“Khó thân thiết giống loài sói.”
Tuyết rơi dày, tựa như những con bươm bướm trắng đậu trên cành thông xanh ngát.
Nơi này không có đèn đường, người cũng ít, chỉ có mấy cái bóng lờ mờ bị tuyết bao phủ.
Thiếu niên khẽ nâng mí mắt.
Mã Tuấn hét lên: “Dạo gần đây cứ thấy tôi là anh lại trốn, thế nhưng giờ tôi bắt được anh rồi! Tống Hành, tháng này anh chưa đưa tiền cho tôi đâu đấy, anh đừng mong quỵt nợ!”
Tống Hành nhìn cậu ta, nhàn nhạt nói: “Tôi không có tiền.”
TruyenLau
“Anh lừa ai vậy?” Mã Tuấn lạnh lùng bác bỏ: “Anh đừng tưởng là tôi không biết, mỗi tháng ngoại trừ ông của tôi cho anh bốn trăm đồng để tiêu vặt, cậu của tôi còn lén cho anh hai trăm đồng. Để tôi nói cho anh biết, trước đây tôi không biết, nhưng nếu bây giờ tôi đã biết rồi thì anh cũng đừng mơ mà chiếm một mình, đưa tiền cho tôi nhanh lên!”
Cậu ta duỗi tay với anh, mặt mũi dữ tợn, khí thế giống như nếu anh không đưa tiền thì sẽ không bỏ qua.
Năm nay Mã Tuấn mười hai tuổi, đang học cấp 2. Sau khi Hạ Mẫn Quân ly hôn, bà ta lập tức dẫn Mã Tuấn đến nhà họ Hạ, đến nay đã được bảy tám năm. TruyenLau
Phép tắc của nhà họ Hạ nghiêm ngặt, ông cụ Hạ quản tiền tiêu vặt của đám trẻ rất chặt chẽ. Dù sao ăn uống ngủ nghỉ đều ở nhà, bọn họ chỉ được cho tiền đi học và sinh hoạt. Thật ra số tiền đó không ít, nhưng nó không đủ với Mã Tuấn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
May là có người để cậu cướp.
Tống Hành rũ mi, khẽ cuộn tròn các ngón tay.
Thật ra anh còn mấy trăm đồng trong túi áo đồng phục, nếu ngày thường mà cậu ta đòi thì anh cũng cho luôn.
Nhưng mà tháng này…
“Tôi không có tiền.” Anh ngước mắt lên, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chắc chắn: “Tôi cho cậu hết rồi.”
“Tôi không tin.”
“Tùy cậu thôi.”
Tiếng nhạc kéo dài truyền đến từ sân trường ở đằng xa, là chuông tan học của trường cấp ba.
‘Cô ấy tan học rồi.’
Tống Hành xoay người rời đi.
“Tống Hành, anh đừng để bị ép buộc mới chịu làm!”
Thấy anh muốn đi, Mã Tuấn tức hộc máu.
Cậu ta phất tay, mấy bọn đàn em của cậu ta lại đi tới, tạo thành một vòng tròn xung quanh anh.
Tống Hành dừng chân lại, hỏi: “Cậu muốn gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, vóc dáng cao hơn mấy cậu con trai cùng tuổi một đoạn, cho nên cũng cao hơn mấy thằng nhóc này nhiều.
Anh bị vây quanh bởi bọn họ, nhưng toàn cảnh thì không giống sắp đánh nhau cho lắm, mà giống như đang chơi đóng vai gia đình hơn.
Thêm vào đó, anh mang khí chất điềm tĩnh sẵn có, cho nên anh chỉ cần liếc mắt nhìn bọn họ một cái thì các nam sinh đã vô thức co quắp lại.
Mã Tuấn cũng không khỏi sợ hãi, nhưng cậu ta vẫn rướn cổ lên nói: “Tống Hành, anh ăn ở chi tiêu của nhà tôi, thế mà anh còn mặt mũi lấy tiền của nhà tôi à?”
Mã Tuấn biết anh học Taekwondo, đám người của cậu ta không thể đánh lại anh, cho nên chuyển sang đánh vào đòn tâm lý: “Anh đưa tiền cho tôi thì chuyện này sẽ được xí xóa, chắc chắn tôi sẽ không nói cho ông ngoại biết, thế nào?”
Tống Hành im lặng lướt qua người cậu ta.
“Đờ mờ!” Lần này anh hoàn toàn làm Mã Tuấn tức giận, cậu ta nhìn chằm chằm bóng lưng của anh, sau đó thừa dịp này mà tiến lên đá vào sống lưng của anh.
“Lên cho tao!” Mã Tuấn nói.
Mấy cậu con trai lập tức chen vào. Tống Hành còn chưa kịp đứng vững thì anh lại bị bọn chúng đánh ngã, ngã trên nền đất đầy bùn tuyết.
“Đánh c.h.ế.t anh ta!”
“Đánh c.h.ế.t anh ta!”
Cảnh tượng hỗn loạn, mấy đứa nhỏ đánh vô cùng liều lĩnh, Tống Hành chỉ cảm thấy bị ai đá trúng hai cái vào ngực, xương sườn đau âm ỉ.
Lúc này, anh vô tình chạm vào cục gạch bị vỡ ở bên cạnh, nó bị khí lạnh đông đến phát giòn. Đột nhiên, anh giơ tay trái lên.
Mấy đứa trẻ cho rằng anh muốn đánh lại, bọn nó hoảng sợ chạy tán loạn.
Anh đưa tay bổ vào cục gạch, gạch nứt ra vang lên một tiếng “cạch”.
Có người hét lên.
Xung quanh lập tức yên tĩnh, cả đám hoảng sợ nhìn chằm chằm anh như bị ấn nút tạm dừng.
Tống Hành thở nhẹ, anh nhắm mắt một lúc rồi chống tay đứng lên.
Mấy cậu con trai lại lui về trong sợ hãi.
Đôi mắt sâu hoắm của anh quét qua từng khuôn mặt của bọn chúng, cuối cùng nhìn Mã Tuấn rồi nói với cậu ta bằng giọng nói lạnh hơn cả băng tuyết: “Đừng chọc tôi!”
Mãi cho đến khi anh đi xa, một cậu con trai run rẩy nói: “Anh, anh Tuấn! Sau này nếu đánh anh ta thì anh đừng gọi em đến! Đáng sợ quá đi mất!”
Mã Tuấn cũng bị dọa cho sững sờ, cậu ta ngơ ngác nhìn bóng lưng càng lúc càng xa của anh, lần đầu tiên cậu ta có cảm giác rằng dường như mình chưa bao giờ quen biết Tống Hành.
Quan hệ của Mã Tuấn và Tống Hành không được tốt, nhưng dù sao thì hai người cũng sống chung một nhà, cậu ta luôn cảm thấy mình hiểu anh.
Từ trước đến nay anh nhẫn nhịn chịu đựng, ít nói và lạnh lùng, nghe lời, bảo làm cái gì thì làm cái đó, kể cả khi ức h.i.ế.p anh, lấy tiền tiêu vặt của anh thì anh cũng không nói một lời. Nhưng anh luôn mang lại cho cậu ta cảm giác xa cách, không thể nào thân thiết với gia đình của cậu ta. Tựa như Hạ Mẫn Quân nói, giống như con sói.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265: Hoàn chính văn
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Hoàn chính văn
- Chương 270: Ngoại truyện 1
- Chương 271: Ngoại truyện 2
- Chương 272: Ngoại truyện 3
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299:
Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.