Cẩm Nang Nuôi Phản Diện

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Cẩm Nang Nuôi Phản Diện

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11



Chương 11



【Hahaha! Việc đầu tiên sau khi hồi sinh lại là chạy trốn!】



【Lão tổ chạy, nghịch đồ đuổi, kiểu này dù mèo có mọc cánh thì cũng khó thoát!】



【Lão tổ tầm này sợ rồi! Sợ bị nghịch đồ làm thịt chính mình!】



【Cố lên Lão Tổ ở! Cổng lớn Ma cung ngay phía trước rồi!】



Không sai, ta đã nhìn thấy cổng lớn Ma cung đã ở ngay trước mắt! Website TruyenLau.com



Thắng lợi trong tầm tay!

Website TruyenLau.com

Hậu sơn của ta!


TruyenLau.com
Ghế nằm của ta!



Ta vừa bước một chân ra khỏi cổng liền đ.â.m sầm vào một vòng tay lạnh lẽo.







Ai hiểu cho ta lúc này chứ, toàn thân ta dựng hết lông mèo lên.



Tạ Thức Y cúi đầu, hai cánh tay cứng như thép, giam chặt ta trong lòng hắn.



Ta ngửi thấy hơi lạnh còn vương sương đêm từ bên ngoài.



Hắn vậy mà đã đợi ta sẵn ở đây.



“Sư tôn.”



Hắn vùi mặt vào hõm cổ ta, giọng khàn đến mức đáng sợ:



“Người lại muốn bỏ rơi ta sao?”



“Ta không có bỏ ngươi.” Ta cố gắng giãy giụa, nhưng hắn siết quá chặt.



“Ta chỉ là… ừm… về nhà ngủ.”



“Về nhà?”



Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen ấy dưới ánh trăng cuồn cuộn lên những con sóng ta nhìn không hiểu.



“Đúng vậy, về Thái Thanh Tông, về hậu sơn của ta.” Ta cứng rắn đáp.



“Không được.”



Hắn trực tiếp cắt lời ta.



“Nơi này” - hắn chỉ vào Ma cung âm trầm rộng lớn: “... mới là nhà của người.”



“Tạ Thức Y, ngươi dám vô lễ với ta à!” - Ta nổi nóng.



“Ngươi nên nhớ ta là sư tôn của ngươi!”



“Sư tôn?”



“Sư tôn nào sẽ đem yêu đan của mình đặt vào trong cơ thể đệ t.ử sao?”



“Đó là vì tình thế ép buộc!”



Hơn nữa… chẳng phải chỉ là một viên yêu đan thôi sao, nói kiểu gì mà nghe như gian ác thế…



“Sư tôn nào sẽ mở mắt nhìn đệ t.ử đối với mình thế này thế kia… mà vẫn nhẫn nhịn không làm gì sao?”



Ta: “!!!”



Đồ khốn, ta vốn không thể làm gì được mà!!



【Ôi đệt!!! Tạ Thức Y biết sư tôn thần hồn luôn ở trong người hắn! Mọi thứ đều nhìn thấy hết!】



【Thế nên mấy vụ chải đầu, thay y phục, ôm ngủ… đều là hắn cố ý?!】



【Chắc chắn là cố ý! Tên điên này!】



Ta hoàn toàn sững sờ.



Tên nghịch đồ này… ngay từ đầu đã biết hết rồi sao?!



“Buông ra.” - Giọng ta không hề hòa nhã.



“Không buông.”



Ta tức đến nổ phổi, chân vừa định giơ lên đá hắn.



“Sư tổ!” - Một giọng vừa kinh ngạc vừa vui mừng cất lên phía sau ta.



Ta quay đầu lại.



Ô hô, là người quen nha.



Chúng đệ t.ử Thái Thanh Tông đang run rẩy đứng cách đó không xa trên quảng trường.



Hứa Thanh Dao lập tức chạy về phía ta:



“Sư tổ! Người thật sự tỉnh rồi! Tốt quá rồi!”



Nàng ta cảm động đến suýt rơi lệ, nhưng ngay sau đó phát hiện tay ta vẫn bị Tạ Thức Y giữ chặt.



“Tạ… Tạ Ma Tôn! Ngài… ngài đang làm gì vậy? Mau buông sư tổ ra!”



Chưởng môn cũng gắng gượng bước lên, khom người thi lễ với Tạ Thức Y:



“Ma Tôn đại nhân… nghe nói sư tổ đã tỉnh lại, chúng ta đặc biệt đến thăm.”



“Mười năm qua, đa tạ Ma Tôn che chở tam giới. Chúng ta thừa nhận việc trước kia chúng ta đã đối với hai tộc yêu và ma hiểu biết rất nông cạn. Ngài cứu Bắc Cảnh, trấn áp hung thú, đúng là công đức vô lượng…”



Hắn dừng lại một chút, ánh mắt dừng trên cổ tay ta đang bị giữ chặt:



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chỉ là… sư tổ mới vừa hồi phục, ngài… không, không thể cưỡng ép người như vậy.”



“Vì vậy…” chưởng môn hít sâu một hơi,



“... kính xin Ma Tôn… để sư tổ trở về Thái Thanh Tông cùng chúng ta.”



“Về Thái Thanh Tông?”



Tạ Thức Y cười.



Gương mặt yêu dị ấy, khi cười lên ma văn liền ẩn hiện, kỳ lạ đến mức đáng sợ.



Hắn hoàn toàn không buồn để ý đến chưởng môn.



Chỉ cúi đầu, nhìn ta.



“Sư tôn.”



“Cái gì?” - Ta bực mình đáp.



“Bọn họ muốn đưa người đi.”



Ta vừa định nói: “Ta vốn cũng định đi.”



Thì hắn đột nhiên buông tay đang ôm eo ta ra.



Ta khựng lại, đổi tính rồi à?



Ngay giây tiếp theo, hắn mặc kệ sau lưng còn nguyên đoàn người chính đại đang trợn mắt há mồm mà dùng một tay giữ sau đầu ta, tay kia siết lấy eo ta, cúi đầu rồi hôn xuống.



“Ưm!”



【???????????】



【Choáng tập thể】



Ta c.h.ế.t lặng.



Bộ não sống hơn ngàn năm của ta trực tiếp đứng hình ba giây.



Đây là nụ hôn đầu của lão nương đó!!!



Đến khi ta bừng tỉnh, ta đạp mạnh vào ống chân hắn, nhưng hắn không nhúc nhích chút nào.



Mãi đến lúc ta gần như sắp nghẹt thở, hắn mới hơi lùi ra, trán hắn chạm vào trán ta.



Mặt ta đỏ bừng… chính ta cũng không phân biệt được là do giận hay do thiếu hơi.



Không cần suy nghĩ, ta vung tay tát thẳng vào mặt hắn.



Chát!



Hắn bị ta đ.á.n.h lệch cả đầu sang một bên, trên mặt hiện rõ dấu năm ngón.



Thế nhưng hắn không hề nổi giận, trái lại còn nở nụ cười.



Hắn đưa đầu lưỡi ra, l.i.ế.m nhẹ khóe môi bị ta c.ắ.n rách.



Rồi nắm lấy cổ tay ta, thuận thế ép ta lên cánh cửa lớn của Ma cung.



Trong đôi mắt đẹp đó tràn ngập điên cuồng, khiến tim ta chẳng hiểu sao lại đập mạnh loạn nhịp.



“Tạ Thức Y!”



“Là ta vô lễ? Ta làm loạn? Không biết trên dưới? Tội nghiệt sâu nặng?”



…Hắn còn giật luôn lời thoại của ta???



Hắn cúi đầu, trán kề trán với ta:



“Sư tôn, những điều ấy là người dạy ta.”



“Ta dạy ngươi cái gì?!” Ta nghiến răng.



“Người dạy ta” - hắn mỉm cười, trong giọng nói mang theo mê hoặc khó nhận ra:



“Xem nhẹ sinh tử, không phục thì đánh.”



“Người dạy ta” - hắn áp sát hơn, môi gần như c.ắ.n lấy tai ta:



“Muốn có thứ gì thì cứ đoạt lấy. Đoạt được rồi… thì chính là của mình.”



“Người còn dạy ta, ta là người của sư tôn.”



Cái này…



Ta bị màn ngụy biện ngang ngược này làm cho nghẹn họng không nói được.



Nhưng mà… hình như… ta thực sự đã nói hết mấy câu đó nhỉ…



Ta cố lấy lại khí thế:



“Ta dạy ngươi những thứ đó là để ngươi đối phó với ta à!”



Hắn khẽ lắc đầu, cười nhẹ.



Bàn tay nắm lấy cánh tay vừa tát hắn rồi đưa tay ta áp lên má hắn.



“Ta không muốn đối phó người.”



“Ta chỉ muốn, phục tùng dưới chân người.”



“Lăng Cửu Chúc, người hãy làm chủ nhân của ta… được không?”



Ta: “ … ”



Cãi… không… lại… hắn!!!



“Khụ… khụ khụ!”



 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu