Ngoài phòng đánh nhau khí thế ngất trời, có chút người đã chạy ra có thể là vì sợ tổn thương đến người khác rồi đem chuyện càng lúc càng lớn, nên mấy người lớn xung quanh đều đi ra ngoài khuyên bảo.
Nhưng có ít người chỉ là đi xem náo nhiệt, thậm chí còn đứng một bên giở trò.
Trong phòng hiện tại cũng chỉ có hai người là anh cùng bà lão.
Đôi mắt của bà lão lúc đầu hơi đục ngầu nhưng trong chốc lát lúc sau thì rõ ràng.
“Cậu nhóc, lúc đầu cậu đã biết rồi đúng không?”
Lâm Thần ngẩng đầu nhìn bà, có chút hiểu được bà muốn biểu đạt cái gì.
“Là tinh thần lực sao?”
Bà Hoàng gật gật đầu.
“Tinh thần năng lực mạnh mẽ, có thể giúp cho một người trên con đường tu luyện làm ít công to, năng lực tinh thần chia làm bẩm sinh và sau này có được, có người vốn sinh ra đã yếu ớt nhưng sau này có thể bù đắp được.”
Sau khi Bà Hoàng nói xong, một đôi mắt sáng ngời có thần nhìn anh, như là hạ rất lớn quyết tâm, bà chỉ vào cuốn sách cũ nát ở dưới chân bàn.
“Hôm nay cậu và bà già này gặp được nhau, đó là duyên phận, quyển sách có thể trợ giúp cho cậu, cậu hãy cẩn thận nghiền ngẫm ngày sau tất có trọng dụng.”
Lâm Thần xoay người lại cầm quyển sách dưới chân bàn lại đây.
Có thể là do độ ẩm trong phòng quá nhiều nên quyển sách này sờ lên mang lại cảm giác ươn ướt.
Nhưng cũng may không làm ảnh hưởng đến nội dung bên trong, chữ viết rõ ràng, sau khi Lâm Thần nhìn lướt qua vài lần phảng phất như anh vừa phát hiện được một chân trời mới.
Cứ việc bên ngoài đã đánh đến ầm trời, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến anh hết sức chuyên chú đọc sách.
Bà lão thấy bộ dáng siêng năng của anh, cao hứng cười: “Xem ra thật là cùng cậu có duyên, cậu cứ cầm đi đi, bà lão như tôi cũng không sống được bao lâu, không cần phải giữ nó lại.”
Lâm Thần khép sách lại, những khúc mắt của anh đều đã tìm được đáp án.
Yết hầu của bà lão bị thương đến tình trạng như vậy, dựa theo đạo lý mà nói thì bà căn bản không thể tiếp tục sống tiếp.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trên người có vô số kể lớn lớn bé bé vết thương, nhưng bà lại ngoan cường sống sót, không thể không liên quan đến tình thần lực vô cùng mạnh mẽ của bà.
“Kỳ thật bệnh của bà vẫn là có thể trị!” Lâm Thần ăn ngay nói thật: “Yết hầu về sau có thể sẽ lưu lại tổn thương nói chuyện không quá nhanh nhẹn, nhưng những cơ quan bị tổn thương khác, tôi có thể chậm rãi giúp bà khôi phục lại.”
Vấn đề chỉ nằm thời gian dài ngắn mà thôi, vết thương của bà lão rất nhiều, trên cơ bản đều là vết thương cũ chưa lành, lại thêm vết thương mới.
Mắt bà Hoàng sáng rực lên một chút, nhưng ngay sau đó từ bỏ giãy giụa: “Những vết thương kia có thể chậm rãi khôi phục, nhưng nội tạng đã không còn hoàn chỉnh.”
TruyenLau.com
Khi bà lão nói chuyện có vẻ suy sút.
Lâm Thần không rõ là có ý tứ gì.
Bà Hoàng chậm rãi vươn tay, vạch áo của mình lên.
TruyenLau.com
Lâm Thần thấy trên bụng bà tổng cộng có hai cái vết đao, ngay sau đó liền nghe bà giải thích: “Hoàng Kiệt đã đem nội tạng của tôi đi bán!”
“Cái gì!”
“Vì sao lúc nãy tôi lại không cảm giác được?” Lâm Thần thấy phần bụng xẹp xuống của bà, trong nháy mắt cảm thấy chua xót.
Bà lão này là một con người vô cùng phi thường, nhưng vì sao sẽ rơi xuống một kết cục như thế.
“Có lẽ là do báo ứng!” Bà Hoàng suy nghĩ kéo về rất nhiều năm trước kia, khi đó bà còn là một thiếu nữ phong tình vạn chủng, tinh thần lực mạnh mẽ cũng đã tu luyện đến mức hoàn mỹ, chỉ cần có thể trước mười sáu tuổi tiến hành tu luyện, đều có thể trở thành cao thủ cường đại trong thế giới này.
Chỉ tiếc trong một lần rèn luyện, bà đã phải lòng một người trẻ tuổi.
Không màng đến phản đối của mẹ, bà kiên trì gả cho người này. Sau khi kết hôn hai người vô cùng hạnh phúc, mà bà cũng giống như một người bình thường vậy.
Ngày tháng trôi qua càng ngày càng tốt, còn mở một công ty nhỏ nhưng lại chưa từng nghĩ đến sẽ rước lấy sự đố kỵ của người khác.
Chồng của bà cũng đã bỏ mạng vì tai nạn giao thông, đứa con trong bụng bà cũng không có giữ được.
Dưới cơn tức giận, bà dùng năng lực tinh thần mạnh mẽ của mình khiến đối phương sinh ra ảo giác, táng thân biển lửa.
Nhưng cố tình lúc này, có một tiếng trẻ con khóc nỉ non hấp dẫn lực chú ý của bà, đứa trẻ kia nho nhỏ phấn phấn bà đã không hạ thủ được, sau đó bà đem nó về nuôi nấng.
Lại không ngờ rằng, tự bản thân mình lại trồng phải quả đắng.
Hoàng Kiệt khi còn nhỏ đã không chịu nghe lời dạy bảo, trời sinh đã vô cùng phản nghịch.
Theo tuổi dần dần lớn lên thì việc cậu ta làm cũng càng ngày càng vô pháp vô thiên, không có nhân tính.
Sau lại dính vào bài bạc, từ đây một phát không thể vãn hồi, không quan tâm đến lời khuyên bảo của cha mẹ.
Từ lúc đó cũng khiến cho bà cảm thấy cậu nói ‘nhân chi sơ, tính bản thiện’ không đủ chính xác.
Có một số người, vừa sinh ra đã mang bản chất xấu.
“Xin cậu hãy giúp tôi một việc, nếu bệnh của tôi thật sự trị không hết. Xin cậu hãy giúp tôi chiếu cố cho Đại Vỹ, đây là thù lao cho cậu.”
Bà lão run run rẩy rẩy, từ dưới đệm giường lấy ra một thứ, là một chiếc hộp gỗ nhỏ màu đỏ, lúc đầu anh tưởng là bà muốn đưa tiền cho mình.
Cho đến khi bà lão mở chiếc hộp ra, bên trên phủ một chiếc khăn tay màu trắng gạo, đem chiếc khăn tay lấy ra thì xuất hiện một một con dao găm sáng chói.
Đây là một con dao găm mang phong cách đơn giản và cổ xưa, lưỡi dao vô cùng sắc bén phát ra hàn quang.
Cho dù còn chưa chạm vào, Lâm Thần đã có thể cảm giác được sự lạnh lẽo của nó.
“Đây là món đồ tôi mang theo lúc rời khỏi nhà, là một vật rất tốt, hiện tại cho cậu, cũng không đến mức mai một nó!” Bà lão lấy con dao găm ra ngoài.
“Thứ này không phải phàm vật thế gian, cậu hãy dụng tâm bảo quản, con dao găm này không chỉ có có thể đả thương thân thể người, cũng có thể đả thương linh hồn, nếu như sử dụng toàn lực thậm chí có thể khiến cho người đó hồn phi phách tán!”
Lâm Thần nghe mà khϊếp sợ không thôi.
Nếu như có vết thương trên thân thể thì còn có thể thông qua chữa bệnh trị liệu.
Nếu tổn thương đến linh hồn, vậy thì làm sao có thể chữa trị được?
Lâm Thần chậm rãi vươn tay, trong lòng có một thanh âm không ngừng bảo anh cầm lấy nó, anh nắm chặt con dao găm kia, có thể cảm giác được lòng bàn tay hơi hơi chấn động, tựa hồ muốn chạy khỏi sự khống chế của anh.
Một bàn tay không đủ sức, anh vươn ra tay còn lại, hai tay gắt gao nắm chặt con dao găm.
Con dao găm này thế nhưng lại có sinh mệnh?
Trong quá trình con dao găm giãy giụa trong tay anh, nó đã làm mười ngón của anh bị thương, chỉ là những miệng vết thương nho nhỏ mà anh đã có thể cảm nhận được đau đớn đến tận xương cốt, loại đau đớn này xuyên qua tâm trí truyền đến những cơn đau khác nhau trong cơ thể.
Bà lão duỗi tay đè xuống, dao găm lập tức ngoan ngoãn bất động.
“Tôi quên mất, hiện tại tinh thần lực của cậu chưa đủ mạnh, căn bản không thể khống chế tốt nó.”
Bà lão nhìn miệng vết thương trên tay anh, nhịn không được nhíu mày, bàn tay che kín vết chai của bà nhẹ nhàng phất qua, những miệng vết thương kia trực tiếp biến mất không dấu vết.
Lâm Thần cũng không cảm giác được đau đớn nữa, hết thảy phảng phất như chưa từng phát sinh chuyện gì.
“Lúc nãy là tổn thương linh hồn à?”
Bằng không như thế nào sẽ đau đớn đến tận xương tủy như vậy.
Cho dù có bị đạn bắn xuyên vai, anh không nháy mắt một chút.
Nhưng chỉ một miệng vết thương nho nhỏ như vậy, có thể khiến cho anh cảm giác được dây thần kinh đau đớn tê rần lên.
“Đúng vậy!” Bà lão gật đầu: “Phương pháp tu bổ linh hồn, chính là lấy linh hồn của một người đi tu bổ linh hồn của người khác. Hơn nữa nó cũng yêu cầu tình thần lực của người này phảu đủ mạnh, nếu không sẽ không làm nên chuyện gì.”
Khi nói chuyện, trên ngón trỏ của bà lão xuất hiện một miệng vết thương không lớn không nhỏ nhưng bà lại không cảm giác được đau đớn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
Con Rể Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.