125 lăn lộn mấy vòng, vất vả lắm mới túm lại được cái đuôi ra khỏi tay của La Tiểu Lâu, sau đó nó lập tức nhảy lên đầu giường, chỗ mà La Tiểu Lâu không với tay tới được. Không thấy người yêu của người nhận nuôi nhíu mày, nó liền lầm bầm một tiếng không hài lòng, sau đó quay lại nhìn Nguyên Tích đang c** q**n áo.
Nguyên Tích vừa nhếch khóe miệng với vẻ đầy thích thú, vừa nhanh nhẹn và kiên định c** s*ch sẽ quần áo của La Tiểu Lâu, ngón tay như có như không khiêu khích khiến La Tiểu Lâu thỉnh thoảng phải th* d*c.
La Tiểu Lâu gắng gượng nâng nửa người lên, đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm vào Nguyên Tích hai giây, rồi tiến sát vào người hắn. Sau đó, giữa cơn nghẹn lời của 125, La Tiểu Lâu giơ tay nâng cằm Nguyên Tích lên, nói: “Mỹ nhân, lại đây hầu hạ ta —— yên tâm, nếu em khiến ta thỏa mãn, ta sẽ đối xử với em thật tốt.”
Sặc, ông trời phù hộ, Nguyên Tích sẽ giết cậu ta! 125 che mặt lại, nó đã không đành lòng nhìn được nữa, cốc rượu đó còn làm cho thần trí trở nên mơ hồ, hay phải nói là làm người ta hiện nguyên hình!
Nguyên Tích từ từ nhếch cao lông mày, giọng điệu nguy hiểm mà hỏi: “Hử? Em vừa nói gì, làm thế nào để thỏa mãn em ư?” Vừa nói vừa xấu xa mà v**t v* cái thứ ở g*** h** ch*n La Tiểu Lâu, khiến d*c v*ng đang ngẩng cao của La Tiểu Lâu ngày càng cứng hơn, chỉ trực chờ để phát tiết.
Mặt La Tiểu Lâu càng đỏ hơn, đôi mắt trở nên mơ màng, cậu luống cuống xé toạc quần áo của Nguyên Tích, thở hổn hển mà nói: “Tất, tất nhiên là làm em được thoải mái rồi…”
Nguyên Tích ném cái quần cuối cùng của La Tiểu Lâu lên cục đá đang lập lòe trên đầu giường, híp mắt: “Được, anh đảm bảo lát nữa sẽ khiến em cực thoải mái.” Trong giọng nói nghe ra được tiếng kèn kẹt nghiến răng nghiến lợi, sau đó Nguyên Tích nói tiếp: “Trước đó, em hãy tự làm trước một lần cho anh xem, đêm nay chúng ta có rất nhiều thời gian.”
La Tiểu Lâu ngơ ngác nhìn Nguyên Tích, không hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, cậu cảm thấy mình sắp bốc cháy đến nơi rồi, mà người trước mắt này mới có thể cứu giúp được cho cậu.
Nguyên Tích kéo tay La Tiểu Lâu lên, ôm cậu từ phía sau, tiếp đó đặt tay cậu lên d*c v*ng của mình, dụ dỗ: “Đó… Nào, thoải mái lắm.” Cầm tay La Tiểu Lâu v**t v* mấy cái, Nguyên Tích lần xuống bắp đùi cậu s* s**ng, rồi không cam tâm mà tách khỏi cậu, sau đó ngồi đối diện với cậu, hắn không muốn bỏ sót bất cứ hình ảnh hoạt sắc sinh hương hiếm có nào.
Đôi mắt ướt át đen nhánh của La Tiểu lâu vẫn nhìn Nguyên Tích đầy khao khát, vừa không thuần thục v**t v*, vừa run rẩy gọi tên hắn, cầu xin, “… Nguyên Tích… Nguyên… Tích…”
Hô hấp của Nguyên Tích dần trở nên nặng nề, hắn cảm thấy d*c v*ng trong thân thể của mình còn nghiêm trọng hơn cả La Tiểu Lâu, rõ rệt từng chút một. Cuối cùng, Nguyên Tích chửi thề một tiếng, đẩy La Tiểu Lâu ngã xuống giường, vừa để cậu tiếp tục công việc, vừa cúi đầu ngậm m*t đ** ng*c be bé, rồi xấu xa mà khẽ nhay nhay, khi La Tiểu Lâu r*n r* dồn dập thì cắn mạnh một miếng.
La Tiểu Lâu run rẩy, hét lên một tiếng, sau đó thân thể kéo căng, run run b*n r*.
Nguyên Tích vừa dùng tay và miệng k*ch th*ch cơ thể La Tiểu Lâu, vừa ngấm ngầm hỏi: “Thoải mái chứ?”
“… Ưm…” La Tiểu Lâu nhỏ giọng đáp, còn mang theo mùi vị nồng đậm của sắc dục, giống như làm nũng vậy.
“Vậy em định đối đãi với anh thế nào đây?” Nguyên Tích hừ một tiếng, hỏi tiếp.
Liều lượng của chén rượu kia rất mạnh, La Tiểu Lâu vừa phát tiết đã vội cứng lên, cậu gần như muốn khóc, thấy Nguyên Tích hỏi, cậu bèn mơ hồ mà đáp: “Ưm, em sẽ chịu trách nhiệm, em sẽ cưới anh, em là chế tạo sư cơ giáp, em sẽ nỗ lực, sau đó em sẽ nuôi anh.”
Nguyên Tích trợn mắt há hốc mồm nhìn La Tiểu Lâu, cả tỏ tình lẫn cầu hôn đều là cậu giành trước, giờ —— còn dám nói là sẽ nuôi hắn nữa?!
“Thật mà, em đảm bảo có thể ——”
“Im miệng!” Nguyên Tích hổn hển quát, liếc nhìn La Tiểu Lâu bị d*c v*ng giày vò, rồi cúi xuống hôn một lượt từ ngực La Tiểu Lâu xuống bụng dưới, rồi trượt xuống dần…
Hôm sau, khi tỉnh lại, La Tiểu Lâu chỉ cảm thấy không buồn nâng mí mắt lên. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cậu nhớ mình đưa cho Nguyên Tích cốc rượu kia, nhưng gần như cả cốc đều vào miệng cậu hết, tiếp đó —— Nhớ đến ký ức lộn xộn sau đó, La Tiểu Lâu nhất thời cảm thấy vô cùng mấy tự nhiên.
Chờ chút, cốc rượu kia là sao, ông trời ơi, cậu không hề nghi ngờ ý tứ của Nguyên Tích! Nguyên Tích đúng là Đ* c*m th*!
La Tiểu Lâu gọi 125, hỏi tình huống của tối hôm qua.
Mắt 125 dao động, nó áy náy nói: “Chuyện đó, tôi, tôi không phát giác ra, cốc rượu kia đã bị bỏ thuốc.”
“Có kẻ chuốc độc tao? Là nhằm vào tao?” La Tiểu Lâu cau mày, cậu hình như chưa đắc tội với ai ở đây. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Thật ra đó là hiểu lầm —— Nhưng chắc chắn là có người đang có chủ ý tới cậu.” 125 cấp tốc nói, “Nhưng cậu không cần quá lo lắng, Nguyên Tích và Arthur đã cử người đi điều tra rồi.”
“Ờm, sau, sau khi tao uống rượu…”
125 chân trái giẫm chân phải, trên thực tế, nó chỉ nghe được tiếng chứ chẳng thấy được hiện trường. Nó ho khan một tiếng, cố gắng biểu đạt sự tình mịt mờ của ngày hôm qua, “Sau đó cậu tỏ ra ngang ngạnh với Nguyên Tích, nhưng cũng may là tác dụng của thuốc đã hết.”
La Tiểu Lâu như bị sát đánh ngang tai, đứng chết lặng tại chỗ, trong đầu không ngừng tua lại câu nói của 125, chẳng lẽ cậu đã cưỡng ép Nguyên Tích? Nhưng rõ ràng là cậu tổn thất nặng nề hơn mà…
Đọc truyện tại TruyenLau.com
La Tiểu Lâu cứ nghĩ tối hôm qua mình sẽ làm trò cười cho tụi Ngải Phàm Bạch Hằng, nhưng trên thực tế, chẳng ai bận tâm đến cậu, bởi vì còn có người nổi hơn cả cậu.
Sáng sớm hôm nay, một đám ký giả đã chen nhau vào khu nghỉ ngơi, vừa mở cửa đã chụp ảnh lia lịa, hiện trường phát sóng trực tiếp lần này khiến cả tinh cầu Rigby phải ồ lên. Bên trong là hai người có tiếng tăm, trợ thụ đắc lực A Ly của Arthur và cô em họ của cậu ta. Đám ký giả này cũng có chút giật mình, hiển nhiên đám người biết một chút nội tình mới tìm đến đúng phòng để bắt người đó cũng không ngờ lại xảy ra chuyện này.
Sau khi hai người bị đánh thức, cô nàng béo phì nắm được tình hình, phẫn nộ cho A Ly một cái tát, rồi khóc lóc bỏ đi.
A Ly cũng nhanh chóng bị Arthur phái người tới dẫn đi, trận khôi hài này mới kết thúc. Có người nói, vụ xì căng đan lần này đã khiến Arthur nổi trận lôi đình, sau đó A Ly đi đâu chẳng ai biết, ít nhất là trước khi rời đi La Tiểu Lâu cũng không thấy cậu ta nữa.
Khi Nguyên Tích từ ngoài trở vào, La Tiểu Lâu có phần không dám đối mặt với hắn. Cậu lén lút nhìn Nguyên Tích, nhưng không thể nhận ra điều gì từ điệu bộ đi lại của hắn.
Trái ngược với sự thấp thỏm của La Tiểu Lâu, rõ ràng tâm tình của Nguyên Tích rất khá, hắn một bộ hài lòng thỏa dạ, đặt thức ăn vào tay La Tiểu Lâu.
“Anh xin thầy Mạc kia cho em nghỉ rồi, mai em có thể tới.”
“Vâng.” La Tiểu Lâu gật đầu, cậu chần chờ hai giây, nhìn Nguyên Tích: “Ừm, anh không có gì để nói với em sao?”
“Đương nhiên, chờ em học xong, anh sẽ dẫn em về nhà một chuyến. Còn nữa, anh đã đeo nhẫn cho em, sau này trừ tình huống đặc biệt, còn đâu không được phép tự ý tháo ra.”
La Tiểu Lâu cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, gật đầu.
- Chương 1: Một bước đi
- Chương 2: Phòng tử
- Chương 3: Học phí
- Chương 4: Khế ước nô lệ
- Chương 5: Cầm thú
- Chương 6: Khuôn phép
- Chương 7: Nam nhân
- Chương 8: Lớn nhỏ
- Chương 9: Bất ngờ
- Chương 10: Khai giảng
- Chương 11: Kiểm tra
- Chương 12: Thành tích
- Chương 13: Không được tự nhiên
- Chương 14: Trách nhiệm
- Chương 15: Chênh lệch
- Chương 16: Kỹ thuật
- Chương 17: Phát
- Chương 18: Tiểu kim khố
- Chương 19: Tái ngộ
- Chương 20: Kiêm chức
- Chương 21: Dục vọng
- Chương 22: Quyết định
- Chương 23: Linh kiện
- Chương 24: Khoan dung nhẫn nại
- Chương 25: Kiêu ngạo
- Chương 26
- Chương 27: Phấn khích
- Chương 28
- Chương 29: Tập quán
- Chương 30: Ý thức
- Chương 31: Tiến bộ
- Chương 32: Vô đề
- Chương 33: Bán đấu giá
- Chương 34: Ca ca
- Chương 35: Ô thạch
- Chương 36: Trưởng thành
- Chương 37: Say rượu
- Chương 38: Kẻ có tiền
- Chương 39: Sự thật
- Chương 40: Lễ vật
- Chương 41: Kì tích
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44: Huấn luyện
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48: Xuất phát
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52: Thiên tai
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79: Tình hình
- Chương 80: Tỏ tình
- Chương 81: Tranh cãi…
- Chương 82: Kiểm tra…
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89: Vân thiên…
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Giúp đỡ
- Chương 103: Một trong…
- Chương 104: Gặp nhau
- Chương 105: Con chip
- Chương 106: Nhật ký thất lạc
- Chương 107: Gặp lại
- Chương 108: Trận đấu
- Chương 109: Hai kẻ
- Chương 110: Thất bại
- Chương 111: Cường hóa
- Chương 112: Giải thích
- Chương 113: To be continued…
- Chương 114: Tóc đỏ
- Chương 115: Trắc trở…
- Chương 116: Tỉnh lại…
- Chương 117: Nghi ngờ…
- Chương 118: Hạnh phúc…
- Chương 119: Chuẩn bị…
- Chương 120: Hộp năng lượng
- Chương 121: Gặp nhau…
- Chương 122
- Chương 123: Vợ quản nghiêm (bổ hoàn)…
- Chương 124: Nhớ thương
- Chương 125
- Chương 126: Chịu trách nhiệm
- Chương 127: Rời đi
- Chương 128: Cha mẹ…
- Chương 129: Bữa tối
- Chương 130: Kiểm tra
- Chương 131: Danh sách
- Chương 132: Chủ động
- Chương 133: Thay đổi
- Chương 134: Đáp lại
- Chương 135: Tráng lệ
- Chương 136: Chứng tỏ
- Chương 137: Tấm ảnh…
- Chương 138: Minh châu
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144: Dự báo
- Chương 145
- Chương 146: Bảo vệ
- Chương 147: Phấn khích
- Chương 148: Thử luyện
- Chương 149: Nguy cơ
- Chương 150: Tin tưởng
- Chương 151: Nghi hoặc
- Chương 152: Địch hay bạn
- Chương 153: Vũng nước
- Chương 154: Nguy hiểm
- Chương 155: Anh dũng
- Chương 156: Chữa trị
- Chương 157: Tìm ra
- Chương 158-1: Dị thú
- Chương 158-2: Biến hóa
- Chương 159: Uy hiếp cưỡng ép
- Chương 160: Siever / tây thụy nhĩ
- Chương 161: Phong ấn
- Chương 162: Rời khỏi
- Chương 163: Thăng cấp ^^
- Chương 164: Mẹ chồng nàng dâu biểu tượng cảm xúc grin
- Chương 165: Thương lượng
- Chương 166: Bi kịch
- Chương 167: Hy vọng
- Chương 168-1: Hôn lễ (1)
- Chương 168-2: Hôn lễ (2)
- Chương 169: Chạy trốn
- Chương 170: Gia bạo
- Chương 171: Kỳ quái
- Chương 172: Phương hướng
- Chương 173
- Chương 174: Trừng phạt
- Chương 175: Khu d
- Chương 176: Biến hóa
- Chương 177: Như vậy
- Chương 178: Cùng nhau
- Chương 179: Thẳng thắn
- Chương 180: Phát triển
- Chương 181: Khôi phục
- Chương 182: Đồ án
- Chương 183: Ngàn năm
- Chương 184: Mục tiêu
- Chương 185: Khu a
- Chương 186: Dấu hiệu
- Chương 187: Khách quý
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Thầy trò
- Chương 228: Điểm đáng ngờ
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236: Tin tức
- Chương 237: Giao dịch
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240: Yến hội
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243: Làm khó
- Chương 244: Tìm bạn đời
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248: Xuất phát
- Chương 249: Mục đích
- Chương 250: Cứu viện
- Chương 251: Tái kiến
- Chương 252: Thích
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Phát hiện
- Chương 257: Biến hóa
- Chương 258: :
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264: “ ta thực sự hâm mộ hắn, hắn thực hạnh phúc”
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267-1
- Chương 267-2
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292: Chân tướng
- Chương 293: Ta yêu ngươi…
- Chương 294: Hạnh phúc (1)
- Chương 295: Hạnh phúc (2)
- Chương 296: Hạnh phúc (3)
- Chương 297-1: Hạnh phúc 4
- Chương 297-2: Hạnh phúc 4
- Chương 298-1: Hạnh phúc (end chính văn)
- Chương 298-2: Hạnh phúc (end chính văn)
- Chương 299-1: Dục nhi ký (1)
- Chương 299-2: Dục nhi ký (2)
- Chương 299-3: Dục nhi ký (3)
- Chương 299-4: Dục nhi ký (4)
- Chương 300: Phiên ngoại: Lần đầu bên ngoài của La Tiểu Lâu
- Chương 301: Phiên ngoại: Lần đầu bên ngoài của La Tiểu Lâu (2)
- Chương 302-303: Phiên ngoại: Chữa thương nhớ
Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.