"Không biết xấu hổ! Ai thèm dụ dỗ anh..." Lâm Thanh Mai căng thẳng giữ lấy áo sơ mi, không muốn thân thể của mình bị lộ ra.
Ánh mắt Lập Gia Khiêm mang theo ý cười, đi vào trong phòng rồi tiện tay đóng cửa lại.
"Rốt cuộc đây là đâu?"
"Công ty của tôi."
Lâm Thanh Mai sợ hãi, sao cô lại ở nơi làm việc của anh.
"Anh nói, đây chính là nơi làm việc của anh?" Cô không thể tin được, toàn thân bỗng nổi da gà.
Nhìn thấy vẻ mặt khinh thường của cô, đôi mắt đen của Lập Gia Khiêm lóe lên, anh biết cô đã hiểu lầm, nhưng anh không muốn giải thích.
Anh sải những bước chân dài đi tới và ngồi xuống, khóe miệng mang theo ý cười: "Sao, tôi không thể đi làm nghiêm túc sao?"
Anh dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô từ trên cao xuống, lúc này Lâm Thanh Mai mới nhận ra bản thân vẫn ngu ngốc ngồi ở trên thảm, lập tức đứng dậy, tận lực cách xa anh ba mét.
"Anh mà cũng có công việc đàng hoàng sao?" Cô có chút tò mò, người đàn ông này thế mà cũng làm một lúc vài việc?
Lập Gia Khiêm dùng tay chống cằm, đôi mắt cụp xuống, suy nghĩ mấy giây: "Tôi là tổng giám đốc... thư kí của tổng giám đốc."
Lâm Thanh Mai hiểu ra, gật đầu: "À, tôi biết rồi... Mà không nói những chuyện này nữa, quần áo của tôi ở đâu rồi?"
"Quần áo của cô đều để ở khách sạn tối hôm qua."
"Hả? Tại sao anh không lấy về? Anh bảo tôi ra ngoài kiểu gì..." Khuôn mặt nhỏ của Lâm Thanh Mai lập tức đen lại.
Lập Gia Khiêm khó mà có được tâm trạng tốt như vậy, anh đứng lên: "Đúng lúc tôi chưa ăn sáng, tôi có thể đưa cô về khách sạn lấy quần áo."
"Tôi mặc như thế này ra ngoài?"
"Cô xấu hổ à?"
Lâm Thanh Mai cả giận nói: "Nói nhảm! Bảo anh chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi rồi đi ra ngoài, anh có thoải mái không?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lập Gia Khiêm chỉ nói: "Để tôi suy nghĩ đã."
"Nếu không thì anh mua giúp tôi một bộ quần áo đi... Tôi sẽ trả anh tiền." Cô đề nghị.
"Tôi không phải culi." Anh từ chối.
Cô lại nói: "Hay là anh cho tôi mượn điện thoại gọi cho bạn tôi, tôi sẽ bảo cô ấy mang quần áo tới đây?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sắc mặt anh không vui, nói: "Cô nghĩ đây là nơi có thể tùy tiện đi vào sao?"
"Vậy rốt cuộc anh muốn như thế nào?" Lâm Thanh Mai gấp gáp.
Mười mấy giây sau, đôi mắt Lập Gia Khiêm loé lên ý cười, nhưng giọng nói lại lạnh lùng: "Tôi có ý này…"
Hai phút sau, Lâm Thanh Mai được Lập Gia Khiêm bế ra từ văn phòng.
Đỗ Tuấn đi ngang qua họ, nhìn thấy thế thì khiếp sợ không thôi, định lên tiếng: "Lập…" TruyenLau
Đã bị ánh mắt lạnh lùng của Lập Gia Khiêm khoá miệng.
Chờ sau khi anh ôm cô vào thang máy, Lâm Thanh Mai mới nhẹ nhàng hỏi: "Anh chắc chắn là không ai nhìn thấy tôi chứ?"
Tình trạng lúc này của cô chính là, đầu trùm áo khoác của Lập Gia Khiêm, chân mặc quần của Lập Gia Khiêm, thừa ra hẳn một đoạn dài, giống như một cô nhóc nghịch ngợm mặc trộm đồ người lớn.
Anh cười nhạo nói: "Bộ dạng bây giờ của cô, đến mẹ cô cũng không nhận ra."
"Vậy thì tốt rồi..." Tay cô vẫn đang cầm túi xách của mình, ôm chặt lấy cổ anh, sợ mình sẽ ngã xuống.
Ra khỏi thang máy chuyên biệt chính là bãi đỗ xe riêng của anh.
Mở cửa xe, anh thả cô xuống ghế lái phụ.
Lúc Lập Gia Khiêm lái chiếc xe Maybach rời khỏi gara, anh nói: "Thực ra cô không cần phải che."
Lâm Thanh Mai lập tức cởi áo khoác ngoài, chán nản một hồi, khuôn mặt đỏ ửng lên trông thật đáng yêu, giống như quả táo đỏ mọng nước, nhìn chỉ muốn cắn một cái.
Lập Gia Khiêm dùng ánh mắt u ám liếc nhìn cô.
Lúc này, trong túi của Lâm Thanh Mai truyền tới tiếng rung dữ dội.
Cô mở túi ra xem, mười mấy tin nhắn và cuộc gọi nhỡ, người gọi tới là chồng của cô Trần Hoàng Khôi.
Mở máy nghe điện thoại, cô liền nghe thấy giọng nói giận dữ của Trần Hoàng Khôi: "Bây giờ cô đang ở đâu?"
Lâm Thanh Mai nhìn người đàn ông bên cạnh không có một tia hứng thú nào, từ từ thả lỏng.
"Có chuyện gì sao?" Giọng điệu của cô không tốt lắm.
"Mẹ cô đến rồi! Bà không tìm thấy cô đâu nên đã đến công ty của anh, cô mau tới đón mẹ cô đi."
"Bụp" điện thoại bị ngắt.
Lâm Thanh Mai cúi đầu mắng: ghê tởm!
"Chồng cô?" Giọng nói lạnh lùng, không rõ vui hay buồn.
Đáy lòng Lâm Thanh Mai không yên, nhìn anh nhưng không lên tiếng.
Thấy cô không trả lời, Lập Gia Khiêm cũng không hỏi lại.
Lúc lái xe đến bãi đậu của khách sạn, anh trực tiếp ôm cô lên phòng.
Vào phòng, Lâm Thanh Mai nhanh chóng trượt xuống đất, đi tìm quần áo của mình.
Lại bị Lập Gia Khiêm ôm vào lòng, bế lên vai đưa vào phòng ngủ.
Sau đó, cô giống như lúc trước, bị anh ném xuống giường, đầu bị va đập đến choáng váng, không đợi cô khôi phục đã bị Lập Gia Khiêm ôm lấy.
"Anh thả tôi ra!"
Anh nhếch môi: "Tôi đã làm tài xế miễn phí cho cô rồi, giờ muốn thu chút phí…"
"Phí gì? Tôi không có tiền!" Lâm Thanh Mai vô cùng tức giận, lúc trước là cô đã hồ đồ để cho anh ta có một món hời lớn, anh ta còn không biết xấu hổ yêu cầu cô trả tiền?
Lập Gia Khiêm không hề tốn sức đã ép được hai tay của cô đặt lên trên đỉnh đầu.
Không quá mấy giây, da thịt cô đã bại lộ trong không khí, gió lạnh thoảng qua, cô không chịu được mà rùng mình một cái.
"Anh thử đụng vào tôi xem!" Tròng mắt đen láy của cô lập tức xuất hiện sát khí.
"Tại sao tôi không dám đụng vào?" Anh không hề sợ hãi, cố tình làm cô tức giận.
Một người đàn ông xấu xa như vậy, dựa vào cái gì mà lấy khí thế áp đảo để chiếm tiện nghi của cô?
Lí nào lại như vậy!
"Tôi cho anh biết, tôi không có tiền để bao anh, anh đừng tốn thời gian ở chỗ tôi..."
Lập Gia Khiêm cúi đầu, ghé sát bên tai cô: "Tiền nhiều quá thì có thể trả theo tháng..."
Trả theo tháng?
Lâm Thanh Mai dở khóc dở cười: "Tôi không muốn trả theo tháng gì gì đó! Anh thả tôi ra... Nếu không buông, tôi sẽ gọi cảnh sát!"
Nếu anh tiếp tục lấn tới, cô sẽ báo cảnh sát!
Lập Gia Khiêm khẽ cười nói: "Ngoại trừ hơi một tí là đòi báo cảnh sát thì cô còn nói được điều gì khác?"
"Tôi không nói đùa với anh đâu! Tôi cũng không đủ thời gian ở đây chơi với anh! Tránh ra đi!" Cô hơi gằn giọng.
Anh cong môi: "Chỉ cần cô thả lỏng, tôi cam đoan sẽ khiến cô cảm nhận được kh*** c*m…"
"Anh đừng nói hươu mói vượn nữa! Tránh ra để tôi đi!" Nhưng cô giãy dụa nửa ngày cũng không vó ích lợi gì, giống cá nằm trên thớt, mặc người chém giết.
Đôi mắt đen láy hiện lên một tia sáng: "Không tin? Vậy chúng ta thử một chút…"
Nhớ tới đêm hôm đó, thống khổ và kịch liệt như thế khiến cho cô cảm thấy tê dại cả da đầu.
Nhìn mắt cô như sắp khóc, ngón trỏ của anh khẽ đặt lên môi cô: "Xuỵt, đừng khóc, lần này tôi hứa sẽ thật nhẹ nhàng... Để cô cũng có thể yêu thích loại cảm giác này."
"Coi như tôi cầu xin anh đi! Thả tôi ra..." Cô bị doạ đến nước mắt chảy đầy mặt.
Đôi môi mỏng đỏ thẫm của anh nhếch lên một tia vô tình: "Cầu xin tôi... Vô dụng thôi."
Mấy giây sau, Lâm Thanh Mai đau đến hít vào một hơi khí lạnh, c*n m** d*** chịu đựng.
Hai tay bị anh khống chế ép sang hai bên, đôi mắt đen của cô dần dần mê mang, khoé miệng của anh nhếch lên gian xảo.
"Nhìn tôi…"
Giọng nói của anh giống như ma quỷ, cô nhìn anh, trong mắt đen phản chiếu một khuôn mặt tuấn tú.
Lần đầu tiên cô trầm luân.
- Chương 1: Lòng đau như cắt
- Chương 2: Cuộc gặp gỡ sai lầm
- Chương 3: Bùng nổ bí mật
- Chương 4: Bị đe dọa
- Chương 5: Đối đầu với kẻ say
- Chương 6: Bị ép trầm luân
- Chương 7: Giấy ly hôn
- Chương 8: Vướng mắc không dứt
- Chương 9: Khuê mật kinh ngạc
- Chương 10: Soái ca giúp đỡ
- Chương 11: Hiểu lầm tức giận
- Chương 12: Bị người xa lánh
- Chương 13: Trở mặt vô tình
- Chương 14: Gặp nhau trên đường
- Chương 15: Cảm mạo phát sốt
- Chương 16: Dạy dỗ đàn ông cặn bã
- Chương 17: Tổng giám đốc thật đẹp trai
- Chương 18: Cùng nhau mắng chồng trước
- Chương 19: Phối hợp diễn kịch
- Chương 20: Khác biệt rất lớn
- Chương 21: Phát hiện thân phận
- Chương 22: Nụ hôn kinh người
- Chương 23: Mẹ chồng tới cửa
- Chương 24: Tranh chấp chuyện sinh con
- Chương 25: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 26: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 27: Cô gái của tôi
- Chương 28: Vô tình gặp gỡ tổng giám
- Chương 29: Video quay lén
- Chương 30: Tình nhân ngầm
- Chương 31: Thỏa thuận hoang đường
- Chương 32: Lòng đầy hoang vu
- Chương 33: Cố tình gây khó dễ
- Chương 34: Lật mặt vô tình
- Chương 35: May mắn được cứu
- Chương 36: Cách quan tâm
- Chương 37: Kẻ thù từ mọi phía
- Chương 38: Bị ép sống chung
- Chương 39: Chọc giận bạn thân
- Chương 40: Đồng nghiệp bỏ thuốc
- Chương 41: Tặng cô ấy một món quà
- Chương 42: Em trai xin giúp đỡ
- Chương 43: Trả nợ
- Chương 44: Phái người theo dõi
- Chương 45: Đòi hỏi quá phận
- Chương 46: Thần bài thành phố úc
- Chương 47: Tính khí ngang ngược
- Chương 48: Không biết điều
- Chương 49: Sự trùng hợp khó xử
- Chương 50: Cảnh tượng gây khiếp sợ
- Chương 51: Sự thật
- Chương 52: Trợ lý thực tập
- Chương 53: Không có vinh quang
- Chương 54: Ghen ghét, trào phúng
- Chương 55: Gặp nhau ở hộp đêm
- Chương 56: Chồng cũ dây dưa
- Chương 57: Tiêu chuẩn nghe lời
- Chương 58: Không đáng 300 tỷ
- Chương 59: Ngang ngược không nói lý
- Chương 60: Cười trên nổi đau của người khác
- Chương 61: Nỗi ám ảnh thời thơ ấu
- Chương 62: Thỏa hiệp cuối cùng
- Chương 63: Cậu là tạ bân
- Chương 64: Chờ cô mười năm
- Chương 65: Nguyên nhân chia tay
- Chương 66: Bịa chuyện hãm hại
- Chương 67: Tìm ra chân tướng
- Chương 68: Không muốn buông tay
- Chương 69: Khiêu khích rõ ràng
- Chương 70: Đoán đúng tâm sự
- Chương 71: Chủ động xin lỗi
- Chương 72: Ở bên anh
- Chương 73: Tự mình biết rõ
- Chương 74: Không muốn buông
- Chương 75: Biết được bí mật
- Chương 76: Chia tay trong đau buồn
- Chương 77: Đối với em có ngoại lệ
- Chương 78: Khái niệm thời gian
- Chương 79: Liên tục ghen tuông
- Chương 80: Không phải có thai
- Chương 81: Tin tưởng em họ
- Chương 82: Ăn ở hai lòng
- Chương 83: Bởi vì không nỡ
- Chương 84: Fans cuồng
- Chương 85: Không dám quay đầu
- Chương 86: Nhớ muốn điên rồi
- Chương 87: Oan uổng anh rồi
- Chương 88: Mối người một ngả
- Chương 89: Bị ép trói
- Chương 90: Báo cảnh sát giải quyết
- Chương 91: Còn ba trăm tỷ
- Chương 92: Giá trị bản thân
- Chương 93: Tranh đấu gay gắt
- Chương 94: Làm bạn
- Chương 95: Bị châm độc
- Chương 96: Lấy được thuốc giải
- Chương 97: Anh không thể cho em một danh phận
- Chương 98: Không xứng với anh
- Chương 99: Uống rượu một mình
- Chương 100: Em sẽ giúp chị
- Chương 101: Hiểu lầm đến cùng
- Chương 102: Phóng viên vây chặt
- Chương 103: Âm thầm điều khiển
- Chương 104: Đưa ra cơ hội
- Chương 105: Có tình có nghĩa
- Chương 106: Phỏng vấn trợ lý
- Chương 107: Nói thẳng thắn
- Chương 108: Không mời mà tới
- Chương 109: Đón sân bay
- Chương 110: Cô đồng tình với tôi
- Chương 111: Quá đơn giản
- Chương 112: Giới hạn làm người
- Chương 113: Thẹn quá hóa giận
- Chương 114: Cuối cùng thành người xa lạ
- Chương 115: Đành phải mượn tiền
- Chương 116: Em họ mất tích
- Chương 117: Mail nặc danh
- Chương 118: Chủ động ám thị
- Chương 119: Truyền thụ kinh nghiệm
- Chương 120: Châm chọc chế giễu
- Chương 121: Bị đả kích
- Chương 122: Bắt gặp gian tình
- Chương 123: Nam chính đội nón xanh
- Chương 124: Mất đi lý trí
- Chương 125: Hoàn mỹ phù hợp
- Chương 126: Thử và nhắc nhở
- Chương 127: Không cầm lòng được
- Chương 128: Ngã bài
- Chương 129: Động lực của tình yêu
- Chương 130: Làm bạn gái
- Chương 131: Bát phụ chửi đổng
- Chương 132: Cảm giác yêu đương
- Chương 133: Thiên phú trời cho
- Chương 134: Bệnh không tiện nói ra
- Chương 135: Cô là giải dược
- Chương 136: Người tôi tìm là em
- Chương 137: Đồ Thần kinh!
- Chương 138: Đúng lúc đi ngang qua
- Chương 139: Tuyệt đối không nhân nhượng
- Chương 140: Vụ án được giải quyết
- Chương 141: Có ẩn tình khác
- Chương 142: Thật sự là anh
- Chương 143: Hợp lực truy nã
- Chương 144: Xóa tan hiềm khích lúc trước
- Chương 145: Mẹ tự tử
- Chương 146: Nguyên nhân tự sát
- Chương 147: Chị em trở mặt
- Chương 148: Biết được tin tức kết hôn
- Chương 149: Hòa hợp như lúc ban đầu
- Chương 150: Chúc anh hạnh phúc
- Chương 151: Bạn tốt khuyên bảo
- Chương 152: Ra nước ngoài định cư
- Chương 153: Vừa yêu vừa hận
- Chương 154: Sinh một đứa con
- Chương 155: Em cũng yêu anh
- Chương 156: Tạm biệt tổ làm phim
- Chương 157: Cuối cùng cũng mang thai
- Chương 158: Không thể quên nguồn gốc
- Chương 159: Giống tên khốn
- Chương 160: Che giấu sự thật
- Chương 161: Tôi có lỗi khổ
- Chương 162: Tổn thương cả đời
- Chương 163: Chỉ là kẻ hiếu thuận ngu dốt
- Chương 164: Mật báo tin nhắn
- Chương 165: Bắt cóc, mất tích
- Chương 166: Khóc lóc kể lể
- Chương 167: Nguyên nhân bắt cóc
- Chương 168: Bạn tốt tâm sự
- Chương 169: Chất vấn trước mặt
- Chương 170: Con của anh
- Chương 171: Đều là kẻ điên
- Chương 172: Sụp đổ tuyệt vọng
- Chương 173: Vĩnh viễn không từ bỏ
- Chương 174: Đến nhà cầu hôn
- Chương 175: Giống nhau như đúc
- Chương 176: Là song sinh
- Chương 177: Mổ bụng lấy con
- Chương 178: Đánh cắp đứa bé
- Chương 179: Đại nạn không chết
- Chương 180: Cô bị huỷ dung
- Chương 181: Ông ấy là ba con
- Chương 182: Cô không phải cô ấy
- Chương 183: Hạ thiên bị bắt
- Chương 184: Ba con gặp nhau
- Chương 185: Cô không có tình yêu
- Chương 186: Tin tưởng kỳ tích
- Chương 187: Thẳng thắn lẫn nhau
- Chương 188: Niềm vui và nỗi buồn
- Chương 189: Cô muốn thành tiên
- Chương 190: Không thể tha thứ
- Chương 191: Thản nhiên đối mặt
- Chương 192: Tự làm hại lẫn nhau
- Chương 193: Trả nợ nhân tình
- Chương 194: Âm thầm ở bên
- Chương 195: Lý do bạc tóc
- Chương 196: Cô ấy rất đặc biệt
- Chương 197: Anh ta thích cô
- Chương 198: Cạnh tranh công bằng
- Chương 199: Bảy năm
- Chương 200: Tác phẩm hoàn hảo
- Chương 201: Thanh mai trở về
- Chương 202: Gia linh mang thai
- Chương 203: Gặp lại lần nữa
- Chương 204: Thiếu thốn tình thương của mẹ
- Chương 205: Không công bằng đối với anh
- Chương 206: Xin lỗi em
- Chương 207: Thẳm hỏi sức khỏe mẹ
- Chương 208: Không phải người lừa đảo
- Chương 209: Hoàn toàn thay đổi
- Chương 210: Mẹ con gặp nhau
- Chương 211: Thích anh rể
- Chương 212: Nhớ nhung vô tận
- Chương 213: Phối hợp ăn ý
- Chương 214: Không được phép bị thương
- Chương 215: Bắt đầu nghi ngờ
- Chương 216: Gặp lại bạn thân
- Chương 217: Đánh đòn phủ đầu
- Chương 218: Đánh đòn phủ đầu
- Chương 219: Sử dụng khổ nhục kế
- Chương 220: Tình cờ gặp kẻ thứ ba
- Chương 221: Nguyên nhân
- Chương 222: Hai anh em tới thăm
- Chương 223: Chọc giận tạ bân
- Chương 224: Thanh mai bị đụng xe
- Chương 225: Thanh mai nằm viện
- Chương 226: Khói thuốc súng nổi lên bốn phía
- Chương 227: Từng có con
- Chương 228: Cũng tại anh
- Chương 229: Asa mất tích
- Chương 230: Bị dồn vào bước đường cùng
- Chương 231: Đánh tận cửa
- Chương 232: Đồng ý ly hôn
- Chương 233: Yêu cầu kỳ lạ
- Chương 234: Nhất ngôn cửu đỉnh
- Chương 235: Asa được cứu
- Chương 236: Lộ tẩy thân phận
- Chương 237: Anh hôn cô
- Chương 238: Sự hiểu lầm của cô
- Chương 239: Mở rộng tấm lòng
- Chương 240: Cùng một phòng bệnh
- Chương 241: Tức giận
- Chương 242: Lời nói hùng hồn
- Chương 243: Là địch của tôi
- Chương 244: Cứu người đẹp trong phòng tắm
- Chương 245: Biết được sự thật
- Chương 246: Đau khổ tột cùng
- Chương 247: Đời này không thay đổi
- Chương 248: Anh cũng giả vờ
- Chương 249: Ra oai phủ đầu
- Chương 250: Ghen tỵ
- Chương 251: Xác định tâm ý
- Chương 252: Thuận theo tự nhiên
- Chương 253: Nhận Nhau Tại Chỗ
- Chương 254: Toàn Bộ Của Cải
- Chương 255: Trái Tim Và Linh Hồn
- Chương 256: Ba Của Asa
- Chương 257: Cùng Nhớ Lại
- Chương 258: Trò Đùa Tàn Nhẫn
- Chương 259: Em Cũng Nhớ Anh
- Chương 260: Công Khai Thân Phận
- Chương 261: Asa Nhận Mẹ
- Chương 262: Ăn Giấm Với Con Trai
- Chương 263: Không Có Hứng Thú
- Chương 264
- Chương 265: Chỉ Có Thể Là Em
- Chương 266: Trở Thành Bạn Bè
- Chương 267: Lừa Gạt Trở Về Biệt Thự
- Chương 268: Hồi Ức Tốt Đẹp
- Chương 269: Lừa Kết Hôn Thành Công
- Chương 270: Có Tiền Thì Tự Do Buông Thả
- Chương 271
- Chương 272: Vạch Trần Tại Chỗ
- Chương 273: Đâm Chọc Sau Lưng
- Chương 274: Dụ Cô Ghen Tuông
- Chương 275: Cảnh Thụy Tức Giận
- Chương 276: Cuối Cùng Cũng Trở Thành Bạn
- Chương 277: Anh Ta Quỳ Xuống
- Chương 278: Xin Lỗi Nhau
- Chương 279: Buổi Tiệc Gia Đình
- Chương 280: Hư Tình Giả Ý
- Chương 281: Chương Kết: Đời Này Có Anh Không Hối Hận!
Cạm Bẫy Tổng Tài
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.