Ads
Chương 19: Cần giác mạc cho cô ấy.
Nhan Nghiên đến muộn một tiết học, nhưng may cô là học sinh tốt được các thầy cô yêu mến, lúc cô vào phòng học, tiết thứ hai đã bắt đầu. Trán cô đầy mồ hôi, môi trắng bệch, dấu đỏ trên mặt càng thêm rõ ràng.
Cô cúi đầu xuống, lặng lẽ ngồi vào chỗ của mình, vừa ngẩng đầu liền thấy vẻ mặt giễu cợt đắc ý của Vương Đồng. Cô biết có vô số ánh mắt tò mò đều ném lên người cô, ánh mắt của thầy giáo lập tức nghi ngờ khó hiểu. Mặt cô không chút thay đổi, lấy sách vở ra, nghiêm túc học hành.
Dọc trên đường đi, Tư Kình Vũ không biết bị gọi điện bao nhiêu lần, khấu trừ bao nhiêu phút, lúc đuổi tới bệnh viện, Văn Vi đã bị chuyển đi phòng bệnh khác.
Văn Đại Phu nhìn hắn một cái: “Vi Vi vừa mới làm giải phẫu xong, bác sĩ nói võng mạc bong ra dẫn tới giác mạc bị nhiễm trùng, có thể dẫn tới mù lòa.”
Tư Kình Vũ nghe xong sắc mặt trầm xuống, lập tức đi tìm bác sĩ nói chuyện. Văn Vi vốn bị cận thị nặng, hai năm trước đã làm phẫu thuật võng mạc một lần, lần đó phẫu thuật tương đối thành công, thời gian gần đây thị lực của cô bắt đầu giảm xuống nhanh chóng, có lúc trước mắt còn xuất hiện điểm đen.
Tư Kình Vũ đã mang cô tới bệnh viện một lần, lần trước thầy thuốc nói tình trạng của cô không được lạc quan. Văn Vi là nghiên cứu sinh, phần lớn dành thời gian ở viện nghiên cứu, ngày nào cũng làm việc với cường độ cao, đó cũng là một trong những nguyên nhân l*m t*nh trạng mắt cô càng chuyển biến xấu đi.
“Hiện tại cách duy nhất là cấy ghép giác mặc, nhưng mà hiện giờ cực ít người tự nguyện hiến giác mạc, tạm thời không có giác mạc để cấy ghép.” Bác sĩ điều trị khó xử nhìn Tư Kình Vũ nói.
“Trung Quốc lớn như vậy , tất cả đều không có sao chứ?” Tư Kình Vũ không khỏi chất vấn, không phải chỉ là cái giác mạc sao? Chỉ cần có biện pháp, chỉ cần hắn đập tiền xuống, không sợ không có người tự nguyện hiến cho.
“Cậu Tư nên biết, hiến giác mạc tốt nhất là tự nguyện, hơn nữa phải đợi sau khi người hiến chết mới có thể lấy. Lần trước lúc Văn Vi nằm viện, tôi cũng đã chú ý, chỉ cần có giác mạc mới tôi nhất định sẽ ưu tiên cho cô Văn.”
Bác sĩ điều trị biết rõ hầu hạ loại đại thiếu gia này rất vất vả, lúc giải thích cũng phải thật cẩn thận. “Nhưng mà y học nước ngoài phát triển hơn, có lẽ có thể tìm được giác mạc thích hợp cho cô Văn.”
Tư Kình Vũ cũng quá lo lắng vấn đề này, lại nghe Văn Vi nói qua chuyện này. Nhưng mà Văn Vi cực kì không đồng ý, thực ra Tư Kình Vũ cũng đã liên hệ với đơn vị chữa bệnh của bệnh viện, cuối cùng không giải quyết được gì. Trong nước hắn có thế lực, có địa vị, đi tới châu Âu, Hoa Kì cũng không mua được. Bệnh viện lớn này cũng có một lượng lớn bệnh nhân đợi xếp hàng mà không có giác mạc, Văn Vi đi đến nơi đây cũng chỉ có thể xếp hàng ở phía sau.
Tư Kình Vũ trở lại phòng bệnh, Văn Vi đã tỉnh, trên mắt cô đang quấn băng gạc, nhạy bén nghe được tiếng mở của phòng. Cô nhẹ nhàng cười cười, mặt hướng về phía hắn; “Kình Vũ, anh đã đến rồi!”
TruyenLau.com
Tư Kình Vũ vì Văn Vi ở đây thuyết phục, bất kể chịu đựng cực khổ thế nào, chỉ cần cô có thể cười, dù chỉ là nhẹ như gió thổi mây bay. Tựa như bây giờ, mắt cô bị quấn băng gạc, cô cười như vậy hướng về phía hắn, như thể hình ảnh của hắn đã lưu lại trong mắt cô.
“Em thế nào rồi, miệng vết thương có đau không?” Tư Kình Vũ ngồi lên giường bên cạnh cô, cầm đôi tay lạnh lẽo của cô.
Văn Vi nhẹ nhàng lắc đầu, cô khẽ nhấc tay lên, chuẩn bị xoa hai má của hắn: “Tin tưởng em, em sẽ không sao đâu!”. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Văn Đai Phú ở bên cạnh nghe con gái nói những lời này, trào nước mắt. Ánh mắt là cửa sổ tâm hồn đó, càng đừng nói đến nếu mắt của Văn Vi không nhìn được, công việc nghiên cứu cô yêu thích nhất cũng không thể thực hiện được nữa.
Tư Kình Vũ cầm tay cô, lúc này điện thoại vang lên chói tai, hiển nhiên là điện thoại của công ty gọi điện tới. Tư Kình Vũ nhăn mày lại, không chút do dự ấn từ chối. Hôn lên đầu ngón tay của cô nói: “Em yên tâm, cho dù dùng bất cứ biện pháp gì, anh nhất định sẽ cứu em. Mắt của em nhất định sẽ hồi phục thị lực, em còn có thể tiếp tục nghiên cứu cái em thích nhất.”
Văn Vi dựa sát vào người hắn nhẹ nhàng nói: “Chính là bởi vì có anh, em cũng không sợ gì cả!”
- Chương 1: Có thể nhận nuôi con gái của tôi không
- Chương 2: Hầu hạ đêm mưa 1
- Chương 3: Hầu hạ đêm mưa 2
- Chương 4: Bắt gian đúng lúc
- Chương 5: Số phận kết cục càng thảm hơn
- Chương 6: Cho biết tay
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69: Sáu năm sau
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164: Cắt đứt hoàn toàn
- Chương 165: Không thể cho được đáp án
- Chương 166: Không có cơ hội
- Chương 167: Hứa hẹn
- Chương 168: Đi cùng cha
- Chương 169: Anh là đồ điên
- Chương 170: Vương Đồng sầu lo (18+)
- Chương 171: Không phải cô quyết định
- Chương 172: Nghĩ mà sợ
- Chương 173: Tuyệt tình
- Chương 174: Người khổ sở nhất chính là bà
- Chương 175: Quan hệ với Ấu Dạ
- Chương 176: Nhan Nghiên bị khống chế
- Chương 177: Không phải Mạc Dật Hàm
- Chương 178: Cha con là ai?
- Chương 179: Cô yêu Tư Kình Vũ?
- Chương 180: Ảnh chụp trí mạng
- Chương 181: Lặp lại
- Chương 182: Không làm gì cả
- Chương 183: Coi như không thấy
- Chương 184: Đi đến đường cùng
- Chương 185: Không đủ thực lực
- Chương 186: Gièm pha
- Chương 187: Sự tình không đơn giản
- Chương 188: Trong nhà bếp
- Chương 189: Sự cố
- Chương 190: Gọi anh là anh Kình Vũ (18+)
- Chương 191: Không tìm thấy Tống Ngọc San
- Chương 192: Địa ngục của Tống Ngọc San (1)
- Chương 193: Địa ngục của Tống Ngọc San (2)
- Chương 194: Địa ngục của Tống Ngọc San (3)
- Chương 195: Địa ngục của Tống Ngọc San 4
- Chương 196: Địa ngục của Tống Ngọc San (5)
- Chương 197: Cho cô cơ hội báo thù
- Chương 198: Cảnh Sát Đến
- Chương 199: Cho cha cơ hội
- Chương 200: Ông chú đặc biệt nhàn rỗi
- Chương 201: Có thể cho anh
- Chương 202: Đưa Tiểu Nghiên đi
- Chương 203: Thông minh giảo hoạt
- Chương 204: Giải thoát
- Chương 205: Người sống sót
- Chương 206: Âu Dạ chạy thoát
- Chương 207: Không thể lặp lại
- Chương 208: Hắn mất kí ức
- Chương 209: Người Tư Gia không nên tốt số
- Chương 210: Cô ấy không phải vợ anh
- Chương 211: Hắn muốn lựa chọn
- Chương 212: Mơ hồ bất an
- Chương 213: Chiếc giường quen thuộc
- Chương 214
- Chương 215: Chính thức là vợ chồng
- Chương 216: Tư Lập Hạ muốn trở về
- Chương 217: Tôi là chị dâu
- Chương 218: Anh em tình thâm
- Chương 219: Từ lâu đã quên cô
- Chương 220: Không muốn, tôi không muốn
- Chương 221: Nên rời đi
- Chương 222: Đi công tác
- Chương 223: Cha đẻ
- Chương 224: Bí mật giữa hai cha con
- Chương 225: Nhan nghiên ở trên đó
- Chương 226: Như cô mong muốn
- Chương 227: Nhớ đến người cha ngốc
- Chương 228: Có còn đau không?
- Chương 229: Mọi thứ của cô
- Chương 230: Ảnh chụp
- Chương 232: Quả nhiên là cô
- Chương 233: Hằng Hằng
- Chương 234: Trèo cửa sổ
- Chương 235: Kiểm tra lần đầu
- Chương 236: Kết hôn
- Chương 237: Giết người
- Chương 238: Kết cục đời trước
- Chương 239: Tha thứ
- Chương 240: Người phụ nữ độc ác
- Chương 241: Học cách đối mặt
- Chương 242: Nhớ ra tất cả
- Chương 243: Đôi mắt của cô
- Chương 244: Tư Kình Vũ rất độc ác
- Chương 245: Tử Hằng mất tích
- Chương 246: Trong một căn phòng
- Chương 247: Không cùng đẳng cấp
- Chương 248: Lâu đài
- Chương 249: To gan rình trộm
- Chương 250
- Chương 252: Chôn cùng một chỗ
- Chương 253: Đêm dài
- Chương 254: Bắt gian tại trận
- Chương 255: Ván đã đóng thuyền
- Chương 256: Có thể độc ác như thế
- Chương 257: Tư Kình Vũ xa lạ
- Chương 258: Không làm được
- Chương 259: Có phải do anh làm không?
- Chương 260: Sự trừng phạt nặng nề nhất
Cục Cưng Kiêu Ngạo Pk Tổng Tài Papa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.