Cái Giá Của Sự Nuông Chiều

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Cái Giá Của Sự Nuông Chiều

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1

Khi con gái tôi, Thẩm Bạch Yên, lên hai tuổi, tôi và chồng cũ ly hôn.

Vì luôn lo lắng rằng con bé sẽ thiếu thốn tình cảm và sự quan tâm trong một gia đình đơn thân, tôi đã cố gắng hết sức để dành thời gian ở bên con.

Những yêu cầu như mua kẹo cho bạn ở trường mẫu giáo hay mua bánh kem lớn để tổ chức sinh nhật ở trường của con bé, tôi đều vô điều kiện đồng ý.

Dù gia đình chỉ đủ ăn đủ mặc, nhưng tôi không muốn con gái thiếu thốn bất cứ thứ gì.

Vì vậy, ở kiếp trước, khi con bé nói muốn có cuốn sổ đó, tôi đã mua ngay mà không suy nghĩ gì nhiều.

Con bé yêu thích cuốn sổ đó vô cùng, mang đến trường để dùng.

Ngày hôm sau, con gái trở về nhà và bảo tôi mua cho mỗi bạn trong lớp một cuốn sổ giống như của con, vì có nhiều bạn nói thích cuốn sổ của con bé.

Lần đầu tiên, tôi đã từ chối yêu cầu của con gái, rồi con bé không nói một lời, trừng mắt nhìn tôi một cái rồi quay về phòng, không thèm để ý đến tôi nữa, mãi đến hôm sau khi tôi mua món bánh sầu riêng mà con bé thích nhất thì tình hình mới được giải quyết.

Sau đó, những tình huống tương tự ngày càng nhiều, cho đến khi con bé đi làm kiếm tiền, vẫn không thay đổi.

Lúc đó, tôi đã để dành được một ít tiền, thấy con bé lương tháng ba ngàn, chỉ đủ ăn uống, nên tôi đã bỏ tiền ra mua thêm quần áo và túi xách mới cho con.

Nhưng quần áo mới và túi xách thường chẳng được vài ngày đã biến mất, con bé vẫn mặc những bộ quần áo hơi lỗi thời ra ngoài. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ban đầu, tôi nghĩ con bé thiếu tiền nhưng ngại ngùng không dám mở miệng xin, nên đã bán quần áo mới và túi xách đi, vì thế tôi không truy hỏi nhiều.

Có lần, tôi vô tình nhìn thấy tin nhắn của con gái với đồng nghiệp trên điện thoại của con bé, mới biết rằng những món đồ đó đều bị con gái mang đi tặng cho đồng nghiệp.

Trong tin nhắn, hai nữ đồng nghiệp thường xuyên xin con gái đủ thứ, từ son môi nhỏ bé đến túi xách lớn, mỗi lần mở miệng xin đều được như ý.
TruyenLau.com
Vì thế, tôi quyết định nói chuyện nghiêm túc với con gái.

Nhưng vừa mới bắt đầu đặt câu hỏi, con bé đã bật dậy từ ghế sofa.

Nắm chặt tay, con bé tức giận nhìn tôi:

“Mẹ đã mua cho con thì đó là đồ của con, con muốn xử lý thế nào mẹ cũng không có quyền can thiệp!”
TruyenLau.com
“Nhưng tiền nhà mình đâu phải từ trên trời rơi xuống, mẹ làm việc mỗi ngày rất vất vả, kiếm tiền là để con sống tốt hơn, chứ không phải để giúp người khác đâu.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu