Sa Nặc Nhân đứng ở bên cạnh, vì bá đạo của gia gia mà có chút thẹn thùng, hắn kéo kéo gia gia, nhỏ giọng nói, "Gia gia, ta không nghĩ ở lại ban chế tạo cơ giáp cao cấp."
Lão gia tử đang quắc mắt nhìn trừng trừng, vừa nghe thấy tôn tử nói vậy, liền thay đổi thái độ ôn hòa, "Vậy Nặc Nặc muốn chuyển sang ban dược tề học cao cấp?"
Sa Nặc Nhân lắc đầu, "Ta nghĩ chuyển sang duy tu(1) cơ giáp cao cấp." Ban này là dành cho người bình thường, không cần tinh thần lực, chỉ cần đủ điểm, liền có thể tiến vào.
1: bảo trì, sửa chữa
"Hả? Tôn tử của Sa Đạo Dương ta, sao có thể sang ban phổ thông đó được? Vào ban đó sau này ra có thể làm cái gì? Gia gia nói ngươi biết, muốn đi học phải vào ban cơ giáp cao cấp kia có được người người nịnh bợ năng lực của ngươi, tuyệt đối đừng học ban duy tu bỏ đi kia, quả thực chính là đi làm việc vặt cho người khác, mệt muốn chết còn phải đi nhìn sắc mặt người khác, cháu của ta không thể cùng đám người kia giống nhau." Sa Đạo Dương tức giận nói.
"Gia gia, ta chỉ muốn vào ban đó, ai nói vào đó sẽ không có tiền đồ, ta sẽ tạo ra tiền đồ cho ngài xem."
Sa Nặc Nhân làm ra vẻ nũng nịu lấy lòng, khiến lão gia tử vui vẻ, cũng không tốn nhiều thời gian liền thỏa hiệp. Chính tổn tử của ông bảo vậy, chỉ cần nó yêu thích, học cái gì ông đều ủng hộ.
Vì vậy, Sa Đạo Dương vui cười hớn hở đánh nhịp, tôn tử của ông liền chuyển sang duy tu cơ giáp cao cấp.
Hiệu trưởng mồ hôi lạnh chảy ròng, liên tục nói phải, nội tâm cũng tại trong bóng tối thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng coi như thuyết phục được vị đại thần này.
Ngày mai, Sa Nặc Nhân có thể đến ban duy tu cơ giáp báo danh.
Hiệu trưởng đương nhiên không dám xếp hắn vào lớp kém, quá khứ của hắn, là lớp giỏi nhất trong các lớp giỏi, cũng không ngoài suy đoán được xếp vào lớp đặc cấp duy tu cơ giáp cao cấp ¾¾ lớp R. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lão sư chủ nhiệm lớp này là một nam nhân dung mạo tuấn dật, vóc người tinh tế, trên người khoác một tấm áo choàng, cặp mắt đào hoa, màu da trắng bệch mang theo chút bệnh trạng, không thể không nói, hắn là một nam nhân phi thường xinh đẹp, gọi là Đồ Tân, thực lực cùng tính cách của hắn hoàn toàn không giống nhau, đừng nhìn vóc dáng gầy gò của hắn, tính tình không phải là lớn bình thường. Ngày đầu tiên Sa Nặc Nhân đến báo danh, liền nhìn thấy lão sư đang mắng người, cái người to con kia bị mắng đến đỏ cả mặt, không hề chớp mắt phẫn nộ nhìn hắn chằm chằm.
Đồ Tân mắng người xong, liền tiếp tục lên lớp, không quản tên to con kia xấu hổ muốn chết.
Website TruyenLau.com
Ngồi cùng bàn Sa Nặc Nhân là cái thiếu niên đô con kia, trước kia ở trên lớp luôn ăn đồ ăn vặt, dù đang lên lớp, thỉnh thoảng cũng vụng trộm ăn một miếng, sau khi Đồ Tân phát trận kia hỏa trở lại, liền sợ đến đồ ăn vặt cũng không dám ăn, quy củ ngồi nghe giảng bài. Sa Nặc Nhân cảm thấy cậu rất thú vị.
Đoán chừng là phát hiện ra ánh mắt của Sa Nặc Nhân, sau khi hết tiết, cậu liền ôm một đống đồ ăn vặt trực tiếp chạy tới, đem đồ ăn để trên bàn, hào phóng nói, "Cho cậu ăn."
Sa Nặc Nhân có chút bất ngờ, "...Cảm tạ."
Thiếu niên thịt đô đô trơ mắt nhìn hắn, Sa Nặc Nhân mất nửa ngày mới phản ứng lại, đọc được ý tứ của cậu, lấy một gói đồ ăn vặt, xé ra, ăn một miếng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thiếu niên lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, "A, cậu ăn đồ ăn vặt của tôi, chúng ta liềnthành bạn tốt, tôi là Lâm Hàm, bọn họ gọi tôi là Hàm Hàm."
Sa Nặc Nhân cười cười, "Xin chào, tôi là Sa Nặc Nhân."
"Tôi biết cậu, nghe nói cậu là thức tỉnh giả tinh thần lực, bất quá vì bị thương, tinh thần lực biến mất, rất đáng tiếc." Lâm Hàm gương mặt bánh bao lộ ra vẻ mặt tiếc hận, "Tinh thần lực của cậu còn có thể hồi phục lại sao?"
Sa Nặc Nhân cảm thấy cậu không phải là một người có tâm kế, lắc đầu nói, "Chắc là không được."
Lâm Hàm an ủi, "Trở thành người bình thường cũng không có gì không tốt, cậu không cần đau lòng, cậu xem người bình thường ở tinh hệ này vượt quá 70%, không phải đều sống rất tốt? Hơn nữa, tuổi thọ của người bình thường so với thức tỉnh giả còn muốn dài hơn, theo thống kê của đế quốc, tuổi thọ của người bình thường bình quân khoảng tám mươi đến chín mươi tuổi, nhưng tuổi thọ của thức tỉnh giả bình quân chỉ có bảy mươi tám mươi tuổi, nghe nói tuổi thọ của Reese còn muốn ngắn hơn, bởi vì mỗi lần sử dụng năng lực, đều là năng lực sinh mệnh tiêu hao, đây chính là dùng tính mạng chiến đấu, không có lời. Ân, vẫn là người bình thường tốt hơn, hãy vui vẻ vì mình biến thành người bình thường, so với bọn họ sống được lâu hơn."
Sa Nặc Nhân nhìn cái miệng không ngừng nói của Lâm Hàm, "Ân, tôi không có thương tâm."
"Vậy thì tốt, làm người phải thật vui vẻ. Đến, ăn đồ ăn." Nói, chính cậu ta không khách khí bắt đầu ăn trước.
Sa Nặc Nhân trong lòng thở phào nhẹ nhõm, đây chính là quan hệ giữa bằng hữu sao?
Thời điểm tan học, Sa Nặc Nhân bị Đồ Tân gọi lại, đưa cho hắn một con chip nhỏ.
"Đây là nội dung học của khóa trước, trò cầm xem trước, không hiểu thì tới hỏi ta. Bất quá, trò trước đây là học sinh ban chế tạo cơ giáp cao cấp, đối kết cấu cơ giáp cùng linh kiện mỗi bộ phận so với học sinh ban duy tu cơ giáp cao cấp còn muốn quen thuộc hơn. Mỗi người chế tạo cơ giáp đều là một duy tu sư tốt, nhưng duy tu sư lại không thể trở thành cơ giáp chế tạo sư, trò nên biết đó là hai việc khác nhau."
Sa Nặc Nhân nhận lấy, "Cám ơn lão sư."
Hắn rõ ràng, điểm khác nhau giữa hai người chính là ở -- tinh thần lực.
- Chương 1: Truy đuổi
- Chương 2: Tỉnh lại
- Chương 3: Nguy hiểm
- Chương 4: Thoát thân
- Chương 5: Vây nhốt
- Chương 6: Cứu viện
- Chương 7: Có chuyện
- Chương 8: Tai nạn
- Chương 9: Thu phục
- Chương 10: Pidgey
- Chương 11: Rời đi
- Chương 12: Về nhà
- Chương 13: Sa gia
- Chương 14: Arthur
- Chương 15: Bằng chứng
- Chương 16: Tội chết
- Chương 17: Rất khó lật lại bản án
- Chương 18: Cùng ta kết hôn
- Chương 19: An toàn trở về
- Chương 20: Thế cuộc đế quốc
- Chương 21: Tân chuyên nghiệp
- Chương 22: Khai mở mảnh xương
- Chương 23: Thực tài cần thiết
- Chương 24: Triển lãm cơ giáp
- Chương 25: Bất ngờ gặp gỡ
- Chương 26: Nguy cơ của Sa gia
- Chương 27: Cô đọng nguyên quả
- Chương 28: Cần thiết ở chung
- Chương 29: Thực tiễn khóa
- Chương 30: Chuyển tới nhà mới
- Chương 31: Kết quả thí nghiệm
- Chương 32: Bằng hữu bình thường
- Chương 33: Đưa ra quyết định
- Chương 34: Cây non thực tài
- Chương 35: Đáng sợ ốm đau
- Chương 36: Tỉnh Yên khóc nháo
- Chương 37: Bị tập kích
- Chương 38: Chân tướng phía sau
- Chương 39: Giao lưu học tập
- Chương 40: Đối tượng hoài nghi
- Chương 41: Hai lớp giao lưu
- Chương 42: Luận bàn bắt đầu
- Chương 43: Ngụy trang bị phát hiện
- Chương 44: Hoàn toàn thắng lợi
- Chương 45: Thừa nhận của Đồ Tân
- Chương 46: Thu Hoạch ngoài ý muốn
- Chương 47: Hỗ trợ tìm vật liệu
- Chương 48: Khoản nợ hồ đồ
- Chương 49: Nặc Nhân giải thích
- Chương 50: Hai người cãi vã
- Chương 51: Pidgey tỉnh lại
- Chương 52: Thâm Hải U Lam
- Chương 53: Thu hồi cơ giáp
- Chương 54: Huyết dịch cố hóa
- Chương 55: Xích Linh dò hỏi
- Chương 56: Trao đổi thực tài
- Chương 57: Tin đồn kết hôn
- Chương 58: Mục đích của Brian
- Chương 59: Che chở em cả đời
- Chương 60: Em thích hợp kết hôn
- Chương 61: Trên đường gặp gỡ
- Chương 62: An bài gặp mặt
- Chương 63: Ngươi thật xinh đẹp
- Chương 64: Nói chuyện giao dịch
- Chương 65: Cô đọng Bát Phúc Nham
- Chương 66: Tin tức thế gia thi đấu
- Chương 67: Mảnh xương thứ hai
- Chương 68: Tân hoan cùng cựu ái
- Chương 69: Trước khi giải thi đấu bắt đầu
- Chương 70: Ngộ giao tổn hữu
- Chương 71: Thi đấu thế gia bắt đầu
- Chương 72: Thực tài chín sao
- Chương 73: Tinh thần lực phản phệ
- Chương 74: Sa gia có nội gián
- Chương 75: Sa gia có thể suy tàn
- Chương 76: Cơ giáp chi tranh
- Chương 77: Phượng Hoàng thuộc về
- Chương 78: Có thù báo thù
- Chương 79: Tổ hai người ngược tra
- Chương 80: Đế quân chi mệnh
- Chương 81: Xích Linh thẳng thắn (đã beta)
- Chương 82: Luyện tập chế dược (đã beta)
- Chương 83: Tam hoàng tử (đã beta)
- Chương 84: Sa Nặc Nhân bế quan (đã beta)
- Chương 85: Sa Nặc Nhân xuất quan (đã beta)
- Chương 86: Chữa bệnh cho Xích Linh (đã beta)
- Chương 87: Kế hoạch chạy trốn (đã beta)
- Chương 88: Gặp phải tập kích (đã beta)
- Chương 89: Sa Nặc Nhân cứu người (đã beta)
- Chương 90: Hảo hảo tính sổ(đã beta)
- Chương 91: Suy đoán của Xích Kính (đã beta)
- Chương 92: Tộc chủ chi giới (đã beta)
- Chương 93: Không có cách nào quên (đã beta)
- Chương 94: Lôi kéo Công Ngọc gia (đã beta)
- Chương 95: Sa Nặc Nhân làm ăn (đã beta)
- Chương 96: Cổ di chỉ hiển hiện (đã beta)
- Chương 97: Tiến vào di tích cổ (đã beta)
- Chương 98: Bảy màu chu ngọc (đã beta)
- Chương 99: Khối kiến trúc trong rừng rậm (đã beta)
- Chương 100: Bị tập kích lưu vong
- Chương 101: Đòn sát thủ Phượng Hoàng
- Chương 102: Chiến trường ước định
- Chương 103: Đánh lén chiến hạm
- Chương 104: Bảo bối của Karni
- Chương 105: Đi nhầm vào tinh cầu hoang
- Chương 106: Chủng tộc đẹp nhất
- Chương 107: Dùng vật đổi vật
- Chương 108: Hai người quen biết nhau
- Chương 109: Châm ngòi A Long ra tay
- Chương 110: Bảo bối đừng nóng giận
- Chương 111: Ba bên hỗn chiến
- Chương 112: Khởi hành trở về
- Chương 113: Chân tâm chờ đợi
- Chương 114: Mở ra phiến đá bạch ngọc
- Chương 115: Trí tuệ nhân tạo
- Chương 116: Chiến đấu khải trang
- Chương 117: Gặp cha mẹ chồng
- Chương 118: Phản ứng khắp nơi
- Chương 119: Đi tới Phượng gia
- Chương 120: Thương nghị phương pháp trị liệu
- Chương 121: Nặc Nhân trị liệu pháp
- Chương 122: Lần trị liệu thứ nhất
- Chương 123: Phượng thượng tướng thức tỉnh
- Chương 124: Thuận lợi vượt qua cửa ải
- Chương 125: Tổ chức tiệc rượu
- Chương 126: Tuyên bố tin kết hôn
- Chương 127: Tiên thiên tinh thần hệ
- Chương 128: Phượng thượng tướng lên sân khấu
- Chương 129: Tứ đại thượng tướng
- Chương 130
- Chương 131: Không chừa thủ đoạn nào
- Chương 132: Băng duyên loại
- Chương 133: Nặc Nhân phát hiện
- Chương 134: Tinh thần lực mồi lửa
- Chương 135: Khỏi hẳn cùng đại hôn
- Chương 136: Hiện trường tiệc cưới
- Chương 137: Lễ vật tân hôn
- Chương 138: Nặc Nhân cầu viện
- Chương 139: Không công được ăn
- Chương 140: Hai phe giao thiệp
- Chương 141: Năng lực tốc ký
- Chương 142: Lại tới một lần nữa
- Chương 143: Song kết cấu
- Chương 144: Chế tác cơ giáp
- Chương 145: Cơ giáp hoàn thành
- Chương 146: Thí nghiệm cơ giáp
- Chương 147: Song phương lúc trước
- Chương 148: Bán tràng* bị tập kích (*sàn đấu giá)
- Chương 149: Khó có thể tha thứ
- Chương 150: Sóng năng lượng
- Chương 151: Gia chủ Mạch gia
- Chương 152: Tình thâm bất thọ
- Chương 153: Trẻ ra
- Chương 154: Trận thi đấu đầu tiên
- Chương 155: Trận thắng đẹp đẽ
- Chương 156: Trận hai toàn thắng
- Chương 157: Đế quân tân nhiệm
- Chương 158: Yêu cầu của Schleyer
- Chương 159: Iman chấp nhất
- Chương 160: Phóng viên vây kín
- Chương 161: Thi đầu vào
- Chương 162: Học sinh điểm tối đa
- Chương 163: Dion lão sư
- Chương 164: Bán ra Ngưng Thần Tề
- Chương 165: Nữ nhân bi thống
- Chương 166: Bệnh trạng kỳ quái
- Chương 167: Mưu đồ đã lâu
- Chương 168: An toàn cùng thức tỉnh
- Chương 169: Cải cách thế không thể đỡ
- Chương 170: Pidgey phản đối
- Chương 171: Hiểu lầm mỹ diệu
- Chương 172: Phơi bày chuyện tình nhân ra ánh sáng
- Chương 173: Nặc Nhân gặp tai nạn
- Chương 174: Mụ điên thật là đáng sợ
- Chương 175: Thỉnh cầu của Xích Diên
- Chương 176: Bị trừng phạt tiếp
- Chương 177: Đại hội kết thân
- Chương 178: Tin tức chiến đội quang giáp
- Chương 179: Trợ giúp mọi người đột phá
- Chương 180: Pidgey phân tích
- Chương 181: Sơ sẩy dở khóc dở cười
- Chương 182: Hạng mục nghiên cứu của Nặc Nhân
- Chương 183: Ra bên ngoài ăn cơm
- Chương 184: Bắt lấy đạo tặc tinh tế
- Chương 185: Thư Nhai mang thai
- Chương 186: Đột phá và phát hiện
- Chương 187: Nặc Nhân chết chắc rồi
- Chương 188: Pidgey cảnh kỳ
- Chương 189: Mục đích của Iman
- Chương 190: Chúng ta ly hôn đi!
- Chương 191: Rời đi Đại Uyển Toàn Tí
- Chương 192: Dễ tin kết cục
- Chương 193: Mảnh xương thứ 12
- Chương 194: Đi vào phỏng vấn
- Chương 195: Tự chui đầu vào lưới
- Chương 196: Chỉ cần ngươi còn sống
- Chương 197: Chỉ trách con thỏ kia
- Chương 198: Gặp phải tư binh
- Chương 199: Chân tướng bị ẩn giấu
- Chương 200: Phương pháp trị liệu
- Chương 201: Hoàn thành chữa trị
- Chương 202: Chưa từng va chạm xã hội
- Chương 203: Xích Linh quyết định
- Chương 204: Đi tới đế vương tinh
- Chương 205: Công nhiên kỳ thị
- Chương 206: Schleyer lôi kéo
- Chương 207: Bảy người tập hợp
- Chương 208: Sát hạch bắt đầu
- Chương 209: Sát hạch khó dễ
- Chương 210: Trận khảo thí cuối cùng
- Chương 211: Danh chấn Lai Nhã đế quốc
- Chương 212: Xích Linh sát hạch
- Chương 213: Trở về Tinh Diệu đế quốc
- Chương 214: Vấn đề hài tử
- Chương 215: Ăn vạ chết không đi
- Chương 216: Hiện ra chân thân
- Chương 217: Tiên ma mị tộc nhân
- Chương 218: Chỗ tốt căn nguyên tộc nhân
- Chương 219: Chọn một gương mặt mới
- Chương 220: Tính toán của Sa Nặc Nhân
- Chương 221: Khiêu khích trong nhà ăn
- Chương 222: Thắng ngươi không tốn sức chút nào
- Chương 223: Xích Lam manh mối
- Chương 224: Đoán không ra mục đích
- Chương 225: Chạy ra Lai Sách đế quốc
- Chương 226: Chuẩn bị dã ngoại thực tiễn
- Chương 227: (Không gian Đồ Lục)
- Chương 228: Dã ngoại thực tiễn bắt đầu
- Chương 229: Thiên Sư tinh vực
- Chương 230: Quái dị vô danh tinh cầu
- Chương 231: Rút ra tinh thần lực
- Chương 232: Tinh Mãng nhân thức tỉnh
- Chương 233: Lựa chọn sinh tử
- Chương 234: Đế phi mang thai
- Chương 235: Tập kích đế cung
- Chương 236: Huyết thống truyền thừa
- Chương 237: Quyết định tham chiến
- Chương 238: Phương Diên đến
- Chương 239: Giao dịch với Phương Đình
- Chương 240: Cướp đoạt tinh thần lực
- Chương 241: Hài tử sinh ra
- Chương 242: Nặc Nhân đích thân ra trận
- Chương 243: Nặc Nhân phát uy
- Chương 244: Chiến trường phu phu
- Chương 245: Gian nan lựa chọn
- Chương 246: Chờ ta trở về
- Chương 247: Mười năm
- Chương 248: Hai bảo bối tiểu tử
- Chương 249: Đê tiện người đánh lén
- Chương 250: Không trung tương ngộ
- Chương 251: Làm không công một hồi
- Chương 252: Sẽ không sẽ rời đi
- Chương 253: Vĩnh viễn cùng nhau 【 kết thúc 】
Đế Quốc Đệ Nhất Sủng Hôn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.