“Câm miệng!” Trong mắt Tĩnh Quốc công thoáng chốc như trào lên cơn giận như sóng lớn ngoài đại dương, giống như đao kiếm sắc bén nhuộm đẫm sát khí và máu tanh chém về phía Hàn thị.
Ông ta ngang dọc sa trường nhiều năm, trên tay nhiễm vô số máu tươi, một phụ nữ chốn khuê phòng chỉ biết sử dụng âm mưu quỷ kế há có thể tiếp nhận được sát khí mãnh liệt của đại tướng sa trường.
Hàn thị sợ đến mức đứng hình, tay chân như nhũn ra, thậm chí còn trượt từ trên ghế xuống đất, chỉ cảm thấy toàn thân rét run.
Tĩnh Quốc công lành lạnh nhìn Hàn thị chằm chằm, từng câu từng chữ lọt ra từ kẽ răng: “Lam Linh là chính thê của ta, trước đây là vậy, hiện tại là vậy, sau này cũng là vậy, Mạt nha đầu là huyết mạch của Tây Lương Vô Ngôn ta, đừng để ta nghe thấy ngươi nói như vậy nữa, nếu không…”
Ông ra lạnh lùng liếc nhìn Hàn thị, trước mắt hiện lên bóng dáng cô gái cười ngạo nghễ trước thiên quân vạn mã, vừa khinh bỉ vừa lạnh giá hừ một tiếng, phất tay áo bỏ đi.
Ninh An nhìn Hàn thị đang mềm người dưới đất, nhàn nhạt than một tiếng: “Rồng có nghịch lân, chạm vào tức chết, Nhị phu nhân, Ninh An luôn cho rằng ngài là người thông minh, vì sao lại nhiều lần chạm vào nghịch lân của Quốc công gia, đừng quên, khi đó ngài đã gả vào phủ Quốc công thế nào.”
Dứt lời, hắn thở dài một tiếng rồi đuổi theo Quốc công gia.
Hàn thị như bị sét đánh, toàn thân cứng nhắc run run, giống như nhớ lại tất cả quá khứ, cuối cùng sắc mặt xám tro ôm ngực cười thảm: “Đúng, đúng vậy, sao ta có thể quên, hai mươi năm cùng vượt mưa gió, cuối cũng vẫn không đối phó nổi một tiện loại do tiện nhân hồng hạnh ra tường sinh ra… Quả là lòng dạ sắt thép, ha ha ha.”
Tới cùng, bà ta nằm rạp trên đất gào khóc.
Đám nô tỳ ngoài cửa run sợ trong lòng, không dám lên tiếng, chỉ đứng rất xa nghe tiếng đồ sứ vỡ nát cùng tiếng Nhị phu nhân phẫn nộ mắng chửi Đại tiểu thư.
Không biết bao lâu sau, một cái chén sứ men xanh tốt nhất bị Hàn nhị phu nhân ném thẳng ra sân, làm cho mọi người giật nảy mình, chỉ thấy Hàn Nhị phu nhân lạnh mặt nghiến răng nghiến lợi nói: “Chết cả rồi chắc, đi mời đại phu cho ta, không, lấy lệnh bài của Tước gia đi mời Y Chính từ Viện Thái Y tới đây, bản phu nhân muốn xem thiên hạ này còn đen trắng đúng sai hay không!”
“Vâng!” Mã thị mới tới hầu hạ bên cạnh Hàn thị vội vàng đi ra.
“Còn nữa, bắt toàn bộ đám nô tài hầu hạ vô dụng bên cạnh Tứ tiểu thư đến bên ngoài Tuyên Các, đánh mỗi đứa ba mươi gậy thật mạnh cho ta! Ta muốn nghe!”
“Vâng!” Lập tức có gia đinh đi thi hành.
Chỉ trong chốc lát, bên ngoài Tuyên Các vang lên tiếng khóc ai oán của cả trai lẫn gái.
***
“Tiểu thư, Tuyên Các đúng là náo nhiệt, lần yến hội đính thân này của Đan tỷ nhi đủ để kinh thành bán tán rất lâu chứ chẳng chơi.” Bạch Nhụy nhìn chỗ đèn đuốc sáng trưng xa xa, nói có chút hả hê.
Tây Lương Mạt dựa vào thành giường, lật xem quyển sách ghi chép các loại hương liệu, cười nhạt một tiếng: “Đúng vậy, tiếng lành đồn gần tiếng dữ đồn xa.”
Tây Lương Đan chỉ gieo gió gặt bão mà thôi, cũng coi như để nàng ta thử mùi vị “người nổi tiếng” trong kinh thành, chắc là dễ chịu lắm đây.
“Nhưng mà… Tiểu thư, Y Chính từ viện Thái Y đang ở đó, nếu tra ra trong phấn của Đan tỷ nhi có cái gì thì sao?” Bạch Nhụy vẫn có chút lo lắng. Website TruyenLau.com
“Những thứ ta dùng đều là những thứ thường dùng để chế tạo son phấn, chỉ là từng thứ tách riêng thì không có vấn đề, vấn đề là nàng ta thích dùng chung một lúc mà thôi.” Tây Lương Mạt lười biếng gập sách lại, v**t v* chiếc lọ ngọc lưu ly trong tay mình: “Hơn nữa, dùng chung với một lượng vừa phải ngũ thạch tán cũng không sao, chỉ làm làn da trở nên mềm mại, phải dài ngày mới thấy hiệu quả.”
Khi đó Tây Lương Đan thích sai nàng hầu hạ trang điểm và điều chế son phấn, đương nhiên nàng phải hết lòng báo đáp sự yêu thương mà vị Tứ muội muội này dành cho nàng trong nhiều năm qua, những thứ trong son phấn tích lũy lâu ngày nay mới có tác dụng, bộc phát ra dù ai nhìn cũng chỉ cảm thấy vì làn da Tây Lương Đan quá mức non mềm nên mới dị ứng mà thôi, nay đang lúc hoa cúc nở rộ, một chén trà hoa cúc thơm nồng là chất trung gian tốt nhất.
TruyenLau
Chưa chuẩn bị chu toàn sao nàng dám dễ dàng ra tay?
“Chỗ Lục Kiều chắc cũng không có vấn đề gì, mẹ nàng ta đã được an táng, vết thương trên người em trai cũng đã được chữa trị, được sắp xếp ở lại trong sản nghiệp của chúng ta.” Bạch Nhụy nói nhỏ với nàng.
Tây Lương Mạt thản nhiên “ừ” một tiếng: “Để nàng ta ở lại hầu hạ bên cạnh Tây Lương Đan, bình thường đừng có liên hệ gì với người trong viện chúng ta, nếu có việc gì tự nhiên sẽ có người liên lạc.” Website TruyenLau.com
Lục Kiều vốn là tỳ nữ lớn lên cùng Tây Lương Đan, dù bề ngoài cũng tỏ ra ương bướng nhưng ngấm ngầm cũng bị Tây Lương Đan đánh bị thương toàn thân, vài ngày trước mẹ nàng ta bệnh nặng, nàng ta muốn được gặp lần cuối cùng.
Nhưng Tây Lương Đan đang chuẩn bị cho tiệc đính thân nên nghe Lục Kiều cầu xin xong không chỉ không cho phép mà còn cầm roi quất cho nàng ta mấy cái, mắng nàng ta đừng sinh sự.
Lục Kiều không còn cách nào khác, đành bận rộn dùng tiền tiết kiệm mua chuộc gã sai vặt ở cửa ngách, để hắn thường xuyên qua cửa ngách mang chút tiền và đồ ăn cho em trai mới năm tuổi của nàng ta.
Khi đó bên Tây Lương Đan đang bận muốn lật trởi, cũng có lúc Lục Kiều không để ý đến được, vì vậy khi chuyện này lộ ra không chỉ Lục Kiều và gã sai vặt kia bị đánh mà ngay cả em trai Lục Kiều cũng bị gia đinh đánh một trận rồi ném ra ngoài.
Tây Lương Đan cảm thấy không đánh chết cũng không phạt bạc hàng tháng của Lục Kiều đã là nể mặt nàng ta, không biết rằng Lục Kiều nhìn em trai nhỏ của mình bị đánh đau đến kêu thảm thiết, vậy mà van xin chủ tử thế nào cũng vô dụng, trong lòng đã oán hận Tây Lương Đan từ lâu.
Tuy Tây Lương Mạt đang tính toán đối phó với Tây Lương tổ gia thế nào, nhưng trong nhà mình cũng không buông lỏng cảnh giác, Bạch Trân có một gương mặt đáng yêu dễ mến, gặp ai cũng cười, từ khi đến đây chuyên môn chịu trách nhiệm thám thính hướng gió của hạ nhân.
Sau khi biết việc này, Bạch Trân đương nhiên lập tức bẩm báo với Tây Lương Mạt, Tây Lương Mạt quan sát Lục Kiều đã lâu, so với Hoàng Ngọc nàng ta trung thành hơn nhiều, thật sự có chút tình cảm với Tây Lương Đan, vì vậy nàng không ép Lục Kiều làm gì, chỉ bảo nàng ta cho Tây Lương Đan uống một chén trà hoa cúc đậm đặc trước khi ra ngoài, còn lại không cần quan tâm đến chuyện gì khác.
Để trả nợ nhân tình của nàng, đương nhiên Lục Kiều không thể không đồng ý, chỉ là tất cả những chuyện này từ nay về sau nàng ta không thoát được quan hệ, sớm muộn gì cũng sẽ do nàng sử dụng.
Tiếp theo phải xem tin tức từ bên Đức Vương phủ, nếu bọn họ rộng lượng đến vây mới khiến nàng thật sự bội phục.
“Giết ả, giết ả…” Bỗng một âm thanh sắc nhọn truyền đến, Bạch Nhụy cùng Tây Lương Mạt đều sửng sốt, đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía lồng chim dưới cửa sổ, trong đó là một con vẹt nho nhỏ béo tròn toàn thân đỏ rực như máu đang không ngừng nhảy nhót, đôi mắt đậu đen tối tăm lạ thường, giống như nửa đêm.
Nhất thời khiến Tây Lương Mạt nhớ tới đôi mắt yêu dị của Cửu Thiên Tuế luôn toàn thân hoa lệ – Bách Lý Thanh đại nhân, ánh mắt như cười như không luôn khiến nàng cảm thấy mình không mặc quần áo.
Tây Lương Mạt tức giận xì một tiếng, đúng là quái điều do quái nhân nuôi, nàng vươn tay một cái đóng cửa sổ lại.
***
So với sự yên lặng phía Tây Lương Mạt, bên Hàn thị lại “náo nhiệt” vô cùng.
“Thế nào? Đan nhi của ta trúng độc phải không?” Hàn thị căng thẳng nhìn thái y già đang châm cứu cho Tây Lương Đan, vị Thái Y này là Y Chính của viện Thái Y, người người đều biết lão đức cao vọng trọng, tay nghề rất cao, còn có một tay nghề người khác không biết lại là sở trường của lão – nghiệm độc.
Chỉ bằng chuyện này đã giúp lão nhiều lần cứu Hoàng Đế khỏi độc mạn tính quấy nhiễu, khiến ông ta trở thành người được tín nhiệm nhất bên cạnh Hoàng Đế.
Nếu có thể nghiệm ra chính xác Tây Lương Đan trúng độc thì dù bà ta lập tức tiến cung mời Quý phi tỷ tỷ đứng ra cũng phải hỏi tội Tây Lương Mạt, cho dù không thể giết tiểu tiện nhân kia thì ít nhất cũng phải khiến ả không thể làm Quận chúa được nữa, có tội danh mưu hại muội muội ruột thịt ở đây sao xứng với danh Quận chúa, chẳng phải lại sẽ không có chỗ dựa, mặc người ta ức h**p như trước hay sao?
Trong mắt Hàn thị hiện lên ánh sáng độc địa hung hãn.
Vị thái y già vuốt râu, trầm ngâm chốc lát rồi nói: “Trong cơ thể Tứ tiểu thư quả thật có độc ngứa.”
- Chương 1: Hình phạt
- Quyển 2 - Chương 1: Đại hôn
- Quyển 3 - Chương 1: Mộ tứ triêu tam
- Chương 2: Gậy ông đập lưng ông (thượng)
- Quyển 2 - Chương 2: Đêm quỷ quái
- Quyển 3 - Chương 2: Đêm tăm tối (Cửu gia hắc hóa)
- Chương 3: Gậy ông đập lưng ông (trung)
- Quyển 2 - Chương 3: Nổ động phòng
- Quyển 3 - Chương 3: Nhập ma
- Chương 4: Gậy ông đập lưng ông (hạ)
- Quyển 2 - Chương 4: Cái gì gọi là ngoan độc
- Quyển 3 - Chương 4: Ai dạy dỗ ai
- Chương 5: Trừng trị ác nô (thượng)
- Quyển 2 - Chương 5: Viên phòng
- Quyển 3 - Chương 5: Tết nguyên tiêu ngọt ngào
- Chương 6: Trừng trị ác nô (hạ)
- Quyển 2 - Chương 6: Ai là thế thân của ai?
- Quyển 3 - Chương 6: Phong Lộ Các thần bí
- Chương 7: Tứ tiểu thư ác độc
- Quyển 2 - Chương 7: Tịnh thân?
- Quyển 3 - Chương 7: Sóng gió quỷ quyệt
- Chương 8: Tây Lương Đan bị hắt nước tiểu
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8: Tết nguyên tiêu không gì bất đắc dĩ bằng thê tử ham chơi
- Chương 9: Tây Lương Sương bị đánh
- Quyển 2 - Chương 9: Đấu lục tướng
- Quyển 3 - Chương 9: Cái chết của Quý Phi
- Chương 10: Tiểu yến xem mặt (thượng)
- Quyển 2 - Chương 10: Ngươi nói xem lão tử là ai?
- Quyển 3 - Chương 10: Mưu đồ bí mật
- Chương 11: Tiểu yến xem mặt (hạ)
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11: Bách lý hách vân
- Chương 12: Hôn sự của Mạt tỷ nhi (thượng)
- Quyển 2 - Chương 12: Chuyện cũ
- Quyển 3 - Chương 12: Cục trong cục
- Chương 13: Hôn sự của Mạt tỷ nhi (trung)
- Quyển 2 - Chương 13: Thời khắc phùng ma
- Quyển 3 - Chương 13: Trò chơi kết thúc
- Chương 14: Hôn sự của Mạt tỷ nhi (hạ)
- Quyển 2 - Chương 14: Không điên không sống sót
- Quyển 3 - Chương 14: Song long lần đầu gặp mặt
- Chương 15: Độc kế của Tây Lương Sương (thượng)
- Quyển 2 - Chương 15: Yêu biệt ly
- Quyển 3 - Chương 15: Nhà ai cầu gả nữ
- Chương 16: Độc kế của Tây Lương Sương (trung)
- Quyển 2 - Chương 16: Trả thù
- Quyển 3 - Chương 16: Trinh Nguyên quy hàng
- Chương 17: Độc kế của Tây Lương Sương (hạ)
- Quyển 2 - Chương 17: Mê thành
- Quyển 3 - Chương 17: Bí mật
- Chương 18: Giết người diệt khẩu
- Quyển 2 - Chương 18: Mất tích tại mê thành
- Quyển 3 - Chương 18: Chứng tiêu huyết
- Chương 19: Sóng gió lại nổi lên
- Quyển 2 - Chương 19: Bắt cóc thành chủ
- Quyển 3 - Chương 19
- Chương 20: Ân điển của lão thái thái (thượng)
- Quyển 2 - Chương 20: Cuộc sống không thú vị
- Quyển 3 - Chương 20
- Chương 21: Ân điển của lão thái thái (trung)
- Quyển 2 - Chương 21: Tội phạm sa mạc
- Quyển 3 - Chương 21: Tiệc đường xuân sắc
- Chương 22: Ân điển của lão thái thái (hạ)
- Quyển 2 - Chương 22: Mộng dài hận tỉnh
- Quyển 3 - Chương 22
- Chương 23: Ai là ác quỷ (thượng)
- Quyển 2 - Chương 23: Mạt công tử ác độc
- Quyển 3 - Chương 23: Thanh bình nổi gió
- Chương 24: Ai là ác quỷ (hạ)
- Quyển 2 - Chương 24: Chó cùng rứt giậu
- Quyển 3 - Chương 24: Cuộc dạo chợ náo động
- Chương 25: Tâm lý vặn vẹo
- Quyển 2 - Chương 25: Quỷ quân
- Quyển 3 - Chương 25: Bị bắt cóc
- Chương 26: Kinh hồn trên phố
- Quyển 2 - Chương 26: Chinh phục và đoàn tụ
- Quyển 3 - Chương 26: Người hách hách?
- Chương 27: Cung yến
- Quyển 2 - Chương 27: Tiểu biệt thắng tân hôn
- Quyển 3 - Chương 27
- Chương 28: Tây Lương Đan rơi xuống nước
- Quyển 2 - Chương 28: Thời gian “ngọt ngào”
- Quyển 3 - Chương 28
- Chương 29: Cửu Thiên Tuế bách lý thanh (một)
- Quyển 2 - Chương 29: Thời gian “ngọt ngào” (Thượng)
- Quyển 3 - Chương 29: Vương hách hách
- Chương 30: Cửu Thiên Tuế bách lý thanh (hai)
- Quyển 2 - Chương 30: Lại vũ Kính Hồ
- Quyển 3 - Chương 30: Đứng đầu Phượng gia
- Chương 31: Cửu Thiên Tuế bách lý thanh (ba)
- Quyển 2 - Chương 31: Khiêu khích
- Quyển 3 - Chương 31
- Chương 32: Cửu Thiên Tuế bách lý thanh (bốn)
- Quyển 2 - Chương 32: Thẹn quá hóa giận
- Quyển 3 - Chương 32
- Chương 33: Tư tình (thượng)
- Quyển 2 - Chương 33: Âm mưu quỷ kế
- Quyển 3 - Chương 33
- Chương 34: Tư tình (trung)
- Quyển 2 - Chương 34: Trừng phạt cảnh cáo
- Quyển 3 - Chương 34
- Chương 35: Tư tình (hạ)
- Quyển 2 - Chương 35: Vưu vật
- Quyển 3 - Chương 35
- Chương 36: Họa bì (thượng)
- Quyển 2 - Chương 36: Ám sát
- Quyển 3 - Chương 36
- Chương 37: Họa bì (trung)
- Quyển 2 - Chương 37: Nguy hiểm
- Quyển 3 - Chương 37
- Chương 38: Họa bì (hạ)
- Quyển 2 - Chương 38: Hình phạt chưng nấu
- Quyển 3 - Chương 38: Nơi kết thúc
- Chương 39: Sắc phong quận chúa
- Quyển 2 - Chương 39: Hình phạt tàn khốc
- Quyển 3 - Chương 39
- Chương 40: Sàm sỡ (thượng)
- Quyển 2 - Chương 40: Ai nhìn sắc say lòng
- Quyển 3 - Chương 40: Niềm vui bất ngờ
- Chương 41: Sàm sỡ (hạ)
- Quyển 2 - Chương 41: Tình nồng ý mật
- Quyển 3 - Chương 41: Lòng người khó đoán
- Chương 42: Lập uy (thượng)
- Quyển 2 - Chương 42: Tuyên Văn Đế chết
- Quyển 3 - Chương 42: Mê suy tư
- Chương 43: Lập uy (trung)
- Quyển 2 - Chương 43: Di chiếu của Hoàng Đế
- Quyển 3 - Chương 43: Chuyện không đáng mừng
- Chương 44: Lập uy (hạ)
- Quyển 2 - Chương 44
- Quyển 3 - Chương 44: Gió thu thổi
- Chương 45: Huyết án ở tiệc sắc phong (thượng)
- Quyển 2 - Chương 45: Dương mưu
- Quyển 3 - Chương 45
- Chương 46: Huyết án ở tiệc sắc phong (trung)
- Quyển 2 - Chương 46: Suy nghĩ khát máu
- Quyển 3 - Chương 46: Nộ huyết
- Chương 47: Huyết án ở tiệc sắc phong (hạ)
- Quyển 2 - Chương 47: Lễ truy điệu máu
- Quyển 3 - Chương 47: Hoa mai kết quả
- Chương 48: Thận Nhị thái thái bi phạt
- Quyển 2 - Chương 48
- Quyển 3 - Chương 48: Chân tướng sương mù
- Chương 49: Cái bóng
- Quyển 2 - Chương 49: Hứng thú giết chóc
- Quyển 3 - Chương 49: Thái hậu tây địch
- Chương 50: Chọn người
- Quyển 2 - Chương 50: Vương gia, cướp tiền, cướp sắc
- Quyển 3 - Chương 50: Đừng quên
- Chương 51: Tìm cái chết
- Quyển 2 - Chương 51
- Quyển 3 - Chương 51: Cầu không được
- Chương 52: Ép gả
- Quyển 2 - Chương 52: Bụi bặm lắng xuống
- Quyển 3 - Chương 52: Mê sắc
- Chương 53: Trộm ngọc không phải trộm
- Quyển 2 - Chương 53: Phật hoan hỉ
- Quyển 3 - Chương 53: Gió nâng phật ngữ
- Chương 54: Ý định của yêu nghiệt
- Quyển 2 - Chương 54: Cố nhân thù mới còn chưa dứt
- Quyển 3 - Chương 54: Đường về
- Chương 55: Bức ép hòa thân (thượng)
- Quyển 2 - Chương 55: Dịch bệnh
- Quyển 3 - Chương 55: Hải minh vương
- Chương 56: Bức ép hòa thân (trung)
- Quyển 2 - Chương 56: Lòng người quỷ đoán
- Quyển 3 - Chương 56: Vua hải tặc
- Chương 57: Bức ép hòa thân (hạ)
- Quyển 2 - Chương 57: Huyết nhiễm
- Quyển 3 - Chương 57: Mê tình
- Chương 58: Trừng trị Tây Lương Vũ
- Quyển 2 - Chương 58: Tự có số mệnh
- Quyển 3 - Chương 58: Nội tình
- Chương 59: Hủy dung (thượng)
- Quyển 2 - Chương 59: Máu thần ban
- Quyển 3 - Chương 59: Đại kết cục (Thượng)
- Chương 60: Hủy dung (trung)
- Quyển 2 - Chương 60: Đi săn
- Quyển 3 - Chương 60: Đại kết cục (Trung)
- Chương 61: Hủy dung (hạ)
- Quyển 2 - Chương 61: Thu bẫy
- Chương 62: Độc
- Quyển 2 - Chương 62: Khó khăn gặp lại
- Chương 63: Chân tướng xấu xa (thượng)
- Quyển 2 - Chương 63: Cuộc chiến giữa đàn ông
- Chương 64: Chân tướng xấu xa (trung)
- Quyển 2 - Chương 64: Đường xuống suối vàng
- Chương 65: Chân tướng xấu xa (hạ)
- Quyển 2 - Chương 65: Ai có bệnh?
- Chương 66: Hỏa thiêu Tây Lương thế gia
- Quyển 2 - Chương 66: Ở riêng
- Chương 67: Ý chỉ của hoàng hậu
- Quyển 2 - Chương 67: Không thể tin lời nói của đàn ông
- Chương 68: Bước đầu bố trí sát cục
- Quyển 2 - Chương 68
- Chương 69: Bái sư yêu nghiệt
- Quyển 2 - Chương 69: Trừng phạt
- Chương 70: Ác đè ác (thượng)
- Quyển 2 - Chương 70: Mật thám của Tư Lễ Giám
- Chương 71: Ác đè ác (hạ)
- Quyển 2 - Chương 71: Đụng vỡ
- Chương 72: Đại ám sát (thượng)
- Quyển 2 - Chương 72: Chưa chết
- Chương 73: Đại ám sát (hạ)
- Quyển 2 - Chương 73: Giám điệp hai mang
- Chương 74: Hôn sự sơ định
- Quyển 2 - Chương 74: Yêu nữ
- Quyển 1 - Chương 75: Giết người
- Quyển 2 - Chương 75: Mị như ca
- Quyển 1 - Chương 76: Quỷ kế gia phả
- Quyển 2 - Chương 76: Son hồng
- Quyển 1 - Chương 77: Khúc dạo đầu bị diệt
- Quyển 2 - Chương 77: Nắng chiều đỏ như máu
- Quyển 1 - Chương 78: Gặp nạn
- Quyển 2 - Chương 78: Thi thể bị chặt đầu và gã ngây thơ
- Quyển 1 - Chương 79: Hầu tắm dã tuyền
- Quyển 2 - Chương 79: Cửu gia ngây thơ
- Quyển 1 - Chương 80: Hầu tắm dã tuyền (Hạ)
- Quyển 2 - Chương 80: Trinh nguyên công chúa tây địch
- Quyển 1 - Chương 81: Tàn sát Tây Lương gia
- Quyển 2 - Chương 81: Lai giả bất thiện
- Quyển 1 - Chương 82: Đêm động phòng hoa chúc (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 82: Quỷ thần khó phân biệt
- Quyển 1 - Chương 83: Đêm động phòng hoa chúc (Hạ)
- Quyển 2 - Chương 83: Mộng xuân không dấu
- Quyển 1 - Chương 84: Phong ba (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 84: Ả đào kép yêu dị
- Quyển 1 - Chương 85: Phong ba (Hạ)
- Quyển 2 - Chương 85: Yêu ma quỷ quái đều xuất hiện
- Quyển 1 - Chương 86: Âm mưu sơ hiện (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 86: Mất tích
- Quyển 1 - Chương 87: Âm mưu sơ hiện (Hạ)
- Quyển 2 - Chương 87: Ngọc nát ngói lành
- Quyển 1 - Chương 88: Lại mặt gặp nạn
- Quyển 2 - Chương 88: Vở kịch ám sát
- Quyển 1 - Chương 89: Mất trinh
- Quyển 2 - Chương 89: Yêu linh quỷ ngữ hận khuynh quốc
- Quyển 1 - Chương 90: Hàn thị chết
- Quyển 2 - Chương 90: Năm nào gặp lại
- Quyển 1 - Chương 91: Ác đấu
- Quyển 2 - Chương 91: Rốt cuộc trong lòng khó kìm nén
- Quyển 1 - Chương 92: Chật vật làm ác
- Quyển 2 - Chương 92: Hương thơm lả lướt
- Quyển 1 - Chương 93: Tỷ muội
- Quyển 2 - Chương 93
- Quyển 1 - Chương 94: Sinh tử chớp mắt
- Quyển 2 - Chương 94: Khác thường
- Quyển 1 - Chương 95: Cái chết của Tư Hàm Ngọc
- Quyển 2 - Chương 95: Thích khách xinh đẹp
- Quyển 1 - Chương 96: Phong hồi lộ chuyển
- Quyển 2 - Chương 96: Dụ sắc
- Quyển 1 - Chương 97: Ai cũng có bí mật
- Quyển 2 - Chương 97: Công Chúa xúi quẩy
- Quyển 1 - Chương 98: Không ai tốt đẹp
- Quyển 2 - Chương 98: Tấm gương và Hoàng Hậu
- Quyển 1 - Chương 99: Cám dỗ
- Quyển 2 - Chương 99: Thái Bình đã qua không còn trở lại
- Quyển 1 - Chương 100: Chương thứ một trăm
- Quyển 2 - Chương 100: Hung án
- Quyển 1 - Chương 101: Cửu Thiên Tuế Công Chúa điện hạ
- Quyển 1 - Chương 102: Lửa giận của Công Chúa điện hạ
- Quyển 1 - Chương 103: Chạy trốn thuận lợi
- Quyển 1 - Chương 104: Trận chiến mở màn báo cáo thắng lợi
- Quyển 1 - Chương 105: Gặp lại không nhận ra
- Quyển 1 - Chương 106: Gặp nạn
- Quyển 1 - Chương 107: Ám sắc băng hỏa lưỡng trọng thiên
- Quyển 1 - Chương 108: Giao thừa làm bạn
- Quyển 1 - Chương 109: Xương mỹ nhân, da mỹ nhân, quạt mỹ nhân
- Quyển 1 - Chương 110: Nữ tử thần
- Quyển 1 - Chương 111: Tây Lương Tiên chết
- Quyển 1 - Chương 112: Đông phương bất bại
- Quyển 1 - Chương 113: Tiếu ngạo giang hồ
- Quyển 1 - Chương 114: Sóng ngầm cuồn cuộn
- Quyển 1 - Chương 115: Chương thứ một trăm mười lăm
- Quyển 1 - Chương 116: Săn bắn kết thúc
- Quyển 1 - Chương 117: Hòa ly*
- Quyển 1 - Chương 118: Vô thương
- Quyển 1 - Chương 119: Âm mưu
- Quyển 1 - Chương 120: Ẩn số Tư Hàm Hương
- Quyển 1 - Chương 121: Uy hiếp
- Quyển 1 - Chương 122: Mất tích
- Quyển 1 - Chương 123: Tẩy não quỷ công chúa
- Quyển 1 - Chương 124: Chân tướng năm đó
- Quyển 1 - Chương 125
- Quyển 1 - Chương 126
- Quyển 1 - Chương 127: Đều tự bảo trọng
- Quyển 1 - Chương 128: Lời hứa
- Quyển 1 - Chương 129: Hoa trong tay
- Quyển 1 - Chương 130: Bộ bộ kinh tâm
- Quyển 1 - Chương 132: Tái giá
- Quyển 1 - Chương 133: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 134: Ba thước bạch lăng, một mảnh đỏ bừng
- Quyển 1 - Chương 135: Đoán tâm
- Quyển 1 - Chương 137: Từng bước khóa lòng
- Quyển 1 - Chương 138: Lam Linh chết
- Quyển 1 - Chương 139: Bán đứng
- Quyển 1 - Chương 140: Chân tướng lệnh bài
- Quyển 1 - Chương 141: Nguyện giả mắc câu
- Quyển 1 - Chương 142: Hồng phấn khô lâu
- Quyển 1 - Chương 143
- Quyển 1 - Chương 144: Tiệc xem mặt
- Quyển 1 - Chương 145: Thiến
- Quyển 1 - Chương 146: Thuần phục
- Quyển 1 - Chương 147: Xử trí Đức Vương Phi
- Quyển 1 - Chương 148: Nghi vấn cầu thân
- Quyển 1 - Chương 149: Thái tử
- Quyển 1 - Chương 150: Ai tính kế ai
Hoạn Phi Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.