Ai bảo anh đã làm những việc có lỗi trước, chính anh đã không chung thủy đối với cuộc hôn nhân của bọn họ, chính anh đã chơi đùa bên ngoài, còn sinh ra một đứa con gái riêng, để chọc ngoáy trái tim của cô! Cô hành động như vậy thì đã làm sao? Cô sai ở chỗ nào nhỉ? Đổi lại người khác, chỉ sợ sớm đã g**t ch*t cái con thỏ nhỏ chết dẫm kia rồi!
Chẳng qua cô cũng chỉ có mắng chửi con bé vài câu, đánh cho con bé vài cái thôi mà, như vậy tội cô đáng chết sao? Văn Tương Tư là người, con gái của Văn Tương Tư là bảo bối, còn cuộc đời của Đỗ Phương Phương cô đây đáng bị để cho hai mẹ con Tương Tư giày xéo lên sao? Cô là người vợ danh chính ngôn thuận của anh, nhìn thấy anh và người phụ nữ khác sinh con đẻ cái như vậy nên mới nổi cơn tức giận. Nhưng mà cô cũng chỉ đánh chửi con bé vài câu thì đã làm sao nhỉ? Trong lòng cô đã không được thoải mái, chẳng lẽ còn muốn cô phải nuốt nghẹn, ép buộc bản thân mình phải chịu uất ức hay sao? Chẳng lẽ cô không được phép khó chịu, chẳng lẽ cô phải chấp nhận để cho bản thân phải chịu tổn thương sao?
Càng nghĩ Đỗ Phương Phương càng cảm thấy mình bị uất ức hơn, càng nghĩ trong lòng lại càng thấy tức giận hơn. Bây giờ anh sẽ nhìn cô với con mắt thế nào nhỉ? Đau lòng? Không sao chịu nổi? Muốn đánh cô hay là muốn mắng cô? Đỗ Phương Phương cô đây không sợ, cô không sai, cho dù chuyện này có đi đến tận cuối trời chăng nữa thì cô cũng không sai!
Đang buổi giữa trưa, ánh mặt trời chói lóa từ cửa sổ chiếu vào trong căn phòng, Hà Dĩ Kiệt đứng ở bên cạnh cửa đón ánh nắng, nhưng cả người anh lại tựa như quỷ Satan từ trong địa ngục đi ra. Nơi đáy mắt anh chỉ thấy một màu đen tối tăm, dày đặc tưởng như sắp bao phủ lên khắp người. Đỗ Phương Phương đứng quay lưng vào cửa sổ, những vầng sáng chiếu vào phía sau lưng cô, một nửa mặt cô chìm trong thứ ánh sáng lờ mờ, không thể nhìn không rõ được biểu cảm trên mặt của cô lúc này.
Trái tim của Hà Dĩ Kiệt rắn lại như đá tảng, anh cũng không muốn tốn công nhiều lời với cô, chỉ cúi đầu hôn nhẹ vào trán con gái, xoay người nói với Tĩnh Tri: "Tĩnh Tri, cô ôm Nặc Nặc giúp tôi một lát được không?"
Nặc Nặc vừa nghe thấy vậy, lập tức từ trong lòng ngực của anh ngẩng đầu lên, nước mắt lại bao phủ đôi mắt to, bàn tay nắm chặt lấy cánh tay của anh, vẻ rất đáng thương: "Ba ba... Ba ba ôm..."
Ngực Hà Dĩ Kiệt đau nhói, anh cũng không muốn buông con gái ra, nhưng anh lại càng không thể chấp nhận để con gái mình lại bị kinh hãi. Bởi vậy, anh vừa ôm con gái vừa an ủi vài câu, sau đó không để ý đến con gái đang khóc lóc, cương quyết trao Nặc Nặc cho Tĩnh Tri ôm vào trong lòng.
Tĩnh Tri khóc đến vành mắt đỏ ửng. Cô cuống quít nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Nặc Nặc. Động tác của cô dịu dàng, khuôn mặt vừa ấm áp lại vừa hiền hậu, rất thân thiện. Nặc Nặc ngửi thấy mùi hương hoa sơn chi trên người cô, cái mũi không khỏi hít hít mấy cái, miệng kêu lên: "Mẹ, mẹ...thơm..."
Mẹ cũng rất thích làm đẹp, trên người mẹ cũng có mùi thơm như vậy.
Tĩnh Tri không kiềm chế nổi nữa, khoang mũi lại cay xộc lên, nhưng cô vãn cố nén lại nước mắt, cúi đầu hôn nhẹ cô bé: "Nặc Nặc ngoan, dì ôm Nặc Nặc đi xuống lầu tìm chị nhỏ chơi với Nặc Nặc nhé, được không?"
Đôi mắt to của Nặc Nặc đảo vòng quanh, vừa ghé vào trong ngực Tĩnh Tri vừa quay đầu nhìn Hà Dĩ Kiệt, duỗi bàn tay nhỏ bé về phía anh nói đầy vẻ tủi thân: "Ba ba, ba ba ôm..."
"Nặc Nặc nghe lời dì nhé, con xuống lầu chơi với chị nhỏ, ba ba lập tức sẽ xuống dưới tìm Nặc Nặc, ba ba cam đoan đấy, được không?" Hà Dĩ Kiệt dỗ dành con gái cực kỳ kiên nhẫn. Nhưng Mạnh Thiệu Đình nhìn vào ánh mắt của anh thấy có chút khác thường, đáy mắt Hà Dĩ Kiệt dần dần hiện rõ sự xúc động. Anh đã từng cho rằng một người đàn ông như Hà Dĩ Kiệt, cả đời này cũng sẽ không bao giờ thay đổi. Thật ra, chẳng qua Dĩ Kiệt chưa gặp được người có thể khiến anh biến đổi thành người khác mà thôi. Nhưng đến khi thật sự gặp được, tiếc rằng Tương Tư đã chết...
Trong lòng nghĩ tới đây, anh lại thấy khổ sở không nói thành lời. Sau khi Tĩnh Tri nghe được chuyện Tương Tư chết không được rõ ràng, cô đã khóc nức nở một hồi lâu. Cô tự trách bản thân, lẽ ra lúc trước không nên vội vàng bay đi châu Úc như vậy... Trong lòng Mạnh Thiệu Đình cũng vô cùng tức giận, cho dù có điều gì không phải đi nữa, cũng không thể coi mạng người như cỏ rác như vậy được! Bây giờ nỗi hận của anh đối với nhà họ Đỗ và Đỗ Phương Phương càng cao thêm một tầng. Anh biết rõ tính tình của Hà Dĩ Kiệt, tận mắt chứng kiến một cảnh như vậy, nhất định Hà Dĩ Kiệt sẽ không thể nhân nhượng. Bởi vậy anh liền kéo Tĩnh Tri đi, nói với Hà Dĩ Kiệt một câu đầy thân thiết: "Dĩ Kiệt, cậu cứ yên tâm, tôi và Tĩnh Tri sẽ đưa Nặc Nặc đi. Không có chuyện gì đâu. Cậu cứ chuyên tâm mà giải quyết chuyện của bản thân đi. Nếu có gì cần tôi giúp đỡ, cậu cứ nói, những lúc thế này, anh em chúng ta không cần phải băn khoăn bất cứ một điều gì hết." Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Chương 1: Trận đòn tàn nhẫn
- Chương 2-1: Tuyệt vọng (1)
- Chương 2-2: Tuyệt vọng (2)
- Chương 3: Cô hãy biến đi
- Chương 4: Nỗi đau
- Chương 5: Kiếp này không gặp nữa
- Chương 6: Là tôi không xứng đáng
- Chương 7: Làm như không thấy
- Chương 8: Không thể yên lòng
- Chương 9: Sợ hãi
- Chương 10: Độc ác, tàn bạo
- Chương 11: Lấy lòng
- Chương 12: Cưỡng bức đầy biến thái
- Chương 13: Nhiệt tình như lửa
- Chương 14: Người con gái can đảm
- Chương 15: Cao ốc Vân Đính tươi đẹp và thần bí (1)
- Chương 15-2: Cao ốc Vân Đính tươi đẹp và thần bí (2)
- Chương 16-1: Cao ốc Vân Đính tươi đẹp và thần bí (3)
- Chương 16-2: Cao ốc Vân Đính tươi đẹp và thần bí (4)
- Chương 17: Tất cả người đẹp đều giống như mây
- Chương 18: Một chút ngọt ngào nho nhỏ
- Chương 19: Buông tay cũng không được quay đầu lại
- Chương 20: Hóa ra là trừng phạt đúng tội
- Chương 21: Dần dần để ý
- Chương 22: Anh có thích em không?
- Chương 23: Xả thân vì cô
- Chương 24: Không thỏa mãn được em?
- Chương 25: Dạy dỗ cô gái nhỏ
- Chương 26
- Chương 27-1: Lẻ loi trong căn phòng
- Chương 27-2
- Chương 28-1
- Chương 28-2: Vợ chồng ân ái
- Chương 29-1
- Chương 29-2
- Chương 30
- Chương 31: Con gái dịu dàng hiếu thuận
- Chương 32
- Chương 33: Trốn tránh và giận đánh Đỗ Phương Phương
- Chương 33-2
- Chương 34
- Chương 35: Mọi người đều xa lánh
- Chương 36-1: Đi gặp cô
- Chương 36-2
- Chương 37-1: Coi như người lạ
- Chương 37-2
- Chương 38-1: Tư Tư, anh đồng ý với em, anh sẽ buông tay
- Chương 38-2
- Chương 39
- Chương 40-1
- Chương 40-2
- Chương 41-1
- Chương 41-2
- Chương 42
- Chương 43-1: Gặp lại nhau trong lúc khốn cùng
- Chương 43-2
- Chương 44-1: Nụ hôn chung tình
- Chương 44-2
- Chương 45-1: Không một ai biết những lúc mềm yếu
- Chương 45-2
- Chương 46-1: Tư Tư, nếu như em không ngoan
- Chương 46-2
- Chương 47-1: Thủ đoạn tàn ác cũ của người đàn ông
- Chương 47-2
- Chương 48-1: Cưỡng bức vì mất khống chế
- Chương 48-2
- Chương 49-1: Chuyện xưa của chúng ta chấm dứt
- Chương 49-2
- Chương 50: Trời mưa cả đêm
- Chương 51: Ngủ cùng nhau
- Chương 51-2: Ngủ cùng nhau 2
- Chương 52: Một lần cuối cùng...
- Chương 53: Đêm cuồng loạn
- Chương 53-2: Đêm cuồng loạn 2
- Chương 54: Làm cho ly biệt
- Chương 54-2: Làm cho ly biệt (2)
- Chương 55-1: Không thể buông tha (1)
- Chương 55-2
- Chương 56-1: Thở dài một tiếng, hồng nhan bạc mệnh
- Chương 56-2
- Chương 57-1: Hồng tiêu hương tàn (1)
- Chương 57-2
- Chương 58-1: Hồng tiêu hương tàn
- Chương 58-2
- Chương 58-3
- Chương 59-1: Điêu linh (1)
- Chương 59-2
- Chương 60-1: Mãi mãi có xa lắm không?
- Chương 60-2
- Chương 61-1: Phó thác lúc lâm chung
- Chương 61-2
- Chương 61-3
- Chương 62-1: Cha con gặp nhau (1)
- Chương 62-2
- Chương 63-1: Cha con gặp lại nhau (2) – Dỗ dành con gái
- Chương 63-2
- Chương 64-1: Đi tìm mẹ
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 65-1: Tương Tư đã chết?
- Chương 65-2
- Chương 66-1: Không cách nào thừa nhận nổi
- Chương 66-2
- Chương 67-1: Không còn mẹ
- Chương 67-2
- Chương 68-1: Muốn dùng tính mệnh đổi cô ở lại một ngày
- Chương 68-2
- Chương 68-3
- Chương 69-1: Không bỏ qua bất kỳ một việc gì
- Chương 69-2
- Chương 70-1: Trái tim rắn rết
- Chương 70-2
- Chương 71-1: Nặc Nặc bé nhỏ đáng thương
- Chương 71-2
- Chương 72-1: Chọc thủng bộ mặt thật của cô và cắt đứt hoàn toàn
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 73-1: Tôi bằng lòng bỏ đi tất cả
- Chương 73-2
- Chương 74-1: Nổi giận (1)
- Chương 74-2
- Chương 74-3
- Chương 75-1: Nổi giận (2)
- Chương 75-2
- Chương 76-1: Nổi giận (3)
- Chương 76-2
- Chương 76-3
- Chương 77-1: Nổi giận (4)
- Chương 77-2
- Chương 78-1: Nổi giận (5)
- Chương 78-2
- Chương 79-1: Nổi giận (6)
- Chương 79-2
- Chương 79-3
- Chương 79-4
- Chương 80-1: Cũng đi Tam Á
- Chương 80-2
- Chương 81-1: Ngẫu nhiên gặp nhau ở bờ biển
- Chương 81-2: Ngẫu nhiên gặp nhau ở bờ biển 2
- Chương 82: Mẹ con gặp mặt
- Chương 82-2: Mẹ con gặp mặt (2)
- Chương 83-1: Gặp nhau mà như trong mơ (1)
- Chương 83-2: Gặp nhau mà như trong mơ (2)
- Chương 84: Chính là mẹ
- Chương 84-2: Chính là mẹ 2
- Chương 85: Trong bệnh viện
- Chương 86: Giữ cô ở lại
- Chương 87: Làm thế nào để giữ được anh
- Chương 88: Sự thật
- Chương 89: Đi tìm sự thật và trở về nhà
- Chương 90: Vậy còn dì thì sao?
- Chương 91-1: Bóng dáng xưa (1)
- Chương 91-2: Bóng dáng xưa (2)
- Chương 92-1: Trong lòng hỗn loạn (1)
- Chương 92-2: Trong lòng hỗn loạn (2)
- Chương 93-1: Chuyện cũ ở thành phố A (1)
- Chương 93-2: Chuyện cũ ở thành phố A (2)
- Chương 94-1: Truy tìm manh mối (1)
- Chương 94-2: Truy tìm manh mối (2)
- Chương 95-1: Truy tìm manh mối và chiếc thòng lọng (1)
- Chương 95-2: Truy tìm manh mối và chiếc thòng lọng (2)
- Chương 96-1: Chuyện xảy ra thật kinh hoàng (1)
- Chương 96-2: Chuyện xảy ra thật kinh hoàng (2)
- Chương 97-1: Giọt nước tràn ly
- Chương 98: Giọt nước tràn ly (2)
- Chương 99: Bị mất khống chế
- Chương 100-1: Mắt xích cuối cùng
- Chương 100-2: Mắt xích cuối cùng (2)
- Chương 101: Hồi phục trí nhớ
- Chương 101-2: Hồi phục trí nhớ (2)
- Chương 102: Bỏ trốn
- Chương 102-2: Bỏ trốn (2)
- Chương 103: Một nhà ba người
- Chương 104: Chúng ta về nhà thôi
- Chương 105: Cô không muốn gặp anh
- Chương 106: Làm sao giữ được cô ở lại
- Chương 107: Âm thầm quan tâm
- Chương 108: Thuận theo ý cô
- Chương 109: Ra đi
- Chương 110: Thời gian trôi qua
- Chương 111: Đại Kết Cục một
- Chương 112-1: Đại Kết Cục hai
- Chương 112-2: Đại Kết Cục hai (tiếp)
- Chương 113: Đại Kết Cục ba
- Chương 113-2: Đại Kết Cục ba (tiếp)
- Chương 114: Đại Kết Cục bốn
- Chương 114-2: Đại Kết Cục bốn (tiếp)
- Chương 115: Đại Kết Cục năm
- Chương 116: Đại Kết Cục sáu (1)
- Chương 116-2: Đại Kết Cục sáu (2)
- Chương 117: Đại Kết Cục thượng
- Chương 118: Đại Kết Cục trung – Mọi việc đều tốt đẹp
- Chương 118-2: Đại Kết Cục trung – Mọi việc đều tốt đẹp (2)
- Chương 119: Đại Kết Cục hạ - Mọi việc đều tốt đẹp
- Chương 119-2: Đại Kết Cục hạ - Mọi việc đều tốt đẹp (2)
- Chương 120: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 1: Bộ đồng phục quyến rũ
- Chương 121: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 2: Cảnh phong tình trong phòng tắm
- Chương 122: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 3: Khó có thể ngăn cản
- Chương 123: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 4: Lửa cháy lan ra đồng cỏ một mảnh
- Chương 124: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 5: Người mặc trang phục hầu gái kia đâu phải là bà xã của anh
- Chương 125: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 6: Bộ dáng em thế này anh không thích sao?
- Chương 126: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 7: Quả thực là quá khó coi...
- Chương 127: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 8: Sẽ... ở trên bàn sao?
- Chương 128: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 9: Đêm mất hồn...
- Chương 129: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 10: Dáng vẻ của nữ vương
- Chương 130: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 11: Vì anh, em có thể làm bất cứ việc gì
- Chương 131: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 12: Ánh mắt của ông xã nhà cô tràn đầy thú tính...
- Chương 132: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 13: Như hổ như sói.. (1)
- Chương 133: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 14: Như hổ như sói (2)
- Chương 134: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 15: Hạnh phúc của chúng ta
- Chương 135: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 16: Bộ cảnh phục hấp dẫn trong truyền thuyết (1)
- Chương 136: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 17: Bộ cảnh phục hấp dẫn trong truyền thuyết (2)
- Chương 137: Ngoại truyện nóng bỏng - Chương 17 (tiếp theo và hết)
Đừng Bỏ Lỡ Tình Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.