: Cụp lại cái đuôi mà đối nhân xử thế
- Chương 131-2: Cụp lại cái đuôi mà đối nhân xử thế 2
- Chương 132: Hạnh phúc, phòng bị
- Chương 132-2: Hạnh phúc, phòng bị 2
- Chương 133: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, khích lệ
- Chương 133-2: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, khích lệ 2
- Chương 134: Bắc Vương xui xẻo
- Chương 134-2: Bắc Vương xui xẻo 2
- Chương 135: Cãi vã, mưa a- xít sun-phu-rit
- Chương 135-2: Cãi vã, mưa a- xít sun-phu-rit 2
- Chương 136: Tổn hại, ngoài ý muốn
- Chương 136-2: Tổn hại, ngoài ý muốn 2
- Chương 137: Người thần bí
- Chương 137-2: Người thần bí 2
- Chương 137-3: Người thần bí 3
- Chương 138: Cùng là người lưu lạc thiên nhai.
- Chương 138-2: Cùng là người lưu lạc thiên nhai 2
- Chương 138-3: Cùng là người lưu lạc thiên nhai 3
- Chương 139: Không cam lòng; giúp đỡ?
- Chương 139-2: Không cam lòng; giúp đỡ? 2
- Chương 140: Đỡ đẻ, lòng đau như cắt.
- Chương 140-2: Đỡ đẻ, lòng đau như cắt 2
- Chương 140-3: Đỡ đẻ, lòng đau như cắt 3
- Chương 141: Trộm đứa nhỏ
- Chương 141-2: Trộm đứa nhỏ
- Chương 141-3: Trộm đứa nhỏ 3
- Chương 141-4: Trộm đứa nhỏ 4
- Chương 142: Thưởng thức, thú quân.
- Chương 142-2: Thưởng thức, thú quân 2
- Chương 143: Xuất kỳ bất ý – Vong linh đột kích
- Chương 143-2: Xuất kỳ bất ý – Vong linh đột kích 2
- Chương 143-3: Xuất kỳ bất ý – Vong linh đột kích 3
- Chương 144-1: Sóng vai dắt tay, tâm chết
- Chương 144-2: Sóng vai dắt tay, tâm chết 2
- Chương 144-3: Sóng vai dắt tay, tâm chết 3
- Chương 145: Chạy trốn, quyết đấu
- Chương 145-2: Chạy trốn, quyết đấu 2
- Chương 145-3: Chạy trốn, quyết đấu 3
- Chương 146: Đồng quy vu tận
- Chương 146-2: Đồng quy vu tận
- Chương 147-1: Chuyện xấu
- Chương 147-2: Chuyện xấu 2
- Chương 147-3: Chuyện xấu 3
- Chương 148: Tiên nhân động
- Chương 148-2: Tiên nhân động 2
- Chương 148-3: Tiên nhân động 3
- Chương 149: Trộm trở về
- Chương 149-2: Trộm trở về 2
- Chương 150: Chút quỷ dị, ngầm cho phép
- Chương 150-2: Chút quỷ dị, ngầm cho phép 2
- Chương 151: Lão đầu, lão thái.
- Chương 151-2: Lão đầu, lão thái 2
- Chương 151-3: Lão đầu, lão thái 3
- Chương 152-1: Bù nhìn
- Chương 152-2: Bù nhìn 2
- Chương 152-3: Bù nhìn 3
- Chương 153: Đông Vương – Long lân
- Chương 153-2: Đông Vương – Long lân 2
- Chương 153-3: Đông Vương – Long lân 3
- Chương 154: Sụp đổ
- Chương 154-2: Sụp đổ 2
- Chương 155: Báo thù
- Chương 155-2
- Chương 156: Ổ
- Chương 156-2: Ổ 2
- Chương 157: Giai đại hoan hỉ đích sự nhi
- Chương 157-2: Giai đại hoan hỉ đích sự nhi 2
- Chương 157-3: Giai đại hoan hỉ đích sự nhi 3
- Chương 158: Long Lân nguy hại, an bài
- Chương 158-2: Long Lân nguy hại, an bài 2
- Chương 158-3: Long Lân nguy hại, an bài 3
- Chương 159: Lại mang thai sao?
- Chương 159-2: Lại mang thai sao? 2
- Chương 159-3: Lại mang thai sao? 3
- Chương 160: Thai nam
- Chương 160-2: Thai nam 2
- Chương 161-1: Nhà mẹ đẻ ngã ngựa.
- Chương 161-2: Nhà mẹ đẻ ngã ngựa. 2
- Chương 162: Giấu giếm, không thể thân thiết
- Chương 162-2: Giấu giếm, không thể thân thiết
- Chương 163: Hắn yêu nàng nhưng nàng không biết.
- Chương 163-2: Hắn yêu nàng nhưng nàng không biết. 2
- Chương 163-3: Hắn yêu nàng nhưng nàng không biết. 3
- Chương 164: Đời đời kiếp kiếp dây dưa.
- Chương 164-2: Đời đời kiếp kiếp dây dưa. 2
- Chương 164-3: Đời đời kiếp kiếp dây dưa 3
- Chương 165: Phong Niên Phi cảm thấy rất vừa lòng.
- Chương 165-2: Phong Niên Phi cảm thấy rất vừa lòng
- Chương 165-3: Phong Niên Phi cảm thấy rất vừa lòng 3
- Chương 166: Muốn sinh
- Chương 166-2: Muốn sinh
- Chương 167: Chạy trốn.
- Chương 167-2: Chạy trốn. 2
- Chương 167-3: Chạy trốn. 3
- Chương 168: Lần giúp đỡ cuối cùng.
- Chương 168-2: Lần giúp đỡ cuối cùng 2
- Chương 168-3: Lần giúp đỡ cuối cùng 3
- Chương 169: Ngoại truyện 1: Tại hạ là Diêm Cận.
- Chương 169-2: Ngoại truyện 1: Tại hạ là Diêm Cận. 2
- Chương 169-3: Ngoại truyện 1: Tại hạ là Diêm Cận 3
- Chương 170-1: Ngoại truyện 2: Rốt cuộc là ai?
- Chương 170-2: Ngoại truyện 2: Rốt cuộc là ai? 2
- Chương 171: Ngoại truyện 3: Trùng hợp liên tiếp
- Chương 171-2: Ngoại truyện 3: Trùng hợp liên tiếp 2
- Chương 172: Ngoại truyện 4: Người quen
- Chương 172-2: Ngoại truyện 4: Người quen 2
- Chương 173: Ngoại truyện 5: Cùng một người.
- Chương 173-2: Ngoại truyện 5: Cùng một người. 2
- Chương 174: Ngoại truyện 6: Tình địch
- Chương 174-2: Ngoại truyện 6: Tình địch 2
- Chương 174-3: Ngoại truyện 6: Tình địch 3
- Chương 175: Ngoại truyện 7.: Đồng ý rồi đấy, không được liên hệ với anh ta nữa đâu.
- Chương 175-2: Ngoại truyện 7.: Đồng ý rồi đấy, không được liên hệ với anh ta nữa đâu. 2
- Chương 176: Ngoại truyện 8: Chính là em.
- Chương 176-2: Ngoại truyện 8: Chính là em. 2
- Chương 176-3: Ngoại truyện 8: Chính là em. 3
- Chương 177: Ngoại truyện 9: Tình nồng
- Chương 177-2: Ngoại truyện 9: Tình nồng 2
- Chương 177-3: Ngoại truyện 9: Tình nồng 3
- Chương 178: Ngoại truyện 10: Thì ra em vẫn luôn chờ Đại Tướng quân anh.
- Chương 178-2: Ngoại truyện 10: Thì ra em vẫn luôn chờ Đại Tướng quân anh. 2
- Chương 179: Ngoại truyện 11: Tuyệt vời!
- Chương 179-2: Ngoại truyện 11: Tuyệt vời!
- Chương 179-3: Ngoại truyện 11: Tuyệt vời! 3
- Chương 180: Ngoại truyện 12: Hồng thạch
- Chương 180-2: Ngoại truyện 12: Hồng thạch 2
- Chương 181: Ngoại truyện 13: Đoán đúng
- Chương 182: Ngoại truyện 14: Đám cưới
- Chương 182-2: Ngoại truyện 14: Đám cưới 2
- Chương 183: Ngoại truyện 15: Làm bạn
- Chương 183-2: Ngoại truyện 15: Làm bạn 2
- Chương 184: Ngoại truyện 16: Cảnh trong mơ cuối cùng.
- Chương 184-2: Ngoại truyện 16: Cảnh trong mơ cuối cùng. 2
- Chương 184-3: Ngoại truyện 16: Cảnh trong mơ cuối cùng. 3
Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
Tác giả :
Trắc Nhĩ Thính Phong