Ngoài cửa sổ bỗng vọng đến tiếng rơi xuống nước “bõm” một cái, Tây Lương Mạt có chút kinh ngạc nhưng vẫn ngồi yên tựa như không biết gì, ở nơi này, muốn sống lâu dài thì có vài thứ không thể nhìn được.
Tư Lưu Phong cũng phảng phất như không nghe thấy, nhưng trong lòng lại căng thẳng, thầm than, xem ra thám tử phái ra lại thất bại rồi, chỉ có thể lựa thời cơ khác điều tra xem rốt cuộc Bách Lý Thanh đã nói gì với Mạt nhi.
Không khí trên thuyền cực kỳ cổ quái áp bức, Bách Lý Thanh đuổi Tây Lương Mạt ra ngoài, dường như hoàn toàn quên béng mất trên thuyền còn có vị Đức tiểu Vương gia Tư Lưu Phong này.
Tư Lưu Phong đang nhìn những con sóng dập dờn, không biết đang suy nghĩ gì, dáng vẻ bồn chồn.
Tây Lương Mạt cũng chẳng có tâm tư thu hút sự chú ý của hắn nữa, nàng trông thì có vẻ như đang thưởng thức chiếc thuyền lầu hoa lệ này, thực chất là đang âm thầm ghi nhớ lại những thái giám cung nhân thân cận ra vào gian phòng của Bách Lý Thanh vào trong lòng.
Trong lúc im lặng, Tư Lưu Phong chợt ngẩng đầu nhìn lên bờ: “Đến rồi.”
Tây Lương Mạt bấy giờ mới nhận ra, lặng lẽ thu hồi tầm mắt, lộ ra vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm, phảng phất như một con mèo con bị hoảng sợ, đang muốn nhanh chóng chạy đi vậy, khiến cho trái tim của Tư Lưu Phong thoáng buông lỏng, chắc chắn Bách Lý Thanh thực sự đã uy h**p đe dọa nàng ấy một phen, hẳn là không có chuyện gì khác.
Đám người của Cửu Thiên Tuế đương nhiên là phô trương thanh thế bước xuống thuyền, Tư Lưu Phong xuống thuyền rồi, lại sợ Tây lương Mạt còn kinh sợ chưa nguôi, xoay người vô cùng tự nhiên vươn tay về phía Tây lương Mạt, Tây Lương Mạt nhìn những ngón tay của hắn, thon dài hữu lực, không tái nhợt như những kẻ đọc sách quanh năm, cứ chìa ra như vậy, nàng lẳng lặng cúi người với Tư Lưu Phong, vươn tay vịn vào cánh tay của Bạch Nhụy đang đứng đón nàng, bước xuống thuyền.
Ánh mắt của Tư Lưu Phong thoáng trầm xuống, không ngờ một thiếu nữ yếu đuối như vậy mà lại cố chấp đến thế, đành thu tay, đi sau lưng các nàng.
Cảnh tượng tao nhã lễ độ này trong mắt những kẻ có tâm lại vô cùng gai mắt.
Tây Lương Tiên đã lên thuyền sớm hơn, không đi chung một thuyền với Tây Lương Đan, đến đây đã được nghe kể lại một màn trước khi lên đảo, ánh mắt nàng ta nheo lại nhìn Tây Lương Mạt tựa như một bông sen yêu kiều, còn cả Tư Lưu Phong nhìn thì như cách xa nhưng thực chất lại đang theo sát phía sau, không khỏi nhếch khóe miệng, cong lên một nụ cười nhu hòa, nghênh đón.
“Đan nhi giờ còn đang thay y phục, một thân chật vật, chẳng biết có bị phong hàn không đây, Mạt tỷ nhi lại du hồ tự tại với Tiểu Vương gia quá nhỉ.”
Tây Lương Mạt nhìn khuôn mặt cao quý dịu dàng của Tây Lương Tiên, chỉ nhàn nhạt nói: “Thích khiến người khác mất tự tại, mình lại càng mất tự tại.”
Ánh mắt của Tây Lương Tiên thâm trầm, nói: “Vậy thì chúc Mạt tỷ nhi thực sự có thể tiếp tục tự tại ở đây.”
TruyenLau.com
Dứt lời, nàng ta chẳng buồn nhìn Tây Lương Mạt một cái, ưu nhã xoay người bỏ đi, bước về phía các tiểu thư quý tộc cách đó không xa.
Đám tiểu thư kia nhìn về phía Tây Lương Mạt, quăng một ánh mắt khinh bỉ khác thường, thậm chí không chút khách khí đứng bên đó chỉ trỏ.
“Đại tiểu thư nhất định là lại ở đó chỉ hươu bảo ngựa* rồi.” Bạch Nhụy không nhịn được thấp giọng hừ một tiếng tức giận.
(*) Chỉ hươu bảo ngựa: đổi trắng thay đen; thời Tần Nhị Thế, thừa tướng Triệu Cao muốn tiếm quyền, nhưng lại sợ các đại thần khác không ủng hộ. Triệu Cao bèn nghĩ ra cách thử; Triệu Cao biếu Tần Nhị Thế một con hươu và nói: “Đây là con ngựa”. Nhị Thế cười: “Thừa tướng lầm rồi, sao lại bảo hươu là ngựa”. Triệu Cao lại hỏi các quan đại thần. Người thì nói thật bảo đây là hươu. Kẻ lại nói theo Triệu Cao cho đây là ngựa. Sao đó Triệu Cao âm thầm g**t ch*t những người nói là hươu. TruyenLau.com
Tâm trạng của Tây Lương Mạt cũng không tệ, coi như không thấy những lời bàn tán chỉ trỏ kia, chỉ ung dung nói: “Em có biết kết cục của kẻ chỉ hươu bảo ngựa kia trong lịch sử không?”
Bạch Nhụy chẳng qua chỉ là một nha hoàn, gần đây mới đi theo Tây Lương Mạt học được không ít chữ, có thể sử dụng thành ngữ đã là không tồi rồi, nào biết được những câu chuyện xưa trong sách sử.
Tây Lương Mạt vuốt những sợi tóc mai của mình, thản nhiên nói: “Người nọ tên Triệu Cao, cho dù hả hê được nhất thời, nhưng cuối cùng lại bị ngũ mã phanh thây, róc xương lóc thịt.”
Dứt lời, cũng nhìn ngắm phong cảnh của hòn đảo giữa hồ, Bạch Nhụy nghĩ đến cảnh tượng máu me kia mà không nhìn được rùng mình một cái, đuổi theo sát tiểu thư nhà mình.
Mà Tây Lương Tiên đang mỉm cười lắng nghe các quý nữ nói chuyện không hiểu sao lại hắt hơi một cái, lòng dạ thoáng bất an, nhưng lại nghĩ đến điều gì đó, lập tức bình tĩnh lại. TruyenLau.com
Tây Lương Mạt, ngươi có thể sống sót ra khỏi hòn đảo này thì mới thật sự là tự tại.
Hòn đảo giữa hồ này không hổ là nơi tuyệt nhất để hóng mát trong Ngự hoa viên, bốn bề gió mát chậm chậm thổi, hương sen bốn phía, liễu trên đảo mọc thành bóng râm, chẳng cần bất cứ thứ gì chống đỡ, tự nhiên đã ngăn chặn ánh mặt trời mãnh liệt lại, hoa viên giữa đảo chính là đủ loại hoa hồng nở theo mùa, đã sớm có cung nhân bố trí đồ dùng bữa khắp nơi, từng món điểm tâm, nước trà tinh xảo được đưa lên.
Trước mặt mỗi người được bày biện khác nhau tùy theo phẩm cấp cùng với khoảng cách với chỗ ngồi của Hoàng Đế, hậu phi, có thể thấy sự tôn ti khác biệt ở khắp mọi nơi.
Tây Lương Mạt mặc dù là tiểu thư nhà Tĩnh Quốc công nhưng lại bị đuổi đến vị trí ở giữa gần cuối, trong đám quý nữ cao sang có không ít kẻ tỏ ra cười nhạo nhìn nàng chen chúc giữa một đám tiểu thư nhà quan tam phẩm, nhưng Tây Lương Mạt dường như chẳng hề ngần ngại chút nào.
Trước mặt nàng có bày một đĩa bánh hoa sen đọng sương xanh biếc, một đĩa dừa cuốn phỉ thúy, một đĩa mứt táo hoa hồng cùng một chén thúy hà lộ, mặc dù ít nhưng không có món nào là không tinh tế, ngửi thôi đã thấy mê người, nhìn mà khiến cho Bạch Nhụy bên cạnh chảy cả nước miếng.
Còn những món điểm tâm đủ loại màu sắc trước mặt những quý phu nhân và đám quý nữ có phẩm cấp kia thì lại càng phức tạp tinh xảo.
Đế hậu đều chưa tới, chỉ có các quý phi đến chào hỏi trước, tán gẫu việc nhà với các quý phu nhân, Hàn Nhị phu nhân đương nhiên là không thể bỏ qua cơ hội tiến lên đoàn tụ với chị ruột mình, Tây Lương Đan và Tây Lương Tiên cũng đi theo góp mặt, Tây Lương Mạt dĩ nhiên là không có phần, nàng cũng vui vẻ đến ung dung, tự mình dùng điểm tâm, có lúc cũng len lén gắp một miếng cho Bạch Nhụy, điểm tâm được vua ban cho không phải lúc nào cũng có, thỉnh thoảng có thần tử nào lập công, Hoàng đế mới ban thưởng xuống, hoặc trong nhà có vị nương nương nào có cấp bậc cao cũng thi thoảng mới được ban thưởng.
Đám người bên cạnh thấy vậy, lặng lẽ chụm lại tò mò bàn tán xôn xao.
“Nghe nói ở trong phủ, chẳng khác nào người làm..”
“Không nhận ra trông dịu dàng thùy mị thế kia mà lại là một kẻ dụ dỗ…”
Tây Lương Mạt hờ hững như chỗ không người, đoán chừng hai tỷ muội Tây Lương Đan và Tây Lương Tiên đã sớm nói mình không đáng một xu trước mặt đám quý nữ quen biết này rồi, nàng việc gì phải hao tâm tổn trí kia chứ.
Dưới vẻ hồn nhiên ưu nhã của nàng, sự bàn tán của mọi người bất giác nhạt dần.
Đằng xa, trên vị trí cao cao, Hàn quý phi mặt mũi như đào mận, cặp mắt cao sang đẹp đẽ, mỗi cái nhăn mày mỗi tiếng cười đều mang mùi vị tự nhiên, thậm chí còn mang theo hương vị của thiếu nữ, phảng phất như chỉ mới hai mươi tuổi hoa, năm đó bà ta cùng với Hàn Nhị phu nhân được xưng là Kinh thành song xu (*hai người đẹp ở Kinh thành), so với cô em ruột Hàn Nhị phu nhân lại có thêm vẻ thùy mị thướt tha khôn cùng, chẳng trách Hoàng đế lại sủng ái, được chung quyền quản lý lục cung, những chuyện bên ngoài đều do bà ta xử lý.
Có điều không biết nếu Tây Lương Tiên mà tiến cung, cùng dì mình hầu chung dượng thì sẽ có cảm giác quái dị thế nào.
Gia tộc của Hàn nhị phu nhân có thế lực lớn, đây cũng là lý do vì sao trước đây Tây Lương Mạt vẫn luôn chấp nhận cúi đầu hạ mình, chỉ tìm cách để thoát đi, nhưng hiện giờ…
Tây Lương Mạt còn đang trầm tư, bỗng nhiên có một cung nữ đi qua, dường như đạp trúng phải thứ gì, hũ rượu lớn trên tay “ào” một tiếng hắt hết lên đầu Tây Lương Mạt.
Tây Lương Mạt trong lúc kinh hãi chỉ có thể kịp nghiêng người, mặc dù tránh khỏi việc bị hắt rượu đầy đầu nhưng nửa người thì vẫn bị ướt sũng.
Nàng nhanh chóng nhìn về phía cung nữ dường như vô ý mắc sai lầm kia, chuẩn xác bắt được một tia thất vọng nho nhỏ chợt lóe lên rồi biến mất trong đáy mắt nàng ta, Tây Lương Mạt nguy hiểm nheo mắt lại.
- Chương 1: Hình phạt
- Quyển 2 - Chương 1: Đại hôn
- Quyển 3 - Chương 1: Mộ tứ triêu tam
- Chương 2: Gậy ông đập lưng ông (thượng)
- Quyển 2 - Chương 2: Đêm quỷ quái
- Quyển 3 - Chương 2: Đêm tăm tối (Cửu gia hắc hóa)
- Chương 3: Gậy ông đập lưng ông (trung)
- Quyển 2 - Chương 3: Nổ động phòng
- Quyển 3 - Chương 3: Nhập ma
- Chương 4: Gậy ông đập lưng ông (hạ)
- Quyển 2 - Chương 4: Cái gì gọi là ngoan độc
- Quyển 3 - Chương 4: Ai dạy dỗ ai
- Chương 5: Trừng trị ác nô (thượng)
- Quyển 2 - Chương 5: Viên phòng
- Quyển 3 - Chương 5: Tết nguyên tiêu ngọt ngào
- Chương 6: Trừng trị ác nô (hạ)
- Quyển 2 - Chương 6: Ai là thế thân của ai?
- Quyển 3 - Chương 6: Phong Lộ Các thần bí
- Chương 7: Tứ tiểu thư ác độc
- Quyển 2 - Chương 7: Tịnh thân?
- Quyển 3 - Chương 7: Sóng gió quỷ quyệt
- Chương 8: Tây Lương Đan bị hắt nước tiểu
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8: Tết nguyên tiêu không gì bất đắc dĩ bằng thê tử ham chơi
- Chương 9: Tây Lương Sương bị đánh
- Quyển 2 - Chương 9: Đấu lục tướng
- Quyển 3 - Chương 9: Cái chết của Quý Phi
- Chương 10: Tiểu yến xem mặt (thượng)
- Quyển 2 - Chương 10: Ngươi nói xem lão tử là ai?
- Quyển 3 - Chương 10: Mưu đồ bí mật
- Chương 11: Tiểu yến xem mặt (hạ)
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11: Bách lý hách vân
- Chương 12: Hôn sự của Mạt tỷ nhi (thượng)
- Quyển 2 - Chương 12: Chuyện cũ
- Quyển 3 - Chương 12: Cục trong cục
- Chương 13: Hôn sự của Mạt tỷ nhi (trung)
- Quyển 2 - Chương 13: Thời khắc phùng ma
- Quyển 3 - Chương 13: Trò chơi kết thúc
- Chương 14: Hôn sự của Mạt tỷ nhi (hạ)
- Quyển 2 - Chương 14: Không điên không sống sót
- Quyển 3 - Chương 14: Song long lần đầu gặp mặt
- Chương 15: Độc kế của Tây Lương Sương (thượng)
- Quyển 2 - Chương 15: Yêu biệt ly
- Quyển 3 - Chương 15: Nhà ai cầu gả nữ
- Chương 16: Độc kế của Tây Lương Sương (trung)
- Quyển 2 - Chương 16: Trả thù
- Quyển 3 - Chương 16: Trinh Nguyên quy hàng
- Chương 17: Độc kế của Tây Lương Sương (hạ)
- Quyển 2 - Chương 17: Mê thành
- Quyển 3 - Chương 17: Bí mật
- Chương 18: Giết người diệt khẩu
- Quyển 2 - Chương 18: Mất tích tại mê thành
- Quyển 3 - Chương 18: Chứng tiêu huyết
- Chương 19: Sóng gió lại nổi lên
- Quyển 2 - Chương 19: Bắt cóc thành chủ
- Quyển 3 - Chương 19
- Chương 20: Ân điển của lão thái thái (thượng)
- Quyển 2 - Chương 20: Cuộc sống không thú vị
- Quyển 3 - Chương 20
- Chương 21: Ân điển của lão thái thái (trung)
- Quyển 2 - Chương 21: Tội phạm sa mạc
- Quyển 3 - Chương 21: Tiệc đường xuân sắc
- Chương 22: Ân điển của lão thái thái (hạ)
- Quyển 2 - Chương 22: Mộng dài hận tỉnh
- Quyển 3 - Chương 22
- Chương 23: Ai là ác quỷ (thượng)
- Quyển 2 - Chương 23: Mạt công tử ác độc
- Quyển 3 - Chương 23: Thanh bình nổi gió
- Chương 24: Ai là ác quỷ (hạ)
- Quyển 2 - Chương 24: Chó cùng rứt giậu
- Quyển 3 - Chương 24: Cuộc dạo chợ náo động
- Chương 25: Tâm lý vặn vẹo
- Quyển 2 - Chương 25: Quỷ quân
- Quyển 3 - Chương 25: Bị bắt cóc
- Chương 26: Kinh hồn trên phố
- Quyển 2 - Chương 26: Chinh phục và đoàn tụ
- Quyển 3 - Chương 26: Người hách hách?
- Chương 27: Cung yến
- Quyển 2 - Chương 27: Tiểu biệt thắng tân hôn
- Quyển 3 - Chương 27
- Chương 28: Tây Lương Đan rơi xuống nước
- Quyển 2 - Chương 28: Thời gian “ngọt ngào”
- Quyển 3 - Chương 28
- Chương 29: Cửu Thiên Tuế bách lý thanh (một)
- Quyển 2 - Chương 29: Thời gian “ngọt ngào” (Thượng)
- Quyển 3 - Chương 29: Vương hách hách
- Chương 30: Cửu Thiên Tuế bách lý thanh (hai)
- Quyển 2 - Chương 30: Lại vũ Kính Hồ
- Quyển 3 - Chương 30: Đứng đầu Phượng gia
- Chương 31: Cửu Thiên Tuế bách lý thanh (ba)
- Quyển 2 - Chương 31: Khiêu khích
- Quyển 3 - Chương 31
- Chương 32: Cửu Thiên Tuế bách lý thanh (bốn)
- Quyển 2 - Chương 32: Thẹn quá hóa giận
- Quyển 3 - Chương 32
- Chương 33: Tư tình (thượng)
- Quyển 2 - Chương 33: Âm mưu quỷ kế
- Quyển 3 - Chương 33
- Chương 34: Tư tình (trung)
- Quyển 2 - Chương 34: Trừng phạt cảnh cáo
- Quyển 3 - Chương 34
- Chương 35: Tư tình (hạ)
- Quyển 2 - Chương 35: Vưu vật
- Quyển 3 - Chương 35
- Chương 36: Họa bì (thượng)
- Quyển 2 - Chương 36: Ám sát
- Quyển 3 - Chương 36
- Chương 37: Họa bì (trung)
- Quyển 2 - Chương 37: Nguy hiểm
- Quyển 3 - Chương 37
- Chương 38: Họa bì (hạ)
- Quyển 2 - Chương 38: Hình phạt chưng nấu
- Quyển 3 - Chương 38: Nơi kết thúc
- Chương 39: Sắc phong quận chúa
- Quyển 2 - Chương 39: Hình phạt tàn khốc
- Quyển 3 - Chương 39
- Chương 40: Sàm sỡ (thượng)
- Quyển 2 - Chương 40: Ai nhìn sắc say lòng
- Quyển 3 - Chương 40: Niềm vui bất ngờ
- Chương 41: Sàm sỡ (hạ)
- Quyển 2 - Chương 41: Tình nồng ý mật
- Quyển 3 - Chương 41: Lòng người khó đoán
- Chương 42: Lập uy (thượng)
- Quyển 2 - Chương 42: Tuyên Văn Đế chết
- Quyển 3 - Chương 42: Mê suy tư
- Chương 43: Lập uy (trung)
- Quyển 2 - Chương 43: Di chiếu của Hoàng Đế
- Quyển 3 - Chương 43: Chuyện không đáng mừng
- Chương 44: Lập uy (hạ)
- Quyển 2 - Chương 44
- Quyển 3 - Chương 44: Gió thu thổi
- Chương 45: Huyết án ở tiệc sắc phong (thượng)
- Quyển 2 - Chương 45: Dương mưu
- Quyển 3 - Chương 45
- Chương 46: Huyết án ở tiệc sắc phong (trung)
- Quyển 2 - Chương 46: Suy nghĩ khát máu
- Quyển 3 - Chương 46: Nộ huyết
- Chương 47: Huyết án ở tiệc sắc phong (hạ)
- Quyển 2 - Chương 47: Lễ truy điệu máu
- Quyển 3 - Chương 47: Hoa mai kết quả
- Chương 48: Thận Nhị thái thái bi phạt
- Quyển 2 - Chương 48
- Quyển 3 - Chương 48: Chân tướng sương mù
- Chương 49: Cái bóng
- Quyển 2 - Chương 49: Hứng thú giết chóc
- Quyển 3 - Chương 49: Thái hậu tây địch
- Chương 50: Chọn người
- Quyển 2 - Chương 50: Vương gia, cướp tiền, cướp sắc
- Quyển 3 - Chương 50: Đừng quên
- Chương 51: Tìm cái chết
- Quyển 2 - Chương 51
- Quyển 3 - Chương 51: Cầu không được
- Chương 52: Ép gả
- Quyển 2 - Chương 52: Bụi bặm lắng xuống
- Quyển 3 - Chương 52: Mê sắc
- Chương 53: Trộm ngọc không phải trộm
- Quyển 2 - Chương 53: Phật hoan hỉ
- Quyển 3 - Chương 53: Gió nâng phật ngữ
- Chương 54: Ý định của yêu nghiệt
- Quyển 2 - Chương 54: Cố nhân thù mới còn chưa dứt
- Quyển 3 - Chương 54: Đường về
- Chương 55: Bức ép hòa thân (thượng)
- Quyển 2 - Chương 55: Dịch bệnh
- Quyển 3 - Chương 55: Hải minh vương
- Chương 56: Bức ép hòa thân (trung)
- Quyển 2 - Chương 56: Lòng người quỷ đoán
- Quyển 3 - Chương 56: Vua hải tặc
- Chương 57: Bức ép hòa thân (hạ)
- Quyển 2 - Chương 57: Huyết nhiễm
- Quyển 3 - Chương 57: Mê tình
- Chương 58: Trừng trị Tây Lương Vũ
- Quyển 2 - Chương 58: Tự có số mệnh
- Quyển 3 - Chương 58: Nội tình
- Chương 59: Hủy dung (thượng)
- Quyển 2 - Chương 59: Máu thần ban
- Quyển 3 - Chương 59: Đại kết cục (Thượng)
- Chương 60: Hủy dung (trung)
- Quyển 2 - Chương 60: Đi săn
- Quyển 3 - Chương 60: Đại kết cục (Trung)
- Chương 61: Hủy dung (hạ)
- Quyển 2 - Chương 61: Thu bẫy
- Chương 62: Độc
- Quyển 2 - Chương 62: Khó khăn gặp lại
- Chương 63: Chân tướng xấu xa (thượng)
- Quyển 2 - Chương 63: Cuộc chiến giữa đàn ông
- Chương 64: Chân tướng xấu xa (trung)
- Quyển 2 - Chương 64: Đường xuống suối vàng
- Chương 65: Chân tướng xấu xa (hạ)
- Quyển 2 - Chương 65: Ai có bệnh?
- Chương 66: Hỏa thiêu Tây Lương thế gia
- Quyển 2 - Chương 66: Ở riêng
- Chương 67: Ý chỉ của hoàng hậu
- Quyển 2 - Chương 67: Không thể tin lời nói của đàn ông
- Chương 68: Bước đầu bố trí sát cục
- Quyển 2 - Chương 68
- Chương 69: Bái sư yêu nghiệt
- Quyển 2 - Chương 69: Trừng phạt
- Chương 70: Ác đè ác (thượng)
- Quyển 2 - Chương 70: Mật thám của Tư Lễ Giám
- Chương 71: Ác đè ác (hạ)
- Quyển 2 - Chương 71: Đụng vỡ
- Chương 72: Đại ám sát (thượng)
- Quyển 2 - Chương 72: Chưa chết
- Chương 73: Đại ám sát (hạ)
- Quyển 2 - Chương 73: Giám điệp hai mang
- Chương 74: Hôn sự sơ định
- Quyển 2 - Chương 74: Yêu nữ
- Quyển 1 - Chương 75: Giết người
- Quyển 2 - Chương 75: Mị như ca
- Quyển 1 - Chương 76: Quỷ kế gia phả
- Quyển 2 - Chương 76: Son hồng
- Quyển 1 - Chương 77: Khúc dạo đầu bị diệt
- Quyển 2 - Chương 77: Nắng chiều đỏ như máu
- Quyển 1 - Chương 78: Gặp nạn
- Quyển 2 - Chương 78: Thi thể bị chặt đầu và gã ngây thơ
- Quyển 1 - Chương 79: Hầu tắm dã tuyền
- Quyển 2 - Chương 79: Cửu gia ngây thơ
- Quyển 1 - Chương 80: Hầu tắm dã tuyền (Hạ)
- Quyển 2 - Chương 80: Trinh nguyên công chúa tây địch
- Quyển 1 - Chương 81: Tàn sát Tây Lương gia
- Quyển 2 - Chương 81: Lai giả bất thiện
- Quyển 1 - Chương 82: Đêm động phòng hoa chúc (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 82: Quỷ thần khó phân biệt
- Quyển 1 - Chương 83: Đêm động phòng hoa chúc (Hạ)
- Quyển 2 - Chương 83: Mộng xuân không dấu
- Quyển 1 - Chương 84: Phong ba (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 84: Ả đào kép yêu dị
- Quyển 1 - Chương 85: Phong ba (Hạ)
- Quyển 2 - Chương 85: Yêu ma quỷ quái đều xuất hiện
- Quyển 1 - Chương 86: Âm mưu sơ hiện (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 86: Mất tích
- Quyển 1 - Chương 87: Âm mưu sơ hiện (Hạ)
- Quyển 2 - Chương 87: Ngọc nát ngói lành
- Quyển 1 - Chương 88: Lại mặt gặp nạn
- Quyển 2 - Chương 88: Vở kịch ám sát
- Quyển 1 - Chương 89: Mất trinh
- Quyển 2 - Chương 89: Yêu linh quỷ ngữ hận khuynh quốc
- Quyển 1 - Chương 90: Hàn thị chết
- Quyển 2 - Chương 90: Năm nào gặp lại
- Quyển 1 - Chương 91: Ác đấu
- Quyển 2 - Chương 91: Rốt cuộc trong lòng khó kìm nén
- Quyển 1 - Chương 92: Chật vật làm ác
- Quyển 2 - Chương 92: Hương thơm lả lướt
- Quyển 1 - Chương 93: Tỷ muội
- Quyển 2 - Chương 93
- Quyển 1 - Chương 94: Sinh tử chớp mắt
- Quyển 2 - Chương 94: Khác thường
- Quyển 1 - Chương 95: Cái chết của Tư Hàm Ngọc
- Quyển 2 - Chương 95: Thích khách xinh đẹp
- Quyển 1 - Chương 96: Phong hồi lộ chuyển
- Quyển 2 - Chương 96: Dụ sắc
- Quyển 1 - Chương 97: Ai cũng có bí mật
- Quyển 2 - Chương 97: Công Chúa xúi quẩy
- Quyển 1 - Chương 98: Không ai tốt đẹp
- Quyển 2 - Chương 98: Tấm gương và Hoàng Hậu
- Quyển 1 - Chương 99: Cám dỗ
- Quyển 2 - Chương 99: Thái Bình đã qua không còn trở lại
- Quyển 1 - Chương 100: Chương thứ một trăm
- Quyển 2 - Chương 100: Hung án
- Quyển 1 - Chương 101: Cửu Thiên Tuế Công Chúa điện hạ
- Quyển 1 - Chương 102: Lửa giận của Công Chúa điện hạ
- Quyển 1 - Chương 103: Chạy trốn thuận lợi
- Quyển 1 - Chương 104: Trận chiến mở màn báo cáo thắng lợi
- Quyển 1 - Chương 105: Gặp lại không nhận ra
- Quyển 1 - Chương 106: Gặp nạn
- Quyển 1 - Chương 107: Ám sắc băng hỏa lưỡng trọng thiên
- Quyển 1 - Chương 108: Giao thừa làm bạn
- Quyển 1 - Chương 109: Xương mỹ nhân, da mỹ nhân, quạt mỹ nhân
- Quyển 1 - Chương 110: Nữ tử thần
- Quyển 1 - Chương 111: Tây Lương Tiên chết
- Quyển 1 - Chương 112: Đông phương bất bại
- Quyển 1 - Chương 113: Tiếu ngạo giang hồ
- Quyển 1 - Chương 114: Sóng ngầm cuồn cuộn
- Quyển 1 - Chương 115: Chương thứ một trăm mười lăm
- Quyển 1 - Chương 116: Săn bắn kết thúc
- Quyển 1 - Chương 117: Hòa ly*
- Quyển 1 - Chương 118: Vô thương
- Quyển 1 - Chương 119: Âm mưu
- Quyển 1 - Chương 120: Ẩn số Tư Hàm Hương
- Quyển 1 - Chương 121: Uy hiếp
- Quyển 1 - Chương 122: Mất tích
- Quyển 1 - Chương 123: Tẩy não quỷ công chúa
- Quyển 1 - Chương 124: Chân tướng năm đó
- Quyển 1 - Chương 125
- Quyển 1 - Chương 126
- Quyển 1 - Chương 127: Đều tự bảo trọng
- Quyển 1 - Chương 128: Lời hứa
- Quyển 1 - Chương 129: Hoa trong tay
- Quyển 1 - Chương 130: Bộ bộ kinh tâm
- Quyển 1 - Chương 132: Tái giá
- Quyển 1 - Chương 133: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 134: Ba thước bạch lăng, một mảnh đỏ bừng
- Quyển 1 - Chương 135: Đoán tâm
- Quyển 1 - Chương 137: Từng bước khóa lòng
- Quyển 1 - Chương 138: Lam Linh chết
- Quyển 1 - Chương 139: Bán đứng
- Quyển 1 - Chương 140: Chân tướng lệnh bài
- Quyển 1 - Chương 141: Nguyện giả mắc câu
- Quyển 1 - Chương 142: Hồng phấn khô lâu
- Quyển 1 - Chương 143
- Quyển 1 - Chương 144: Tiệc xem mặt
- Quyển 1 - Chương 145: Thiến
- Quyển 1 - Chương 146: Thuần phục
- Quyển 1 - Chương 147: Xử trí Đức Vương Phi
- Quyển 1 - Chương 148: Nghi vấn cầu thân
- Quyển 1 - Chương 149: Thái tử
- Quyển 1 - Chương 150: Ai tính kế ai
Hoạn Phi Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.