Cửu Bác Thành phía Bắc giáp Tuấn Mã Châu, phía Nam là Hồ Thành.
Vừa vào Hồ Thành chúng ta liền trở thành rùa trong chum của Đại tướng quân Bắc Hoang, nhưng ta là Hoàng Thượng gửi đến để làm cảnh thôi, Định Đô Hầu và một vạn tinh binh kia thì không phải.
Thêm vào đó, căn cứ của quân Bắc Hoang nằm ở bên trong Tuấn Mã Châu, chúng ta nhanh chóng đ.á.n.h thẳng vào Cửu Bác Thành, gặp được Thái tử và Nhị hoàng tử.
Giống như tin tức nhận được, Thái tử bị bịt một mảnh vải đen trên mắt, đi lại cần thị vệ bên cạnh dìu đỡ mới có thể vững vàng.
Nhị hoàng tử thì không cần người dìu, hắn phải để người ta đẩy.
Đôi chân đó quả nhiên không đứng lên được nữa rồi.
"Đừng hỏi, hỏi tức là các ngươi cũng mắc bẫy rồi."
Thái tử khẽ thở dài một tiếng, hắn biết ngay sẽ như vậy.
Những bức thư lần lượt gửi về cung lần này, nội dung thì một chút không giả, chỉ là không có bức nào xuất phát từ tay bọn họ, đều do người của Đại tướng quân Bắc Hoang giả mạo, chỉ nhằm lừa người có tài trong triều vào để g.i.ế.c.
Nhị hoàng tử lau kiếm, gân xanh trên trán rõ ràng:
"Chỉ cần chúng ta ở đây, trong cung sẽ từng đợt gửi người đến."
Thái tử vươn tay chạm vào sợi tóc của ta, thuận thế xoa đầu ta, thở dài:
"Ca ca liên lụy Mễ nhi rồi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhị hoàng tử nghiến răng:
"Tiểu Mễ yên tâm, Nhị ca ca muội chỉ cần còn một hơi thở, tuyệt đối không để muội xảy ra chuyện."
Ta rất cảm động, quệt mặt nói: TruyenLau.com
"Cũng không phải hoàn toàn không có tin tốt, ít nhất ngôi Hoàng vị các huynh không cần quá lo lắng rồi."
Nếu không nhìn nhầm, ý cười ở khóe miệng Thái tử thoáng ẩn thoáng hiện.
Nhị hoàng tử trực tiếp không giả vờ nữa, "ha ha" cười lớn, nói với thị vệ đang đẩy xe lăn cho hắn bên cạnh:
TruyenLau
"Đi, mua hết pháo hoa trong thành, tối nay chúng ta ăn mừng."
Ta biết ngay hai tên này sẽ cười điên lên mà.
Ăn mừng này thì hay rồi, tiếng pháo "lẹt đẹt" khiến Đại tướng quân Bắc Mạc phải kinh ngạc, còn tưởng chúng ta mang theo đại bác đến.
Sáng sớm ngày hôm sau, bên ngoài cổng thành phía Bắc của Cửu Bác Thành đã tụ tập ba mươi cỗ xe đại bác, Đại tướng quân Bắc Hoang cưỡi ngựa lập uy, ra lệnh Thái tử và Nhị hoàng tử hãy thành thật một chút.
Thái tử vừa nhìn thấy đó là một cơ hội tốt.
"Đại tướng quân thắng là ở chỗ quá hiểu chúng ta, muốn giành chiến thắng, cần phải đ.á.n.h bất ngờ."
Nhị hoàng tử nói:
"Bản lĩnh của ta là do hắn dạy, giờ cũng không thể thi triển ra được, xuất kỳ bất ý không hề đơn giản."
Thái tử ngẫm nghĩ một chút, hơi do dự nói:
"Bản lĩnh của đệ có thể thông qua song tu truyền cho người khác không? Chúng ta cần một người có thể thâm nhập sâu vào bên trong quân địch trong hỗn loạn mà lại có thể toàn thân rút lui."
Nhị hoàng tử nhìn Thái tử, "Bốp" một tiếng vỗ thanh kiếm xuống bàn:
"Đại ca! Huynh sao có thể nhẫn tâm để Tiểu Mễ đi mạo hiểm này!"
Thái tử: "???"
Thái tử: "Ta không nói để đệ truyền cho Mễ nhi."
Khuôn mặt tuấn tú của Nhị hoàng tử đỏ bừng: "..."
Nhị hoàng tử vắt chéo chân: "Vậy không truyền."
Ta nhìn cái chân đó của hắn, bị liệt mà vẫn có thể vắt chéo, quả nhiên xứng đáng là người luyện võ...
Khụ, nói chuyện chính đi.
Từ Tam hoàng tử biết được song tu không phải như ta nghĩ sau đó, khát vọng có năng lực của ta trở nên cực kỳ mãnh liệt, nhất là loại năng lực không làm mà hưởng này.
"Nhị ca ca, huynh truyền cho ta đi. Tam ca truyền Mẫu trùng cho ta rồi, còn dạy ta bản lĩnh thu thập tình báo từ vật sống xung quanh, ta đi xuất kỳ bất ý nhất định không thành vấn đề."
"Cái gì? Tam đệ muội!"
Thái tử và Nhị hoàng tử đồng thanh, ta không biết mắt Thái tử thế nào, dù sao hai mắt Nhị hoàng tử tròn xoe.
"Tiểu Mễ! Về phòng song tu với ta!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhị hoàng tử suýt nữa đứng dậy được.
Thái tử vội vàng: "Không được!"
Ta giúp hắn xoay mặt: "Nhị ca ca ở phía đó."
Thái tử hướng về Nhị hoàng tử:
"Ta không thể để Mễ nhi đi mạo hiểm này."
"Đây là chuyện mạo hiểm sao?"
Nhị hoàng tử tức đến nỗi lồng n.g.ự.c lên xuống dữ dội, chậm lại một chút rồi lại nhìn ta hỏi:
"Tiểu Mễ, là Tam ca muội cưỡng ép muội, đúng không?"
Ta ngẫm nghĩ một chút:
"Tam ca thì không cưỡng ép ta, là sư phụ của hắn..."
Lão già đó tâm tư gian xảo vô cùng, đã chuẩn bị sẵn dùng mạng của ta đổi mạng của Tam hoàng tử rồi.
Nhị hoàng tử tức giận đập bàn:
"Lão già đó, chắc chắn là bọn họ thông đồng với nhau, về cung ta sẽ băm vằm hắn!"
Thái tử trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên nói:
"Tam đệ giờ ngôi vị Đế vương đã vững, đệ làm sao động đến Sư phụ của Đế vương?"
Một câu nói của hắn, Nhị hoàng tử vốn dĩ đang bạo phát cũng rơi vào im lặng.
Ta không có ý bảo bọn họ báo thù cho ta:
"Thật ra song tu không giống như ta nghĩ, chúng ta chỉ là cùng nhau ngâm d.ư.ợ.c tắm trong bồn, hơn nữa còn mặc quần áo, các huynh đừng kích động quá mà."
Vốn dĩ chỉ muốn cho bọn họ lo lắng một chút, ai ngờ giải thích không quay lại được. Ta nói một tràng dài mà hai người này vẫn sắc mặt rất khó coi, im lặng không nói gì.
"Ha..."
Rất lâu sau Thái tử đột nhiên cười, sự khổ sở trong giọng điệu khó diễn tả hết, "Ta vốn tưởng ba huynh đệ chúng ta không có dã tâm lớn đến vậy, có lẽ sẽ không xuất hiện cảnh vì ngôi Hoàng vị mà tương tàn lẫn nhau."
Nhị hoàng tử nhìn ra ngoài cửa sổ, những gì Thái tử nói, hắn cũng có cảm xúc tương tự.
Đúng vậy, ta cũng hiểu. Sử sách ghi chép, người trên ngôi Hoàng vị bị huynh đệ ép cung mà c.h.ế.t, nhưng Hoàng đế kế nhiệm lại mang đến trăm năm thái bình.
Chỉ còn thiếu một cơ hội, thiếu một "lời nói không hợp", huynh đệ quay lưng cướp ngôi chỉ là chuyện sớm muộn.
"Tiểu Mễ,"
Nhị hoàng tử nhìn ta hỏi, "Muội thật sự muốn võ nghệ của Nhị ca ca này sao?"
Lần này Thái tử không lên tiếng, bọn họ đã hiểu ra một chuyện:
Ta giành lấy ngôi Hoàng vị có lẽ là cơ hội duy nhất hóa giải mâu thuẫn này, nhưng chuyện này chắc chắn là một sự hoang đường, cho nên chữ "lập công" cực kỳ quan trọng đối với ta.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta không cảm thấy buồn bã như vậy, vui mừng nói:
"Nhị ca ca nguyện ý cho ta sao?"
Nhị hoàng tử cười, không nhìn ta, mà vỗ vai Thái tử, cười cợt:
"Ta lừa Tiểu Mễ chơi thôi, huynh cũng tin."
Thái tử nghiêng đầu sang một bên, sắc mặt hơi hồng.
Ta vẫn chưa hiểu có ý gì, cho đến khi cùng Nhị hoàng tử vào phòng mới biết "song tu" là lừa ta.
Việc truyền công này hao tổn lớn đến mức không thể đong đếm đối với Nhị hoàng tử, hơn hai mươi năm khổ luyện của hắn giờ không còn một chút nào. Tổn hao đối với ta cũng không nhỏ, đau đến nỗi ta lăn lộn khắp giường.
Nhị hoàng tử nói: "May mà Tam ca muội dùng cổ trùng giúp muội mở rộng kinh mạch, bây giờ dù đau nhưng sẽ không bị thương, bằng không ta truyền nửa tháng muội cũng không chịu nổi."
Thái tử nghe thấy vội vàng bước vào cửa, mò mẫm vuốt ve lưng ta, giúp ta điều tức trấn tĩnh.
Hơi thở của hắn ôn hòa, cơn đau nhanh chóng giảm đi.
Sau khi khí tức điều hòa thì không thể tin được, ta cảm thấy ta có thể đ.á.n.h c.h.ế.t mười con bò, tầm nhìn cũng mở rộng hơn, âm thanh trước đây không nghe thấy giờ cũng vô cùng rõ ràng.
Ta nhảy vọt lên:
"Thái tử ca ca, nói đi, ta đi bóp c.h.ế.t hắn, hay đi giẫm c.h.ế.t hắn."
Hậu Cung Ba Vị Vua
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.