Lâm Y mới trải qua chuyện Lưu Hà, không còn chút lòng tốt nào để cho, dù đoán được tâm tư Trương Đống, nàng cũng làm như không biết, chỉ nói. “Nha đầu kia không giỏi xem sắc mặt, sau này con dâu không cho nó
hầu hạ trước mặt phụ thân nữa, miễn cho chọc phụ thân tức giận”.
Dương thị hiểu dụng ý Lâm Y nói câu này, vỗ vỗ tay nàng, ý bảo nàng rời đi.
Lâm Y vén váy hành lễ, xoay người liền đi, lúc này Trương Đống còn chưa
nói tha thứ, thấy nàng bước đi như vậy, thập phần bất mãn, nhướn mày
định lên tiếng ngăn đón, Dương thị trừng mắt liếc ông ta, lẩm nhẩm. “Còn ngại chưa đủ mất mặt?”.
Một cái tát xóa hết, Lâm Y dẫn Thanh Miêu ra ngoài, Trương Đống căm tức nói. “Bà nuông chiều nó”.
Dương thị cả giận. “Ông một bó tuổi, đùa giỡn nha hoàn của con dâu, không thấy bẽ mặt?”.
Trương Đống ghét từ “đùa giỡn” khó nghe, nói. “Tôi uống hai chén rượu, có chút say, tưởng lầm Thanh Miêu là Lưu Hà, lúc đó mới kéo tay nó”.
Dương thị không tin, đang định lí luận với ông ta, bà bà bán rượu ở tửu quán
đối diện tìm tới cửa, bảo rằng Trương Đống mua của bà ta một cút rượu,
còn chưa trả tiền. Dương thị có chút vui mừng, có cái cớ say rượu, bà
cũng dễ giải thích với Lâm Y, bằng không quả thật chẳng có mặt mũi nào
nhìn nàng. Lưu Hà cũng vui mừng, thầm nghĩ, thì ra không phải Trương
Đống thích Thanh Miêu, mà là thích mình, chẳng qua say nên nhận sai
người.
Dương thị hỏi bà bà kia. “Rượu bao nhiêu tiền?”.
Bà bà vươn ba ngón tay. “Một cút rượu, bốn mươi văn”.
Chỉ là một tửu quán nhỏ, một cút rượu tận bốn mươi văn, Dương thị kinh ngạc giá rượu đắt, liền hỏi. “Lão gia nhà ta mua rượu quý giá gì vậy?”.
Bà bà trả lời. “Đại lão gia mua rượu mật, rượu này giá cả sao, phu nhân cũng rõ ràng, không cần thiết tôi nói”.
TruyenLau
Rượu mật quả thật đắt đỏ, Dương thị không nghi ngờ giá cả nữa, ném ánh mắt
hồ nghi về phía Trương Đống, người trong chốn quan trường tửu lượng ai
chẳng chum chum vại vại, chỉ là một cút rượu mật mà cũng uống say? Chỉ
sợ là giả bộ say rượu giở trò thì có.
Trương Đống bị Dương thị nhìn đến chột dạ, quay mặt qua chỗ khác. Dương thị nổi giận, dẫn bà bà đến trước mặt ông ta, nói. “Đây là lão gia nhà ta, bà bà đòi tiền ông ấy đi”. Nói xong, đi vào phòng trong, đóng cửa lại.
Trương Đống làm gì có tiền, nếu không đã chẳng thiếu nợ, ông ta sốt ruột, ý
bảo Lưu Hà đi gõ cửa. Lưu Hà đến gõ vài cái, gọi mấy tiếng, Dương thị TruyenLau
căn bản không đáp lại, hết cách, đành thương lượng với Trương Đống. “Nô tỳ có tiền tiêu vặt hàng tháng để dành được mười văn, lại mượn Nhị thiếu phu nhân ba mươi văn, thế nào?”.
Trương Đống gật đầu. “Rất tốt, nha hoàn của nó làm ta bị thương, bỏ ra ít tiền là nên”.
Lưu Hà về phòng lấy mười văn của cô ta trước, lại đến phòng Lâm Y gõ cửa.
Mở cửa là Thanh Miêu, thấy cô ta, làm sao cho sắc mặt tốt, trước nhổ
nước bọt khinh bỉ, mới nói. “Trận gió nào thổi thông phòng mới lên
chức tới đây? Có chuyện gì, mau nói, chậm trễ thông phòng hầu hạ Đại lão gia, tôi không nhận nổi trách nhiệm”.
Lưu Hà hiểu Thanh Miêu ghi hận cái tát kia, nói. “Tôi là muốn tốt cho cô, nếu tôi không đánh trước, Đại lão gia sẽ tự mình động thủ”. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thanh Miêu tức cười, cười rộ lên, nói. “Vậy tôi xin được đa tạ tỷ tỷ”.
Lưu Hà thấy cô không có ý muốn để mình vào, đành đi cà nhắc nhìn xung quanh, hỏi. “Nhị thiếu phu nhân ở trong phòng? Đại lão gia sai tôi đến vay tiền”.
Thanh Miêu ngạc nhiên hỏi. “Nhị thiếu phu nhân vừa về, bên đó liền tới vay tiền? Sao ban nãy không ai nhắc tới?”.
Lưu Hà kể lại chuyện bà bà bán rượu đến đòi tiền cho cô nghe, lại nói. “Đại lão gia nắm tay cô, là do say quá nhận lầm người, không phải cố ý”.
Thanh Miêu nhớ lại, lúc đó hình như trên bàn có rượu, cơn tức trong lòng liền tiêu đi vài phần, đi bẩm báo với Lâm Y. Lâm Y nghe xong, gọi Lưu Hà
vào, hỏi. “Giữa trưa Đại lão gia uống say?”.
Lưu Hà liên tục gật đầu. “Uống một cút rượu, bà bà bán rượu ở đối diện tới đòi tiền, tổng cộng bốn
mươi văn, nô tỳ ở đây có mười văn, Nhị thiếu phu nhân cho mượn thêm ba
mươi văn là đủ”.
Lâm Y liếc nhìn Thanh Miêu một cái, thầm
nghĩ, nếu thật sự là say rượu nhận lầm cũng còn tốt hơn cố tình làm.
Nàng đang nghĩ ngợi, Trương Trọng Vi đã kinh ngạc lên tiếng. “Tửu quán đối diện cũng đâu có rượu gì ngon, sao tận bốn mươi văn, chẳng lẽ phụ thân bị gạt?”.
Lưu Hà giải thích. “Là rượu mật, bởi vậy đắt chút”.
Lâm Y từ nông thôn đến, không biết rượu mật là thứ gì, Trương Trọng Vi
trước có đến tửu lâu ở Đông Kinh, biết mấy thứ, giải thích cho nàng một
phen. Lâm Y nghe xong, âm thầm cười lạnh, rượu như vậy cũng say? Chỉ sợ
là sớm có sắc tâm, mượn hơi rượu làm càn thì có.
Thanh Miêu cũng ngộ ra, hối hận bẩm báo thay Lưu Hà, đuổi cô ta. “Nhị thiếu phu nhân không có tiền, cô đi mà tìm nhà khác mượn đi”.
Lưu Hà vội la lên. “Cô cắn Đại lão gia bị thương, tiền này cô nên trả mới đúng”.
Thanh Miêu cãi lại. “Chính rượu đó gây họa, Đại lão gia mà không uống thì sao say, không say thì tôi cắn tay lão gia làm chi?”.
Lời này trước sau ăn khớp kín kẽ, Lưu Hà không phản bác được, đành chuyển hướng sang Lâm Y, nói. “Đại lão gia vừa rồi còn khen Nhị thiếu phu nhân hiếu thảo…”.
Lâm Y trao đổi ánh mắt với Thanh Miêu, nói. “Đi lật thử xem còn tiền không, gom ba mươi văn ra đây, trả tiền rượu thay Đại lão gia”.
Thanh Miêu đến chỗ rương tiền, giả bộ lật tới lật lui, cầm bình đồng lắc lắc, nói. “Nhị thiếu phu nhân, còn có mấy văn, dự bị buổi tối mua đồ ăn”.
Lâm Y hỏi Lưu Hà. “Trả tiền rượu, mai không có cơm ăn, cô chọn trả tiền hay chọn đói bụng?”.
Lúc của hồi môn của Lâm Y nâng vào, Lưu Hà có thấy, đoán rằng nàng đang hù người, liền đánh bạo nói. “Tạ ơn Nhị thiếu phu nhân cho vay tiền”.
Lâm Y cũng không khó xử cô ta, thực sự sổ ba mươi văn giao cho cô ta. Thanh Miêu nhìn Lưu Hà vừa lòng rời đi, vội la lên. “Nhị thiếu phu nhân, thiếu phu nhân thật sự cho mượn sao, bọn họ quen hơi càng nghĩ chúng ta dễ chơi”.
Lâm Y làm bộ phạm sầu, chống má thở dài. “Tiền mua đồ ăn bị mượn đi mất, ngày mai ăn thứ gì đây?”.
Thanh Miêu xem mãi Lâm Y diễn, cười nói. “Nhịn đói một ngày cho thanh tịnh cũng tốt, buổi tối em cũng khỏi cần đi mua đồ ăn”.
Lâm Y cười. “Em trốn không được, không cần mua đồ ăn cũng phải đi chợ bán thức ăn”.
Thanh Miêu tỉnh ngộ, vội đi ra ngoài, nói. “Củ cải muối cay hôm nay còn chưa làm nữa”.
Trương Trọng Vi chờ Thanh Miêu đi, do dự nói với Lâm Y. “Nương tử, em làm như vậy không thỏa đáng lắm, lỡ để hai trưởng bối đói bụng sao được?”.
Lâm Y nói. “Yên tâm, không đói được, ngay cả phòng ở thím còn cho mượn, quản cơm chúng ta một ngày thì có gì đâu”.
Trương Trọng Vi nghẹn họng nhìn trân trối, chỉ vào nàng lắp bắp. “Em, em, em ngay cả thím cũng tính kế?”.
Lâm Y nghĩ ra chủ ý hay như vậy, rất là đắc ý, gạt tay chàng đi, sẵng giọng. “Tính kế cái gì, nói khó nghe như vậy, chúng ta là người một nhà, hiện tại
Đại phòng khốn đốn, cầu Nhị phòng tiếp tế một trận, chẳng lẽ không
được?”.
Trương Trọng Vi nuốt nước bọt cái ực, vẫn lắp bắp. “Hay, ý kiến hay, đi nhà thím ăn vài ngày trước, chờ ta lĩnh chức nhận bổng lộc, lại mời bọn họ đến nhà chúng ta ăn”.
Lâm Y cười to. “Còn nói em tính kế, chàng còn thâm hơn, em chỉ định quấy rầy một ngày, chàng tính luôn cả chức vị bổng lộc ăn luôn mấy ngày”.
- Chương 1: Ăn nhờ ở đậu
- Chương 2: Đi thư viện đưa cơm
- Chương 3: Khó khăn trước mắt
- Chương 4: Vương thị bắt bẻ
- Chương 5: Trương Lương trở về
- Chương 6: Phiên chợ họp
- Chương 7: Trai cò đánh nhau
- Chương 8: Bát nương lấy chồng
- Chương 9: Phương thị gây sự
- Chương 10: Bát nương về thăm nhà
- Chương 11: Hoàn cảnh lưỡng nan
- Chương 12: Tương kế tựu kế
- Chương 13: Là ai trúng kế
- Chương 14: Bị móc hầu bao
- Chương 15: Tìm cách kiếm tiền
- Chương 16: Bán toan văn
- Chương 17: Mậu nhật thu xã
- Chương 18: Ghi hận trong lòng
- Chương 19: Ngân Tỷ báo thù
- Chương 20: Phong ba hưu thê
- Chương 21: Lầm mê nặng
- Chương 22: Âm mưu dương mưu
- Chương 23: Nhất tiễn song điêu
- Chương 24: Sinh lòng lui hôn
- Chương 25: Đôi bên nhân nhượng
- Chương 26: Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của
- Chương 27: Tiền tài ngoài ý muốn
- Chương 28: Nhân họa đắc phúc
- Chương 29: Hỏi thăm giá ruộng
- Chương 30: Lần đầu gặp Dương thị
- Chương 31: Khổ khuyên không có kết quả
- Chương 32: Bát nương cầu tình
- Chương 33: Sửa lập nữ hộ
- Chương 34: Cò kè mặc cả
- Chương 35: Phương thị bị đánh
- Chương 36: Lâm Y dời nhà
- Chương 37: Chống đối Phương thị
- Chương 38: Trọng Vi thành thật
- Chương 39: Thu hoạch vụ thu
- Chương 40: Làm lớn một lần
- Chương 41: Tranh giành điền sản
- Chương 42: Phân chia hoàn toàn
- Chương 43: Tam lang mất
- Chương 44: Thu hoạch cải trắng
- Chương 45: Bốn cô nha hoàn
- Chương 46: Trọng Vi ngây thơ
- Chương 47: Thiếu nợ ân tình
- Chương 48: Đổi nha hoàn
- Chương 49: Mua nhà gặp trở ngại
- Chương 50: Đám đông hỗn loạn
- Chương 51: Rắp tâm của Phương thị
- Chương 52: Trọng Vi hỗ trợ
- Chương 53: Lâm Y từ hôn
- Chương 54: Câu hỏi trong rừng trúc
- Chương 55: Dương thị cố gắng
- Chương 56: Vợ chồng cãi nhau
- Chương 57: Nhã Châu gửi thư
- Chương 58: Đôi hài trống trơn
- Chương 59: Thím Nhâm bị đánh
- Chương 60: Phương thị xin lỗi
- Chương 61: Một bầu rượu ấm
- Chương 62: Đông Mạch tố cáo
- Chương 63: Trọng Vi tặng chó
- Chương 64: Hôn sự ở Nhã Châu
- Chương 65: Nhà họ Trương nghị thân
- Chương 66: Như Ngọc có thai
- Chương 67: Thím Nhâm hiến kế
- Chương 68: Dàn xếp Như Ngọc
- Chương 69: Ba lễ hoàn tất
- Chương 70: Bá Lâm thành thân
- Chương 71: Lí Thư tặng lễ
- Chương 72: Một chén canh gà
- Chương 73: Lâm Y tặng mì
- Chương 74: Tin tức bị lộ
- Chương 75: Lâm Y tặng lễ
- Chương 76: Tú tài gặp binh
- Chương 77: Chúc mừng tân gia
- Chương 78: Thím Nhâm mật báo
- Chương 79: Lí Thư hành động
- Chương 80: Kết phường nuôi ngỗng
- Chương 81: Âm kém dương sai
- Chương 82: Phương thị bị bại lộ
- Chương 83: Phương thị bị đuổi
- Chương 84: Vào kinh đi thi
- Chương 85: Đường phát tài
- Chương 86: Phương thị cầu thân
- Chương 87: Thanh Miêu đấu trí
- Chương 88: Trọng Vi đuổi người
- Chương 89: Áo gấm về làng
- Chương 90: Trọng Vi đi làm con thừa tự
- Chương 91: Lâm Y thành thân
- Chương 92: Thẩm vấn đêm động phòng
- Chương 93: Trước khi lên đường
- Chương 94: Huynh đệ cự nhận thiếp
- Chương 95: Cả nhà vào kinh
- Chương 96: Đổi phòng
- Chương 97: Lí Thư có bầu
- Chương 98: Củi khô lửa bốc
- Chương 99: Sự tình bại lộ
- Chương 100: Trọng Vi sinh bệnh
- Chương 101: Đơn thuốc khác thường
- Chương 102: Canh thịt bò
- Chương 103: Hàn Mai lên thuyền
- Chương 104: Lên đường lần nữa
- Chương 105: Đến kinh đô
- Chương 106: Đông Kinh nhà đắt
- Chương 107: Tạm thuê phòng
- Chương 108: Hàn Mai chạy trốn
- Chương 109: Âm mưu chốn quan trường
- Chương 110: Cùng xây bếp lò
- Chương 111: Kĩ quán khắp nơi
- Chương 112: Đi dạo chợ đêm
- Chương 113: Lâm Y mua đồ ăn
- Chương 114: Trước khi thăng đường
- Chương 115: Tiền tài mở đường
- Chương 116: Lưu Hà thi kế
- Chương 117: Dương thị phân minh
- Chương 118: Phương thị lên sân khấu
- Chương 119: Phương thị cho mượn phòng
- Chương 120: Trương Đống gây sự
- Chương 121: Màn dạo đầu
- Chương 122: Lâm Y nổi giận
- Chương 123: Trương Đống vay tiền
- Chương 124: Thanh Miêu báo thù
- Chương 125: Trọng Vi kiếm tiền
- Chương 126: Cả nhà đi ăn ké
- Chương 127: Trương Đống bị khinh bỉ
- Chương 128: Phương thị đưa cơm
- Chương 129: Bước đầu công hiệu
- Chương 130: Thái thú rút đơn kiện
- Chương 131: Trương Đống ra kinh
- Chương 132: Hàng xóm thần bí
- Chương 133: Phí bịt miệng
- Chương 134: Chuẩn bị mở điếm
- Chương 135: Cháy lớn đột ngột
- Chương 136: Nguyên nhân cháy
- Chương 137: Khéo từ ý tốt
- Chương 138: Giá rượu
- Chương 139: Quy tắc mua bán
- Chương 140: Hỏi ý Phương thị
- Chương 141: Hạnh phúc sau tai họa
- Chương 142: Lâm Y chuyển nhà
- Chương 143: Mời khách
- Chương 144: Khai trương đại cát
- Chương 145: Nhiều chuyện
- Chương 146: Cơm đĩa thơm ngon
- Chương 147: Buôn bán chuyển biến tốt đẹp
- Chương 148: Lại bị ăn ghế
- Chương 149: Càn quấy
- Chương 150: Làm khó dễ
- Chương 151: Tới cửa làm loạn
- Chương 152: Là ai đứng đằng sau
- Chương 153: Tra ra manh mối
- Chương 154: Ăn miếng trả miếng
- Chương 155: Diệt trừ hậu hoạn
- Chương 156: Thủ đoạn bỉ ổi
- Chương 157: Phủ doãn xử án
- Chương 158: Hiệp nghị cưới vợ
- Chương 159: Phu nhân tụ hội
- Chương 160: Phụ nữ nhiều chuyện
- Chương 161: Lén tồn quỹ riêng
- Chương 162: Chân tướng sự tình
- Chương 163: Bất ngờ gặp lại Bát nương
- Chương 164: Trọng Vi tức giận
- Chương 165: Gà nói vịt nghe
- Chương 166: Phương thị làm rùm beng
- Chương 167: Đi hay ở
- Chương 168: Đánh tới tận cửa
- Chương 169: Ví dụ giáo dục
- Chương 170: Lí Thư bị đánh
- Chương 171: Gieo gió gặt bão
- Chương 172: Phương thị cam chịu
- Chương 173: Đắc thắng
- Chương 174: Chuyện tốt tới gần
- Chương 175: Song hỷ lâm môn
- Chương 176: Cái bẫy nguy hiểm
- Chương 177: Học tập Đậu Nghĩa
- Chương 178: Ngưu thị bị nhục
- Chương 179: Phong thủy bảo địa
- Chương 180: Khai man diện tích
- Chương 181: Nhận thầu công việc
- Chương 182: Ăn vạ
- Chương 183: Quy tắc xã hội
- Chương 184: Kẻ xướng người họa
- Chương 185: Động thổ xây nhà
- Chương 186: Thì ra là cô ta
- Chương 187: Ẩn ý hối hận
- Chương 188: Hiểu sai ý
- Chương 189: Khẩn cấp
- Chương 190: Trọng Vi vay tiền
- Chương 191: Ngoài dự đoán
- Chương 192: Lâm Y thiết cục
- Chương 193: Phương thị bị lừa
- Chương 194: Cuộc sống ở Bắc Tống
- Chương 195: Biết được chân tướng
- Chương 196: Bí kíp mẹ chồng nàng dâu
- Chương 197: Phương thị quay lại
- Chương 198: Nguy cơ lời đồn
- Chương 199: Lã thị mật báo
- Chương 200: Dương thị trở về
- Chương 201: Lâm Y phân phòng
- Chương 202: Lâm Y quản gia
- Chương 203: Dương thị về thăm nhà
- Chương 204: Trù bị công việc
- Chương 205: Biện pháp hay của Dương thị
- Chương 206: Hồng môn yến
- Chương 207: Che giấu tâm cơ
- Chương 208: Khai trương đại cát
- Chương 209: Binh đến tướng chặn
- Chương 210: Hai thiếp mưu đồ bí mật
- Chương 211: Hai thiếp đánh nhau
- Chương 212: Xin nha hoàn
- Chương 213: Một rương đồ cưới
- Chương 214: Đầy tháng con trai trưởng
- Chương 215: Hôn sự của Bát nương
- Chương 216: Nghi ngờ có thai
- Chương 217: Lại mời danh y
- Chương 218: Việc trên giường
- Chương 219: Lệnh cấm của triều đình
- Chương 220: Bước chân vào điền sản
- Chương 221: Tìm nhà mới
- Chương 222: Không có thiếp là phúc
- Chương 223: Chuyển vào nhà mới
- Chương 224: Trọng Vi ghen
- Chương 225: Phương thị thay đổi
- Chương 226: Ý chí của Thanh Miêu
- Chương 227: Nửa hỉ nửa bi
- Chương 228: Bá Lâm đi tù
- Chương 229: Lời nhắn của Lí Thư
- Chương 230: Đi Tường Phù nhậm chức
- Chương 231: Lí Thư làm khách
- Chương 232: Điền thị vào kinh
- Chương 233: Thanh Miêu đánh người
- Chương 234: Một lòng chấp niệm
- Chương 235: Nghe lén bên tường
- Chương 236: Chuyện to hoá nhỏ
- Chương 237: Liều thuốc câm
- Chương 238: Kết cục của Điền thị
- Chương 239: Vẫn có lưu luyến
- Chương 240: Hoàn toàn tỉnh ngộ
- Chương 241: Tin tức động trời
- Chương 242: Đòi lại lễ hỏi
- Chương 243: Vấn đề nan giải
- Chương 244: Ba bí quyết
- Chương 245: Đưa vào phòng sinh
- Chương 246: Vinh thăng làm cha mẹ
- Chương 247: Giáng một cái tát
- Chương 248: Những giọt nước mắt
- Chương 249: Ba bên đối chất
- Chương 250: Tra ra manh mối
- Chương 251: Bánh trên trời rớt xuống
- Chương 252: Nịnh nhau
- Chương 253: Mua bán hời
- Chương 254: Phương thị bị lừa
- Chương 255: Hai tờ khế ước
- Chương 256: Vụ án kinh ngạc
- Chương 257: Bị đuổi khỏi nhà
- Chương 258: Phương thị cầu xin
- Chương 259: Kế sách mới
- Chương 260: Việc vui bất ngờ
- Chương 261: Xin giúp đỡ chung quanh
- Chương 262: Phương pháp phá giải
- Chương 263: Trương Đống hồi kinh
- Chương 264: Vợ chồng thổ lộ tình cảm
- Chương 265: Chờ mong phía trước
- Chương 266: Ngoại truyện 1 : Yêu con gái như mạng
- Chương 267: Ngoại truyện 2 : Lại làm cha mẹ
- Chương 268: Ngoại truyện 3 : Chân lý gia đình
Cuộc Sống Ở Bắc Tống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.