Đây rõ ràng là một vở kịch, một vở kịch dàn dựng để sỉ nhục Xuân Noãn. Bọn chúng không chỉ muốn hủy hoại danh tiết, gán cho con bé tội danh trộm cắp, mà còn muốn chà đạp lên lòng tự tôn của nó trước mặt bao người, khiến con bé không còn đường lui, chẳng thể ngẩng đầu nhìn ai trong phủ này nữa.
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Xuân Noãn tức đến đỏ bừng mặt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt vì uất ức. Ta ngồi trên xà nhà, lòng đau như cắt, hận đến thấu xương.
Giữa cảnh gà bay ch.ó sủa, lão ma ma của Công chúa liếc mắt nhìn về phía tiểu nha hoàn đã cung cấp "chứng cứ" lúc nãy. Nàng ta rụt rè gật đầu. Quả nhiên, bọn chúng đã sớm thông đồng câu kết.
Công chúa nhếch mép, thong thả tựa mình vào người lão ma ma, nhướng mày nhìn Xuân Noãn đầy đắc ý: "Nếu ngươi chịu quỳ xuống nhận phạt ngay lúc này, ta có thể xem xét xử nhẹ."
Xuân Noãn nhìn căn phòng bị xới tung lên, vành mắt đỏ hoe, nhưng kiên quyết không chịu nhận tội. Công chúa cười lạnh một tiếng: "Được, vậy thì cứ chờ xem. Tiếp tục lục soát!"
Ta không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Thấy kẻ nào đang lén lút trộm đồ, ta lập tức b.úng một viên sỏi vào trán chúng. Một tỳ nữ bị đ.á.n.h trúng kêu "Ái chà" một tiếng, ôm lấy trán ngơ ngác nhìn lên trần nhà: "Ai đ.á.n.h ta thế?"
Nhưng bọn họ làm sao thấy được ta. Ta lại thổi lên một luồng âm phong, làm rơi rụng hết trâm cài trên tóc bọn chúng. Đám tỳ nữ nhíu mày, trong mắt bắt đầu hiện lên vẻ hoang mang lo sợ.
Công chúa dần mất kiên nhẫn: "Trâm vàng đâu? Đã tìm thấy chưa?"
Khổ nỗi, đám tỳ nữ nãy giờ mải mê hôi của, nên không một ai tìm thấy chiếc trâm vàng nào cả. Giờ nghe hỏi, chúng chỉ biết đưa mắt nhìn nhau đầy ngơ ngác.
Lão ma ma bên cạnh Công chúa bắt đầu mất bình tĩnh, mụ ta sấn tới lật tung chăn nệm lên.
Bên trong trống không, mụ ta trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào tiểu nha hoàn đã được sắp đặt từ trước: "Đồ đâu rồi?"
Tiểu nha hoàn kia còn kinh hoàng hơn: "Rõ ràng ta đã để ở..."
Lời chưa dứt, lão ma ma đã giáng cho nàng ta một cái tát nảy lửa, cắt ngang lời khai: "Nói năng cho cẩn thận!"
Tiểu nha hoàn giật mình nhận ra mình suýt lỡ miệng, vội vàng bịt c.h.ặ.t miệng lại. Lão ma ma nghiến răng hỏi tiếp: "Chẳng phải ngươi nói tận mắt thấy Xuân Noãn giấu trâm vàng sao? Đồ đâu?"
Đám tỳ nữ không buồn lục soát nữa, tất cả đều nhìn nàng ta chằm chằm. TruyenLau.com
Công chúa cũng treo một nụ cười lạnh lẽo trên môi, nhìn nàng ta như nhìn một vật c.h.ế.t.
Lúc này tiểu nha hoàn mới chậm chạp nhận ra, nếu hôm nay không tìm thấy trâm vàng, nàng ta coi như xong đời.
Xuân Noãn im lặng nãy giờ mới bước tới, ôn tồn hỏi: "Trâm vàng đâu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu nha hoàn lùi lại một bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Nàng ta cầu cứu nhìn về phía lão ma ma, nuốt nước bọt trong sợ hãi. TruyenLau
Căn phòng rơi vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Thấy Công chúa sắp nổi cơn lôi đình, sắc mặt tiểu nha hoàn càng thêm trắng bệch. Nàng ta không tin vào mắt mình, tự lao tới xới tung cái giường lên một lần nữa.
TruyenLau.com
Ta và A Mộc nhìn nhau cười thầm, trâm vàng lúc này đang nằm gọn trong tay hắn. Quỷ hồn chúng ta lướt đi tất nhiên nhanh hơn người phàm, đã sớm nẫng tay trên từ trước khi bọn chúng kịp kéo đến.
Tiểu nha hoàn hoảng loạn đến mức muốn dỡ tung cả cái giường. Thấy thời cơ đã chín muồi, ta và A Mộc cùng ra tay, hất đổ chiếc giỏ mây phía sau. Chiếc giỏ rơi xuống giường khiến đám tỳ nữ bên dưới thét lên kinh hãi. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
Từ trong giỏ mây, một con hắc xà to bằng cổ tay, thè lưỡi đỏ lòm bò ra ngoài. Ngay lập tức, tiếng la hét ch.ói tai vang tận mây xanh.
Lão ma ma hộ tống Công chúa tháo chạy ra ngoài. Nhưng Công chúa đang mang thân xác yếu ớt của ta, chỉ chạy được vài bước đã thở dốc, mồ hôi nhễ nhại. Ả đ.ấ.m vào n.g.ự.c, quay đầu nhìn con hắc xà đang bò lổm ngổm trong phòng mà mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Có tỳ nữ quá sợ hãi định chạy thoát thân trước, liền bị lão ma ma đạp cho một phát văng ngược lại: "Chủ t.ử còn chưa chạy, ngươi chạy đi đâu?"
Xuân Noãn tiến lên hai bước, quỳ xuống trước mặt Công chúa: "Phu nhân, Xuân Noãn không sợ rắn, để Xuân Noãn cõng Người."
Trên mặt Công chúa thoáng qua một tia kinh ngạc.
Lão ma ma quay người lại, gạt phắt Xuân Noãn ra: "Ở đây có việc của ngươi sao?"
Mụ ta dìu lấy Công chúa, hớt hơ hớt hải chạy ra ngoài.
11.
Xuân Noãn tất nhiên không sợ rắn. Con rắn đó chính là món quà mà chúng ta bảo Xuân Noãn chuẩn bị từ trước. Ta và A Mộc đứng trên xà nhà nhìn bộ dạng kinh hồn bạt vía của Công chúa, không nhịn được mà đưa mắt nhìn nhau cười nhẹ.
Trạm Én Đêm
Đôi mắt hắn cong cong: "Có thấy hả giận chút nào không?"
"Một chút." Ta thừa nhận.
Con rắn không có độc, nhanh ch.óng bị bắt lại. Chỉ có một người c.h.ế.t. Đó là tiểu nha hoàn làm chứng gian, nàng ta bị con rắn quấn c.h.ặ.t, ngạt thở mà c.h.ế.t. Nhưng nếu ta nhớ không nhầm, chính lão ma ma đã đẩy nàng ta vào miệng rắn.
Ngay từ đầu, mụ ta đã không muốn cho nàng ta sống sót. Tiện thể nàng ta làm hỏng việc, mụ mượn tay con rắn này để trừ khử một cách danh chính ngôn thuận.
Những người khác đều đã thoát ra ngoài. Công chúa được một phen kinh hãi, ngã bệnh nằm bẹp trên giường, chỉ gọi một mình Xuân Noãn vào trong gian phòng. Ta vốn định theo vào, nhưng chẳng biết có phải tấm bùa của lão Đạo sĩ phát huy tác dụng hay không, ta và A Mộc đều bị ngăn lại bên ngoài cánh cửa. Chúng ta đành đứng đợi.
Đắc Linh Quy
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.