Bóng Ma Quá Khứ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bóng Ma Quá Khứ

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1

Đó là chuyện của vài năm trước.

【Trời ơi, nghe vậy tự nhiên tôi nhớ ra rồi!】【Có phải vụ cô gái vu cáo thầy giáo rồi bị bắt, ba mẹ ép xin lỗi, xong cô ấy làm loạn đòi nhảy lầu không?】【Hả? Chuyện đó là sao?】【Nhớ rồi! Cô ấy chẳng phải thiên tài thiếu nữ nổi tiếng Dương Thành năm đó à?!】

Thiên tài thiếu nữ.

Bốn chữ này lập tức đánh thức ký ức tuổi thơ của rất nhiều người ở Dương Thành.

Thời đó, báo giấy rất thích dành nguyên mấy trang để kể về những “anh hùng địa phương”, dựng hình tượng cảm động lòng người.

Trong số đó, nổi bật nhất chính là câu chuyện về một cô bé tên Trần Địch.

Tiểu học nhảy liền ba lớp, mười hai tuổi thi đỗ Nhất Trung Dương Thành – trường trọng điểm của tỉnh – với thành tích top ba toàn thành phố, làm cả Dương Thành xôn xao.

Và tôi, chính là Trần Địch.

Sau khi điểm thi cấp hai được công bố, phóng viên các báo lớn ở Dương Thành ùn ùn kéo đến nhà tôi.

Năm đó, ba tôi chỉ là một công nhân nhập cư.Mẹ tôi sáng làm phục vụ quán trà, chiều dọn phòng nhà nghỉ, tối lại gánh đồ ăn vặt ra chợ đêm bán.

Đứng trước ống kính, trên mặt bà không phải tự hào, mà là bối rối, lúng túng thấy rõ.

Một phóng viên gần như dí sát máy quay vào mặt mẹ tôi.Tàn nhang, vết dầu mỡ trên quần áo, cả vẻ mệt mỏi uể oải đều bị ghi lại không sót.

“Chị Trần, con gái chị giỏi như vậy, chị dạy cháu thế nào?”

Mẹ tôi há miệng, nhưng không biết trả lời ra sao.

Tôi lớn lên cùng bà ngoại. Mãi đến khi bà mất, mẹ lại mang thai em trai, tôi mới được đón về Dương Thành.Bà gần như không biết gì về việc dạy con.

Đúng lúc ấy, trong căn phòng chật hẹp vang lên tiếng trẻ sơ sinh khóc ré.

Mẹ tôi như được cứu, vội đứng dậy:“Xin lỗi, tôi phải đi cho con bú.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phóng viên kia lập tức như đào được mỏ vàng, mắt sáng rực:“Vậy chị cũng sẽ nuôi dạy con trai mình giỏi như Trần Địch chứ?”

“Đương nhiên.” Ba tôi nhanh miệng tiếp lời, chắc nịch.“Con gái học giỏi thì cũng để làm gì? Con trai tôi nhất định sẽ xuất sắc hơn, giỏi hơn!”

Không lâu sau, hiện thực tát thẳng vào mặt ba mẹ tôi một cú không trượt phát nào. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đứa con trai được họ nâng như bảo vật – Trần Truyền Bảo – bị chẩn đoán mắc ADHD.

Hội chứng tăng động giảm chú ý.

Lần đầu nghe đến, mẹ tôi ngơ ra:“Bệnh gì cơ?”

“Ý là Truyền Bảo.” Tôi dịch lại lời bác sĩ, chỉ vào đầu mình.“Không tập trung, dễ kích động, thiếu kiên nhẫn, hay cáu.” Website TruyenLau.com

Mẹ tôi lo lắng thấy rõ.Ba tôi thì khác.

“Con trai lơ đãng chút có sao, lớn lên tự khắc ổn.”Ông vắt chân nằm dài trên sofa, nhai lạc rang, uống bia, mắt híp lại đầy thờ ơ.

Báo Dương Thành vẫn theo sát tôi suốt một năm sau đó.Sau mỗi lần phỏng vấn, ba tôi lại bỏ túi một khoản tiền không nhỏ.

Đủ để ông nghỉ việc, ở nhà “chuyên tâm dạy dỗ thiên tài thiếu nữ”.

Dưới bàn trà, vỏ chai bia xanh và đầu thuốc lá vương đầy đất.

“Tôi nhớ hồi nhỏ, con bé Trần Địch cũng hay lẩm bẩm một mình mà?”Ba tôi khoác vai bạn bài, cười hề hề.

Mẹ tôi nghe vậy thì yên tâm hơn.Nhưng đêm đó, bà vẫn giữ chặt vai tôi, nhấn từng chữ:

“Truyền Bảo là em trai ruột của con.”“Con phải đối xử tốt với nó.”“Con là chị, hơn nó mười tuổi, sau này nó là trách nhiệm của con.”

Khi ấy, tôi chưa hiểu hết ý nghĩa câu nói đó.

Cho đến năm Truyền Bảo ba tuổi, tôi học lớp 12.

Hôm đó, tôi bị cô chủ nhiệm chặn lại trước cổng trường.Ánh mắt cô bất lực, tiếc nuối, xen lẫn thương hại.

“Trần Địch, ba mẹ em đã làm thủ tục chuyển trường. Em không thể học tiếp ở đây nữa.”

Ánh nhìn xung quanh khiến mặt tôi nóng ran.Tôi không hỏi thêm, chỉ quay đầu chạy về nhà.

Vừa mở cửa, đã thấy ba tôi ngồi trước bàn bài mới chia.Khói thuốc rẻ tiền quẩn đặc trong phòng.

“Tại sao?” Tôi hỏi, cổ họng khô khốc.

Ba tôi bực bội hô lớn:“Phỗng!”

“Lắm lời! Em mày phải vào mẫu giáo của trường cấp ba trọng điểm, điều kiện là mày chuyển sang đó thi đại học.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu