Bóng Ma Quá Khứ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bóng Ma Quá Khứ

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Khi đó, tôi nghĩ gì? Tôi nghĩ rằng, có lẽ mẹ tôi thực sự yêu tôi. Miễn là không so sánh với Truyền Bảo. Miễn là bà không bị áp lực cuộc sống mài mòn đến mức khuôn mặt vô hồn. Như giây phút này, khi bà ôm chặt tôi, lần đầu tiên trong đời thể hiện rõ ràng rằng bà muốn bảo vệ tôi. Có lẽ, bà yêu tôi thật. Vậy thì… chuyện đó… tôi có nên nói với bà không?

Hai “bố mẹ điện tử” nổi tiếng trên mạng nhận lời tham gia một chương trình hòa giải đình đám của Dương Thành. Ngay khi thông tin này công bố, dư luận lập tức dậy sóng. Chương trình phát sóng đúng khung giờ vàng 9 giờ tối trên đài truyền hình Dương Thành. Với danh xưng “bố mẹ của thiên tài thiếu nữ”, “hai vị phụ huynh điện tử được hàng triệu người ngưỡng mộ”, và “ông bà già cô độc bị con gái ruồng bỏ”, tập phát sóng này leo lên top trending ngay lập tức.

MC nổi tiếng với phong thái ôn hòa nhưng sắc sảo, biết cách dẫn dắt câu chuyện đầy chủ ý. Sau lời mở màn, cô khẽ nhướn mày, hướng ánh mắt về phía ba mẹ tôi.

“Chú Trần, cô Ninh, hai người thực sự chỉ muốn gặp lại con gái thôi, hay là nhắm đến khoản tiền phụng dưỡng khổng lồ?”

Nói xong, cô không quan tâm đến biểu cảm gượng gạo của ba mẹ tôi, quay sang máy quay:

“Theo thông tin chương trình nắm được, Trần Địch đã bỏ học từ năm hai đại học. Nguyên nhân bỏ học, chúng tôi sẽ tạm giữ bí mật. Nhưng một điều chắc chắn, sau khi rời trường, cô ấy sang nước ngoài, chuyến đi kéo dài mười năm.”

Camera lia đến ba mẹ tôi. Ba cúi đầu, giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt đầy nếp nhăn:

“Tâm nguyện duy nhất của chúng tôi là trước khi nhắm mắt, có thể gặp lại con bé một lần.”“Mẹ nó bị ung thư phổi, bác sĩ nói đã vào giai đoạn cuối, không còn cách cứu. Chúng tôi… cũng không muốn tiếp tục điều trị nữa.”

Ống kính lia mẹ tôi. Bà đặt hai tay lên đầu gối, ngón út run.

“Con yêu à…” Giọng ba nghẹn ngào, mắt lấp lánh nước.“Trước kia ba hồ đồ. Ba ép con học lại, chỉ vì muốn con có thành tích tốt hơn, vào trường tốt hơn. Nhưng bây giờ ba mẹ đã nghĩ thông suốt rồi. Trường học, công việc, tiền bạc… sao có thể quan trọng bằng gia đình sum họp?”

Ông run rẩy lấy ra xấp thư từ túi áo. MC cầm, mím môi, giọng chậm lại, mang theo chút xúc động:

“Thứ tôi đang cầm… là bản kiểm điểm của cặp vợ chồng này.”

Cả khán phòng xôn xao. Mọi người từng thấy học sinh viết kiểm điểm cho giáo viên, nhưng đã thấy cha mẹ viết cho con chưa? MC hắng giọng, đọc với chất giọng đầy cảm xúc:

“Địch Địch muốn ăn cá hoàng hoa. Tôi ra chợ hỏi, cá hoàng hoa quá đắt, một cân tận hai mươi tệ, đủ để mua một cân rưỡi thịt lợn. Không mua cá về, con bé ăn ít nửa bát cơm. Đây là lỗi tôi, đáng ra phải mua cá cho con bé.”

“Địch Địch nói trong lớp có mấy đứa lớn hơn hay trêu chọc nó. Tôi bảo nó rộng lượng, nó lập tức im lặng. Tôi định khuyên thêm, nhưng phải ra chợ đêm giành chỗ bán hàng, đành bỏ qua. Biết trước thế này, đáng ra tôi nên dành nhiều thời gian nói chuyện với con bé hơn.”

“Cuối tuần tôi làm việc quần quật hai ngày liền, sáng thứ Hai lại vứt nhầm đồng phục của Địch Địch vào máy giặt. Tôi bảo con bé gọi điện xin phép giáo viên để mặc đồ thường, nhưng nó không chịu. Cuối cùng, nó mặc đồng phục vẫn còn ướt đến lớp. Lúc nhìn thấy con bé bị sốt, tôi đau lòng biết bao.”

Ba giơ micro, cắt lời MC:

“Sau khi con bé bỏ đi, chúng tôi không ngừng tự trách. Chúng tôi quá mải mê kiếm sống, bươn chải, mà quên rằng ở độ tuổi đó, con bé vẫn là một đứa trẻ, vô cùng nhạy cảm và mong manh. Chúng tôi chọn làm ‘bố mẹ điện tử’, một phần cũng để bù đắp thiếu sót năm xưa.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu