“Tôi đang làm nông không cẩn thận nên mới bị thương, các người đừng có mà vu khống tôi!”
Hoàng Kiệt hoảng hốt, việc này cho dù có đánh chết cậu ta cũng sẽ không thừa nhận.
Nếu không chờ đợi cậu ta không chỉ đơn giản là bị chọc cột sống như vậy, có khả năng còn bị buộc tội tra tấn rồi bị bắt vào tù.
“Được, vậy chúng ta để người bệnh tự mình nói!”
Lâm Thần cũng không nóng nảy vạch trần cậu ta.
Thật không thể là giả, giả không thể là thật.
Hoàng Kiệt vừa nghe những lời anh nói thì tìm liền buông xuống.
Bà già chết tiệt kia làm sao có thể mở miệng nói chuyện cơ chứ, những con giòi bọ đó gần như cắn nát yếu hồ của lão rồi giờ chỉ chờ Diêm Vương gia tới lấy mạng lão mà thôi.
“Mặc kệ cậu có làm như thế nào đi chăng nữa, tôi nói cho cậu biết chuyện này nếu cậu không cho tôi được một lời hợp lý thì tôi nhất định sẽ tố cáo cậu tôi bôi nhọ danh dự của người khác.” Hoàng Kiệt chuyển sang tâm thế kiêu ngạo, nói chuyện càng lúc vênh váo tự đắc.
Thấy cậu ta nói chuyện tự tin như vậy, những thân thích xung quanh cũng tin cậu ta hơn một chút.
Nếu cậu ta thật sự làm sai thì sao có thể nói chuyện đúng lý hợp tình như vậy.
Hoàng Kiệt ưỡn eo thẳng tắp, kéo cái ghế bên cạnh ra ngồi xuống, nói ra yêu cầu của mình: “Tiền Đại Vỹ, tôi không biết mấy năm nay ông kết giao thể loại hồ bằng cẩu hữu gì, nhưng mà các người lại đến đây gây chuyện như vậy nếu lát nữa vẫn không ra được kết quả gì thì các người phải bồi thường tiền thiệt hại tinh thần cho tôi, tất cả là một trăm nghìn tệ!”
“Cậu sao lại không biết xấu hổ như vậy?” Tiền Đại Vỹ hận không thể một tát đánh chết cậu ta, khi còn nhỏ chỉ là cảm thấy cậu ta thủ đoạn gian dối, không nghĩ tới cậu ta lại hư đến tận xương tủy.
Nhân chi sơ, tính bản thiện, những lời này một chút căn cứ đều không có.
Loại người như Hoàng Kiệt, từ sinh ra đã là người xấu rồi.
“Sao lại nói tôi không biết xấu hổ?” Hoàng Kiệt bắt đầu giở thói vô lại, những người thân thích xung quanh thấy cậu ta như vậy cũng không làm được gì: “Không phải tên này tự nhận mình là bác sĩ sao? Còn nói có thể khiến cho mẹ tôi có thể mở miệng nói chuyện, tôi liền xem các người diễn kịch kẻ xướng người hoạ, tôi cũng biết hiện tại nhà ông phá sản nhưng mà lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, chỉ là một trăm tệ đối với ông mà nói còn không phải là chút thịt ruồi bọ thôi sao!”
TruyenLau.com
Có thể lấy chiếm lợi một chút thì tốt hơn so với không có đồng nào.
Còn người nằm ở trên giường bệnh, cậu ta đã vắt kiệt không sai biệt lắm.
Nếu không phải Tiền Đại Vỹ phá sản, cậu ta còn không biết bà mẹ già này còn giữ riêng số tiền hơn ba chục nghìn tệ.
Ngày thường đối xử bất công với con cái còn chưa tính, thế nhưng trong loại chuyện này còn bất công còn không phải là bởi vì cậu ta không phải là con ruột sao?
Website TruyenLau.com
“Được! Nếu tôi không thể làm cho mẹ của anh mở miệng nói chuyện thì tôi sẽ đưa anh số tiền đó!” Lâm Thần cẩn thận kiểm tra một chút, vấn đề không lớn.
Hoàng Kiệt thấy tuổi tác anh không lớn, trước sau cho rằng anh chỉ là đang khoác lác mà thôi.
Bởi vậy cũng không e ngại, hào khí mười phần sảng khoái gật đầu.
Website TruyenLau.com
Thân thích bạn bè xung quanh chứng kiến, có người lắc đầu thở dài, cũng có người hận sắt không thành thép, thậm chí còn có người hai mắt sáng lên chờ xem kịch vui.
Bà già nằm trên giường bệnh thời gian đã không còn nhiều, trên đỉnh đầu mịt mù khói đen, che khuất cả khuôn mặt bà.
Lâm Thần hạ xuống mấy châm trên cổ bà, ngân châm còn chưa có rút ra, chỉ thấy ngay nơi châm xuống có chất lỏng vàng sẫm chảy ra, chất lỏng kia theo ngân châm nhỏ xuống trên cổ bà.
Mấy người ở bên cạnh bà thấy vậy liền đem giấy tới muốn lau đi chúng nhưng bị Lâm Thần ngăn lại.
“Hiện tại không thể động!”
Chỉ cần châm lệch một chút liền có khả năng khiến cho mạch máu bị vỡ, sẽ dẫn đến mất quá nhiều máu chết ngay tại chỗ.
Mọi người chỉ thấy yết hầu đang phình ra của bà đang chậm rãi xẹp xuống, ngân châm vẫn luôn dẫn cho mủ chảy ra, chất lỏng chảy ra đầy cả cổ, chảy ra cả ga giường.
Lâm Thần đem ngân châm rút ra, ra hiệu cho mấy người phụ nữ đứng gần đó có thể tiến lên lau cho bà.
Mấy người phụ nữ bên cạnh vừa mới đến gần đã nghe thấy một mùi thối khiến cho người khác buồn nôn.
Họ cố nén sự ghê tởm lại cẩn thận lau cho bà, bà lão há miệng th* d*c thì phát hiện yết hầu đã được thông nhuận.
“Đại Vỹ…”
Bà lão kêu lên một tiếng yếu ớt.
Dù cho âm thanh rất nhỏ nhưng cũng đủ để mỗi người ở đây nghe được rõ ràng.
“Cậu ta đúng là một bác sĩ thiên tài!”
“Tôi lần đầu tiên thấy pháp châm cứu này, thật thần kỳ!”
“Này quả thực so với mấy cái thuốc than của bệnh viện lớn còn thần kỳ hơn.”
“Tôi thấy là mấy cái thuốc ở bệnh viện lớn đều không thể so được với cái này đâu, uống thuốc còn không chắc sẽ khỏi bệnh giá lại đắt, căn bản không phù hợp với túi tiền của mấy người bình dân như chúng ta.”
Hoàng Kiệt lập tức từ ghế trên đứng lên, cậu ta ngẩng đầu nhìn khuôn mặt già nua che kín nếp nhăn của mẹ mình, cậu ta hoảng hốt.
Tiền Đại Vỹ nghe được tiếng dì kêu tên của mình, lập tức bước đến giường bệnh nắm chặt lấy bàn tay gầy trơ xương của bà: “Cháu đây!”
“Tiền…Tiền bị Hoàng Kiệt cầm đi!”
Bà Hoàng dùng hết toàn lực, mới nói ra được một câu như vậy.
Bởi vì mủ trong cổ họng vừa mới được lấy ra, còn chưa được uống thuốc mà có thể mở miệng nói chuyện, đã là dùng hết sức lực.
Nhưng chỉ cần những lời này đã khiến cho độ hiềm nghi của Hoàng Kiệt nâng lên một tầm cao mới.
“Nó chơi cá cược…… quay về lấy tiền, không cho…thì, thì…”
Khi bà Hoàng nói cảm giác yết hầu vô cùng đau đớn, trong miệng còn chảy ra nước màu vàng.
Lâm Thần lại hạ xuống một châm cho bà, tạm thời phong bế cảm giác đau cho bà, ngay sau đó lấy ra một cái bình sứ nhỏ màu trắng, dùng ngân châm lấy bột phấn, đâm vào lớp da của bà.
Đẻ chữa lành vết thương trong cổ họng cho bà, đây là thuốc đặc hiệu do anh mới chế ra, có thể chữa lành những tình trạng nhiễm trùng và thối rữa, số lượng không nhiều lắm chỉ có ba bình mà thôi.
Bà lão cảm giác được một sự mát lạnh trong cổ họng, không còn nóng rát đau đớn như lúc nãy nữa.
Đôi mắt ba mông một tầng sương trắng, kỳ thật là nhìn không thấy rõ sự vật.
Nhưng khi người trẻ tuổi này hạ mấy châm trên trán bà, thì ngay lập tức cảnh vật trước mắt liền rõ ràng, tầm nhìn mơ hồ dần dần hiện rõ.
Bà thấy rõ bộ dáng của Đại Vỹ, đầy khuôn mặt là sự tang thương cùng u sầu, nghĩ lại sự tình công ty mấy ngày nay ông ta cũng không dám nói.
“Dì à, dì hãy nghỉ ngơi cho thật tốt!”
Tiền Đại Vỹ trong lòng lên men, nhưng chuyện này không thể để như vậy.
Hoàng Kiệt ngây ngốc cả người, đứng ở tại chỗ đi cũng không được, ở lại cũng không xong.
Cậu ta thậm chí còn có thể cảm giác được những ánh mắt nghi ngờ của thân thích đều dừng lại ở trên người cậu ta, không kiêng nể gì mà đánh giá.
Tức khắc có loại cảm giác không chỗ dung thân, hận không thể đào ra một cái hố để chui vào, để có thể tránh né những ánh mắt như muốn nhai tươi nuốt sống đó.
“Hoàng Kiệt, sao mày có thể làm ra loại sự tình này? Cho dù nói như thế nào thì dì cũng là người mẹ đã đẻ ra mày, nuôi dưỡng mày đến lớn!”
Tiền Đại Vỹ buông ra lời nói thấm thía.
Ông ta thu liễm một chút sự xúc động trong lòng, lôi kéo Hoàng Kiệt ra bên ngoài, đánh một đấm thật mạnh vào mặt cậu ta.
Không ra tay ở trong phòng, là vì sự tôn trọng cơ bản nhất đối với người dì nằm trên giường bệnh của ông ta, cũng muốn dì phải lo lắng cho cậu ta.
Nhưng chuyện mà Hoàng Kiệt đã làm là tội không thể tha thứ.
ông ta dù cho thế nào cũng phải vì dì của mình đòi lại công đạo.
Lâm Thần ở trong phòng quan sát lã trạng huống, phát hiện thân thể của bà lão tuy rằng suy yếu nhưng tinh thần lại vô cùng mạnh mẽ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
Con Rể Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.