"Trừng phạt? Trừng phạt cái gì?" Lâm Thanh Mai thật muốn hỏi tại sao cô lại bị phạt?
Đôi mắt đen c*̉a Lập Gia Khiêm sâu không đáy, trong giọng điệu mang một tia mập mờ: "Ngay lập tức sẽ biết..."
Anh dùng một tay đưa hai tay cô lên đỉnh đầu, còn môi anh đặt lên môi cô, giờ cô mới hiểu được trừng phạt mà anh đang nói là chuyện này.
Lâm Thanh Mai vì bản năng muốn phản kháng, chỉ cần Lập Gia Khiêm muốn phát sinh quan hệ với cô, cô nhất định nghĩ đến việc mình sẽ trở thành đồ chơi c*̉a anh...
Sự giãy giụa phản kháng c*̉a cô khiến anh cau mày, anh lập tức rời khỏi môi cô.
Lập Gia Khiêm đưa tay bóp chiếc cằm nhọn c*̉a cô̂, xấu xa nói: "Lần nào cô c*̃ng chống cự tôi là có ý tứ gì? Thủ đoạn như vậy c*̃ng đủ rồi! Hay cô thích bị người khác c**ng b**?"
Lời nói c*̉a anh lập tức khiến mặt Lâm Thanh Mai đỏ bừng, cô mắng: "Anh không biết xấu hổ! Anh biết tôi bị anh c*̛ỡng ép, anh còn nói tôi như vậy..."
Cảm giác uỷ khuất lập tức ùa về trong lòng, ánh mắt của cô mơ hồ bùng lên một tia sáng khiến anh chói mắt, đôi mắt đen sâu thẳm của anh dần dần nguội lạnh, anh buông tay cô đứng dậy rời đi.
Vừa đi ra được vài bước, anh đã quay về phía cô lạnh lùng nói: "Lâm Thanh Mai, cô thật là một người phụ nữ không biết điều! Cô không nghĩ xem đêm qua ai đã c*̛́u mẹ và bạn c*̉a cô? Cô nghĩ lần nào tôi c*̃ng thích cưỡng ép cô?"
Lâm Thanh Mai rõ ràng cảm giác được trong mắt anh hiện lên một tia thất vọng và tức giận, nghĩ đến mọi chuyện về club Kim Sơn tối hôm qua, cô vẫn phân biệt được đúng sai, nếu không có anh, sao cô có thể rời khỏi Thành phố Úc một cách êm đẹp.
"Về chuyện của mẹ tôi, tôi rất cảm ơn anh..." Cô chỉ có thể nói bấy nhiêu thôi.Lập Gia Khiêm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hơi rũ xuống c*̉a cô rồi cười lạnh rời khỏi phòng....
Khi Lâm Thanh Mai tắm rửa xong thì Lập Gia Khiêm đã rời khỏi biệt thự, cô biết anh đã tự mình lái xe đến công ty, quản gia nói với cô rằng tài xế trong biệt thự có thể chở cô đến công ty nếu cần.
Cô từ chối lòng tốt c*̉a người quản gia, một mình bắt taxi đến bến xe buýt gần nhất để đến công ty.
May mắn thay, trước khi đi ngủ, cô đã xin trợ lý Tiêu ở phòng thiết kế cho nghỉ thêm một ngày, cô nghĩ tinh thần mình không tốt và không còn sức lực để đi làm, nhưng bây giờ trong đầu cô đều là những chuyện liên quan đến Lập Gia Khiêm.
Cảm giác tội lỗi trong lòng khiến cô mất bình tĩnh, nghĩ rằng có thể quay lại công ty làm việc thì sẽ tốt hơn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trên xe buýt, cô đã gọi cho cả mẹ và Lưu Bảo Bảo, cô cảm thấy nhẹ nhõm khi biết rằng mọi thứ đều ổn.
Mẹ Vương Lệ Hằng hỏi liệu có phải người con rể Trần Hoàng Khôi cử người đến đón họ hay không, Lâm Thanh Mai nói đúng để tránh cho bà hỏi thêm.
Bà Vương liên tục cảm ơn Trần Hoàng Khôi trên điện thoại, nói rằng Lâm Thanh Mai thực sự đã gả đúng người!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Thanh Mai thấy điều đó thật đáng châm chọc, nhưng cô không giải thích với bà trên điện thoại.
Đối với vụ ly hôn giữa cô và Trần Hoàng Khôi, cô cảm thấy mình nên đợi khi nào có thời gian về quê rồi nói chuyện trực tiếp với bà Vương, cô có thể tưởng tượng một số người thân ở quê nhà sẽ chế giễu cô như thế nào khi biết chuyện.
Còn cha ruột của cô, Lâm Thanh Mai đã lâu không liên lạc.
Sau khi cha và mẹ ly hôn vào năm đó, mẹ đem theo cô tái hôn với Lưu Ái Quốc, cha Lâm Thanh Mai cũng cưới một người vợ mới, sau đó sinh ra một cậu con trai mới 8 tuổi đang học tiểu học.
Lâm Thanh Mai có thể chắc chắn rằng nếu cô nói với cha mình về việc ly hôn của cô, vợ ông, Đặng Nhã Nghi chắc chắn sẽ cười vỡ bụng. TruyenLau.com
Lâm Thanh Mai đã suy nghĩ rất nhiều trong suốt chặng đường, cô không khỏi cảm thấy buồn cười khi nhớ lại chuyện cũ khi còn nhỏ, lúc cha mẹ ly hôn, cô đã thầm nói với bản thân rằng trong tương lai mình sẽ không bao giờ ly hôn như cha mẹ.
Nhưng thực tế thật trớ trêu, đến giờ cô cũng đã ly hôn.
Cuộc sống là như vậy, nếu bạn chưa tự mình trải nghiệm, bạn sẽ không hiểu được một số chân lý mà người khác đã nói.Sau khi xuống xe buýt, Lâm Thanh Mai hòa vào dòng người bước ra ngoài.
Trong đầu nghĩ hiện tại cô đang mập mờ với cấp trên, sống tạm thời trong biệt thự sẽ không bao giờ thuộc về mình, càng không phải một người phụ nữ được bao nuôi, cô chính là tình nhân có hạn không có chút phẩm giá nào.
Sau khi trải qua hết thảy chuyện yêu đương, kết hôn rồi ly hôn, bỗng nhiên khao khát được yêu của cô gần như phai nhạt...
"Lâm Thanh Mai!"
Lâm Thanh Mai vừa bước ra khỏi xe buýt, nhìn lại thì thấy một người đàn ông đứng cách đó không xa, anh ta mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, xách một chiếc cặp nam khiêm tốn màu đen, khuôn mặt lịch lãm và hiền lành, khuôn mắt chứa đầy một nụ cười đã mất từ lâu.
Cô ngạc nhiên gọi tên anh ta: "Lý Duy..."
Lý Duy bước đến chỗ Lâm Thanh Mai, trong mắt anh có chút ngạc nhiên, anh ta cười nói: "Đã lâu không gặp! Kể từ lần anh tham dự đám cưới của em và Trần Hoàng Khôi lần trước, chúng ta đã không gặp nhau hơn một năm rồi, đúng không?"
Nghe anh ta nhắc đến chuyện lễ cưới, vẻ mặt Lâm Thanh Mai có chút lúng túng, cô mỉm cười che giấu: "Đúng vậy, đã lâu không gặp."
"Em và Trần Hoàng Khôi vẫn tốt chứ? Cậu ta không liên lạc với bạn học cũ kể từ khi trở nên giàu có..." Ánh mắt Lý Duy vẫn còn khá bất mãn.
"À ừm, bọn em vẫn tốt..." Lý Duy là bạn học của Trần Hoàng Khôi, còn là bạn cùng phòng thời đại học của Trần Hoàng khôi, sao lại có thể gặp anh ta ở đây? Sao hôm nay cô không đi taxi thẳng đến công ty cho xong?
Lý Duy tiếp tục: "Xin lỗi, anh vốn muốn trò chuyện với em một lúc, nhưng tiếc là anh đang đến tập đoàn Lập Thị để phỏng vấn. Nếu có cơ hội, chúng ta sẽ gặp lại."
Lâm Thanh Mai hơi ngạc nhiên, cô muốn thốt lên rằng mình đang làm việc ở Lập Thị, nhưng khi nghĩ về mối quan hệ của cô với Lập Gia Khiêm, cô sẽ rất xấu hổ nếu một ngày nào đó bị Lý Duy đụng mặt, nên cô quyết định không nói.
Dẫu sao Lý Duy có lẽ sẽ không làm việc ở Lập Thị, anh ta chỉ nói rằng anh ta đến phỏng vấn mà thôi. Lâm Thanh Mai tạm biệt Lý Duy rồi giả vờ đi đến một nhà hàng gần đó để ăn tối. Cô không muốn bước vào tòa nhà công ty với Lý Duy.
Cô đã đói từ khi bước ra từ biệt thự của Lập Gia Khiêm đến giờ, nếu trong đầu cô không nghĩ ngợi lung tung thì cô đã không để mình đói lâu như vậy.
Lâm Thanh Mai bước vào một nhà hàng kiểu Hong Kong, đã ba giờ chiều nên cô định đi ăn cơm tối.
Thật không ngờ cô lại gặp Lý Trường Lâm trong giờ hành chính, Lý Trường Lâm nhìn thấy cô trước, anh ta đứng dậy chào cô.
Lâm Thanh Mai đành phải đi đến chỗ Lý Trường Lâm, khi cô bước đến trước mặt anh ta, Lý Trường Lâm rất lịch sự, kéo ghế cho cô.
"Cảm ơn."
Khóe miệng Lý Trường Lâm nở nụ cười nói: "Đừng khách sáo, tôi rất vui được gặp em ở đây. Tôi nghe trợ lý Tiêu nói rằng hôm nay em xin nghỉ phép, tại sao giờ lại ở gần công ty?"
Lâm Thanh Mai trả lời: "Mọi chuyện đã xong xuôi, tôi nghĩ mình nên đến công ty làm thêm giờ."
"À, đây là lần đầu tiên nghe nói có người thích làm thêm giờ..." Ánh mắt Lý Trường Lâm có chút khó hiểu, nhưng anh ta nhanh chóng nghĩ đến bản thân, anh và cô cùng một bộ phận.
Một sự do dự thoáng hiện trong đầu Lý Trường Lâm, nhưng anh ta vẫn hỏi: "Em... em đến làm thêm giờ cho tôi à?"
- Chương 1: Lòng đau như cắt
- Chương 2: Cuộc gặp gỡ sai lầm
- Chương 3: Bùng nổ bí mật
- Chương 4: Bị đe dọa
- Chương 5: Đối đầu với kẻ say
- Chương 6: Bị ép trầm luân
- Chương 7: Giấy ly hôn
- Chương 8: Vướng mắc không dứt
- Chương 9: Khuê mật kinh ngạc
- Chương 10: Soái ca giúp đỡ
- Chương 11: Hiểu lầm tức giận
- Chương 12: Bị người xa lánh
- Chương 13: Trở mặt vô tình
- Chương 14: Gặp nhau trên đường
- Chương 15: Cảm mạo phát sốt
- Chương 16: Dạy dỗ đàn ông cặn bã
- Chương 17: Tổng giám đốc thật đẹp trai
- Chương 18: Cùng nhau mắng chồng trước
- Chương 19: Phối hợp diễn kịch
- Chương 20: Khác biệt rất lớn
- Chương 21: Phát hiện thân phận
- Chương 22: Nụ hôn kinh người
- Chương 23: Mẹ chồng tới cửa
- Chương 24: Tranh chấp chuyện sinh con
- Chương 25: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 26: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 27: Cô gái của tôi
- Chương 28: Vô tình gặp gỡ tổng giám
- Chương 29: Video quay lén
- Chương 30: Tình nhân ngầm
- Chương 31: Thỏa thuận hoang đường
- Chương 32: Lòng đầy hoang vu
- Chương 33: Cố tình gây khó dễ
- Chương 34: Lật mặt vô tình
- Chương 35: May mắn được cứu
- Chương 36: Cách quan tâm
- Chương 37: Kẻ thù từ mọi phía
- Chương 38: Bị ép sống chung
- Chương 39: Chọc giận bạn thân
- Chương 40: Đồng nghiệp bỏ thuốc
- Chương 41: Tặng cô ấy một món quà
- Chương 42: Em trai xin giúp đỡ
- Chương 43: Trả nợ
- Chương 44: Phái người theo dõi
- Chương 45: Đòi hỏi quá phận
- Chương 46: Thần bài thành phố úc
- Chương 47: Tính khí ngang ngược
- Chương 48: Không biết điều
- Chương 49: Sự trùng hợp khó xử
- Chương 50: Cảnh tượng gây khiếp sợ
- Chương 51: Sự thật
- Chương 52: Trợ lý thực tập
- Chương 53: Không có vinh quang
- Chương 54: Ghen ghét, trào phúng
- Chương 55: Gặp nhau ở hộp đêm
- Chương 56: Chồng cũ dây dưa
- Chương 57: Tiêu chuẩn nghe lời
- Chương 58: Không đáng 300 tỷ
- Chương 59: Ngang ngược không nói lý
- Chương 60: Cười trên nổi đau của người khác
- Chương 61: Nỗi ám ảnh thời thơ ấu
- Chương 62: Thỏa hiệp cuối cùng
- Chương 63: Cậu là tạ bân
- Chương 64: Chờ cô mười năm
- Chương 65: Nguyên nhân chia tay
- Chương 66: Bịa chuyện hãm hại
- Chương 67: Tìm ra chân tướng
- Chương 68: Không muốn buông tay
- Chương 69: Khiêu khích rõ ràng
- Chương 70: Đoán đúng tâm sự
- Chương 71: Chủ động xin lỗi
- Chương 72: Ở bên anh
- Chương 73: Tự mình biết rõ
- Chương 74: Không muốn buông
- Chương 75: Biết được bí mật
- Chương 76: Chia tay trong đau buồn
- Chương 77: Đối với em có ngoại lệ
- Chương 78: Khái niệm thời gian
- Chương 79: Liên tục ghen tuông
- Chương 80: Không phải có thai
- Chương 81: Tin tưởng em họ
- Chương 82: Ăn ở hai lòng
- Chương 83: Bởi vì không nỡ
- Chương 84: Fans cuồng
- Chương 85: Không dám quay đầu
- Chương 86: Nhớ muốn điên rồi
- Chương 87: Oan uổng anh rồi
- Chương 88: Mối người một ngả
- Chương 89: Bị ép trói
- Chương 90: Báo cảnh sát giải quyết
- Chương 91: Còn ba trăm tỷ
- Chương 92: Giá trị bản thân
- Chương 93: Tranh đấu gay gắt
- Chương 94: Làm bạn
- Chương 95: Bị châm độc
- Chương 96: Lấy được thuốc giải
- Chương 97: Anh không thể cho em một danh phận
- Chương 98: Không xứng với anh
- Chương 99: Uống rượu một mình
- Chương 100: Em sẽ giúp chị
- Chương 101: Hiểu lầm đến cùng
- Chương 102: Phóng viên vây chặt
- Chương 103: Âm thầm điều khiển
- Chương 104: Đưa ra cơ hội
- Chương 105: Có tình có nghĩa
- Chương 106: Phỏng vấn trợ lý
- Chương 107: Nói thẳng thắn
- Chương 108: Không mời mà tới
- Chương 109: Đón sân bay
- Chương 110: Cô đồng tình với tôi
- Chương 111: Quá đơn giản
- Chương 112: Giới hạn làm người
- Chương 113: Thẹn quá hóa giận
- Chương 114: Cuối cùng thành người xa lạ
- Chương 115: Đành phải mượn tiền
- Chương 116: Em họ mất tích
- Chương 117: Mail nặc danh
- Chương 118: Chủ động ám thị
- Chương 119: Truyền thụ kinh nghiệm
- Chương 120: Châm chọc chế giễu
- Chương 121: Bị đả kích
- Chương 122: Bắt gặp gian tình
- Chương 123: Nam chính đội nón xanh
- Chương 124: Mất đi lý trí
- Chương 125: Hoàn mỹ phù hợp
- Chương 126: Thử và nhắc nhở
- Chương 127: Không cầm lòng được
- Chương 128: Ngã bài
- Chương 129: Động lực của tình yêu
- Chương 130: Làm bạn gái
- Chương 131: Bát phụ chửi đổng
- Chương 132: Cảm giác yêu đương
- Chương 133: Thiên phú trời cho
- Chương 134: Bệnh không tiện nói ra
- Chương 135: Cô là giải dược
- Chương 136: Người tôi tìm là em
- Chương 137: Đồ Thần kinh!
- Chương 138: Đúng lúc đi ngang qua
- Chương 139: Tuyệt đối không nhân nhượng
- Chương 140: Vụ án được giải quyết
- Chương 141: Có ẩn tình khác
- Chương 142: Thật sự là anh
- Chương 143: Hợp lực truy nã
- Chương 144: Xóa tan hiềm khích lúc trước
- Chương 145: Mẹ tự tử
- Chương 146: Nguyên nhân tự sát
- Chương 147: Chị em trở mặt
- Chương 148: Biết được tin tức kết hôn
- Chương 149: Hòa hợp như lúc ban đầu
- Chương 150: Chúc anh hạnh phúc
- Chương 151: Bạn tốt khuyên bảo
- Chương 152: Ra nước ngoài định cư
- Chương 153: Vừa yêu vừa hận
- Chương 154: Sinh một đứa con
- Chương 155: Em cũng yêu anh
- Chương 156: Tạm biệt tổ làm phim
- Chương 157: Cuối cùng cũng mang thai
- Chương 158: Không thể quên nguồn gốc
- Chương 159: Giống tên khốn
- Chương 160: Che giấu sự thật
- Chương 161: Tôi có lỗi khổ
- Chương 162: Tổn thương cả đời
- Chương 163: Chỉ là kẻ hiếu thuận ngu dốt
- Chương 164: Mật báo tin nhắn
- Chương 165: Bắt cóc, mất tích
- Chương 166: Khóc lóc kể lể
- Chương 167: Nguyên nhân bắt cóc
- Chương 168: Bạn tốt tâm sự
- Chương 169: Chất vấn trước mặt
- Chương 170: Con của anh
- Chương 171: Đều là kẻ điên
- Chương 172: Sụp đổ tuyệt vọng
- Chương 173: Vĩnh viễn không từ bỏ
- Chương 174: Đến nhà cầu hôn
- Chương 175: Giống nhau như đúc
- Chương 176: Là song sinh
- Chương 177: Mổ bụng lấy con
- Chương 178: Đánh cắp đứa bé
- Chương 179: Đại nạn không chết
- Chương 180: Cô bị huỷ dung
- Chương 181: Ông ấy là ba con
- Chương 182: Cô không phải cô ấy
- Chương 183: Hạ thiên bị bắt
- Chương 184: Ba con gặp nhau
- Chương 185: Cô không có tình yêu
- Chương 186: Tin tưởng kỳ tích
- Chương 187: Thẳng thắn lẫn nhau
- Chương 188: Niềm vui và nỗi buồn
- Chương 189: Cô muốn thành tiên
- Chương 190: Không thể tha thứ
- Chương 191: Thản nhiên đối mặt
- Chương 192: Tự làm hại lẫn nhau
- Chương 193: Trả nợ nhân tình
- Chương 194: Âm thầm ở bên
- Chương 195: Lý do bạc tóc
- Chương 196: Cô ấy rất đặc biệt
- Chương 197: Anh ta thích cô
- Chương 198: Cạnh tranh công bằng
- Chương 199: Bảy năm
- Chương 200: Tác phẩm hoàn hảo
- Chương 201: Thanh mai trở về
- Chương 202: Gia linh mang thai
- Chương 203: Gặp lại lần nữa
- Chương 204: Thiếu thốn tình thương của mẹ
- Chương 205: Không công bằng đối với anh
- Chương 206: Xin lỗi em
- Chương 207: Thẳm hỏi sức khỏe mẹ
- Chương 208: Không phải người lừa đảo
- Chương 209: Hoàn toàn thay đổi
- Chương 210: Mẹ con gặp nhau
- Chương 211: Thích anh rể
- Chương 212: Nhớ nhung vô tận
- Chương 213: Phối hợp ăn ý
- Chương 214: Không được phép bị thương
- Chương 215: Bắt đầu nghi ngờ
- Chương 216: Gặp lại bạn thân
- Chương 217: Đánh đòn phủ đầu
- Chương 218: Đánh đòn phủ đầu
- Chương 219: Sử dụng khổ nhục kế
- Chương 220: Tình cờ gặp kẻ thứ ba
- Chương 221: Nguyên nhân
- Chương 222: Hai anh em tới thăm
- Chương 223: Chọc giận tạ bân
- Chương 224: Thanh mai bị đụng xe
- Chương 225: Thanh mai nằm viện
- Chương 226: Khói thuốc súng nổi lên bốn phía
- Chương 227: Từng có con
- Chương 228: Cũng tại anh
- Chương 229: Asa mất tích
- Chương 230: Bị dồn vào bước đường cùng
- Chương 231: Đánh tận cửa
- Chương 232: Đồng ý ly hôn
- Chương 233: Yêu cầu kỳ lạ
- Chương 234: Nhất ngôn cửu đỉnh
- Chương 235: Asa được cứu
- Chương 236: Lộ tẩy thân phận
- Chương 237: Anh hôn cô
- Chương 238: Sự hiểu lầm của cô
- Chương 239: Mở rộng tấm lòng
- Chương 240: Cùng một phòng bệnh
- Chương 241: Tức giận
- Chương 242: Lời nói hùng hồn
- Chương 243: Là địch của tôi
- Chương 244: Cứu người đẹp trong phòng tắm
- Chương 245: Biết được sự thật
- Chương 246: Đau khổ tột cùng
- Chương 247: Đời này không thay đổi
- Chương 248: Anh cũng giả vờ
- Chương 249: Ra oai phủ đầu
- Chương 250: Ghen tỵ
- Chương 251: Xác định tâm ý
- Chương 252: Thuận theo tự nhiên
- Chương 253: Nhận Nhau Tại Chỗ
- Chương 254: Toàn Bộ Của Cải
- Chương 255: Trái Tim Và Linh Hồn
- Chương 256: Ba Của Asa
- Chương 257: Cùng Nhớ Lại
- Chương 258: Trò Đùa Tàn Nhẫn
- Chương 259: Em Cũng Nhớ Anh
- Chương 260: Công Khai Thân Phận
- Chương 261: Asa Nhận Mẹ
- Chương 262: Ăn Giấm Với Con Trai
- Chương 263: Không Có Hứng Thú
- Chương 264
- Chương 265: Chỉ Có Thể Là Em
- Chương 266: Trở Thành Bạn Bè
- Chương 267: Lừa Gạt Trở Về Biệt Thự
- Chương 268: Hồi Ức Tốt Đẹp
- Chương 269: Lừa Kết Hôn Thành Công
- Chương 270: Có Tiền Thì Tự Do Buông Thả
- Chương 271
- Chương 272: Vạch Trần Tại Chỗ
- Chương 273: Đâm Chọc Sau Lưng
- Chương 274: Dụ Cô Ghen Tuông
- Chương 275: Cảnh Thụy Tức Giận
- Chương 276: Cuối Cùng Cũng Trở Thành Bạn
- Chương 277: Anh Ta Quỳ Xuống
- Chương 278: Xin Lỗi Nhau
- Chương 279: Buổi Tiệc Gia Đình
- Chương 280: Hư Tình Giả Ý
- Chương 281: Chương Kết: Đời Này Có Anh Không Hối Hận!
Cạm Bẫy Tổng Tài
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.