Anh cúi đầu một lúc, giọng nói nặng nề: "Làm thế nào đây? Tôi là một cấp trên năng lực đã trở nên quá kém cỏi rồi chăng, hiện giờ ngay đến cả một người trợ thủ đắc lực cũng không thể giữ lại nổi như vậy?"
Thư ký Triệu nghe thấy anh nói như vậy, không biết phải biện bạch thế nào, cũng không xác định nổi cảm xúc trong lòng hiện giờ ra sao nữa. Thực thà mà nói, Hà Dĩ Kiệt đối xử với anh không phải là không tốt, nhưng anh còn có thể có biện pháp gì khác đây? Một người là thủ trưởng, một người là phu nhân thủ trưởng, cả hai người này anh đều không thể để đắc tội được.
"Ý tốt của ngài tôi rất cảm kích, nhưng tôi nghĩ muốn lần này ra ngoài để rèn luyện một phen, cũng muốn tạo được một chút thành tích tốt, cũng muốn làm cho ngài được vẻ vang, vì dù sao tôi cũng đã từng là cấp dưới của ngài."
Hà Dĩ Kiệt xoay người lại, anh cười mà lại giống như không cười nhìn thư ký Triệu nói: "Cậu không cần phải nói nữa, hiện giờ cậu là phụ tá đắc lực của tôi, tôi sẽ không để cậu đi ra nước ngoài đâu. Cậu đi ra ngoài trước đi. À, đúng rồi, cậu hãy tìm cho tôi một bảo mẫu đáng tin cậy, có thể ở cùng với Nặc Nặc, dù sao hàng ngày cũng vẫn cần phải có người lo lắng những công việc cơm nước giặt giũ."
Thư ký Triệu ngẩn ngơ một hồi, thấy Hà Dĩ Kiệt đối xử với mình vẫn một bộ dạng tin cậy như cũ, trong lòng cảm thấy bớt lo, không thể làm gì khác hơn là đành phải gắng gượng tự an ủi bản thân, nhận lệnh đi ra ngoài.
Hà Dĩ Kiệt nhìn thư ký Triệu đóng cửa lại, anh khẽ vươn tay cầm chiếc bút máy ở trên bàn dùng sức đập mạnh xuống trên mặt bàn, cây bút viết màu đen kia liền gãy thành hai đoạn.
Sắc mặt anh u ám, gần như sắp chảy ra nước, môi mỏng mím chặt lại thành một đường thẳng lạnh lẽo, nhưng cơ thịt bên khóe miệng lại đang co rút lại giật giật, hiển nhiên là anh đang rất tức giận nóng nảy.
Anh đã không thể nhịn nổi đám người này nữa rồi. Một trợ lý đắc lực của anh giờ cũng đã biến thành sói mắt trắng rồi (ý nói người ăn ở hai lòng). Đỗ Phương Phương, tôi thật sự đã xem thường cô rồi. Hóa ra tất cả những người bên cạnh tôi đều sợ cô, đều cảm thấy tôi đã bám vào nhà họ Đỗ cao sang, cho nên tôi sẽ phải sợ người nhà họ Đỗ của cô. Bởi vậy cho dù tôi là người lãnh đạo trực tiếp thì bây giờ cũng không thèm để mắt nữa rồi. Tốt lắm, thật sự rất tốt!
Anh không sao nuốt nổi cơn giận này, lại vỗ lên bàn một cái thật mạnh mẽ. Khóe môi liền nở một nụ cười lạnh lẽo, đã như vậy, sau này đừng có trách tôi là người có trái tim hung ác tàn nhẫn!
********************************
Đến tối, sau giờ tan tầm anh liền đi tới chỗ của Nặc Nặc. Cửa vừa mở ra, Nặc Nặc liền lao tới như một viên đạn nhỏ. Hà Dĩ Kiệt vội vàng cẩn thận giữ chặt lấy con gái. Nặc Nặc ngước đôi mắt to lúc này đã nước mắt vòng quanh nhìn anh, dùng thứ ngôn ngữ của trẻ con mà anh cũng không hiểu hết để lên án anh.
Hà Dĩ Kiệt cứ ngồi ở bên cạnh nghe con gái vừa khóc vừa nói, thỉnh thoảng lại gật đầu, thành thật nhận lỗi: "Ba ba sai rồi, ba ba không nên để Nặc Nặc ở nhà một mình lâu như vậy, ba ba nhận bị phạt có được không?"
Vừa nói anh vừa ôm ấp, hôn con gái an ủi dỗ dành. Cô bé cũng cảm thấy người lúc này đang ôm ấp mình là người thật sự thương mình, thật sự yêu mến mình, nên cũng yên lặng trở lại. Nhưng cô bé vẫn nép vào ở trong ngực của anh như trước, không chịu rời đi nửa bước, thậm chí anh muốn đi vệ sinh, Nặc Nặc cũng mắt la mày liếc vội vàng đuổi theo.
Hà Dĩ Kiệt càng thấy đau lòng, anh ôm con gái đặt ở trên gối, cô bảo mẫu nhỏ cũng chỉ biết bó chân bó tay đứng ở bên cạnh nhìn hai cha con. Hà Dĩ Kiệt hỏi thăm vài câu về tình hình của Nặc Nặc, càng nghe mi tâm anh càng nhíu chặt lại. Anh không ở nhà, Nặc Nặc sẽ chịu không ăn uống gì, việc này phải làm thế nào cho tốt đây?
Trái lo phải nghĩ, anh lại không thể cả ngày ở nhà cùng con, mà mấy ngày nay một đống công việc đang quấn lấy anh, bắt buộc anh phải giải quyết. Anh có chút không vui, nhưng cũng chỉ có thể ôm con gái, cụng trán vào con nói dỗ dành: "Nặc Nặc, từ nay về sau con phải ngoan ngoãn nghe lời dì nói nhé, con phải ăn cơm thật ngoan, nếu con không nghe lời, mẹ sẽ tức giận, sẽ không đến đây đâu."
Nặc Nặc vừa nghe tới hai chữ “mẹ”, lập tức dùng ánh mắt đen láy của mình chăm chú nhìn Hà Dĩ Kiệt, miệng cười để lộ ra mấy chiếc răng sữa bé xíu chưa mọc hết, khoa tay múa chân nói, "Mẹ, mẹ... nhớ mẹ..."
"Nặc Nặc phải ngoan ngoãn ăn cơm, nghe chưa?"
TruyenLau
Phải ngoan ngoãn ăn cơm, cô bé nghe hiểu ngay, lập tức dùng sức gật đầu, như sợ anh sẽ nuốt lời, cô bé dùng sức giữ chặt tay áo của anh lắc lắc.
Đáy lòng Hà Dĩ Kiệt cảm thấy chua xót, anh ôm chặt lấy con gái, hôn lên mái tóc của con: "Nặc Nặc thật là ngoan, thật là biết nghe lời, mẹ thích nhất Nặc Nặc như vậy đấy!"
Mặt mày đứa nhỏ hớn hở, cái miệng nhỏ nhắn cười toe toét, đôi mắt to tròn, cười lên giống như một đóa hoa nở rộ.
Hà Dĩ Kiệt nhìn qua khuôn mặt tươi cười của con gái, chỉ cảm thấy đáy lòng đau đớn, anh nhẹ nhàng ôm con vào trong ngực, ngực anh giống như là đang bị hàng ngàn chiếc kim đâm, thật sự rất đau. Anh không biết mình sẽ phải nói thế nào để cho con gái hiểu rằng mẹ sẽ không trở về nữa, con sẽ không bao giờ còn được gặp lại mẹ nữa.
- Chương 1: Trận đòn tàn nhẫn
- Chương 2-1: Tuyệt vọng (1)
- Chương 2-2: Tuyệt vọng (2)
- Chương 3: Cô hãy biến đi
- Chương 4: Nỗi đau
- Chương 5: Kiếp này không gặp nữa
- Chương 6: Là tôi không xứng đáng
- Chương 7: Làm như không thấy
- Chương 8: Không thể yên lòng
- Chương 9: Sợ hãi
- Chương 10: Độc ác, tàn bạo
- Chương 11: Lấy lòng
- Chương 12: Cưỡng bức đầy biến thái
- Chương 13: Nhiệt tình như lửa
- Chương 14: Người con gái can đảm
- Chương 15: Cao ốc Vân Đính tươi đẹp và thần bí (1)
- Chương 15-2: Cao ốc Vân Đính tươi đẹp và thần bí (2)
- Chương 16-1: Cao ốc Vân Đính tươi đẹp và thần bí (3)
- Chương 16-2: Cao ốc Vân Đính tươi đẹp và thần bí (4)
- Chương 17: Tất cả người đẹp đều giống như mây
- Chương 18: Một chút ngọt ngào nho nhỏ
- Chương 19: Buông tay cũng không được quay đầu lại
- Chương 20: Hóa ra là trừng phạt đúng tội
- Chương 21: Dần dần để ý
- Chương 22: Anh có thích em không?
- Chương 23: Xả thân vì cô
- Chương 24: Không thỏa mãn được em?
- Chương 25: Dạy dỗ cô gái nhỏ
- Chương 26
- Chương 27-1: Lẻ loi trong căn phòng
- Chương 27-2
- Chương 28-1
- Chương 28-2: Vợ chồng ân ái
- Chương 29-1
- Chương 29-2
- Chương 30
- Chương 31: Con gái dịu dàng hiếu thuận
- Chương 32
- Chương 33: Trốn tránh và giận đánh Đỗ Phương Phương
- Chương 33-2
- Chương 34
- Chương 35: Mọi người đều xa lánh
- Chương 36-1: Đi gặp cô
- Chương 36-2
- Chương 37-1: Coi như người lạ
- Chương 37-2
- Chương 38-1: Tư Tư, anh đồng ý với em, anh sẽ buông tay
- Chương 38-2
- Chương 39
- Chương 40-1
- Chương 40-2
- Chương 41-1
- Chương 41-2
- Chương 42
- Chương 43-1: Gặp lại nhau trong lúc khốn cùng
- Chương 43-2
- Chương 44-1: Nụ hôn chung tình
- Chương 44-2
- Chương 45-1: Không một ai biết những lúc mềm yếu
- Chương 45-2
- Chương 46-1: Tư Tư, nếu như em không ngoan
- Chương 46-2
- Chương 47-1: Thủ đoạn tàn ác cũ của người đàn ông
- Chương 47-2
- Chương 48-1: Cưỡng bức vì mất khống chế
- Chương 48-2
- Chương 49-1: Chuyện xưa của chúng ta chấm dứt
- Chương 49-2
- Chương 50: Trời mưa cả đêm
- Chương 51: Ngủ cùng nhau
- Chương 51-2: Ngủ cùng nhau 2
- Chương 52: Một lần cuối cùng...
- Chương 53: Đêm cuồng loạn
- Chương 53-2: Đêm cuồng loạn 2
- Chương 54: Làm cho ly biệt
- Chương 54-2: Làm cho ly biệt (2)
- Chương 55-1: Không thể buông tha (1)
- Chương 55-2
- Chương 56-1: Thở dài một tiếng, hồng nhan bạc mệnh
- Chương 56-2
- Chương 57-1: Hồng tiêu hương tàn (1)
- Chương 57-2
- Chương 58-1: Hồng tiêu hương tàn
- Chương 58-2
- Chương 58-3
- Chương 59-1: Điêu linh (1)
- Chương 59-2
- Chương 60-1: Mãi mãi có xa lắm không?
- Chương 60-2
- Chương 61-1: Phó thác lúc lâm chung
- Chương 61-2
- Chương 61-3
- Chương 62-1: Cha con gặp nhau (1)
- Chương 62-2
- Chương 63-1: Cha con gặp lại nhau (2) – Dỗ dành con gái
- Chương 63-2
- Chương 64-1: Đi tìm mẹ
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 65-1: Tương Tư đã chết?
- Chương 65-2
- Chương 66-1: Không cách nào thừa nhận nổi
- Chương 66-2
- Chương 67-1: Không còn mẹ
- Chương 67-2
- Chương 68-1: Muốn dùng tính mệnh đổi cô ở lại một ngày
- Chương 68-2
- Chương 68-3
- Chương 69-1: Không bỏ qua bất kỳ một việc gì
- Chương 69-2
- Chương 70-1: Trái tim rắn rết
- Chương 70-2
- Chương 71-1: Nặc Nặc bé nhỏ đáng thương
- Chương 71-2
- Chương 72-1: Chọc thủng bộ mặt thật của cô và cắt đứt hoàn toàn
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 73-1: Tôi bằng lòng bỏ đi tất cả
- Chương 73-2
- Chương 74-1: Nổi giận (1)
- Chương 74-2
- Chương 74-3
- Chương 75-1: Nổi giận (2)
- Chương 75-2
- Chương 76-1: Nổi giận (3)
- Chương 76-2
- Chương 76-3
- Chương 77-1: Nổi giận (4)
- Chương 77-2
- Chương 78-1: Nổi giận (5)
- Chương 78-2
- Chương 79-1: Nổi giận (6)
- Chương 79-2
- Chương 79-3
- Chương 79-4
- Chương 80-1: Cũng đi Tam Á
- Chương 80-2
- Chương 81-1: Ngẫu nhiên gặp nhau ở bờ biển
- Chương 81-2: Ngẫu nhiên gặp nhau ở bờ biển 2
- Chương 82: Mẹ con gặp mặt
- Chương 82-2: Mẹ con gặp mặt (2)
- Chương 83-1: Gặp nhau mà như trong mơ (1)
- Chương 83-2: Gặp nhau mà như trong mơ (2)
- Chương 84: Chính là mẹ
- Chương 84-2: Chính là mẹ 2
- Chương 85: Trong bệnh viện
- Chương 86: Giữ cô ở lại
- Chương 87: Làm thế nào để giữ được anh
- Chương 88: Sự thật
- Chương 89: Đi tìm sự thật và trở về nhà
- Chương 90: Vậy còn dì thì sao?
- Chương 91-1: Bóng dáng xưa (1)
- Chương 91-2: Bóng dáng xưa (2)
- Chương 92-1: Trong lòng hỗn loạn (1)
- Chương 92-2: Trong lòng hỗn loạn (2)
- Chương 93-1: Chuyện cũ ở thành phố A (1)
- Chương 93-2: Chuyện cũ ở thành phố A (2)
- Chương 94-1: Truy tìm manh mối (1)
- Chương 94-2: Truy tìm manh mối (2)
- Chương 95-1: Truy tìm manh mối và chiếc thòng lọng (1)
- Chương 95-2: Truy tìm manh mối và chiếc thòng lọng (2)
- Chương 96-1: Chuyện xảy ra thật kinh hoàng (1)
- Chương 96-2: Chuyện xảy ra thật kinh hoàng (2)
- Chương 97-1: Giọt nước tràn ly
- Chương 98: Giọt nước tràn ly (2)
- Chương 99: Bị mất khống chế
- Chương 100-1: Mắt xích cuối cùng
- Chương 100-2: Mắt xích cuối cùng (2)
- Chương 101: Hồi phục trí nhớ
- Chương 101-2: Hồi phục trí nhớ (2)
- Chương 102: Bỏ trốn
- Chương 102-2: Bỏ trốn (2)
- Chương 103: Một nhà ba người
- Chương 104: Chúng ta về nhà thôi
- Chương 105: Cô không muốn gặp anh
- Chương 106: Làm sao giữ được cô ở lại
- Chương 107: Âm thầm quan tâm
- Chương 108: Thuận theo ý cô
- Chương 109: Ra đi
- Chương 110: Thời gian trôi qua
- Chương 111: Đại Kết Cục một
- Chương 112-1: Đại Kết Cục hai
- Chương 112-2: Đại Kết Cục hai (tiếp)
- Chương 113: Đại Kết Cục ba
- Chương 113-2: Đại Kết Cục ba (tiếp)
- Chương 114: Đại Kết Cục bốn
- Chương 114-2: Đại Kết Cục bốn (tiếp)
- Chương 115: Đại Kết Cục năm
- Chương 116: Đại Kết Cục sáu (1)
- Chương 116-2: Đại Kết Cục sáu (2)
- Chương 117: Đại Kết Cục thượng
- Chương 118: Đại Kết Cục trung – Mọi việc đều tốt đẹp
- Chương 118-2: Đại Kết Cục trung – Mọi việc đều tốt đẹp (2)
- Chương 119: Đại Kết Cục hạ - Mọi việc đều tốt đẹp
- Chương 119-2: Đại Kết Cục hạ - Mọi việc đều tốt đẹp (2)
- Chương 120: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 1: Bộ đồng phục quyến rũ
- Chương 121: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 2: Cảnh phong tình trong phòng tắm
- Chương 122: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 3: Khó có thể ngăn cản
- Chương 123: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 4: Lửa cháy lan ra đồng cỏ một mảnh
- Chương 124: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 5: Người mặc trang phục hầu gái kia đâu phải là bà xã của anh
- Chương 125: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 6: Bộ dáng em thế này anh không thích sao?
- Chương 126: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 7: Quả thực là quá khó coi...
- Chương 127: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 8: Sẽ... ở trên bàn sao?
- Chương 128: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 9: Đêm mất hồn...
- Chương 129: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 10: Dáng vẻ của nữ vương
- Chương 130: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 11: Vì anh, em có thể làm bất cứ việc gì
- Chương 131: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 12: Ánh mắt của ông xã nhà cô tràn đầy thú tính...
- Chương 132: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 13: Như hổ như sói.. (1)
- Chương 133: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 14: Như hổ như sói (2)
- Chương 134: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 15: Hạnh phúc của chúng ta
- Chương 135: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 16: Bộ cảnh phục hấp dẫn trong truyền thuyết (1)
- Chương 136: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 17: Bộ cảnh phục hấp dẫn trong truyền thuyết (2)
- Chương 137: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 17 (tiếp theo và hết)
Đừng Bỏ Lỡ Tình Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.