Lâm Y truy hỏi vài câu vẫn không có được câu trả lời, đành nói chuyện phiếm một hồi rồi tự tan.
Ngày thứ hai, Lâm Y như cũ đến linh đường bái tế Trương lão thái gia, đã thấy trước linh đường nhao nhao ồn ào, thì ra Trương Lương gặp thím
Nhâm hôm nay ở nhà, liền gọi bà ta đến làm chứng đối chất với Ngân Tỷ,
nhưng thím Nhâm một mực chắc chắn Trương lão thái gia chưa bao giờ nói
phải bỏ con dâu.
Phương thị liếc nhìn Trương Lương, hận nói. “Tôi nghe lời lão gia, chưa bao giờ bán nó đi, nhưng nó không cảm kích, ngược lại lấy oán trả ơn, vu hãm tôi”.
Thiếp thất vu hãm vợ cả chính là phạm
thượng, cho dù Trương Lương có tâm thiên vị cũng đành phải gọi Lâm Y
khóa nhốt Ngân Tỷ vào phòng, cấm chừng. Phương thị còn chêm thêm một
câu. “Không được cho nó ăn cơm”.
Lâm Y dẫn Ngân Tỷ đi nhà kề, vừa tìm chìa khóa vừa nói. “Bây giờ là do cô l* m*ng, không phải tôi mật báo gì”.
Ngân Tỷ tựa vào cạnh cửa, suy sụp. “Phương Đại Đầu ở thôn cách vách sắp đến đây, ngẩng đầu trúng đao, cúi đầu cũng trúng đao, làm gì để ý đến l* m*ng hay không”.
Lâm Y đang muốn hỏi cô ta Phương Đại Đầu là ai, chợt nghe Phương thị ở nhà chính đang gọi nàng, vội khóa cửa kĩ chạy sang. Phương thị trước
tiên đòi chìa khóa nhà kề lại, tự mình cất giữ, lại sai nàng. “Cô ra cửa nhìn xem, nếu là Phương Đại Đầu đến, dẫn hắn vào đây”.
Lâm Y đang thắc mắc hắn là ai, nghe bà ta sai vội lên tiếng, ra cửa
chờ. Đại khái khoảng một nén nhang sau, có người đến gõ cửa, Lâm Y hỏi, TruyenLau.com
đúng hắn là Phương Đại Đầu, theo sau còn có một tiểu thiếp của hắn, nàng vội dẫn khách đi nhà chính báo cho Phương thị.
Phương thị vừa thấy Phương Đại Đầu, tươi cười rạng rỡ, sai thím Nhâm dâng trà, lại bảo Lâm Y đi mời Trương Lương, giới thiệu. “Đây là họ hàng xa của tôi, nhiều năm không con, khó lắm mới để dành tiền
mua được một cơ thiếp, vẫn không thấy tin vui, thật là sầu chết người”.
Trương Lương không biết Phương thị đang bán thuốc gì trong hồ lô, lơ đãng đáp. “Vậy lại mua thêm một thiếp, cố gắng xem thử”.
Phương thị cười nói. “Chính là nghĩ như vậy, nhưng nhà hắn không
dư dả, mua cơ thiếp này xong đã tiêu hết tiền, làm sao có tiền mua thêm
một thiếp nữa”. TruyenLau
Trương Lương giật mình. “Muốn mượn tiền sao? Phu nhân xem rồi làm, hỏi ta làm chi”.
Phương thị không lên tiếng, lia mắt qua Phương Đại Đầu, Phương Đại Đầu lật đật đứng lên, đon đả. “Hiểu lầm hiểu lầm, tôi không vay tiền, chỉ là muốn đổi cái thiếp với nhà ta”.
“Đổi thiếp?”. Trương Lương ngạc nhiên.
TruyenLau.com
Phương thị thấy ông ta không từ chối ngay, mừng thầm, nói. “Hàng
xóm nhà ca ca tôi có con trai cũng là đổi thiếp mới sinh ra được, Phương Đại Đầu nghe bọn họ có con, nghĩ muốn học theo, mới đến cầu lão gia”.
Trương Lương ngẫm nghĩ, xác thực có việc này, nhưng ái thiếp của ông
ta có thể nào đưa đến trong lòng kẻ khác, thật là làm nhục ông đây. Ông
ta đang chuẩn bị trách cứ Phương thị, đột nhiên vừa nhấc đầu thấy cơ
thiếp nhà Phương Đại Đầu, tuổi trẻ hơn Ngân Tỷ, mạo mỹ hơn Ngân Tỷ, vòng eo thon hơn Ngân Tỷ, ông ta nhìn nhìn, đá bay những lời vừa nghĩ đến xứ xa nào đó, lại nói khác. “Thiếp nhà người ta lúc trước đã sinh đẻ rồi mới đi đổi, Ngân Tỷ nhà ta còn chưa biết sao, các người không chê?”.
Phương Đại Đầu cười to. “Có được hay không phải thử xem đã, không được lại đổi trở về”.
Trương Lương nghiêm mặt. “Thiếp nhà ta quý báu cực kỳ, há có thể để ông đổi đến đổi đi”.
Phương Đại Đầu vội nói. “Dù sao thiếp nhà tôi không sinh con được, có đổi về cũng vô dụng, nếu ông thích cứ giữ lại”.
Trương Lương trong lòng mừng rỡ, nhưng lại do dự. “Tôi đang lúc để tang, sao nạp thiếp được, vẫn là thôi, ông đi chỗ khác tìm đi”.
Phương thị khẩn cấp kêu Lâm Y đi dắt Ngân Tỷ lại đây, tìm cớ thay Trương Lương. “Đây là đổi thiếp, cũng không phải việc vui, sợ cái gì”.
Trương Lương trước nay hiếu thuận, còn đang do dự, Phương thị chêm vào thêm. “Cứ để nó ở chung nhà với Lâm Tam nương đã, chờ tang kì xong lại tính”.
Trương Lương vui vẻ nói. “Vậy quá ổn, quyết định như thế”.
Đang nói chuyện, Ngân Tỷ theo sau Lâm Y đi vào phòng, Phương thị mặt
mũi mang cười, kể lại ván đã đóng thuyền sao, hân hoan ba tiếng “chúc
mừng”. Ngân Tỷ lập tức mặt xám như tro tàn, tuyệt vọng hỏi. “Phu nhân không phải nên đợi lão thái gia liệm đã rồi hẳn ra tay sao?”.
Phương thị trách mắng. “Ra tay cái gì! Chớ nói khó nghe như vậy, đây là chuyện tốt, đương nhiên càng sớm càng tốt”.
Trương Lương phụ họa. “Thật là chuyện tốt, cũng coi như em làm việc thiện tích đức, đến nhà Phương Đại Đầu thay hắn nối dõi tông đường”. Ông ta nói xong, lại liếc nhìn tiểu thiếp nhà Phương Đại Đầu. “Đã tới nhà chúng ta, tên lúc trước đừng dùng nữa, từ nay về sau gọi là Kim Tỷ đi”.
Phương thị cười kéo tay tân nhiệm Kim Tỷ, giao cho Lâm Y, ra lệnh. “Kim Tỷ trước ở cùng cô, nhớ chăm sóc người ta”.
Lâm Y dạ, dẫn Kim Tỷ về phòng, mở hòm ra, lấy chăn đệm sạch sẽ chuẩn bị thay. Kim Tỷ thấy nàng bận rộn, ngăn lại. “Đừng phiền toái”. Lâm Y tưởng nàng ta khách khí với mình, tự nở nụ cười, cố ý thay, lại
xem xét dáng người nàng ta, lấy một bộ quần áo cũ của Trương Bát nương
tặng cho nàng ta thay.
Kim Tỷ lại một câu “Đừng phiền toái”, thấy nàng vội trước vội sau, bưng trà đổ nước, đột nhiên giật mình than. “Cô là người nhiệt tâm, thật không nỡ hại cô”.
Lâm Y đang trải giường, cười nói. “Cô là thiếp của Nhị lão gia, chẳng liên quan đến tôi, có thể hại tôi cái gì?”.
Kim Tỷ miễn cưỡng cười cười, không nói nữa, đứng dậy cùng nàng trải giường.
Buổi tối, Lâm Y đi phòng bếp múc nước, thím Dương kéo nàng. “Thiếp Nhị phu nhân và Nhị lão gia vừa đổi, ở trong phòng cháu?”.
Lâm Y gật đầu. “Nhị lão gia tặng cho tên mới, gọi là Kim Tỷ”.
Thím Dương xì cười. “Thật đúng là chúng ta miệng thiêng, Ngân vừa đi, Kim đã tới”.
Lâm Y múc nước, cảm thấy nghi ngờ thật nặng, Phương thị trăm phương
nghìn kế đổi thiếp là vì cái gì, Kim Tỷ Ngân Tỷ cũng là thiếp thôi, cũng tranh quan nhân với bà ta thôi? Huống chi, Kim Tỷ so với Ngân Tỷ càng
có nhan sắc, bà ta không sợ Trương Lương chẳng buồn vào phòng bà ta nữa
sao?
Thím Dương cũng thắc mắc, thấy thím Nhâm đi vào múc nước, liền hỏi. “Bà tin tức linh thông, nói nói tôi nghe xem, Kim Tỷ kia có phải trước khi vào cửa đã bị ép uống thuốc không thể sinh con?”.
Ngân Tỷ bị đổi đi, thím Nhâm thiếu tiền, tâm đang phiền muộn lắm, không kiên nhẫn mắng. “Đừng có nói bậy, Nhị phu nhân làm sao làm vậy”.
Thím Dương tự nhiên hiểu bà ta đang phiền muộn cái gì, cười. “Bà nóng nảy làm chi, không chừng Kim Tỷ kia so với Ngân Tỷ càng lắm tiền?”.
Thím Nhâm mở miệng liền bô bô. “Cô ta thì có đồng xu nào! Cô ta phải…”. Chưa nói xong chợt thấy Lâm Y đang đun nước trên bếp, thất kinh vội bụm miệng, nhấc thùng nước bỏ chạy.
Nhiều năm ăn nhờ ở đậu, Lâm Y tâm tư mẫn cảm hơn hẳn người thường,
nàng nhìn ra Kim Tỷ và thím Nhâm có gì đó kì lạ, nhưng không hiểu ngọn
nguồn ở đâu, chỉ có thể lo lắng suông.
Chú thích :
Bắc Tống không gọi người chồng là “Tướng công” hay “Phu quân” mà gọi là “Quan nhân”
- Chương 1: Ăn nhờ ở đậu
- Chương 2: Đi thư viện đưa cơm
- Chương 3: Khó khăn trước mắt
- Chương 4: Vương thị bắt bẻ
- Chương 5: Trương Lương trở về
- Chương 6: Phiên chợ họp
- Chương 7: Trai cò đánh nhau
- Chương 8: Bát nương lấy chồng
- Chương 9: Phương thị gây sự
- Chương 10: Bát nương về thăm nhà
- Chương 11: Hoàn cảnh lưỡng nan
- Chương 12: Tương kế tựu kế
- Chương 13: Là ai trúng kế
- Chương 14: Bị móc hầu bao
- Chương 15: Tìm cách kiếm tiền
- Chương 16: Bán toan văn
- Chương 17: Mậu nhật thu xã
- Chương 18: Ghi hận trong lòng
- Chương 19: Ngân Tỷ báo thù
- Chương 20: Phong ba hưu thê
- Chương 21: Lầm mê nặng
- Chương 22: Âm mưu dương mưu
- Chương 23: Nhất tiễn song điêu
- Chương 24: Sinh lòng lui hôn
- Chương 25: Đôi bên nhân nhượng
- Chương 26: Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của
- Chương 27: Tiền tài ngoài ý muốn
- Chương 28: Nhân họa đắc phúc
- Chương 29: Hỏi thăm giá ruộng
- Chương 30: Lần đầu gặp Dương thị
- Chương 31: Khổ khuyên không có kết quả
- Chương 32: Bát nương cầu tình
- Chương 33: Sửa lập nữ hộ
- Chương 34: Cò kè mặc cả
- Chương 35: Phương thị bị đánh
- Chương 36: Lâm Y dời nhà
- Chương 37: Chống đối Phương thị
- Chương 38: Trọng Vi thành thật
- Chương 39: Thu hoạch vụ thu
- Chương 40: Làm lớn một lần
- Chương 41: Tranh giành điền sản
- Chương 42: Phân chia hoàn toàn
- Chương 43: Tam lang mất
- Chương 44: Thu hoạch cải trắng
- Chương 45: Bốn cô nha hoàn
- Chương 46: Trọng Vi ngây thơ
- Chương 47: Thiếu nợ ân tình
- Chương 48: Đổi nha hoàn
- Chương 49: Mua nhà gặp trở ngại
- Chương 50: Đám đông hỗn loạn
- Chương 51: Rắp tâm của Phương thị
- Chương 52: Trọng Vi hỗ trợ
- Chương 53: Lâm Y từ hôn
- Chương 54: Câu hỏi trong rừng trúc
- Chương 55: Dương thị cố gắng
- Chương 56: Vợ chồng cãi nhau
- Chương 57: Nhã Châu gửi thư
- Chương 58: Đôi hài trống trơn
- Chương 59: Thím Nhâm bị đánh
- Chương 60: Phương thị xin lỗi
- Chương 61: Một bầu rượu ấm
- Chương 62: Đông Mạch tố cáo
- Chương 63: Trọng Vi tặng chó
- Chương 64: Hôn sự ở Nhã Châu
- Chương 65: Nhà họ Trương nghị thân
- Chương 66: Như Ngọc có thai
- Chương 67: Thím Nhâm hiến kế
- Chương 68: Dàn xếp Như Ngọc
- Chương 69: Ba lễ hoàn tất
- Chương 70: Bá Lâm thành thân
- Chương 71: Lí Thư tặng lễ
- Chương 72: Một chén canh gà
- Chương 73: Lâm Y tặng mì
- Chương 74: Tin tức bị lộ
- Chương 75: Lâm Y tặng lễ
- Chương 76: Tú tài gặp binh
- Chương 77: Chúc mừng tân gia
- Chương 78: Thím Nhâm mật báo
- Chương 79: Lí Thư hành động
- Chương 80: Kết phường nuôi ngỗng
- Chương 81: Âm kém dương sai
- Chương 82: Phương thị bị bại lộ
- Chương 83: Phương thị bị đuổi
- Chương 84: Vào kinh đi thi
- Chương 85: Đường phát tài
- Chương 86: Phương thị cầu thân
- Chương 87: Thanh Miêu đấu trí
- Chương 88: Trọng Vi đuổi người
- Chương 89: Áo gấm về làng
- Chương 90: Trọng Vi đi làm con thừa tự
- Chương 91: Lâm Y thành thân
- Chương 92: Thẩm vấn đêm động phòng
- Chương 93: Trước khi lên đường
- Chương 94: Huynh đệ cự nhận thiếp
- Chương 95: Cả nhà vào kinh
- Chương 96: Đổi phòng
- Chương 97: Lí Thư có bầu
- Chương 98: Củi khô lửa bốc
- Chương 99: Sự tình bại lộ
- Chương 100: Trọng Vi sinh bệnh
- Chương 101: Đơn thuốc khác thường
- Chương 102: Canh thịt bò
- Chương 103: Hàn Mai lên thuyền
- Chương 104: Lên đường lần nữa
- Chương 105: Đến kinh đô
- Chương 106: Đông Kinh nhà đắt
- Chương 107: Tạm thuê phòng
- Chương 108: Hàn Mai chạy trốn
- Chương 109: Âm mưu chốn quan trường
- Chương 110: Cùng xây bếp lò
- Chương 111: Kĩ quán khắp nơi
- Chương 112: Đi dạo chợ đêm
- Chương 113: Lâm Y mua đồ ăn
- Chương 114: Trước khi thăng đường
- Chương 115: Tiền tài mở đường
- Chương 116: Lưu Hà thi kế
- Chương 117: Dương thị phân minh
- Chương 118: Phương thị lên sân khấu
- Chương 119: Phương thị cho mượn phòng
- Chương 120: Trương Đống gây sự
- Chương 121: Màn dạo đầu
- Chương 122: Lâm Y nổi giận
- Chương 123: Trương Đống vay tiền
- Chương 124: Thanh Miêu báo thù
- Chương 125: Trọng Vi kiếm tiền
- Chương 126: Cả nhà đi ăn ké
- Chương 127: Trương Đống bị khinh bỉ
- Chương 128: Phương thị đưa cơm
- Chương 129: Bước đầu công hiệu
- Chương 130: Thái thú rút đơn kiện
- Chương 131: Trương Đống ra kinh
- Chương 132: Hàng xóm thần bí
- Chương 133: Phí bịt miệng
- Chương 134: Chuẩn bị mở điếm
- Chương 135: Cháy lớn đột ngột
- Chương 136: Nguyên nhân cháy
- Chương 137: Khéo từ ý tốt
- Chương 138: Giá rượu
- Chương 139: Quy tắc mua bán
- Chương 140: Hỏi ý Phương thị
- Chương 141: Hạnh phúc sau tai họa
- Chương 142: Lâm Y chuyển nhà
- Chương 143: Mời khách
- Chương 144: Khai trương đại cát
- Chương 145: Nhiều chuyện
- Chương 146: Cơm đĩa thơm ngon
- Chương 147: Buôn bán chuyển biến tốt đẹp
- Chương 148: Lại bị ăn ghế
- Chương 149: Càn quấy
- Chương 150: Làm khó dễ
- Chương 151: Tới cửa làm loạn
- Chương 152: Là ai đứng đằng sau
- Chương 153: Tra ra manh mối
- Chương 154: Ăn miếng trả miếng
- Chương 155: Diệt trừ hậu hoạn
- Chương 156: Thủ đoạn bỉ ổi
- Chương 157: Phủ doãn xử án
- Chương 158: Hiệp nghị cưới vợ
- Chương 159: Phu nhân tụ hội
- Chương 160: Phụ nữ nhiều chuyện
- Chương 161: Lén tồn quỹ riêng
- Chương 162: Chân tướng sự tình
- Chương 163: Bất ngờ gặp lại Bát nương
- Chương 164: Trọng Vi tức giận
- Chương 165: Gà nói vịt nghe
- Chương 166: Phương thị làm rùm beng
- Chương 167: Đi hay ở
- Chương 168: Đánh tới tận cửa
- Chương 169: Ví dụ giáo dục
- Chương 170: Lí Thư bị đánh
- Chương 171: Gieo gió gặt bão
- Chương 172: Phương thị cam chịu
- Chương 173: Đắc thắng
- Chương 174: Chuyện tốt tới gần
- Chương 175: Song hỷ lâm môn
- Chương 176: Cái bẫy nguy hiểm
- Chương 177: Học tập Đậu Nghĩa
- Chương 178: Ngưu thị bị nhục
- Chương 179: Phong thủy bảo địa
- Chương 180: Khai man diện tích
- Chương 181: Nhận thầu công việc
- Chương 182: Ăn vạ
- Chương 183: Quy tắc xã hội
- Chương 184: Kẻ xướng người họa
- Chương 185: Động thổ xây nhà
- Chương 186: Thì ra là cô ta
- Chương 187: Ẩn ý hối hận
- Chương 188: Hiểu sai ý
- Chương 189: Khẩn cấp
- Chương 190: Trọng Vi vay tiền
- Chương 191: Ngoài dự đoán
- Chương 192: Lâm Y thiết cục
- Chương 193: Phương thị bị lừa
- Chương 194: Cuộc sống ở Bắc Tống
- Chương 195: Biết được chân tướng
- Chương 196: Bí kíp mẹ chồng nàng dâu
- Chương 197: Phương thị quay lại
- Chương 198: Nguy cơ lời đồn
- Chương 199: Lã thị mật báo
- Chương 200: Dương thị trở về
- Chương 201: Lâm Y phân phòng
- Chương 202: Lâm Y quản gia
- Chương 203: Dương thị về thăm nhà
- Chương 204: Trù bị công việc
- Chương 205: Biện pháp hay của Dương thị
- Chương 206: Hồng môn yến
- Chương 207: Che giấu tâm cơ
- Chương 208: Khai trương đại cát
- Chương 209: Binh đến tướng chặn
- Chương 210: Hai thiếp mưu đồ bí mật
- Chương 211: Hai thiếp đánh nhau
- Chương 212: Xin nha hoàn
- Chương 213: Một rương đồ cưới
- Chương 214: Đầy tháng con trai trưởng
- Chương 215: Hôn sự của Bát nương
- Chương 216: Nghi ngờ có thai
- Chương 217: Lại mời danh y
- Chương 218: Việc trên giường
- Chương 219: Lệnh cấm của triều đình
- Chương 220: Bước chân vào điền sản
- Chương 221: Tìm nhà mới
- Chương 222: Không có thiếp là phúc
- Chương 223: Chuyển vào nhà mới
- Chương 224: Trọng Vi ghen
- Chương 225: Phương thị thay đổi
- Chương 226: Ý chí của Thanh Miêu
- Chương 227: Nửa hỉ nửa bi
- Chương 228: Bá Lâm đi tù
- Chương 229: Lời nhắn của Lí Thư
- Chương 230: Đi Tường Phù nhậm chức
- Chương 231: Lí Thư làm khách
- Chương 232: Điền thị vào kinh
- Chương 233: Thanh Miêu đánh người
- Chương 234: Một lòng chấp niệm
- Chương 235: Nghe lén bên tường
- Chương 236: Chuyện to hoá nhỏ
- Chương 237: Liều thuốc câm
- Chương 238: Kết cục của Điền thị
- Chương 239: Vẫn có lưu luyến
- Chương 240: Hoàn toàn tỉnh ngộ
- Chương 241: Tin tức động trời
- Chương 242: Đòi lại lễ hỏi
- Chương 243: Vấn đề nan giải
- Chương 244: Ba bí quyết
- Chương 245: Đưa vào phòng sinh
- Chương 246: Vinh thăng làm cha mẹ
- Chương 247: Giáng một cái tát
- Chương 248: Những giọt nước mắt
- Chương 249: Ba bên đối chất
- Chương 250: Tra ra manh mối
- Chương 251: Bánh trên trời rớt xuống
- Chương 252: Nịnh nhau
- Chương 253: Mua bán hời
- Chương 254: Phương thị bị lừa
- Chương 255: Hai tờ khế ước
- Chương 256: Vụ án kinh ngạc
- Chương 257: Bị đuổi khỏi nhà
- Chương 258: Phương thị cầu xin
- Chương 259: Kế sách mới
- Chương 260: Việc vui bất ngờ
- Chương 261: Xin giúp đỡ chung quanh
- Chương 262: Phương pháp phá giải
- Chương 263: Trương Đống hồi kinh
- Chương 264: Vợ chồng thổ lộ tình cảm
- Chương 265: Chờ mong phía trước
- Chương 266: Ngoại truyện 1 : Yêu con gái như mạng
- Chương 267: Ngoại truyện 2 : Lại làm cha mẹ
- Chương 268: Ngoại truyện 3 : Chân lý gia đình
Cuộc Sống Ở Bắc Tống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.