Cái Giá Của Sự Nuông Chiều

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Cái Giá Của Sự Nuông Chiều

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Nhìn con bé khóc lóc trong tình cảnh này, nói không thương thì là dối lòng, nhưng cũng chỉ có chút ít cảm thông dành cho con bé đang còn nhỏ.

Ngay giây sau đó, con bé đã đập tan chút lòng thương sót còn lại của tôi khi nó ngẩng đầu lên, tức giận nhìn tôi và hét lớn:

“Mẹ có phải đã đổi số điện thoại của ba trong điện thoại đồng hồ của con không? Mẹ có phải là không muốn con liên lạc với ba không?”

Bị ánh mắt oán hận của con bé đâm trúng, tôi biết rằng có giải thích cũng vô ích, nên kéo nó đi vòng vèo mãi mới tìm được một bốt điện thoại công cộng:

“Con nhớ số điện thoại mà, thì tự gọi đi.”

Con bé nhìn chằm chằm vào điện thoại nhưng không hề động đậy, có lẽ nó cũng nhận ra mình đang làm ầm ĩ vô lý.

Tôi không muốn cứ mãi mang tiếng oan, liền nhét ống nghe vào tay con bé:

“Gọi đi.”

Con bé cắn chặt môi, cuối cùng cũng bấm dãy số mà nó đã thuộc lòng.

Lần này, bên kia bắt máy rất nhanh.

Con bé đắc ý liếc nhìn tôi, nghe thấy giọng nói khó chịu từ đầu dây bên kia:

“Ai đó?”

Con bé vội vàng đáp:

“Ba! Vừa rồi con gọi điện nhưng không được…”

“Tut tut tut…”

Bên kia dứt khoát cúp máy.

Tưởng rằng bị ngắt kết nối, con bé lại gọi tiếp, nhưng lại bị cúp máy lần nữa.

Sau khi thử nhiều lần, cuối cùng con bé cũng buông điện thoại xuống, đứng thẫn thờ tại chỗ.

“Về nhà chứ?”
TruyenLau.com
Con bé chịu cú sốc tâm lý như vậy, lẽ ra tôi phải cảm thấy không thoải mái, nhưng nghĩ đến lý do mà tôi chết trong bệnh viện ở kiếp trước và những lời mà con bé vừa nói, tôi không thể mở miệng an ủi nó.

Nghe thấy giọng tôi, con bé như bị chạm vào một dây thần kinh nào đó, bắt đầu nức nở.

Tôi không thúc giục, kiên nhẫn đứng bên cạnh đưa khăn giấy cho nó, lặng lẽ chờ nó khóc xong.

Dù sao, sau này cuộc đời nó chỉ có thể khó khăn hơn mà thôi.

Đúng lúc tôi nghĩ rằng sau sự việc đó, con gái có thể dần dần suy nghĩ thấu đáo một số chuyện, ít nhất là không còn đổ lỗi cho tôi về mọi thứ nữa, thì con bé lại biến mất. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tôi tìm kiếm trong khuôn viên trường suốt nửa giờ, sau khi kiểm tra camera an ninh mới phát hiện con bé đã cố tình chạy trốn.

Con bé đi theo đoàn ra khỏi cổng trường, nhưng chưa đến điểm tập trung đã rời khỏi đoàn và chen vào đám đông.

Khi nhìn thấy cảnh đó trên camera, lòng tôi lạnh ngắt, lập tức báo cảnh sát.

Mặc dù tôi biết rằng con bé thực sự không muốn nhận tôi làm mẹ, nhưng tôi không thể thờ ơ với sự an toàn của nó.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu