" Há miệng to ra." Bác sĩ dùng đèn pin soi vào trong họng cô. Thường ngày, lá gan cô cũng xếp vào loại không nhỏ, nhưng cứ nhìn vị bác sĩ kia, tay cầm cái nhíp chăm chăm định đưa vào họng, lập tức dọa cho cô co rúm người lại, lùi về phía sau.
" Cô không chịu phối hợp, tôi không thể giúp cô lấy xương cá ra được đâu?" Vì cô cứ co rúm lại nên bác sĩ đã hai lần đinh gắp xương ra đều thất bại rồi.
Ngày còn bé, cô thường bị hóc xương cá, lần nào đi bác sĩ gắp xương ra cũng sợ phát sốt. Nhưng mấy năm gần đây, ăn cá không gặp phải chuyện gì cả, bao nhiêu lần không sao tự nhiên hôm nay..
Haizz, người xui xẻo, uống nước thôi cũng bị sặc.
Cố Phong Thành đi lại gần cô, vòng ra sau lưng, giữ lấy đầu cô, để đầu tựa vào người anh. Cô thoáng giật mình, cảm nhận sau gáy ấm áp, tự nhiên có cảm giác an toàn.
" Lè lưỡi ra." Bác sĩ nói.
Cô chau mày, căng thẳng quá mức đi, bất giác thấy tay anh đặt lên vai cô, dỗ dành: " Thả lỏng một chút nào." Nhưng cô vẫn rất căng thẳng.
Anh nói nhỏ: " Nhắm mắt lại."
Cô ngoan ngoãn nghe theo lời anh.
Xương cá được gắp ra.
Cả quá trình, rất dễ dàng, không có đáng sợ như lúc cô còn nhỏ.
Trên xương cá có dính một ít máu " Cổ họng cô có một chút tổn thương nhẹ." Bác sĩ nói: " Hai ngày sẽ khỏi thôi, nhưng cần phải kiêng đồ cay."
Đi ra từ phòng khám, Tống Khinh Ca mặt ỉu xìu, lững thững bước đi sau lưng Cố Phong Thành. Cô nuốt vào, cổ họng vẫn có chút cảm giác đau.
Thật là mất mặt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mặc dù từ bé cô đã hay bị hóc xương cá, nhưng nhiều năm gần đây rất tốt, không nghĩ lại có tình huống như thế này.
Ê..
Nhìn bóng lưng anh ta, to lớn nhìn cũng có chút đẹp mắt nha.
Bệnh mê trai đẹp lại phát tác sao? Nghĩ đến anh ta đủ loại " độc ác", Tống Khinh Ca vô cùng lúng túng. Vì thế bước chân lẳng lặng chậm lại, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm xem có cái cầu thang nào, thừa dịp anh ta không để ý phải mau chóng chuồn đi. TruyenLau
Thế nhưng, những tính toán của cô vẫn chỉ trên lý thuyết, Cố Tiên Sinh giác quan bén nhạy, khi thấy người phía sau giảm tốc độ cách anh ba bốn bước, anh liền đi chậm lại, nếu như cô cố tình đi chậm nữa, thì anh lại có cớ để quay lại nhìn cô, làm cô không thể nào trốn đi đâu được.
Vì vậy, cô kiếm cớ đi vệ sinh.
Cô nhởn nhơ câu giờ thật lâu, thật lâu mới đi ra ngoài.
Bên ngoài không có ai.
TruyenLau
Cô sớm đoán được mà, người đàn ông như anh ta, không có thói quen chờ người khác.
Vì vậy, cô hiên ngang thoải mái bước về phía thang máy. Nhưng vừa tới khúc cua, lập tức nhìn thấy anh ta đang đứng ở hành lang hút thuốc lá.
Tống Khinh Ca nhíu nhíu mi, anh ta còn chưa đi sao? Nhưng một giây sau đó, cô liền phát hiện thì ra anh ta không phải đứng đợi cô mà là đang cùng một người đứng cạnh nói chuyện.
Đổng Tùng San sao?
Tại sao lại là cô ta?
Nhìn dáng dấp hai người đứng nói chuyện với nhau, quả thực không tệ. Đổng Tùng San cười tươi roi rói, tóc xoăn gợn sóng, xõa ra hai bên vai, trời thì lạnh mà cô ta mặc bộ đồ mỏng, bó sát người, chân đi đôi giày cao gót, tô điểm để vóc người thêm nổi bật, nhìn rất quyến rũ.
Vóc dáng Cố Phong Thành cao lớn, Đổng Tùng San đứng bên cạnh anh, phong tình vạn chủng, làm cho Tống Khinh Ca nghĩ ngay đến câu trai tài gái sắc.
Xì.
Trai tài gái sắc cái gì? Có mà một đôi sài lang hổ báo ấy.
Cô ta đêm hôm đến nhà La Thế Sâm lăn giường cho hắn, hôm ở Ngân Hà Cửu Thiên thì thấy chết không cứu, lại còn đổ thêm dầu vào lửa. Cô ta không phải muốn cũng La Thế Sâm kết hôn sao? Nhìn bộ dạng yểu điệu, lả lướt thế kia chắc chắn là có ý quyến rũ Cố Phong Thành.
Đúng là một kẻ “ ăn trong chén, nhìn trong nồi” chẳng có gì tốt đẹp.
Tống Khinh Ca có chút do dự, có nên nói với anh ta để anh ta tỉnh ngộ không nhỉ?
Nhưng.. chuyện này mắc mớ gì đến cô?
Một người cố ý quyến rũ, một người nguyện ý mắc câu. Hình như chẳng có liên quan gì đến cô?
Huống chi, người đàn ông như Cố Phong Thành đối mặt với gương mặt xinh đẹp, đoan trang, vóc người lại rất dễ để đàn ông phạm tội, khẳng định Cố Phong Thành hiện tại đang ước gì được cô ta quyến rũ.
Có chút phiền não.
Bọn họ có yêu nhau thật thì cũng chẳng có nửa điểm quan hệ với cô, cô phiền não cái gì?
Hừ.
Cô mím chặt môi, bước hướng về phía thang máy, lúc đi qua bọn họ cũng không thèm nhìn. Nhưng mà chính cô cũng không biết, mặt cô lúc này rét lạnh có thể vắt ra nước.
Thang máy vừa mở ra, cô liền đi vào, thang máy từ từ đóng lại, hình ảnh hai kẻ kia dần dần xoá khỏi tầm mắt cô.
Cô gọi điện thoại cho Lão Chung, nói chú đến bệnh viện đón cô.
Thang máy mở ra, Tống Khinh Ca liền gặp người quen. Đó là mẹ của La Thế Sâm, Hứa Hoa Mai. Sắc mặt bà tiều tuỵ, mệt mỏi: “ Khinh Ca, cháu đến thăm Đới Sâm à?”
La thị đã lên báo giới tuyên bố là huỷ hôn ước, không coi trọng những gì từng có giữa hai nhà, điều này khiến cho Tống Khinh Ca rất khó chịu, thậm chí còn làm cho công ty gặp phải nhiều khó khăn. Nhưng đối với Hứa Hoa Mai thì khác, cô biết bà rất yêu quý mình, quan trọng là xuất phát từ trong lòng chứ không phải vì lợi ích hai nhà. Vì thế cô không có cách nào đối với bà như người xa lạ được: “ Anh ấy bị bệnh gì sao?” Tối hôm qua, ở Ngân Hà Cửu Thiên cô còn nhìn thấy anh ta, không phải rất khoẻ mạnh sao?”
Ánh mắt Hứa Hoa Mai có chút hồng hồng: “ Nó.. Nó bị tai nạn xe, gẫy cả tay chân và gãy cả 2 xương sườn nữa..”
Tống Khinh Ca giật mình, hắn dù sao cũng là vị hôn phu của cô, hai năm qua tình cảm không phải là không có. Cho dù hắn ta có chọn thời điểm cô khó khăn nhất để phủi tay thế nhưng cô không thể để ngoài tai những gì Hứa phu nhân vừa nói.
“ Khinh Ca, cháu cũng biết hai nhà ta thành ra như vậy đều là chủ ý của bố Thế Sâm, huỷ hôn ước, Thế Sâm cũng là bất đắc dĩ phải nghe theo." Giọng Hứa Hoa Mai lộ rõ vẻ đau thương: “ Nó rất yêu cháu, nếu không tại sao trong lúc hôn mê lại chỉ gọi tên cháu?”
Tống Khinh Ca biết, bố La Thế Sâm một một người rất độc tài, gia trưởng. Ông chắc chắn quyết định về chuyện huỷ hôn mà không thèm hỏi La Thế Sâm có đồng ý hay không. Đây chính là phong cách của ông.
“ Khinh Ca, cháu đi thăm nó một chút đi.”
Nghe giọng nói có phần khẩn cầu của Hứa phu nhân, Tống Khinh Ca liền cùng bà đi vào phòng bệnh.
La Thế Sâm bị thương rất nghiêm trọng. Bây giờ vẫn còn nằm hôn mê. Tống Khinh Ca nhớ đến phong thái hiên ngang của hắn thường ngày, giờ phút này người hắn bị băng bó như cái bánh chưng, vẻ mặt nhợt nhạt, không có sức sống đang nằm trên giường bệnh, nhất thời ánh mắt cô man mác buồn.
Sau khi an ủi Hứa phu nhân, Tống Khinh Ca mới rời đi. Có lẽ bởi vì La Thế Sâm bị thương quá nghiêm trọng, cô có chút buồn.
Trời mùa đông về đêm, rất lạnh. Đi ra đến đại sảnh bệnh viện, gió lạnh lùa vào, cô rùng mình một cái, lại nhìn thấy một bóng dáng cao lớn, anh ta đứng cách đó không xa, đút hay tay vào túi áo, bộ dạng cứ như là đã đợi cô một lúc lâu lâu rồi.
- Chương 1: Ở lại cùng nhau chơi đùa
- Chương 2: Một buổi tối khó tưởng
- Chương 3: Đừng hỏi tôi là ai
- Chương 4: Sáng sớm đã định mời chào buôn bán?
- Chương 5: Biểu hiện của anh chỉ đáng giá thế này
- Chương 6: Cảm giác ấy chắc là rất đau đớn
- Chương 7: Cô cứ tiếp tục giả bộ đi
- Chương 8: Có biết quy tắc hay không?
- Chương 9: Đã đến phòng bar của Tả thiếu, phụ nữ nào thoát được
- Chương 10: Cô rất có cá tính
- Chương 11: Được Tả thiếu chú ý, cô thật là may mắn
- Chương 12: Ai dám giỡn mặt với hắn?
- Chương 13: Nghĩ cách thưởng thức con mồi xinh đẹp
- Chương 14: Vui vẻ, rất vui vẻ
- Chương 15: Tôi phục vụ như vậy, cô có hài lòng không?
- Chương 16: Triết lý yêu ai yêu cả đường đi lối về
- Chương 17: Rõ ràng là thuận nước đẩy thuyền
- Chương 18: Boss Đại Nhân, cậu chỉ là lốp xe dự phòng
- Chương 19: Làm như thế với anh, làm sao anh chịu nổi?
- Chương 20: Ngại quá, tôi đối với "chú già" không có hứng thú
- Chương 21: Trai tài gái sắc? Có mà một đôi sài lang hổ báo ấy
- Chương 22: Kỹ thuật có tiến bộ, phục vụ chu đáo hơn
- Chương 23: Anh ta là thế nào? Có quan hệ gì với cô?
- Chương 24: Đại Boss đến thời kỳ mãn kinh
- Chương 25: Tống tiểu thư, cô say rồi
- Chương 26: Đàn ông không có ai là người tốt
- Chương 27: Còn tinh thần của tôi bị tổn thương thì sao?
- Chương 28: Hôm nay tôi không muốn nói chuyện với cô
- Chương 29: Cô đang mặc áo choàng tắm của tôi
- Chương 30: Có một số việc, là vô sự tư thông
- Chương 31: Một cái tát tê tái
- Chương 32: Quyết định trở về với nhau
- Chương 33: Anh làm ướt quần áo của tôi rồi
- Chương 34: Anh không còn dính dáng gì với cô ta
- Chương 35: Sau này bớt qua lại với loại phụ nữ đó
- Chương 36: Ánh mắt anh không ngờ lại dịu dàng đến thế
- Chương 37: Tối nay mình ở lại với cậu
- Chương 38: Sao vẫn còn đang nói chuyện điện thoại
- Chương 39: Không cần đâu, chúng tôi không quá quen
- Chương 40: Người đàn ông nào sẽ ngốc nghếch như thế
- Chương 41: Cố tổng, có thể đưa tôi đến khách sạn gần đây không?
- Chương 42: Không mượn phòng, tôi ngủ ở đâu?
- Chương 43: Phụ nữ đúng là một loại sinh vật khó dỗ dành
- Chương 44: Em đối với tôi có cảm giác gì?
- Chương 44-2: Em đối với tôi có cảm giác gì? (2)
- Chương 45: Cố Phong Thành, anh không thể cùng người phụ nữ khác lên giường
- Chương 46: Cô ấy là người phụ nữ của tôi
- Chương 47: Có phải em là một người phụ nữ rất tùy tiện?
- Chương 48: Anh muốn trái tim, em nguyện ý cho không?
- Chương 49: Tối nay đến chỗ của anh
- Chương 50: Ai cho em đi vào?
- Chương 51: Lấy hôn nhân là điều kiện tiên quyết
- Chương 52: Muốn giải quyết theo quy định hay là giải quyết riêng?
- Chương 53: Hai người đó là một cặp
- Chương 54: Đại BOSS làm nũng
- Chương 55: Khách không mời mà đến
- Chương 56: Không thoát được kẹo da trâu
- Chương 57: Thế nào? Không chơi nổi?
- Chương 58: Anh có hứng thú với đàn ông từ bao giờ thế?
- Chương 59: Làm tiểu tam, lại thất tình chưa đủ thảm sao?
- Chương 60: Trở thành chủ đề bàn tán xôn xao
- Chương 61: Đến lúc đồng ý lời cầu hôn của anh ấy rồi
- Chương 62: Mưu kế như vậy, quá cao tay rồi
- Chương 63: Con muốn hủy hôn ước với anh ta
- Chương 64: Em thực sự cảm thấy khó chịu, Tôi cũng không có cách nào khác
- Chương 65: Video này đã bị xóa rồi cơ mà?
- Chương 66: Rơi vào tình cảnh trăm đường khó xử
- Chương 67: Không bao giờ làm như vậy với cô
- Chương 68: Cố tổng có thể nhường không?
- Chương 69: Có thể lấy cách thức khác để bù lại
- Chương 70: Đừng có không biết xấu hổ
- Chương 71: Một mặt khác trong con người cô
- Chương 72: Lúc này, đang định trổ tài gì thế?
- Chương 73: Tình sinh ý động
- Chương 74: Có phải cô nên rụt rè một chút không?
- Chương 75: Lần đầu tiên hẹn hò
- Chương 76: Luôn phải thu phí, chẳng có gì thú vị
- Chương 77: Bán được giá khá cao
- Chương 78: Boss đại nhân, tuân lệnh!
- Chương 79: Lại muốn vẽ cái vòng để cho em nhảy vào phải không?
- Chương 80: Cô được sắm vai nhân vật gì?
- Chương 81: Mình không có lựa chọn nào khác
- Chương 82: Nhất định là cậu rất yêu anh ấy
- Chương 83: Vậy thì khéo quá
- Chương 84: Yêu quý sinh mạng, ttánh xa soái ca
- Chương 85: Thất hồn lạc phách, cho ai ngắm đây?
- Chương 86: Em muốn gả cho anh?
- Chương 87: Ngọt ngào đến bạo
- Chương 88: Đại Boss xuất chiêu
- Chương 89: Phim truyền hình Chiếu lúc 8 giờ
- Chương 90: Anh rất không thú vị sao ?
- Chương 91: Thuận miệng nói bừa, chỗ nào đáng tin?
- Chương 92: Gặp người thật
- Chương 93: Sẹo lành quên đau
- Chương 94: Tình nguyện bị em lừa
- Chương 95: Làm chuyện xấu trên ban công
- Chương 96: Sự thật luôn tàn nhẫn
- Chương 97: Tôi muốn cô ấy an toàn bước ra khỏi trận chiến
- Chương 98: Phong Thành, yêu em
- Chương 99: Em có lừa anh, anh cũng chấp nhận
- Chương 100: Giấc mơ thành hiện thực
- Chương 101: Xóa tan nghi ngờ lúc trước
- Chương 102: Bao giờ mới thoát cảnh Secret Lover
- Chương 103: Món nợ kếch xù
- Chương 104: Tống Khinh Ca, mày rất không trong sáng
- Chương 105: Thổ lộ kiểu Đại Boss
- Chương 106: Không nên đặt bẫy để hắn chui vào
- Chương 107: Người đàn ông đó là ai?
- Chương 108: Bạn gái đầu tiên của Đại Boss
- Chương 109: Người đàn ông như vậy, rất khó tìm
- Chương 110: Phụ nữ vì người mình yêu mà làm đẹp
- Chương 111: Hai người bắt đầu từ bao giờ?
- Chương 112: Que thử lên hai vạch
- Chương 113: Cô chưa chuẩn bị tâm lý đón nhận
- Chương 114: Đại Boss bị oan
- Chương 115: Gửi kết quả xét nghiệm mang thai cho Đại Boss
- Chương 116: Anh biết rồi
- Chương 117: Con thích là được rồi
- Chương 118: Đây là muốn tạo phản
- Chương 119: Cháu lặp lại lần nữa
- Chương 120: Bẫy nhiều tầng
- Chương 121: Con đang mang thai, không thể đợi được
- Chương 122: Con đừng ngu ngốc ngồi đó mà chờ
- Chương 123: Anh ấy còn tới đây xem mắt làm gì
- Chương 124: Không tim không phổi
- Chương 125: Lòng dạ tiểu nhân
- Chương 126: Cảm giác khó nói lên lời
- Chương 127: Xấu hổ so với lừa gạt còn tốt hơn
- Chương 128: Người đàn ông tức giận
- Chương 129: Anh ấy là người thế nào ?
- Chương 130: Phong Thành, anh sẽ ngoại tình sao ?
- Chương 131: Chúng ta không rời xa nhau
- Chương 132: Sao anh lại yêu em nhỉ ?
- Chương 133: Cố tiên sinh, Cố phu nhân, bạn nhỏ Cố
- Chương 134: Phong Thành không biết
- Chương 135: Nhảy nhót vai hề
- Chương 136: Anh ấy cưới vợ, không phải mua thê
- Chương 137: Không nói chuyện công việc
- Chương 138: Không còn liên lạc, không còn nhớ nhung
- Chương 139: Em hối hận sao ?
- Chương 140: Em rất thích
- Chương 141: Không phải là thích, cũng không phải là ghét nhưng cũng không hẳn là hài lòng
- Chương 142: Có gì đó không đúng
- Chương 143: Cô không muốn biết tôi là ai sao ?
- Chương 144: Chênh lệch khó vượt qua
- Chương 145: Đại Boss, tình địch của cậu đến
- Chương 146: Đại Boss ghen
- Chương 147: Chị tin vào năng lực của em
- Chương 148: Trăm phương nghìn kế
- Chương 149: Cô dâu có cảm giác bất an
- Chương 150: Váy cưới bị làm hỏng
- Chương 151: Chú rể, anh nguyện ý cưới cô dâu không ?
- Chương 152: Đại Boss chất vấn
- Chương 153: Đêm tân hôn
- Chương 154: Vật hi sinh cho thù hận
- Chương 155: Cùng cô ta đoạn tuyệt hết thảy quan hệ
- Chương 156: Sai lầm ngay từ lúc bắt đầu
- Chương 157: Tống Khinh Ca bị ném bỏ
- Chương 158: Phong Thành, cứu em
- Chương 159: Phong Thành, anh từng yêu em sao ?
- Chương 160: Dung túng cho Đại Boss ngoại tình
- Chương 161: Giấy đăng ký kết hôn cũng chỉ là một trang giấy
- Chương 162: Cô vẫn chưa chịu từ bỏ ý định ?
- Chương 163: Cố Phong Thành, tôi thật lòng yêu anh, anh có yêu tôi không ?
- Chương 164: Thứ anh tặng chỉ toàn là lừa dối
- Chương 165: Xin lỗi, tôi không rảnh
- Chương 166: Nhân tình mỏng manh như trang giấy
- Chương 167: Ràng buộc duy nhất đã không còn
- Chương 168: Chỉ còn trong quá khứ
- Chương 169: Phong Thành muốn gặp cô
- Chương 170: Cô có bao nhiêu người đàn ông, không cần nói với tôi
- Chương 171: Kẻ chủ mưu
- Chương 172: Ăn sạch không nhận nợ
- Chương 173: Mượn cơ hội giở trò lưu manh
- Chương 174: Hảo tụ hảo tán
- Chương 175: Mất trí nhớ
- Chương 176: Tôi không ngoại tình
- Chương 177: Đầu giường sảo, cuối giường hợp
- Chương 178: Cách chiếm được trái tim của một người đàn ông
- Chương 179: Vàng thau lẫn lộn
- Chương 180: Nếu như cậu ấy thực sự thuộc về của con, người khác có muốn cũng không giành đi được
- Chương 181: Em đang tránh mặt anh ?
- Chương 182: Không kiềm chế được
- Chương 183: Hẹn em hôm khác nhé
- Chương 184: Khách không mời mà đến
- Chương 185: Em không muốn nhìn thấy anh ấy
- Chương 186: Không cho phép cậu có ý đồ Với cô ấy
- Chương 187: Ly hôn không thể làm bạn bè sao ?
- Chương 188: Xét nghiệm đó liệu có vấn đề không ?
- Chương 189: Thanh toán sòng phẳng
- Chương 190: Thần trợ công
- Chương 191: Biến ngay, tôi không muốn nhìn thấy anh
- Chương 192: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 193: Vừa rồi không phải em rất mạnh miệng sao ?
- Chương 194: Tôi muốn đi công tác
- Chương 195: Ngoài ý muốn tác hợp
- Chương 196: Ở chung một phòng
- Chương 197: Xa cách khó gần
- Chương 198: Em đừng đuổi tôi đi
- Chương 199: Tiếp theo xin em hạ thủ lưu tình
- Chương 200: Tình sinh ý động
- Chương 201: Anh ấy là chồng trước của em
- Chương 202: Anh và cô sẽ không có ngày mai
- Chương 203: Chuyện xưa cũ
- Chương 204: Anh rất mệt mỏi
- Chương 205: Khinh Ca, chúng ta phục hôn đi
- Chương 206: Em rất chán ghét tôi ?
- Chương 207: Đêm giáng sinh cùng anh (1)
- Chương 208: Đêm giáng sinh cùng anh (2)
- Chương 209: Mơ thấy Cố Phong Thành
- Chương 210: Bóc vết sẹo
- Chương 211: Tôi không thể kết hôn với cô
- Chương 212: Quá giống
- Chương 213: Cuộc đời phù du
- Chương 214: Em lại uống rượu say ?
- Chương 215: Đêm mơ màng
- Chương 216: Đâu chỉ là hơi giống
- Chương 217: Anh chỉ đáng giá như vậy
- Chương 218: Vậy thì em đừng đi ra ngoài
- Chương 219: Dù có bị mọc sừng, anh cũng chấp nhận
- Chương 220: Ba điều quy định
- Chương 221: Bí mật
- Chương 222: Bí mật không còn là bí mật
- Chương 223: Muốn biết ? Cậu đi hỏi cô ấy
- Chương 224: Lại bị anh đùa giỡn
- Chương 225: Mẹ đừng can thiệp vào chuyện của con
- Chương 226: Vừa hay con không thiếu tiền
- Chương 227: Cho con hạnh phúc, có được không ?
- Chương 228: Khinh Ca, kết hôn với anh nhé ?
- Chương 229: Sao anh có thể để em cô đơn được ..
- Chương 230: Xem cô ấy có bản lĩnh đó hay không
- Chương 231: Qua nhiều biến động, cảnh còn người mất
- Chương 232: Như xưa
- Chương 233: Có một cô gái, đặc biệt rất giống chị
- Chương 234: Mẹ thật không biết bà ta sao ?
- Chương 235: Ép được hay không không phải cha nói mà được
- Chương 236: Tự cứu
- Chương 237: Thứ của chúng ta không ai giành đi được
- Chương 238: Ai nói tao không dám
- Chương 239: Không được tổn thương cô
- Chương 240: Không nhớ
- Chương 241: Em chỉ muốn cho anh một tin mừng
- Chương 242: Làm người phụ nữ của tôi
- Chương 243: Đắc tội với ai, chính cô không biết ?
- Chương 244: Em không sợ tôi hạ dược trong rượu ?
- Chương 245: Cô ấy không phải cháu gái của tôi
- Chương 246
Khế Ước Hôn Nhân Cưới Một Tặng Một
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Khế Ước Hôn Nhân Cưới Một Tặng Một
Tác giả :
Du Vịnh Đích Ngư