Về tới phòng, Tư Kình Vũ trước tiên bảo Nhan Nghiên im lặng, hắn đi kiểm tra xung quanh phòng. Hiện giờ Âu Dạ sẽ không làm tổn thương bọn họ, nhưng không có nghĩa là không theo dõi bọn họ. Sau khi kiểm tra một lần, hắn nhìn Nhan Nghiên đang ôm Tử Hằng ngồi trên ghế, cô đang chăm chú nhìn Tử Hằng, kiểm tra toàn thân của cậu. Bảo bối Tử Hằng của cô đúng là vẫn rất tốt, cô liền thở dài một hơi.
“Anh đã nói rồi, nó sẽ không sao.” Tư Kình Vũ liền nhéo mũi Tử Hằng: “Không phải em mệt mỏi rồi à, đi tắm rửa rồi ngủ một lát, sắc mặt của em trông không tốt lắm.”
Nhan Nghiên không phải là sắc mặt không tốt, mà là sợ hãi. Cô sợ Âu Dạ, có lẽ đã bị Ấu Dạ huấn luyện vài năm nên khi đối mặt với hắn ta, bản năng cô thấy sợ hãi. Cô nói: “Hiện tại chúng ta không thể về nước sao?” Tử Hằng không sao, cô hận không thể rời khỏi nơi này ngay lập tức.
“Bảo bối, đây là lần đầu em đến Pháp.” Tư Kình Vũ ngồi cạnh cô, cũng ôm lấy Tử Hằng : “Vất vả lắm mới đến được đây, vì sao không hưởng thụ , coi như đi du lịch . Không cần sợ hãi, có anh ở đây rồi.”
“Đúng vậy, Tiểu Nghiên.” Tử Hằng cũng hưng phấn nói :”Chú Âu Dạ không đáng sợ đâu, con không sợ chú ấy, đôi khi còn thấy thú vị. Nhìn bộ dạng chú ấy cố nén tức giận thật vui.”
Hai cha con này thật là, có biết đang ở tình cảnh nào không đây, hiện giờ bọn họ đang ở địa bàn của người ta. Tuy cô không hiểu rõ thế lực của Âu Dạ nhưng cũng cảm giác được hắn là người không dễ dây vào, có thể tránh nên tránh. Nhưng bây giờ Âu Dạ sẽ không dễ dàng thả bọn họ đi.
“Cha đi tắm.” Tư Kình Vũ hôn lên mặt Tử Hằng, hắn nháy mắt với con trai, để cho cậu an ủi Nhan Nghiên.
“Hằng Hằng, nói cho mẹ biết, ở Pháp con đã làm những gì?” Ngẫm lại đứa nhỏ này ở Pháp đã mười ngày, làm cho người ta lo lắng . Mà lại ở cùng với người như Ấu Dạ, vậy mà vẫn ổn.
“Con chơi cùng chú Âu Dạ.” Tử Hằng nói rất nhẹ nhàng.” Tiểu Nghiên, Chú Âu Dạ rất vui tính, nhưng chú ấy cũng có tử huyệt, chú ấy không dám làm tổn thương con đâu. Dù có hận con đến mức nào cũng không dám làm gì con. Cha nói con không phải sợ, Âu Dạ không đáng sợ.”
“Con liên lạc với cha con từ bao giờ?” Nhan Nghiên lập tức hỏi
“Ha ha” Tử Hằng cười, leo vào lòng cô, hiện giờ cậu đã cao gần một mét bốn, thực đúng là tiểu quỷ: “Tiểu Nghiên, con không sợ hắn ta, ngược lại hắn ta mới phải sợ chúng ta. Mẹ đừng lo. Ngày mai chúng ta cùng nhau đi chơi đi, thật tốt quá, mỗi ngày đều ở trong căn phòng lớn này rất chán.”
“Căn phòng lớn gì cơ?” Nhan Nghiên không thể hiểu con trai đang nói gì: “Hằng Hằng, có rất nhiều điều con chưa nói cho mẹ.”
“Đó là ngôi nhà khác của Âu Dạ. Ở đó có một người mặc trang phục rất sang trọng, nhưng nhìn bà ấy không hề già, bà ấy là mẹ Âu Dạ, nhưng chú ấy không bao giờ gọi bà là mẹ. Về sau hỏi người ta mới biết, bà ấy là mẹ kế của chú ấy . Tiểu Nghiên, mẹ biết mẹ kế là gì không. Chính là cha chú Âu Dạ cưới một người vợ mới. Còn có một ông già, ông ấy rất ít khi trở về nhà, nếu trở về chắc chắn sẽ đi cùng bà cố nội. Nhưng mẹ đừng hiểu lầm, ông ấy không phải chồng của bà cố nội, ông ấy là chú của Âu Dạ. Ông ấy không thường đến. Gia đình chú Âu Dạ rất đơn giản, có ba người, nhưng rất nhiều người làm, một đám người hầu hạ ba người, thật quá lãng phí. ”
Nhan Nghiên không thể không thay đổi cách nhìn con trai mình, thời gian ngắn như vậy mà cậu lại biết rõ gia cảnh Âu Dạ. Tử Hằng bị Âu Dạ bắt đến đây không phải để làm con tin, mà để làm gián điệp, Nhan Nghiên lập tức đã hiểu, bảo sao Tư Kình Vũ không hề khẩn trương, lại rất thong thả. Cô muốn tìm Tư Kình Vũ hỏi chuyện thì hắn đi vào, cô nổi giận đùng đùng đi tới : “Tư Kình Vũ, anh cho con trai vào đây làm gián điệp, không biết rất nguy hiểm sao? Từ Hằng còn chưa đến mười tuổi .”
“Đồ ngốc!” Tư Kình Vũ trừng mắt nhìn con trai, hắn bảo con trai an ủi cô, kết quả lại làm cô tức giận : “Tại sao tôi có thể không để ý đến an toàn của Tử Hằng, yên tâm, con của em rất ngoan, nếu không biết rõ nó ở đây không gặp nguy hiểm gì thì tôi sẽ không thể cho nó đến. Về Âu Dạ, tôi vẫn hiểu rõ được hắn.”
Dù sao vẫn có thể xảy ra chuyện không hay. Tuy Nhan Nghiên tức giận nhưng vẫn mềm lòng. Tư Kình Vũ nhìn cô cười, sau đó đến phòng tắm. Nhan nghiên lại ngồi nói chuyện cùng Tử Hằng mới phát hiện Tử Hằng đến nơi này như cá gặp nước vậy.
Sau khi Nhan Nghiên và Tư Kình Vũ đã tắm xong, điện thoại liền vang lên, là Âu Dạ gọi tới. Bữa tối đã chuẩn bị xong, bọn họ mở cửa đã thấy người làm đứng trước cửa, dẫn bọn họ xuống ăn cơm. Âu Dạ ngồi trên bàn chờ. Đồ ăn Âu Dạ chuẩn bị tất cả đều là đồ ăn Trung Quốc, nhìn Tư Kình Vũ đi tơi, hắn đứng lên nói: “Tôi biết rõ cậu thích ăn đồ Trung, đồ ăn ở đây đều là đầu bếp tôi mời từ Trung Quốc, chắc chắn sẽ hợp khẩu vị của cậu.”
“Không cần phải phiền toái như vậy.” Tư Kình Vũ lạnh nhạt nói, cười mà không phải cười. Hắn kéo ghế cho Tử Hằng và Nhan Nghiên ngồi, sau đó mới ngồi xuống : “Đúng rồi, Âu Dạ, ngày mai chúng tôi phải đi chào mẹ cậu một tiếng. Tử Hằng nói bá tước phu nhân chăm sóc Hằng Hằng rất tốt, tôi muốn đi cám ơn bà ấy một tiếng.”
“Chuyện này không cần gấp gáp.” Âu Dạ ngồi đối diện hắn, nhìn hắn đầy tình cảm: “Vũ, tôi biết cậu quan tâm tới tập đoàn Âu Dạ, có hứng thú với các thiết kế mới, ngày mai tôi có thể đưa cậu đến công ti xem .” Website TruyenLau.com
“Chuyện chào bá tước phu nhân sao có thể chậm trễ được?” Tư Kình Vũ cười nói: “Nhớ lần trước ở Pháp, Bá tước phu nhân quan tâm tôi rất chu đáo, lần này tới Pháp đương nhiên phải đi hỏi thăm bà ấy đầu tiên.”
Âu Dạ không hiểu sao Tư Kình Vũ cứ khăng khăng muốn gặp mẹ của hắn. Tuy hắn không muốn Tư Kình Vũ đến đó nhưng cũng không thể từ chối được. Hắn cười nói :”Nếu mẹ biết cậu coi trọng bà ấy thế, bà ấy nhất định sẽ rất vui. Ngày mai tôi sẽ đi cùng cậu tới thăm bà ấy.”
Nhan Nghiên cảm thấy rất khó hiểu, từ khi đến Pháp cô luôn cảm thấy tâm thần bất an, bọn họ bị ép đến đây, đây là địa bàn của Âu Dạ. Nói trắng ra, bọn họ chính là con tin của Âu Dạ, nhưng Tư Kình Vũ lại không thèm quan tâm, hắn như đang ở nhà mình vậy, chẳng nhẽ hắn không lo lắng gì sao. Qủa nhiên cô và Tư Kình Vũ không cùng cấp bậc.
- Chương 1: Có thể nhận nuôi con gái của tôi không
- Chương 2: Hầu hạ đêm mưa 1
- Chương 3: Hầu hạ đêm mưa 2
- Chương 4: Bắt gian đúng lúc
- Chương 5: Số phận kết cục càng thảm hơn
- Chương 6: Cho biết tay
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69: Sáu năm sau
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164: Cắt đứt hoàn toàn
- Chương 165: Không thể cho được đáp án
- Chương 166: Không có cơ hội
- Chương 167: Hứa hẹn
- Chương 168: Đi cùng cha
- Chương 169: Anh là đồ điên
- Chương 170: Vương Đồng sầu lo (18+)
- Chương 171: Không phải cô quyết định
- Chương 172: Nghĩ mà sợ
- Chương 173: Tuyệt tình
- Chương 174: Người khổ sở nhất chính là bà
- Chương 175: Quan hệ với Ấu Dạ
- Chương 176: Nhan Nghiên bị khống chế
- Chương 177: Không phải Mạc Dật Hàm
- Chương 178: Cha con là ai?
- Chương 179: Cô yêu Tư Kình Vũ?
- Chương 180: Ảnh chụp trí mạng
- Chương 181: Lặp lại
- Chương 182: Không làm gì cả
- Chương 183: Coi như không thấy
- Chương 184: Đi đến đường cùng
- Chương 185: Không đủ thực lực
- Chương 186: Gièm pha
- Chương 187: Sự tình không đơn giản
- Chương 188: Trong nhà bếp
- Chương 189: Sự cố
- Chương 190: Gọi anh là anh Kình Vũ (18+)
- Chương 191: Không tìm thấy Tống Ngọc San
- Chương 192: Địa ngục của Tống Ngọc San (1)
- Chương 193: Địa ngục của Tống Ngọc San (2)
- Chương 194: Địa ngục của Tống Ngọc San (3)
- Chương 195: Địa ngục của Tống Ngọc San 4
- Chương 196: Địa ngục của Tống Ngọc San (5)
- Chương 197: Cho cô cơ hội báo thù
- Chương 198: Cảnh Sát Đến
- Chương 199: Cho cha cơ hội
- Chương 200: Ông chú đặc biệt nhàn rỗi
- Chương 201: Có thể cho anh
- Chương 202: Đưa Tiểu Nghiên đi
- Chương 203: Thông minh giảo hoạt
- Chương 204: Giải thoát
- Chương 205: Người sống sót
- Chương 206: Âu Dạ chạy thoát
- Chương 207: Không thể lặp lại
- Chương 208: Hắn mất kí ức
- Chương 209: Người Tư Gia không nên tốt số
- Chương 210: Cô ấy không phải vợ anh
- Chương 211: Hắn muốn lựa chọn
- Chương 212: Mơ hồ bất an
- Chương 213: Chiếc giường quen thuộc
- Chương 214
- Chương 215: Chính thức là vợ chồng
- Chương 216: Tư Lập Hạ muốn trở về
- Chương 217: Tôi là chị dâu
- Chương 218: Anh em tình thâm
- Chương 219: Từ lâu đã quên cô
- Chương 220: Không muốn, tôi không muốn
- Chương 221: Nên rời đi
- Chương 222: Đi công tác
- Chương 223: Cha đẻ
- Chương 224: Bí mật giữa hai cha con
- Chương 225: Nhan nghiên ở trên đó
- Chương 226: Như cô mong muốn
- Chương 227: Nhớ đến người cha ngốc
- Chương 228: Có còn đau không?
- Chương 229: Mọi thứ của cô
- Chương 230: Ảnh chụp
- Chương 232: Quả nhiên là cô
- Chương 233: Hằng Hằng
- Chương 234: Trèo cửa sổ
- Chương 235: Kiểm tra lần đầu
- Chương 236: Kết hôn
- Chương 237: Giết người
- Chương 238: Kết cục đời trước
- Chương 239: Tha thứ
- Chương 240: Người phụ nữ độc ác
- Chương 241: Học cách đối mặt
- Chương 242: Nhớ ra tất cả
- Chương 243: Đôi mắt của cô
- Chương 244: Tư Kình Vũ rất độc ác
- Chương 245: Tử Hằng mất tích
- Chương 246: Trong một căn phòng
- Chương 247: Không cùng đẳng cấp
- Chương 248: Lâu đài
- Chương 249: To gan rình trộm
- Chương 250
- Chương 252: Chôn cùng một chỗ
- Chương 253: Đêm dài
- Chương 254: Bắt gian tại trận
- Chương 255: Ván đã đóng thuyền
- Chương 256: Có thể độc ác như thế
- Chương 257: Tư Kình Vũ xa lạ
- Chương 258: Không làm được
- Chương 259: Có phải do anh làm không?
- Chương 260: Sự trừng phạt nặng nề nhất
Cục Cưng Kiêu Ngạo Pk Tổng Tài Papa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.