̃NG NƯỚC.
2 binh lính dẫn đường c*̃ng sửng sốt, vừa nãy đâu có sương mù thế này.
Nguyệt Thượng nhìn 4 phía, nhíu mày nói:”Chẳng lẽ là do hoàn cảnh đặc thù c*̉a Renda tinh cầu tạo thành?”
Mộ Thần:” Rất khó nói, nhưng quả thật khí hậu trên Renda tinh cầu rất quỷ dị, hơn nữa thời gian ngày đêm đều rất dài. Có người còn đoán là ở đây còn ko có động thực vật nào sinh sống cả.”
La Thiểu Thiên và Nguyên Nặc lặng lẽ đi 2 bước đến bên cạnh Nguyên Tích và La Tiểu Lâu, đồng thời quan sát xung quanh.
Sắc mặt Nguyên Tích có chút ngưng trọng. Đối với nhiệm vụ lần này, Phượng Già Lăng chỉ nói cho hắn 1 câu duy nhất:” nơi đó rất quái dị, ta ko biết con có thể hoàn thành nhiệm vụ thử luyện hay ko, nhưng chỉ cần con chú ý quan sát thì an toàn ko khó. Tất nhiên là ta muốn các con thu hoạch đc nhiều thành quả hơn.”
Bọn họ đương nhiên phải có thu hoạch, thử luyện trưởng thành c*̉a hắn sẽ thành công. Hơn nữa, Nguyên Tích cảm thấy năm nay kết hôn là thích hợp nhất.
Từ lúc xuống chiến hạm đến giờ, La Tiểu Lâu chưa nói 1 câu nào, tim luôn đập nhanh. Dưới thời tiết âm u lạnh lẽo thế này mà cậu lại luôn toát mồ hôi lạnh.
Vừa chớm đi xuống đến Renda tinh cầu, 125 liền nói 1 câu mỏng manh bên tai La Tiểu Lâu:” Tuyệt đối ko đc sử dụng ý thức nguyên lực.” Sau đó liền chết máy.
Trừ bỏ làm chuyện xấu nên sợ gặp Nguyên Tích, 125 rất hiếm khi chết máy. La Tiểu Lâu cảm thấy chắc chủ yếu do nó sợ tịch mịch. Nhưng hôm nay La Tiểu Lâu gõ kiểu gì nó c*̃ng ko có dấu hiệu tỉnh. Mà bởi câu nói c*̉a 125, La Tiểu Lâu lại ko dám dùng ý thức gọi nó.
Rốt c*̣c là có chuyện gì chứ? Ko thể là do thiếu hộp năng lượng đc bởi trước khi tới nơi này, 125 xảo trá lấy c*̉a mình rất nhiều rồi. Toàn bộ hộp năng lượng đc chế tạo trên chiến hạm đều để ở chỗ nó. Hơn nữa, trước khi chiến hạm dừng xuống, 125 vẫn còn 10 phần tinh thần lải nhải bên tai, ko có chút bất thường nào. Như vậy chỉ có thể là do bọn họ đặt chân xuống Renda tinh cầu. La Tiểu Lâu đang lo lắng là ko biết sau khi rời khỏi Renda tinh cầu, 125 có tỉnh lại ko. Cậu quyết định sau này ko nói nó đáng ghét nửa…
Hiện tại bọn họ đã ở trên cái tinh cầu mù mịt này 20 phút rồi. La Tiểu Lâu thấy cả người ko thoải mái, có linh cảm rằng nơi này rất nguy hiểm. Mà 125 lại ko ở đây, cậu càng thấy bất an.
La Tiểu Lâu tự nhủ ko đc dùng ý thức nguyên lực. Thế nhưng càng nghĩ vậy La Tiểu Lâu lại càng ko khống chế đc bản thân. Dường như ý thức nguyên lực bị cái gì đó dẫn dắt đang ko ngừng bốc lên muốn khuyếch tán ra mọi phương vị.
“Tôi cảm thấy có gì đó ko ổn.” Nguyên Nặc lên tiếng.
Hách Nhĩ c*̃ng nghiêm túc nói:”Tôi c*̃ng thấy vậy”
Thiều Dung đằng sau 2 người nói:” Nơi này là vùng bị phong ấn, nhiều năm rồi còn chưa bị mở ra thì sao bình thường đc. Ko cần nói nhiều, bây giờ chúng ta chỉ cần tìm đc nơi để mở ra phong ấn là xong nhiệm vụ.” TruyenLau.com
Nguyệt Thượng hỏi Nguyên Tích:” Nguyên Tích, anh thấy sao? Em đề nghị đi tiếp về phía trước.”
Nguyên Tích gật đầu:” Tiếp tục đi. Trước tiên phải tìm đc khu vực đặt phong ấn đã.”
Mọi người đều ko phản đối, chỉ có Hách Nhĩ hỏi:” 2 chế tạo sư có muốn quay lại chiến hạm trước ko?”
La Tiểu Lâu nói:” Ta ko cần. Anh sẽ bảo hộ em mà, phải ko?” Câu sau là nói với Nguyên Tích.
Tuy ko muốn thừa nhận nhưng Nguyên Tích cảm thấy tâm trạng mình đã tốt hơn chút. Hắn nắm lấy tay La Tiểu Lâu, cảm giác tay La Tiểu Lâu đầy mồ hôi liền bĩu môi, khinh bỉ liếc La Tiểu Lâu 1 cái, nhưng lại nắm chặt tay La Tiểu Lâu hơn. TruyenLau.com
Á Bá do dự một chút rồi đi 2 bước về hướng Nguyệt Thượng, nói:” Tôi c*̃ng ở lại.”
Mọi người bắt đầu hành động, chung quanh sương mù tràn ngập, có lẽ còn có nguy hiểm khác nên bọn họ ko có phân tán. Bởi ko thể sử dụng hệ thống trinh thám c*̉a cơ giáp nên ngoài La Thiểu Thiên và Mộ Thần dùng cơ giáp, còn lại đều đi bộ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tốc độ c*̉a bọn họ c*̃ng ko nhanh, trên tay mỗi người đều cầm 1 chiếc đèn pin để chiếu sáng.
Nửa giờ sau có người nghi hoặc:” Có lẽ thực ko có nguy hiểm, nhưng sao còn chưa tới cái hồ kia nhỉ?”
Binh lính đi trinh sát ban nãy c*̃ng thấy kỳ quái:” Chúng ta đang đi đúng hướng, hơn nữa cái hồ kia rất lớn, cho dù đi sai hướng 1 chút thì chắc hẳn là sắp tới rồi.”
Binh lính trinh sát còn lại thì lại nói:” Có lẽ lúc nãy chúng ta quá khẩn trương nên đi nhanh chút. Chắc đi 1 lát nữa là tới thôi.”
Mọi người tiếp tục đi về phía trước, sương mù có vẻ càng ngày càng đậm, hơn nữa ở dưới chân tựa hồ có nhiều vũng nước hơn, chỉ sơ ý 1 chút là sẽ rơi vào vũng nước.
1 binh lính bị vấp chân, nhìn xuống thấy dây giày bị tuột, anh ta ngồi xuống buộc lại dây giày. Đèn pin kẹp ở cánh tay anh ta vừa lúc chiếu sáng ao nước bên chân, bên trong chiếu ngược ra bóng người. Binh lính thoáng nhìn, phát hiện mái tóc vàng c*̉a mình ở trong nước lại biến thành màu trắng liền khẽ cười lên. Màu tóc này có vẻ giống màu tóc c*̉a vị chiến sĩ cơ giáp rất lợi hại kia nha, nhưng mình vẫn thích màu tóc vàng óng c*̉a mình hơn, Lâm Đạt thường khen là nhìn thấy ấm áp. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ này trở về, mình sẽ có 2 tuần nghỉ phép, đến lúc đó sẽ đưa cô ấy đi chơi ở Thánh Huyễn thành, đây chính là thắng địa du lịch c*̉a các đôi yêu nhau.
Đang say mê trong tình yêu binh lính bỗng phát hiện bất thường. Anh ta biết mình đang cười bởi mỗi khi nghĩ đến Lâm Đạt anh ta đều cười, nhưng là cái bóng dưới nước – người tóc bạc kia ko có cười, rõ ràng là khuôn mặt mình nhưng lúc này giống như người khác đang lạnh lẽo nhìn mình.
Binh lính kinh ngạc há mồm định gọi chiến hữu đằng trước thì trong ao nước bỗng nổi lên bọt nước sau đó có 1 bóng dáng chớp lên cực nhanh, vũng nước từ từ mở rộng, bóng đen kia ko chút do dự kéo người vào trong. Theo sau, vũng nước c*̃ng từ từ thu nhỏ thành hình dạng bạn đầu, bên cạnh chỉ còn chiếc đèn pin. Một giây sau, lại có 1 thứ nho nhỏ giống cánh tay vươn lên kéo luôn cả đèn pin vào trong vũng nước.
Mọi người vẫn tiếp tục đi, ko ai hay biết về 1 màn vừa rồi.
Nguyên Tích vẫn luôn kéo La Tiểu Lâu đi bỗng dừng lại, cảnh giác nhìn xung quanh. La Tiểu Lâu sắc mặt c*̃ng khó coi, cậu cảm thấy trong bóng đêm hình như có ánh mắt ác ý luôn theo dõi mình.
Binh lính đi gần bọn họ bỗng cả kinh kêu lên:”Điện, điện hạ! Có vấn đề! Chúng ta mất liên lạc với vài người trong đội.”
Thanh âm vừa dứt, bên trong vài cái vũng nước dưới chân anh ta bỗng vươn lên mấy cánh tay dài nhỏ túm lấy chân anh ta kéo cả người vào trong.
c*̀ng lúc đó những vũng nước chung quanh đều có động tĩnh.
Nguyên Tích biến sắc, vội vã ôm lấy La Tiểu Lâu, 1 tay rút nhuyễn kiếm màu đen trên lưng ra chém những cánh tay đang vươn đến chung quanh.
La Tiểu Lâu vẫn đang kinh hoảng hỗn loạn, lại phát hiện những cánh tay bị Nguyên Tích chặt đứt kia vừa rơi xuống nước liền biến mất, ngay cả tơ máu c*̃ng ko có. Nhưng ngay sau đó trong vũng nước lại càng nhiều cánh tay vươn ra, tiến về phía 2 người.
- Chương 1: Một bước đi
- Chương 2: Phòng tử
- Chương 3: Học phí
- Chương 4: Khế ước nô lệ
- Chương 5: Cầm thú
- Chương 6: Khuôn phép
- Chương 7: Nam nhân
- Chương 8: Lớn nhỏ
- Chương 9: Bất ngờ
- Chương 10: Khai giảng
- Chương 11: Kiểm tra
- Chương 12: Thành tích
- Chương 13: Không được tự nhiên
- Chương 14: Trách nhiệm
- Chương 15: Chênh lệch
- Chương 16: Kỹ thuật
- Chương 17: Phát
- Chương 18: Tiểu kim khố
- Chương 19: Tái ngộ
- Chương 20: Kiêm chức
- Chương 21: Dục vọng
- Chương 22: Quyết định
- Chương 23: Linh kiện
- Chương 24: Khoan dung nhẫn nại
- Chương 25: Kiêu ngạo
- Chương 26
- Chương 27: Phấn khích
- Chương 28
- Chương 29: Tập quán
- Chương 30: Ý thức
- Chương 31: Tiến bộ
- Chương 32: Vô đề
- Chương 33: Bán đấu giá
- Chương 34: Ca ca
- Chương 35: Ô thạch
- Chương 36: Trưởng thành
- Chương 37: Say rượu
- Chương 38: Kẻ có tiền
- Chương 39: Sự thật
- Chương 40: Lễ vật
- Chương 41: Kì tích
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44: Huấn luyện
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48: Xuất phát
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52: Thiên tai
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79: Tình hình
- Chương 80: Tỏ tình
- Chương 81: Tranh cãi…
- Chương 82: Kiểm tra…
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89: Vân thiên…
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Giúp đỡ
- Chương 103: Một trong…
- Chương 104: Gặp nhau
- Chương 105: Con chip
- Chương 106: Nhật ký thất lạc
- Chương 107: Gặp lại
- Chương 108: Trận đấu
- Chương 109: Hai kẻ
- Chương 110: Thất bại
- Chương 111: Cường hóa
- Chương 112: Giải thích
- Chương 113: To be continued…
- Chương 114: Tóc đỏ
- Chương 115: Trắc trở…
- Chương 116: Tỉnh lại…
- Chương 117: Nghi ngờ…
- Chương 118: Hạnh phúc…
- Chương 119: Chuẩn bị…
- Chương 120: Hộp năng lượng
- Chương 121: Gặp nhau…
- Chương 122
- Chương 123: Vợ quản nghiêm (bổ hoàn)…
- Chương 124: Nhớ thương
- Chương 125
- Chương 126: Chịu trách nhiệm
- Chương 127: Rời đi
- Chương 128: Cha mẹ…
- Chương 129: Bữa tối
- Chương 130: Kiểm tra
- Chương 131: Danh sách
- Chương 132: Chủ động
- Chương 133: Thay đổi
- Chương 134: Đáp lại
- Chương 135: Tráng lệ
- Chương 136: Chứng tỏ
- Chương 137: Tấm ảnh…
- Chương 138: Minh châu
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144: Dự báo
- Chương 145
- Chương 146: Bảo vệ
- Chương 147: Phấn khích
- Chương 148: Thử luyện
- Chương 149: Nguy cơ
- Chương 150: Tin tưởng
- Chương 151: Nghi hoặc
- Chương 152: Địch hay bạn
- Chương 153: Vũng nước
- Chương 154: Nguy hiểm
- Chương 155: Anh dũng
- Chương 156: Chữa trị
- Chương 157: Tìm ra
- Chương 158-1: Dị thú
- Chương 158-2: Biến hóa
- Chương 159: Uy hiếp cưỡng ép
- Chương 160: Siever / tây thụy nhĩ
- Chương 161: Phong ấn
- Chương 162: Rời khỏi
- Chương 163: Thăng cấp ^^
- Chương 164: Mẹ chồng nàng dâu biểu tượng cảm xúc grin
- Chương 165: Thương lượng
- Chương 166: Bi kịch
- Chương 167: Hy vọng
- Chương 168-1: Hôn lễ (1)
- Chương 168-2: Hôn lễ (2)
- Chương 169: Chạy trốn
- Chương 170: Gia bạo
- Chương 171: Kỳ quái
- Chương 172: Phương hướng
- Chương 173
- Chương 174: Trừng phạt
- Chương 175: Khu d
- Chương 176: Biến hóa
- Chương 177: Như vậy
- Chương 178: Cùng nhau
- Chương 179: Thẳng thắn
- Chương 180: Phát triển
- Chương 181: Khôi phục
- Chương 182: Đồ án
- Chương 183: Ngàn năm
- Chương 184: Mục tiêu
- Chương 185: Khu a
- Chương 186: Dấu hiệu
- Chương 187: Khách quý
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Thầy trò
- Chương 228: Điểm đáng ngờ
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236: Tin tức
- Chương 237: Giao dịch
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240: Yến hội
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243: Làm khó
- Chương 244: Tìm bạn đời
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248: Xuất phát
- Chương 249: Mục đích
- Chương 250: Cứu viện
- Chương 251: Tái kiến
- Chương 252: Thích
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Phát hiện
- Chương 257: Biến hóa
- Chương 258: :
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264: “ ta thực sự hâm mộ hắn, hắn thực hạnh phúc”
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267-1
- Chương 267-2
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292: Chân tướng
- Chương 293: Ta yêu ngươi…
- Chương 294: Hạnh phúc (1)
- Chương 295: Hạnh phúc (2)
- Chương 296: Hạnh phúc (3)
- Chương 297-1: Hạnh phúc 4
- Chương 297-2: Hạnh phúc 4
- Chương 298-1: Hạnh phúc (end chính văn)
- Chương 298-2: Hạnh phúc (end chính văn)
- Chương 299-1: Dục nhi ký (1)
- Chương 299-2: Dục nhi ký (2)
- Chương 299-3: Dục nhi ký (3)
- Chương 299-4: Dục nhi ký (4)
- Chương 300: Phiên ngoại: Lần đầu bên ngoài của La Tiểu Lâu
- Chương 301: Phiên ngoại: Lần đầu bên ngoài của La Tiểu Lâu (2)
- Chương 302-303: Phiên ngoại: Chữa thương nhớ
Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.