Lão Đạo sĩ sợ bị nghi ngờ, vội vàng cam đoan: “Điểm này xin Người cứ yên tâm. Trước đây bần đạo cũng từng làm những vụ tương tự, kẻ kia đến nay vẫn sống sờ sờ, căn bản chẳng có chuyện lệ quỷ đòi mạng nào cả.”
Công chúa vẫn bất an đi đi lại lại trong phòng.
“Hơn nữa.” Lão Đạo sĩ liên tục bảo đảm, “Vẫn còn tấm bùa bần đạo đưa cho Người, quỷ hồn tầm thường căn bản không thể đến gần. Huống hồ chỉ là một sợi tàn hồn của ả đó.”
Trạm Én Đêm
Ta và A Mộc mượn dương khí trên người Tiểu Hắc để che giấu hành tung, nấp trong bụi cỏ không xa nghe lén cuộc đối thoại của hai kẻ kia. Đạo sĩ thấy Công chúa vẫn chưa nguôi ngoai, bèn đề nghị được kiểm tra tấm bùa. Công chúa chê phiền phức, bảo lão trực tiếp vẽ một tấm mới.
Lão Đạo sĩ đảo mắt một vòng, nhìn ngắm căn phòng lộng lẫy xa hoa một lượt rồi nhướng mày: “Được thôi, nhưng mà...”
Lão đưa tay ra hiệu một con số, ra giá trên trời. Nếu là Công chúa của ngày trước, hẳn ả sẽ chẳng thèm chớp mắt mà trả tiền ngay. Nhưng nay thân phận đã khác, ả không có một khoản tiền lớn như vậy để chi dùng.
Ả nhếch môi lạnh lẽo: “Gan ngươi cũng lớn thật đấy, dám ở trước mặt ta mà sư t.ử ngoạm mồi sao?”
Lão Đạo sĩ với bộ dạng lấm lét như chuột, chỉ tay vào những món đồ quý giá trong phòng: “Công chúa, Người đừng đùa với bần đạo nữa, Người đâu có thiếu chút tiền này. Hơn nữa, còn cả số đan d.ư.ợ.c tháng này cần dâng lên Bệ hạ, bấy nhiêu tiền có đáng là bao?”
Công chúa nghiến răng, tháo chiếc vòng vàng trên tay ném cho lão: “Cầm lấy đi.”
Lão Đạo sĩ cười hớn hở, lập tức hạ b.út vẽ bùa.
“Đan d.ư.ợ.c cứ theo lệ cũ mà dâng lên.” Ả dặn thêm một câu.
… Đan d.ư.ợ.c sao? Ta và A Mộc đưa mắt nhìn nhau.
Lão Đạo sĩ gật đầu, trao tấm bùa cho Công chúa.
Ả ra hiệu đặt lên bàn, rồi đột ngột chuyển giọng: “Ta vẫn chưa yên lòng. Huynh trưởng của thân xác này, ngươi đi canh chừng cho kỹ. Nếu thấy có hành tung gì bất thường, hãy tìm cơ hội khiến hắn phát điên đi. Nhớ lấy, làm cho khéo, đừng để ai phát hiện.”
Ta nghe mà kinh hãi trợn tròn mắt. Muốn ta c.h.ế.t thì thôi, ả lại còn muốn huynh trưởng ta phát điên! Thật quá đỗi độc ác!
Thấy thần sắc ta trở nên khó coi, A Mộc khẽ lắc đầu với ta: “Đừng nôn nóng. Huynh trưởng nàng đã biết chuyện rồi, chúng ta vẫn còn thời gian để phản kích.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
17.
Sau khi Đạo sĩ rời đi, Công chúa vẫn chẳng thể an lòng. TruyenLau
Mỗi ngày ta đều lởn vởn bên cạnh thổi âm phong, xúi Tiểu Hắc sủa vang vào mặt ả, lúc thì hất đổ trâm cài, lúc lại làm rối tung chăn nệm. Ta nhất định phải dọa cho ả hồn xiêu phách lạc mới thôi.
Bản thân ả làm chuyện thất đức nên lòng tự sinh sợ hãi, bị ta dọa như vậy liền tin chắc trong phòng có quỷ.
“Ả chắc chắn chưa đi.” Ả nói với Tống Lâm Lan, “Ả muốn kéo ta đi c.h.ế.t cùng.”
TruyenLau
Tống Lâm Lan kiên nhẫn an ủi, vỗ về lưng ả cho đến khi ả chìm vào giấc ngủ. Nhưng ngay khi ả vừa nhắm mắt, hắn liền lộ ra vẻ chán ghét tột cùng. Hắn bí mật gọi Xuân Noãn vào thư phòng, nghe con bé thuật lại rành rọt từng chuyện của Công chúa. Biết Công chúa gần đây có tìm Đạo sĩ, hắn trầm ngâm suy tính.
Vài ngày sau, hắn đưa cho Xuân Noãn một phương t.h.u.ố.c, bảo con bé theo đó mà sắc: “Đây là thang t.h.u.ố.c an thần, hãy trộn vào thức ăn của phu nhân, mỗi ngày đều cho nàng ta dùng. Thân xác đó vốn yếu ớt, đừng để nàng ta kinh sợ quá độ mà nguy hại đến tính mạng.”
Xuân Noãn không dám hỏi đó có thực sự là t.h.u.ố.c an thần hay không. Con bé cũng không dám không đưa. Nếu không đưa tức là đắc tội Tống Lâm Lan, con đường c.h.ế.t đã định. Còn nếu đưa, là hại c.h.ế.t Công chúa, nhưng cũng gián tiếp hại c.h.ế.t ta, khiến ta vĩnh viễn không thể trở về thân xác cũ.
Ta tìm cách truyền tin cho Xuân Noãn, bảo con bé hãy giữ lại phương t.h.u.ố.c kia. Đó là một loại độc mãn tính, uống một, hai lần không sao, nhưng dùng lâu ngày sẽ khiến tinh thần hoảng loạn, sinh ra ảo giác. Lâu dần, cộng thêm thân thể vốn đã suy nhược của ta, ả sẽ bệnh c.h.ế.t trong mộng mị.
Tống Lâm Lan thật đủ tàn nhẫn. Chiêu thức này tạo ra một cái c.h.ế.t giả do bệnh tật, vừa giúp hắn thoát khỏi sự khống chế của Công chúa, vừa tránh được cơn lôi đình của Hoàng đế. Chỉ tiếc rằng, mưu kế này đã bị hai con quỷ là ta và A Mộc nhìn thấu toàn bộ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
18.
Thuốc của Tống Lâm Lan mới dùng chưa được mấy ngày, lòng nghi kỵ của Công chúa đã ngày một trầm trọng. Ta không vào được phòng ả, bèn thổi lên từng trận âm phong, đêm đêm đập vào cửa sổ khiến ả trằn trọc không sao chợp mắt.
Lại nhân lúc tỳ nữ hầu hạ ả tắm rửa, ta lẻn vào bếp trộm lấy cá c.h.ế.t, vẩy thứ m.á.u cá tanh nồng nặc vào chậu nước nóng. Ả vừa ngẩng đầu mở mắt, cả gương mặt đã loang lổ m.á.u tươi kinh tởm.
Liên tiếp đụng độ quỷ sự, Công chúa hoàn toàn phát điên, ả hất đổ cả chậu m.á.u loãng, thét bảo người hầu lập tức tìm lão Đạo sĩ tới.
Chẳng bao lâu sau, tỳ nữ vội vã dẫn một vị Đạo sĩ bước vào. Vì Tống Lâm Lan vẫn còn ở trong phủ, Công chúa không muốn hắn chạm mặt Đạo sĩ, nên lão ta đeo mặt nạ che kín dung mạo, không đi cửa chính mà lặng lẽ lẻn vào từ cửa hông.
Vừa thấy lão, Công chúa liền đuổi hết người hầu ra ngoài, không lời thừa thãi: “Hồn ma của ả Tô Quy kia vẫn còn lởn vởn quanh đây, ngươi lập tức làm phép cho ả hồn phi phách tán ngay cho ta!”
Đắc Linh Quy
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.