Hậu Cung Ba Vị Vua

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hậu Cung Ba Vị Vua

Chương 4

"Cha!"

 Ta mở to mắt, kinh hãi đến toát mồ hôi lạnh.

 "Mễ nhi! Tự bảo vệ mình cho tốt!"

Cha ta cũng không phải dạng vừa, hất văng thị vệ đang áp giải ông, một tay bảo vệ mẫu thân ta, hai người lăn vào trong đám đông.

Một mũi tên trượt mục tiêu, đối phương không chịu bỏ qua, tiếng xé gió không ngừng vang lên.

Ta muốn xông lên bảo vệ cha mẹ, chân vừa bước ra đã bị một lực đạo kéo lại, quăng ra sau và rơi vào lòng Thái tử.

Là Tam hoàng tử.

Sau khi giao ta cho Thái tử, hắn nhanh chóng hướng về phía chỗ ngồi, quạt xếp bay múa trong không trung chặn lại những mũi tên sắc bén, bảo vệ cha mẹ ta và vài vị đại thần khác đang bị nhắm tới.

"Nghịch tặc tìm c.h.ế.t!"

 Nhị hoàng tử gầm lên một tiếng giận dữ, tiếp nhận Cổ đao Huyền Thiết do thị vệ thân cận đưa tới, nhấc chân cưỡi tuấn mã, xông thẳng vào rừng cây - nơi tên b.ắ.n đến.

Hoàng Thượng được Ngự Lâm quân bao bọc nhiều lớp, cuối cùng cũng hoàn hồn.

 Ánh mắt ngài lướt qua khuôn mặt từng vị đại thần, hất long bào:

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 "Kẻ nào bắt được thủ lĩnh nghịch tặc, thưởng lớn!"

"Đồ nghịch tặc to gan lại ngông cuồng đến vậy!"

"Có bản lĩnh thì bước ra đây, lão phu sẽ cùng ngươi..." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tiếng hét lớn trong đám đông bị cắt ngang, mọi người quay đầu lại, một mũi tên cắm vào cổ Lão Hầu gia, một kích đoạt mạng.

Đúng lúc này, trong đám đông có triều thần cầm đao đ.â.m về phía đồng liêu bên cạnh, những người bị đ.â.m đều là trung thần lương thần bên cạnh Hoàng Thượng.

Đám người tản ra như chim thú, Hoàng Thượng được thị vệ thân cận bảo vệ rút lui về khu vực an toàn.
TruyenLau.com
"Sát!"

Một tiếng hét cao ngông nghênh vang lên đồng loạt trong rừng, vô số người giơ cao trường mâu và đại đao xông ra.

Võ nghệ của Nhị hoàng tử tuyệt vời, lấy một địch một trăm là chuyện bình thường, nhưng một mình hắn không thể cản nổi đội quân nghịch tặc đông đảo, chỉ có thể vừa chỉ huy Ngự Lâm quân phòng thủ, vừa hét lớn về phía chúng ta:

 "Đại ca! Đưa Tiểu Mễ đi!" Đọc truyện tại TruyenLau.com

Không cần hắn nói, Thái tử ôm ta vẫn luôn tìm kiếm cơ hội đột phá.

Trong đám đông, kẻ thù bạn bè khó phân biệt, nguy cơ chồng chất. 

Đúng lúc Thái tử thần sắc nghiêm trọng nhìn về phía hang tối bên bờ suối có thể ẩn nấp ở phía sau, nhưng vô phương xông qua, thì vài tiếng chim hót vang lên trên không trung.

Sau đó một đàn chim đen vỗ cánh lao vào đám đông, phá vỡ sự chú ý của nghịch tặc, tranh thủ cho chúng ta một kẽ hở nhỏ.

Thái tử chật vật dẫn ta chạy đến bờ suối, nhét ta vào trong hang:

 "Mễ nhi, đây là một trong những cửa hang Gấu, đi sâu vào bên trong, thú vật trong núi đều nghe lệnh Tam ca muội, nó cũng có thể hộ tống muội một đoạn đường."

"Thái tử ca ca, huynh không đi cùng muội sao?" 

Ta hoảng hốt, Thái tử tuy thông thạo văn chương và múa kiếm, nhưng không bằng Nhị hoàng tử về võ lực, cũng không có thuật vu cổ bảo vệ, mưu lược của hắn có nhiều đến đâu cũng không thể đối phó được với bạo loạn trước mắt.

"Mễ nhi đang lo lắng cho ca ca sao?" 

Thấy ta sốt ruột, Thái tử ngược lại cười, mây đen giăng kín trời cũng không che lấp được vẻ sáng rỡ trên gương mặt như tranh, nụ cười đó khiến trời đất thất sắc : 

"Đi đi, chờ muội ngủ dậy bước ra khỏi hang, ca ca sẽ trả lại cho muội một bầu trời tĩnh lặng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sự quyến luyến trong mắt hắn ta, ta nhìn rõ ràng, Thái tử lần này đi ngay cả sống c.h.ế.t cũng không biết.

"Thái tử ca ca!"

Không cho ta cơ hội nói thêm, Thái tử dùng cỏ cây bên cạnh che kín cửa hang, quay người trở lại vòng nguy hiểm.

Ta ngồi ở cửa hang, qua kẽ hở giữa cỏ cây nhìn thấy hắn múa thanh Quân Tử Kiếm đó.

Vết thương trên người hắn ngày càng nhiều, những lúc không chịu nổi hắn luôn nhìn về phương hướng của ta, trong ánh mắt len lỏi nụ cười thanh thoát và nhẹ nhàng.

Ta nhìn thấy hắn dùng khẩu hình nói với ta:

 "Đông Cung đã nấu canh mận xanh rồi, về nhớ xin Mẫu Hậu uống."

"Không cần, không uống canh mận xanh!"

Thời gian càng kéo dài, càng nhiều sát thủ vây quanh Thái tử, thể lực của hắn cũng dần dần suy kiệt, m.á.u nhuộm đỏ cả bộ hoa phục viền vàng màu trắng bạc .

Thái tử liều mạng bảo vệ ta, ta làm sao có thể nhìn hắn c.h.ế.t ngay trước mặt.

Ta bò vào trong hang, quả nhiên nhìn thấy một con Gấu đen to lớn đang ngủ gật ở bên trong. Không nói hai lời, ta tát một cái thẳng vào mặt nó.

Con Gấu lơ mơ bị ta đ.á.n.h ngây người, đôi mắt mở bừng.

"Mau đuổi theo ta."

Ta không màng tất cả bò ra ngoài cửa hang, Vu Cổ thuật của Tam hoàng tử có thể khống chế động vật, nhưng cần lệnh ngôn ngữ kích hoạt, ta chưa kích hoạt thì nó vẫn là Gấu hoang hung dữ.

Lúc ta xông ra khỏi hang cùng với con Gấu, Thái tử đã hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, hắn quỳ một gối chống đỡ trên mặt đất khó khăn đứng lên, những lưỡi đao rơi xuống như mưa trên lưng hắn.

"Oa!"

Nhìn thấy ta xông vào đám đông, Gấu đen tưởng ta tìm được trợ thủ, lại cảm nhận được mối đe dọa từ đối phương, nó gầm lên một tiếng rồi lao thẳng vào đám sát thủ, khiến một nhóm người liên tục thụt lùi.

Có một kẻ xui xẻo bị giẫm bẹp tại chỗ, xương lồng n.g.ự.c đ.â.m vào tim, một hơi không thở nổi liền c.h.ế.t ngay.

"Muội ra ngoài làm gì?"

 Trong mắt Thái tử là sự rõ ràng của trách cứ và lo lắng.

Lưỡi đao trên đầu c.h.é.m xuống ta, Thái tử bùng phát tia sức lực cuối cùng, ôm chặt ta vào lòng bảo vệ phía dưới, dùng lưng hắn tiếp nhận nhát đao đó.

Đồng thời ta cầm thanh kiếm của Thái tử đ.â.m ngược lên, cũng đ.â.m vào cổ kẻ vung đao.

"Thái tử ca ca rõ ràng khinh công tuyệt vời, không cần phải quanh co với bọn họ." 

Ta lau đi vết m.á.u văng trên mặt, "phải làm đến bước này vì ta sao?"

"Ha..."

Thái tử nhẹ nhàng thở ra một hơi, là sự ôn nhu nhất quán của hắn, vuốt ve nếp nhăn giữa hai hàng lông mày ta nói:

 "Mễ nhi vĩnh viễn là bảo bối của ca ca a."

Ta nghiêng đầu sang một bên: "Huynh đừng nói nữa, ta biết hết rồi."

Ta chưa bao giờ là bảo bối của các ca ca, chỉ là pháp bảo kéo dài tuổi thọ của các ca ca thôi, huhu...

"Các huynh nhận nhiệm vụ, người ngồi lên ngôi Hoàng vị sẽ c.h.ế.t, người cưới ta sẽ trường sinh." 

Ta bĩu môi lau nước mắt, không hiểu được:

 "Nhưng bây giờ bảo vệ ta cũng sẽ c.h.ế.t mà."

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu