Ngày kế, buổi sáng Sa Nặc Nhân không có lớp, nhưng vẫn rời giường từ sớm, cậu phải về Sa gia một chuyến.
Thời điểm Xích Linh rời giường, Sa Nặc Nhân đã chuẩn bị bữa sáng xong xuôi.
Không muốn Sa Nặc Nhân nhiều lời, Xích Linh rửa mặt xong xuôi liền đến ngồi xuống ăn bữa sáng, điểm tâm trên bàn khiến cảm giác thèm ăn của anh tăng lên.
Xích Linh cắn một miếng kinh quả cuộn trứng, trong miệng tràn đầy mùi hương trái cây nhẹ nhàng, bỗng cảm thấy tò mò thứ này là dùng cách nào làm ra, ăn ngon.
"Nghĩ xong?" Xích Linh hỏi.
Sa Nặc Nhân đem đĩa nhỏ đựng ngọc tử tôm cầu(?) chuyển sang cho anh, ăn xong cuộn trứng trong tay, đem quyết định của chính mình nói một lần cho Xích Linh.
Xích Linh chỉ là gật đầu, "Cân nhắc tốt, làm như vậy đối với cậu không có lợi."
Sa Nặc Nhân nói, "Tôi đương nhiên biết, tôi đây là muốn đám người sau màn tự chui đầu vào lưới."
Vì vậy Sa Nặc Nhân rất nhanh lại vui mừng vì quyết định của mình.
Vừa ra đến cửa, cậu mới nhớ tới, chính mình làm cách nào trở về Sa gia? Coi như đi xe bus, cũng không đến được Sa gia, còn có một đoạn đường tư nhân phải đi bộ, đợi cậu về đến nhà, phỏng chừng phụ thân và mỗ phụ đều đã muốn ra ngoài.
Sa Nặc Nhân đứng ở cửa do dự một lát, mới nói, "Có thể hay không... Làm phiền anh đưa tôi đến Sa gia một chút?"
Xích Linh không lên tiếng, ăn xong đồ bên trong hai chiếc đĩa nhỏ, trở về phòng lấy chìa khóa xe đi ra.
Ngồi vào trong xe, Xích Linh đem mật mã phòng ở nói cho Sa Nặc Nhân.
Đưa cậu đến cửa Sa gia, Sa Nặc Nhân vội vội vàng vàng nhảy xuống xe, chỉ kịp nói tiếng "Cám ơn". Chạy tới cửa, vừa vặn gặp phải huynh muội Sa Tỉnh Vinh chuẩn bị đi học.
Sa Tỉnh Yên nhìn xe huyền phù màu đen rời đi, bước lên một bước ngăn cản Sa Nặc Nhân, "Ngươi và Phượng đại ca ở cùng nhau cả đêm?"
Sa Nặc Nhân sững sờ, Phượng đại ca?
Không khỏi cảm thấy buồn cười, nàng cũng không đặt ai vào mắt, cư nhiên liếc mắt nhìn liền coi trọng tảng băng lớn kia. Xem đến đây, chuyện cậu chuyển ra ngoài ở bọn họ còn biết, nếu để cho Sa Tỉnh Yên biết phòng ở hiện tại là Phượng Ảnh cho cậu ở cùng, còn không biết sẽ nghĩ như thế nào.
"Có vấn đề?" Sa Nặc Nhân hỏi ngược lại. TruyenLau
Sa Tỉnh Yên rõ ràng rất tức giận, bất quá lại cắn môi nhịn xuống nửa ngày, mới nói, "Ngươi... Quan hệ của các ngươi rất tốt?"
"Bằng hữu bình thường." Sa Nặc Nhân trả lời.
"Chỉ là bằng hữu bình thường?" Sa Tỉnh Yên không tin, Phượng Ảnh lớn lên đẹp trai như vậy, lại là thân thích của Phượng gia đứng đầu tứ đại thượng tướng nắm giữ trong tay nhiều thực quyền nhất Đế Quốc, nàng không tin Sa Nặc Nhân không động tâm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sa Nặc Nhân cười cười không rõ hàm nghĩa, cố ý bày ra vẻ mặt đúng vậy, liền muốn rời đi.
Sa Tỉnh Yên nhất thời nổi giận, ngữ khí trầm xuống, "Ngươi cười là có ý gì?"
"Có chuyện gì? Mới sáng sớm." Sa Phí Đề cùng Solan lại đây, muốn xuất môn liền nghe thấy Sa Tỉnh Yên nổi giận đùng đùng chất vấn.
Sa Tỉnh Yên nhất thời thu liễm tức giận, vẻ mặt vẫn thật không tốt.
Sa Tỉnh Vinh vội đứng ra hòa giải, "Tỉnh Yên em đa nghi rồi, Nặc Nặc không có ý chê cười em."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sa Nặc Nhân liếc mắt nhìn Sa Tỉnh Vinh một chút, thật khôn khéo, một câu nói đơn giản, ngược lại đem hết tội lỗi đều đổ lên đầu cậu.
Sa Tỉnh Vinh cười nói, "Chúng ta đi học thôi, bá phụ bá mỗ tái kiến. Nặc Nặc tái kiến."
Nói xong bước lên xe huyền phù, ly khai.
"Tình huống đây là? Con chê cười nàng?" Solan không hiểu ra sao.
"Người thấy con giống loại người tùy tiện chê cười người khác sao? Con muốn chê cười ai, liền trực tiếp nói ra, mới không làm mấy chuyện mịt mờ này." Sa Nặc Nhân ngữ điệu láu lỉnh, đem Solan chọc đến bật cười.
Sa Phí Đề nhìn xe huyền phù đã đi xa, sắc mặt trầm xuống, "Các con là đang nói chuyện gì?"
Sa Nặc Nhân cũng thu lại nụ cười, nói, "Sa Tỉnh Yên thật giống như có ý với Phượng Ảnh."
Biết đươc thân phận thực sự của Phượng Ảnh Sa Phí Đề trực tiếp cau mày.
Solan cũng rất kinh ngạc, nhìn về phía chồng mình, không biết chuyện này có nên quản hay không.
Sa Phí Đề đối với chuyện này không muốn nhiều lời, chuyện riêng của Xích Linh vương tử không phải là chuyện ông có thể hỏi đến.
"Hiện tại con trở về là có chuyện gì?" Sa Phí Đề hỏi nhi tử.
Bị Sa Tỉnh Yên chen vào, suýt nữa quên mất chính sự, vỗ đầu một cái nói, "Thiếu chút nữa đã quên rồi, con trở về là có chuyện quan trọng muốn cùng hai người thương lượng."
Sa Nặc Nhân đề nghị đến thư phòng rồi nói, Sa Phí Đề và Solan ngờ vực, cùng nhi tử quay lại.
Sa Nặc Nhân hỏi, "Phụ thân, mỗ phụ, cơ giáp của Sa gia chúng ta trình độ chế tạo ra sao?"
Sa Phí Đề cùng Solan liếc mắt nhìn nhau, không hiểu nhi tử từ lúc nào bắt đầu quan tâm đến sự nghiệp gia tộc, trước đây không phải muốn mang con đến công ty tham quan sao, khi đó con còn tìm mọi cách từ chối, thời gian dài, Sa Phí Đề liền cho là nhi tử không thích quản lý xí nghiệp của gia tộc, cũng không tái bắt ép cậu, muốn chờ đến khi cậu hiểu chuyện rồi, sẽ chẫm rãi đem công ty giao cho cậu.
Giờ cậu đã chủ động hỏi đến, Sa Phí Đề thật cao hứng, "Sa gia trăm năm qua vẫn được coi là gia tộc đứng đầu trong ngành chế tạo cơ giáp, trình độ chế tạo cơ giáp đương nhiên không cần nói đến, kỹ thuật cao cấp,ngoại hình cùng màu sắc thường là do chủ nhân chọn lựa, cơ giáp chế tạo sư cấp 8 Sa gia mỗi một đời đều sẽ xuất hiện, trên ghế bảy đại thế gia, từ khi bắt đầu khai quốc, vẫn luôn có chỗ của Sa gia. Chỉ có điều, thế cục hiện nay rất bất lợi."
- Chương 1: Truy đuổi
- Chương 2: Tỉnh lại
- Chương 3: Nguy hiểm
- Chương 4: Thoát thân
- Chương 5: Vây nhốt
- Chương 6: Cứu viện
- Chương 7: Có chuyện
- Chương 8: Tai nạn
- Chương 9: Thu phục
- Chương 10: Pidgey
- Chương 11: Rời đi
- Chương 12: Về nhà
- Chương 13: Sa gia
- Chương 14: Arthur
- Chương 15: Bằng chứng
- Chương 16: Tội chết
- Chương 17: Rất khó lật lại bản án
- Chương 18: Cùng ta kết hôn
- Chương 19: An toàn trở về
- Chương 20: Thế cuộc đế quốc
- Chương 21: Tân chuyên nghiệp
- Chương 22: Khai mở mảnh xương
- Chương 23: Thực tài cần thiết
- Chương 24: Triển lãm cơ giáp
- Chương 25: Bất ngờ gặp gỡ
- Chương 26: Nguy cơ của Sa gia
- Chương 27: Cô đọng nguyên quả
- Chương 28: Cần thiết ở chung
- Chương 29: Thực tiễn khóa
- Chương 30: Chuyển tới nhà mới
- Chương 31: Kết quả thí nghiệm
- Chương 32: Bằng hữu bình thường
- Chương 33: Đưa ra quyết định
- Chương 34: Cây non thực tài
- Chương 35: Đáng sợ ốm đau
- Chương 36: Tỉnh Yên khóc nháo
- Chương 37: Bị tập kích
- Chương 38: Chân tướng phía sau
- Chương 39: Giao lưu học tập
- Chương 40: Đối tượng hoài nghi
- Chương 41: Hai lớp giao lưu
- Chương 42: Luận bàn bắt đầu
- Chương 43: Ngụy trang bị phát hiện
- Chương 44: Hoàn toàn thắng lợi
- Chương 45: Thừa nhận của Đồ Tân
- Chương 46: Thu Hoạch ngoài ý muốn
- Chương 47: Hỗ trợ tìm vật liệu
- Chương 48: Khoản nợ hồ đồ
- Chương 49: Nặc Nhân giải thích
- Chương 50: Hai người cãi vã
- Chương 51: Pidgey tỉnh lại
- Chương 52: Thâm Hải U Lam
- Chương 53: Thu hồi cơ giáp
- Chương 54: Huyết dịch cố hóa
- Chương 55: Xích Linh dò hỏi
- Chương 56: Trao đổi thực tài
- Chương 57: Tin đồn kết hôn
- Chương 58: Mục đích của Brian
- Chương 59: Che chở em cả đời
- Chương 60: Em thích hợp kết hôn
- Chương 61: Trên đường gặp gỡ
- Chương 62: An bài gặp mặt
- Chương 63: Ngươi thật xinh đẹp
- Chương 64: Nói chuyện giao dịch
- Chương 65: Cô đọng Bát Phúc Nham
- Chương 66: Tin tức thế gia thi đấu
- Chương 67: Mảnh xương thứ hai
- Chương 68: Tân hoan cùng cựu ái
- Chương 69: Trước khi giải thi đấu bắt đầu
- Chương 70: Ngộ giao tổn hữu
- Chương 71: Thi đấu thế gia bắt đầu
- Chương 72: Thực tài chín sao
- Chương 73: Tinh thần lực phản phệ
- Chương 74: Sa gia có nội gián
- Chương 75: Sa gia có thể suy tàn
- Chương 76: Cơ giáp chi tranh
- Chương 77: Phượng Hoàng thuộc về
- Chương 78: Có thù báo thù
- Chương 79: Tổ hai người ngược tra
- Chương 80: Đế quân chi mệnh
- Chương 81: Xích Linh thẳng thắn (đã beta)
- Chương 82: Luyện tập chế dược (đã beta)
- Chương 83: Tam hoàng tử (đã beta)
- Chương 84: Sa Nặc Nhân bế quan (đã beta)
- Chương 85: Sa Nặc Nhân xuất quan (đã beta)
- Chương 86: Chữa bệnh cho Xích Linh (đã beta)
- Chương 87: Kế hoạch chạy trốn (đã beta)
- Chương 88: Gặp phải tập kích (đã beta)
- Chương 89: Sa Nặc Nhân cứu người (đã beta)
- Chương 90: Hảo hảo tính sổ(đã beta)
- Chương 91: Suy đoán của Xích Kính (đã beta)
- Chương 92: Tộc chủ chi giới (đã beta)
- Chương 93: Không có cách nào quên (đã beta)
- Chương 94: Lôi kéo Công Ngọc gia (đã beta)
- Chương 95: Sa Nặc Nhân làm ăn (đã beta)
- Chương 96: Cổ di chỉ hiển hiện (đã beta)
- Chương 97: Tiến vào di tích cổ (đã beta)
- Chương 98: Bảy màu chu ngọc (đã beta)
- Chương 99: Khối kiến trúc trong rừng rậm (đã beta)
- Chương 100: Bị tập kích lưu vong
- Chương 101: Đòn sát thủ Phượng Hoàng
- Chương 102: Chiến trường ước định
- Chương 103: Đánh lén chiến hạm
- Chương 104: Bảo bối của Karni
- Chương 105: Đi nhầm vào tinh cầu hoang
- Chương 106: Chủng tộc đẹp nhất
- Chương 107: Dùng vật đổi vật
- Chương 108: Hai người quen biết nhau
- Chương 109: Châm ngòi A Long ra tay
- Chương 110: Bảo bối đừng nóng giận
- Chương 111: Ba bên hỗn chiến
- Chương 112: Khởi hành trở về
- Chương 113: Chân tâm chờ đợi
- Chương 114: Mở ra phiến đá bạch ngọc
- Chương 115: Trí tuệ nhân tạo
- Chương 116: Chiến đấu khải trang
- Chương 117: Gặp cha mẹ chồng
- Chương 118: Phản ứng khắp nơi
- Chương 119: Đi tới Phượng gia
- Chương 120: Thương nghị phương pháp trị liệu
- Chương 121: Nặc Nhân trị liệu pháp
- Chương 122: Lần trị liệu thứ nhất
- Chương 123: Phượng thượng tướng thức tỉnh
- Chương 124: Thuận lợi vượt qua cửa ải
- Chương 125: Tổ chức tiệc rượu
- Chương 126: Tuyên bố tin kết hôn
- Chương 127: Tiên thiên tinh thần hệ
- Chương 128: Phượng thượng tướng lên sân khấu
- Chương 129: Tứ đại thượng tướng
- Chương 130
- Chương 131: Không chừa thủ đoạn nào
- Chương 132: Băng duyên loại
- Chương 133: Nặc Nhân phát hiện
- Chương 134: Tinh thần lực mồi lửa
- Chương 135: Khỏi hẳn cùng đại hôn
- Chương 136: Hiện trường tiệc cưới
- Chương 137: Lễ vật tân hôn
- Chương 138: Nặc Nhân cầu viện
- Chương 139: Không công được ăn
- Chương 140: Hai phe giao thiệp
- Chương 141: Năng lực tốc ký
- Chương 142: Lại tới một lần nữa
- Chương 143: Song kết cấu
- Chương 144: Chế tác cơ giáp
- Chương 145: Cơ giáp hoàn thành
- Chương 146: Thí nghiệm cơ giáp
- Chương 147: Song phương lúc trước
- Chương 148: Bán tràng* bị tập kích (*sàn đấu giá)
- Chương 149: Khó có thể tha thứ
- Chương 150: Sóng năng lượng
- Chương 151: Gia chủ Mạch gia
- Chương 152: Tình thâm bất thọ
- Chương 153: Trẻ ra
- Chương 154: Trận thi đấu đầu tiên
- Chương 155: Trận thắng đẹp đẽ
- Chương 156: Trận hai toàn thắng
- Chương 157: Đế quân tân nhiệm
- Chương 158: Yêu cầu của Schleyer
- Chương 159: Iman chấp nhất
- Chương 160: Phóng viên vây kín
- Chương 161: Thi đầu vào
- Chương 162: Học sinh điểm tối đa
- Chương 163: Dion lão sư
- Chương 164: Bán ra Ngưng Thần Tề
- Chương 165: Nữ nhân bi thống
- Chương 166: Bệnh trạng kỳ quái
- Chương 167: Mưu đồ đã lâu
- Chương 168: An toàn cùng thức tỉnh
- Chương 169: Cải cách thế không thể đỡ
- Chương 170: Pidgey phản đối
- Chương 171: Hiểu lầm mỹ diệu
- Chương 172: Phơi bày chuyện tình nhân ra ánh sáng
- Chương 173: Nặc Nhân gặp tai nạn
- Chương 174: Mụ điên thật là đáng sợ
- Chương 175: Thỉnh cầu của Xích Diên
- Chương 176: Bị trừng phạt tiếp
- Chương 177: Đại hội kết thân
- Chương 178: Tin tức chiến đội quang giáp
- Chương 179: Trợ giúp mọi người đột phá
- Chương 180: Pidgey phân tích
- Chương 181: Sơ sẩy dở khóc dở cười
- Chương 182: Hạng mục nghiên cứu của Nặc Nhân
- Chương 183: Ra bên ngoài ăn cơm
- Chương 184: Bắt lấy đạo tặc tinh tế
- Chương 185: Thư Nhai mang thai
- Chương 186: Đột phá và phát hiện
- Chương 187: Nặc Nhân chết chắc rồi
- Chương 188: Pidgey cảnh kỳ
- Chương 189: Mục đích của Iman
- Chương 190: Chúng ta ly hôn đi!
- Chương 191: Rời đi Đại Uyển Toàn Tí
- Chương 192: Dễ tin kết cục
- Chương 193: Mảnh xương thứ 12
- Chương 194: Đi vào phỏng vấn
- Chương 195: Tự chui đầu vào lưới
- Chương 196: Chỉ cần ngươi còn sống
- Chương 197: Chỉ trách con thỏ kia
- Chương 198: Gặp phải tư binh
- Chương 199: Chân tướng bị ẩn giấu
- Chương 200: Phương pháp trị liệu
- Chương 201: Hoàn thành chữa trị
- Chương 202: Chưa từng va chạm xã hội
- Chương 203: Xích Linh quyết định
- Chương 204: Đi tới đế vương tinh
- Chương 205: Công nhiên kỳ thị
- Chương 206: Schleyer lôi kéo
- Chương 207: Bảy người tập hợp
- Chương 208: Sát hạch bắt đầu
- Chương 209: Sát hạch khó dễ
- Chương 210: Trận khảo thí cuối cùng
- Chương 211: Danh chấn Lai Nhã đế quốc
- Chương 212: Xích Linh sát hạch
- Chương 213: Trở về Tinh Diệu đế quốc
- Chương 214: Vấn đề hài tử
- Chương 215: Ăn vạ chết không đi
- Chương 216: Hiện ra chân thân
- Chương 217: Tiên ma mị tộc nhân
- Chương 218: Chỗ tốt căn nguyên tộc nhân
- Chương 219: Chọn một gương mặt mới
- Chương 220: Tính toán của Sa Nặc Nhân
- Chương 221: Khiêu khích trong nhà ăn
- Chương 222: Thắng ngươi không tốn sức chút nào
- Chương 223: Xích Lam manh mối
- Chương 224: Đoán không ra mục đích
- Chương 225: Chạy ra Lai Sách đế quốc
- Chương 226: Chuẩn bị dã ngoại thực tiễn
- Chương 227: (Không gian Đồ Lục)
- Chương 228: Dã ngoại thực tiễn bắt đầu
- Chương 229: Thiên Sư tinh vực
- Chương 230: Quái dị vô danh tinh cầu
- Chương 231: Rút ra tinh thần lực
- Chương 232: Tinh Mãng nhân thức tỉnh
- Chương 233: Lựa chọn sinh tử
- Chương 234: Đế phi mang thai
- Chương 235: Tập kích đế cung
- Chương 236: Huyết thống truyền thừa
- Chương 237: Quyết định tham chiến
- Chương 238: Phương Diên đến
- Chương 239: Giao dịch với Phương Đình
- Chương 240: Cướp đoạt tinh thần lực
- Chương 241: Hài tử sinh ra
- Chương 242: Nặc Nhân đích thân ra trận
- Chương 243: Nặc Nhân phát uy
- Chương 244: Chiến trường phu phu
- Chương 245: Gian nan lựa chọn
- Chương 246: Chờ ta trở về
- Chương 247: Mười năm
- Chương 248: Hai bảo bối tiểu tử
- Chương 249: Đê tiện người đánh lén
- Chương 250: Không trung tương ngộ
- Chương 251: Làm không công một hồi
- Chương 252: Sẽ không sẽ rời đi
- Chương 253: Vĩnh viễn cùng nhau 【 kết thúc 】
Đế Quốc Đệ Nhất Sủng Hôn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.