Nuôi mãi cũng không thể nào gần gũi nổi.
Trước đây cậu ta còn không cảm thấy vậy, ít ra thì mỗi lần cướp tiền tiêu vặt, anh đều yên lặng chịu đựng, chưa bao giờ chống trả.
Cho đến giờ phút này, cậu ta mới cảm thấy mẹ cậu ta nói đúng. Anh là sói.
Một con sói bị nuôi như chó, sau khi nuôi lớn lại trả thù người nuôi dưỡng nó.
Quá đáng sợ, quá đáng sợ…
Đêm đã khuya, đèn đường lờ mờ thưa thớt phản chiếu làn tuyết mờ ảo.
Tống Hành rời khỏi khu vực kia rồi mới dừng lại, anh chống tay vào cột đèn rồi cong lưng, khẽ ho vài tiếng.
Lồng n.g.ự.c đau âm ỉ, mùi rỉ sét nhàn nhạt xen lẫn trong mỗi lần hít thở, không rõ là do không khí quá lạnh lẽo hay là cổ họng đã tanh sẵn rồi.
Áo phao lông vũ bị bẩn, áo đồng phục trắng bị phủ đầy bởi tuyết bẩn, tóc tai tán loạn, nhếch nhác giống như mới bị cướp.
TruyenLau.com
“Không thể để cô ấy thấy dáng vẻ này.”
TruyenLau.com
“Cũng may…”
Áo phao lông vũ có hai mặt. Tống Hành cởi ba lô xuống, lộn lớp áo màu đen ra ngoài rồi mặc vào.
Tuyết tan thành nước làm ướt áo đồng phục, dán vào da khiến anh lạnh thấu xương. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi anh đi đến điểm hẹn thì Hạ Thụ đã đứng đợi ở đó. Cô đứng ngoan ngoãn dưới đèn đường, bọc kín mít như cục bột nhỏ mềm như bông.
Trời quá lạnh, đôi lúc cục bột nhỏ còn run lên. Cô kéo khăn choàng cổ màu hồng che khuất cằm, liên tục thổi khí vào lòng bàn tay.
Thấy anh, Hạ Thụ lập tức cười vẫy tay: “Tống Hành!”
Tống Hành đi đến.
“Xin lỗi vì để cậu đợi lâu, tớ phải nán lại một lúc.”
Giọng của anh hơi khàn khó có thể phát hiện.
“Tớ mới đến thôi.” Hạ Thụ cười ngọt ngào, cô biết hôm nay anh phải xử lý chuyện chuyển lớp nên cũng không có nghi ngờ anh.
Đột nhiên, cô nhìn anh, đánh giá từ trên xuống dưới với ánh mắt vừa tò mò vừa kinh ngạc.
Chiếc áo sơ mi bị ướt sũng còn dính chặt trên làn da của anh, Tống Hành mím môi chịu lạnh, hơi mất tự nhiên nói: “Làm sao vậy?”
“Hôm nay cậu hơi khác.”
“Khác chỗ nào?”
“Quần áo.” Hạ Thụ lại ngẩng đầu lên: “Sao hôm nay cậu lại mặc màu đen?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Hạ Thụ vẫn luôn nhớ rõ rằng Tống Hành thích màu trắng, trắng như tuyết.
Màu sắc của mùa đông sạch sẽ, trong suốt, không nhiễm một hạt bụi, tựa như cậu thanh niên trước mắt này.
Anh cũng thích hợp với màu sắc lạnh lùng thuần khiết, thích hợp với con đường thông phủ đầy tuyết rợp trời vào mùa đông.
Chiếc áo phao lông vũ này là cô chọn cho anh, tuy nó có hai mặt nhưng anh chưa từng mặc màu đen.
“Ừ.”
Đôi mắt hạnh trong suốt kia vừa mềm mại vừa sáng sủa, làm Tống Hành tự dưng cảm thấy nói dối cô cũng là tội ác, anh khẽ dời tầm mắt: “Nó dơ.”
“Hóa ra là vậy.” Hạ Thụ không nghi ngờ, cô cười ngọt ngào: “Cậu mặc màu đen cũng đẹp.”
Môi của Tống Hành tái nhợt: “Đi thôi.”
Tối nay không có lớp ngoại khóa, tài xế đưa đón Hạ Thụ đi học xin nghỉ, buổi chiều Hạ Thụ nhận được tin nhắn của Hạ Hùng Hải, ông ấy bảo bọn họ đi về bằng xe buýt.
Khi Tống Hành lấy tiền thì Hạ Thụ chợt phát hiện.
“Tống Hành, sao tay trái của cậu lại chảy máu?”
Nút thắt hình nơ bướm do cô băng bó từ hôm qua vẫn còn trên cổ tay của cậu thanh niên, anh không tháo ra, hai lỗ tai của nơ bướm bị kéo vào trong, m.á.u nhuộm đỏ chúng.
“Có lẽ vừa rồi tớ đụng trúng chỗ nào, tớ không để ý nữa.”
Anh thuận miệng nói dối, kéo tay áo định che lại.
Thế nhưng lại bị Hạ Thủ cản: “Từ đã, để tớ xem.”
Không còn chiếc ghế nào trên xe buýt, hai người chỉ đành đứng.
Tống Hành rút tay ra, cầm tay cô để trên lưng ghế: “Đỡ lấy, cẩn thận ngã.”
“Cậu đợi chút.”
Cô lại cầm tay anh, cũng mặc kệ có đứng vững hay không. Tống Hành định rút tay lại nhưng thấy cô cầm tay anh cẩn thận, quan sát một cách chăm chú như vậy, tạm thời anh không nỡ rút ra.
Anh lẳng lặng dịch một chút, sau đó dùng n.g.ự.c đỡ cô lại để phòng ngừa cô té ngã.
Đường tuyết trơn trượt, xe buýt tiến tới chầm chậm. Tuyết bay tán loạn ngoài cửa kính, lướt qua ánh đèn neon loang lổ nhiều màu.
Có người nhìn bọn họ.
Trên xe còn có khá nhiều học sinh của Nhất Trung, Tống Hành vô cùng mất tự nhiên. Cơ bắp của anh cứng đờ và căng chặt, anh muốn hỏi cô rằng có sao không, thì anh đã thấy cô khẽ tháo băng quấn ra.
Thiếu niên khẽ hít một hơi.
Vòng tay bằng vải được cô nhẹ nhàng tháo ra từng lớp một. Hạ Thụ lấy một tờ khăn giấy ra khỏi cặp sách, khẽ lau một vòng xung quanh vết thương của anh, sau đó dùng băng quấn bọc khăn giấy đè lên miệng vết thương rồi ngẩng đầu lên nói: “Được rồi, tạm thời thì cứ để như vậy, quay về phải thoa thuốc băng bó lần nữa mới được.”
Xe buýt ồn ào và buồn tẻ, giọng nói nhẹ nhàng của cô lẫn vào tạp âm ù ù, giống như dòng suối trong suốt phá tan khe núi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265: Hoàn chính văn
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Hoàn chính văn
- Chương 270: Ngoại truyện 1
- Chương 271: Ngoại truyện 2
- Chương 272: Ngoại truyện 3
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299:
Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.