Cẩm Nang Nuôi Phản Diện

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Cẩm Nang Nuôi Phản Diện

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 12



Chương 12



Chưởng môn cuối cùng cũng tìm lại được tiếng nói của mình, xấu hổ quay mặt đi, không dám nhìn cảnh này nữa.



Hắn và Hứa Thanh Dao liếc mắt nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy trong mắt đối phương hai chữ: “bỏ đi”.



Chưởng môn ngượng ngùng hắng giọng:



“Cái đó… Thanh Dao này.”



“Ta chợt nhớ… đại trận hộ sơn của tông môn… hình như hơi bị lỏng lẽo.”



“A?” Hứa Thanh Dao lập tức bắt chuyện:



“V… vâng! Đệ t.ử cũng cảm thấy bậc thang ngoài sơn môn… hình như cũng… nên quét dọn lại…”
Website TruyenLau.com


“Đúng, đúng.”


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chưởng môn gật đầu liên tục.



Cuối cùng, hắn liếc nhìn ta, người lúc này đang bị Tạ Thức Y ép chặt trên cánh cổng lớn của Ma cung trong mắt mang theo một vẻ: “Người tự cầu phúc đi”.



“Sư tổ xem ra… còn rất bận.” Website TruyenLau.com



“Chúng ta… sẽ không làm phiền nữa.”



Hứa Thanh Dao cũng tái mặt, cúi người thật sâu:



“Sư tổ… người nhớ bảo trọng.”



Nói xong, hai người mang theo các trưởng lão… dùng tốc độ nhanh gấp mười lần lúc đến, cưỡi kiếm chạy mất dạng.



【Hahaha, chuồn còn nhanh hơn lúc đến】



【Biết lượng sức mình! Đánh không lại đâu!】



【Đội cứu viện: Giải tán! Tại chỗ giải tán thôi!】



Trước cổng Ma cung, lại chỉ còn ta và tên nghịch đồ này.



“Tạ Thức Y.” - Ta nghiến răng nghiến lợi.



“Có.” - Hắn đáp nhanh như chớp.



“Buông… tay.”



“Không buông.”



Ta giận đến mức muốn giơ vuốt cào c.h.ế.t hắn ngay lập tức.



Nhưng lại bất chợt đối diện ánh mắt của hắn.



Ta chợt nhớ lại một năm qua…



Hắn đã vụng về chải lông cho con mèo nhỏ, bị cào cũng không chịu thả tay.



Hắn cam tâm tình nguyện c.h.é.m g.i.ế.c hung thú, chỉ để đổi lấy chút kim quang công đức cho ta.



Và còn nữa… ngoài những lần ôm ôm dán dán, hắn thường ngồi trước thân thể đang ngủ say của ta trong Ma cung, ngồi suốt cả đêm không ai biết hắn đang nghĩ gì.



Những ký ức khiến ta xấu hổ lúc vừa tỉnh dậy… khi nghĩ kỹ lại, lại khiến lồng n.g.ự.c hơi nhói lên một chút.



Thôi vậy.



Ta sống cả ngàn năm rồi, thật vất vả mới nuôi ra được một tên hợp ý ta đến thế…



Dù hắn là gì đi nữa cũng được, muốn điên thì cứ điên đi.



Ta nâng tay lên, nhưng không đ.á.n.h hắn.



Ngược lại, chính ta cũng không ngờ… ta lại đưa tay vỗ nhẹ lên lưng hắn, mang theo đôi phần trấn an.



“Nghịch đồ.”



“Ngươi trước buông ta ra cái đã… ngươi siết muốn gãy ta luôn rồi.”



Tạ Thức Y khựng lại.



Hắn dường như không ngờ ta sẽ có phản ứng như vậy.



Thế nhưng hắn không buông ra.



Ngược lại, hắn còn ôm ta chặt hơn, chôn mặt vào hõm cổ ta.



“Không buông.”



Giọng hắn trầm xuống nơi n.g.ự.c ta:



“Buông ra là người lại chạy.”



“Ta…” Vừa định phản bác.



Đúng lúc ấy…



Một luồng bạch quang đột ngột nổ tung trên không trung của Ma cung.



Thiên đạo… lại tới.



【??? Thiên đạo lại định làm gì nữa đây?】



【Lão Tổ đã được công đức phục sinh rồi mà? Còn định đ.á.n.h nữa hả】



Lần này, thiên đạo không giáng lôi kiếp.



Nó chỉ chiếu xuống bầu trời một hình ảnh khổng lồ.



Đó là… chân tướng của kiếp trước.



Trong hình ảnh ấy…



Trời đất sụp đổ, vạn vật tận diệt.



Tạ Thức Y đứng giữa một vùng phế tích, dưới chân hắn là núi t.h.i t.h.ể chất thành từng đống.



Hắn đã hủy diệt thế giới, g.i.ế.c sạch những kẻ từng làm tổn thương hắn.



Nhưng hắn không hề vui sướng.



Hắn cô độc lang thang giữa biển c.h.ế.t, suốt vạn năm.



Cho đến một hôm… Hắn phát hiện một tia tàn hồn kim sắc.



Đó chính là ta.



Ta là thượng cổ Huyền Miêu, siêu thoát tam giới, không thuộc ngũ hành, nên trong cuộc dư chấn diệt thế này ta mới may mắn giữ lại được một tia tàn hồn.



Tạ Thức Y như nhặt được trân bảo.



Hắn nâng niu tia tàn hồn ấy, mỗi ngày đều nói chuyện cùng nó, lặp đi lặp lại suốt vạn năm.



Cuối cùng hắn lại đem lòng yêu thương sinh vật duy nhất còn tồn tại trong thế giới đó.



Màn hình thiên đạo tạo ra lại chuyển cảnh.



Tạ Thức Y đứng ở tận cùng của dòng thời gian.



Hắn hiến tế ma cốt của chính mình, đối kháng thiên đạo, cưỡng ép nghịch chuyển thời gian.



Trong giây phút thân thể tan biến, hắn dồn hết sức lực còn sót lại, hóa thành từng dòng thông tin màu vàng, xuyên thủng bức tường thời không.



Những dòng thông tin đó chính là những thứ lúc ban đầu ta nhìn thấy:



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

【Cười c.h.ế.t mất! Lão Tổ cá mặn lại muốn trốn về ngủ rồi kìa!】



【Để nàng ta ngủ đi. Vài tháng nữa khi phản diện diệt thế, nàng ta vẫn còn ngủ rất ngon đó thôi. Kết quả là cả ngọn núi bị một kiếm san phẳng, dư chấn quét qua làm nàng hồn phi phách tán, đúng là một vị tổ tông t.h.ả.m nhất lịch sử hahaha!】







【Suỵt! Mau xem kìa! Phản diện sắp bị Thánh nữ dẫn đi cảm hóa rồi!】



【Tạ Thức Y chính là thiếu niên đứng ở góc kia kìa, là cái tên vừa bị kiểm tra ra là phế linh căn đó! Đợi đến lúc ma cốt của hắn thức tỉnh, mục tiêu đầu tiên hắn xử lý là cả cái Thái Thanh Tông này!】







Ta rốt cuộc đã hiểu.



Những dòng chữ vàng đột ngột xuất hiện kia không phải bình luận gì cả.



Tất cả đều là Tạ Thức Y của kiếp trước, trong khoảnh khắc tái khởi động thế giới, dùng lực lượng cuối cùng ép truyền sang kiếp này làm tín hiệu cảnh báo cho ta.



【Ôi trời ơi…】



【Ra là sự thật! của bình luận hóa ra chính là do phản diện kiếp trước gửi đến!】



【Hắn sợ chính mình lặp lại vết xe đổ, nên tiết lộ trước cho Lão tổ!】



【Kiếp này, hắn không phải đến để diệt thế, hắn là đến để tìm nàng!】



Hình ảnh biến mất.



Ta lặng đứng tại chỗ, nhìn người trước mặt.



Thì ra…



Chưa từng có cái gọi là trùng hợp.



Tất cả đều là kế hoạch từ lâu của hắn.



Là hắn, sau vạn năm cô độc, đã xé mở thời không rồi tìm đến ta.







Tạ Thức Y nhìn ta, ánh mắt ôn nhu đến mức khiến ta có hơi ngại.



“Sư tôn.”



Hắn lại đưa tay ra, ôm chặt ta vào n.g.ự.c mình.



Ngoại truyện:



Hậu hoa viên của Ma cung, giờ đã được Tạ Thức Y phục dựng y hệt hậu sơn Thái Thanh Tông.



Đến cả chiếc ghế nằm bằng ngọc đã bị hắn làm vỡ năm xưa cũng được hắn dùng ma hỏa luyện lại, làm thành như mới.



Ta đang nằm phơi nắng trên đó, thoải mái tới mức ngáp một cái.



“Thập Nhất!”



Ta lười biếng gọi một tiếng:



“Tới giờ ăn rồi.”



Lời vừa dứt, một bóng đen liền dịch chuyển tới, ngồi xổm trước mặt ta.



Hắn hơi đỏ vành tai, nhưng vẻ mặt lại cố tỏ ra lãnh đạm:



“Ăn gì?”



Ta ngẩn ra, còn chưa kịp mở lời.



“Ò ó ooooo!”



Tiểu Thập Nhất vừa vỗ cánh vừa chạy tới…



Ta ngồi dậy, coi như không thấy Tạ Thức Y, lấy một quả châu quả từ khay trái cây bên cạnh, ném cho con linh kê:



“Nào ăn đi, Tiểu Thập Nhất.”



Tạ Thức Y: “…”



Không khí quanh ta, nhiệt độ tụt thẳng mười độ.



Hắn trợn mắt nhìn con gà, ánh mắt kia như đang cân nhắc tối nay nên hầm t.h.u.ố.c bắc hay làm món xá xíu.



Cuối cùng hắn nhận ra: cái ta gọi là Thập Nhất, không phải Thức Y.



[十一: Thập Nhất đọc là shíyī ]



[识衣: Thức Y đọc là Shí yī]



“Sư tôn.” - Hắn lạnh giọng.



“Ừm?” - Ta thuận miệng đáp, lại quăng thêm một quả nữa.



“Tên đó… là người đặt?”



“À, tùy tiện đặt thôi, nó đứng thứ mười một mà.”



“Chuyện này, lúc ta cướp U Minh Thảo của ngươi, chẳng phải ngươi đã biết rồi sao?”



“…”



Hắn đứng đó thêm một lúc, rồi hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.



“Tên nhóc này, lại nổi cơn gì đây…”



Ta lười để ý hắn. Ăn uống xong, quay về ngủ bù.



Kết quả là đêm đó.



Ta vừa nằm xuống, cửa tẩm điện đã mở ra.



Tạ Thức Y bước vào, tóc còn nhỏ nước, rồi khóa chặt cánh cửa ở phía sau.



“Ngươi làm gì đấy?” - Ta ôm chặt áo ngủ, cảnh giác nhìn hắn.



Hắn không đáp mà từng bước một áp lại gần giường, rồi cúi xuống giam ta vào giữa hắn và chiếc giường mềm.



“Sư tôn…” - giọng hắn trầm khàn:



“... ban ngày người đã gọi ta nhiều lần như vậy… chẳng phải là bảo ta đến hầu người nghỉ ngơi sao?”



“Ta gọi ngươi? Bao giờ…”



Ta chợt nhớ đến lúc ban ngày gọi Tiểu Thập Nhất.



Mặt ta đỏ bừng:



“Ngươi… ngươi vậy mà lại đi so đo với một con gà à?!”



Hắn khẽ cong môi cười.



“Ta không so đo với nó.”



Hắn cúi đầu, hơi thở nóng hổi quẩn quanh vành tai ta.



“Ta chỉ tới…”



“Để tính sổ với người.”



“Đêm nay, người chỉ được gọi tên của ta.”



“Tạ… Tạ Thức Y… Ưm!”



_ HẾT _

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu